Chương 1 - DẠ YẾN VONG HỒN

← Chương trướcChương sau →

Ăn Phở Nghe Truyện Tâm Linh. Văn án: Biệt thự Nguyệt Hoa Viên mỗi đêm đều mở tiệc. Rượu rót bằng ký ức, thức ăn nấu từ sinh khí, và mỗi vị khách khi tỉnh dậy đều không bao giờ tỉnh dậy nữa. Tôi nhận lời mời đến dự tiệc, không phải với tư cách khách, mà với tư cách người dọn bàn.

[BGM:FILE:u ám/Underworld – Myuu.mp3]

Thành phố Hải Châu vào những ngày cuối tháng bảy âm lịch luôn mang một mùi vị rất đặc trưng. Đó là thứ mùi ngai ngái của nhang muỗi rẻ tiền quyện lẫn với hơi sương mặn chát thổi vào từ bến cảng. Nằm lọt thỏm giữa khu phố cổ xập xệ, nơi những tòa nhà cao ốc chọc trời ngoài kia không thể hắt bóng tới, Tán Mệnh Quán của tôi chỉ là một mặt bằng rộng chưa tới hai mươi mét vuông.

Bề ngoài, đây là một cửa tiệm xem phong thủy, bốc quẻ, gỡ rối tơ lòng cho những bà thím rảnh rỗi hoặc những gã đàn ông trung niên đang trên đà phá sản. Nhưng bên trong, tôi nhận giải quyết những thứ mà khoa học hiện đại từ chối ghi nhận.

Tôi là Lục Yên Trì.

Sư phụ tôi, một lão đạo sĩ già cỗi đã quy tiên mười năm trước, từng nói tôi sinh ra vào đúng thời khắc nhật thực toàn phần che khuất mặt trời. Ba mươi giây đầu tiên chạm ngõ nhân gian, tôi không khóc, không thở, nhịp tim gần như bằng không. Khi lão đạo sĩ định cuộn tôi vào manh chiếu rách để đem chôn, tôi đột ngột mở mắt. Lão sư phụ kể lại, lúc đó ông suýt đánh rơi tôi xuống đất. Bởi vì con mắt bên phải của tôi đen láy như mực, còn con mắt bên trái lại mang một màu xám nhạt, lạnh lẽo và trống rỗng hệt như mặt trăng bị bóng tối nuốt chửng.

Ông gọi đó là Nhật Thực Thể. Một dạng thể chất biến tôi thành vùng hư không âm năng. Trong mắt người sống, tôi là một cô gái hai mươi sáu tuổi bình thường. Nhưng trong thế giới của những thứ không còn thở, tôi là một điểm mù. Quỷ không thể nhìn thấy tôi, không thể ngửi thấy mùi sinh khí của tôi, trừ khi tôi chủ động gỡ bỏ lớp ngụy trang. Nghe thì có vẻ giống như một món quà tuyệt vời dành cho kẻ làm nghề trừ tà. Nhưng trên đời này, phàm là thứ gì miễn phí thì cái giá phải trả ở khúc cua cuối cùng luôn cực kỳ chát chúa.

Nhật Thực Thể đang từng ngày bào mòn hồn căn của tôi. Nếu trước ba mươi tuổi, tôi không tìm được một thứ gọi là Nguyệt Phách Thạch để xoa dịu sự cắn nuốt này, ý thức của tôi sẽ hoàn toàn bốc hơi. Tôi sẽ vẫn sống, tim vẫn đập, nhưng bên trong chỉ còn là một cái vỏ rỗng tuếch, một món đồ chơi hoàn hảo chờ bất kỳ thực thể lang thang nào dọn vào cư trú.

Đó là lý do tôi mở Tán Mệnh Quán. Tôi cần tiền để sống, nhưng quan trọng hơn, tôi cần những vụ án dị sự. Chỉ có cọ xát với những thứ ở tầng sâu nhất của cõi âm, tôi mới có cơ hội mò ra tung tích của viên đá chết tiệt kia.

[SFX:FILE:16_Door_Object/ef_000470.wav]

Cửa tiệm bị đẩy mạnh vào trong. Tiếng chuông gió treo trên xà nhà kêu lên những âm thanh lanh lảnh vỡ vụn.

Một người đàn ông bước vào. Ông ta trạc năm mươi tuổi, béo tốt, mồ hôi ướt đẫm chiếc áo sơ mi lụa đắt tiền. Mùi nước hoa xa xỉ trên người ông ta nồng nặc đến mức có thể dùng để xịt đuổi muỗi thay cho hóa chất công nghiệp. Khuôn mặt nhão nhoét thịt rung lên theo từng nhịp thở dốc, đôi mắt ti hí đảo quanh căn tiệm tồi tàn với vẻ đánh giá đầy khinh khỉnh, nhưng sâu bên trong đáy mắt lại giấu một sự hoảng loạn tột độ.

Tôi ngồi sau quầy gỗ, tay cầm chén trà gốm đã sứt mẻ một góc, thong thả thổi nhẹ lớp sương mỏng trên mặt nước.

Tôi ngước đôi mắt xám nhạt lên nhìn ông ta, không buồn đứng dậy.

[SPEED:0.9]

“Phùng tổng giám đốc. Ngọn gió độc nào thổi ngài từ khu nghỉ dưỡng cao cấp ven biển dạt vào cái ngõ ngách bẩn thỉu này vậy?”

[SPEED:RESET]

Phùng Đại Lộc giật mình. Ông ta là một tay trùm bất động sản khét tiếng ở Hải Châu, nổi danh với những phi vụ thâu tóm đất đai vô cùng tàn bạo. Gần đây nhất, ông ta vừa khai trương khu nghỉ dưỡng Nguyệt Hoa Viên, một dự án cải tạo từ tòa biệt thự cổ thời Dân Quốc. Báo chí tung hô ông ta như một nhà bảo tồn văn hóa có tầm nhìn vượt thời đại. Nhưng giới trong nghề đều biết, ông ta mua lại mảnh đất đó với cái giá rẻ mạt như cho không.

Phùng Đại Lộc rút khăn tay lau vầng trán bóng nhẫy, kéo chiếc ghế đẩu duy nhất trước quầy đánh thịch một tiếng, ngồi xuống. Chiếc ghế cọt kẹt phản nghị gay gắt.

[SPEED:1.2]

“Lục cô nương. Tôi không vòng vo. Có người giới thiệu cô cho tôi, nói cô xử lý được những thứ… không sạch sẽ. Nguyệt Hoa Viên của tôi đang gặp chút rắc rối. Tôi cần cô đến dọn dẹp. Giá cả không thành vấn đề, năm mươi vạn tệ, giải quyết xong trong ba ngày.”

[SPEED:RESET]

Năm mươi vạn tệ. Một con số đủ để một gia đình bình thường ăn tiêu vài năm. Nụ cười của ông ta mang đậm phong cách của một kẻ có tiền đi mua rau ngoài chợ, vừa muốn đồ tươi ngon vừa muốn ép giá đến tận xương tủy.

Tôi đặt chén trà xuống bàn. Tiếng gốm va chạm với mặt gỗ vang lên khô khốc.

[SPEED:0.9]

“Ba người chết trong vòng hai tháng. Tất cả đều chết trong tư thế ngồi ngay ngắn trên giường, hai tay đặt trên đùi, miệng mỉm cười mãn nguyện, nhưng cơ thể thì héo hon như bị rút cạn máu. Pháp y kết luận nhồi máu cơ tim, cảnh sát đóng hồ sơ, nhưng nhân viên của ông thì bỏ việc hàng loạt. Nguyệt Hoa Viên hiện tại chẳng khác nào một cái nhà xác hạng sang. Năm mươi vạn tệ? Phùng tổng, mạng của ông rẻ vậy sao?”

[SPEED:RESET]

Mặt Phùng Đại Lộc biến sắc. Lớp mỡ trên má ông ta co giật. Rõ ràng ông ta đã dùng rất nhiều tiền để bưng bít thông tin, không ngờ một con nhãi ranh chui rúc trong ngõ hẻm lại nắm rõ đến thế.

Từ góc khuất phía sau bức rèm vải bố, một bóng người bước ra.

[BGM:FADE:FILE:kịch tính/Imperial Forces – Aaron Kenny.mp3]

Kiều Bách Niên. Ba mươi tư tuổi. Truyền nhân đời thứ sáu của phái Mao Sơn. Khác với những đạo sĩ múa kiếm gỗ đào trên phim ảnh, Lão Kiều mặc áo khoác da sờn rách, đi bốt quân đội, khuôn mặt lúc nào cũng đanh lại như một tảng đá ngâm dưới đáy sông băng. Trên tay anh đang cầm một mặt gương đồng cổ, dùng miếng vải nhung đen lau chùi tỉ mỉ. Đó là đồng kính, pháp khí hạ yêu trừ ma truyền đời của sư môn.

Lão Kiều lẳng lặng kéo một chiếc ghế khác, ngồi phịch xuống bên cạnh tôi. Anh không nhìn Phùng Đại Lộc lấy một lần, chỉ tập trung vào việc lau chiếc gương. Nhưng bầu không khí trong phòng lập tức giảm xuống vài độ. Sát khí tỏa ra từ người đàn ông này đủ để khiến bất kỳ kẻ yếu bóng vía nào cũng phải tè ra quần.

Sư phụ của Lão Kiều bị một ác quỷ cổ đại moi tim nuốt hồn ngay trước mắt anh mười năm về trước. Kể từ ngày đó, Kiều Bách Niên tồn tại trên đời chỉ với một mục đích duy nhất: truy lùng và băm vằm mọi thực thể hắc ám đã thọ trên trăm tuổi. Chúng tôi hợp tác với nhau ba năm nay. Tôi làm bộ não thăm dò, anh làm thanh gươm hành quyết. Không cần hợp đồng, không cần thề thốt.

Phùng Đại Lộc nuốt nước bọt cái ực. Ông ta là cáo già thương trường, nhìn qua là biết Kiều Bách Niên không phải loại lừa đảo giang hồ múa mép.

[SPEED:1.2]

“Tám mươi vạn tệ! Tám mươi vạn là con số tối đa tôi có thể chi. Lục cô nương, Kiều đạo trưởng, hai người phải hiểu cho tôi. Dự án này ngốn của tôi hàng đống vốn, nếu phải đóng cửa thì tôi phá sản mất. Tôi chỉ cần hai người dọn sạch thứ rác rưởi đang bám trụ trong đó. Không cần biết nó là cái gì, cứ diệt trừ tận gốc cho tôi!”

[SPEED:RESET]

Tôi nhìn chằm chằm vào mắt Phùng Đại Lộc. Đồng tử màu xám nhạt của tôi hơi co lại. Ông ta đang sợ hãi, đúng. Nhưng ông ta đang giấu một sự thật cực kỳ quan trọng. Nhịp tim của ông ta đập loạn nhịp khi nhắc đến việc “diệt trừ tận gốc”. Một kẻ làm ăn thuần túy sẽ chỉ quan tâm đến kết quả kinh doanh. Còn ông ta, ông ta mang một nỗi hận thù cá nhân pha lẫn sự hoảng loạn tột cùng đối với tòa biệt thự đó.

Nhưng tôi không vạch trần. Khách hàng giấu giếm là chuyện thường tình. Việc của tôi là bóc trần sự thật tại hiện trường, chứ không phải ngồi đây ép cung.

[SPEED:0.9]

“Tám mươi vạn. Trả trước một nửa. Chúng tôi sẽ xuất phát ngay chiều nay.”

[SPEED:RESET]

Tôi chốt giao dịch gọn lẹ. Phùng Đại Lộc mừng rỡ rút điện thoại thông minh ra chuyển khoản. Tiếng thông báo tiền vào tài khoản vang lên khô khốc.

[SFX:FILE:06_Bell_Notification/ef_000195.wav]

Tôi đứng dậy, khoác chiếc áo gió màu đen lên người, vớ lấy chiếc ba lô đã chuẩn bị sẵn. Kiều Bách Niên cũng cất đồng kính vào ngực áo, đứng lên theo. Không một lời thừa thãi.

[BGM:FADE:FILE:u ám/Dark Alley Deals – Aaron Kenny.mp3]

Chuyến xe di chuyển từ trung tâm thành phố Hải Châu ra khu vực ngoại ô mất hơn hai giờ đồng hồ. Khu nghỉ dưỡng Nguyệt Hoa Viên nằm trên một mỏm đá nhô ra sát mép biển, lưng tựa vào vách núi dốc đứng. Gió biển thổi vào mang theo vị mặn chát, va đập vào vách đá tạo ra những âm thanh u uất như tiếng nức nở của hàng vạn góa phụ.

Tôi hạ kính xe, phóng tầm mắt quan sát địa hình. Xét về phong thủy cơ bản, đây là thế Tọa Sơn Hướng Thủy, lưng tựa núi vững chãi, mặt đón nước tụ tài. Một mạch đất cực kỳ vượng khí dành cho những gia tộc muốn phát triển cơ đồ. Nhưng đó là lý thuyết trong sách giáo khoa dành cho bọn thầy cúng nghiệp dư.

Thực tế, vách núi phía sau bị khoét sâu thành hình vòng cung, tạo ra thế Lưỡi Liềm Trảm Yêu. Còn mặt biển phía trước lại có dòng hải lưu xoáy ngược, cuốn mọi thứ chìm xuống đáy thay vì đẩy vào bờ. Nơi này không tụ tài. Nó tụ âm. Bất kỳ oán khí nào sinh ra tại đây đều bị khóa chặt, không thể thoát ra ngoài, ngày qua tháng lại lên men, đặc quánh thành một vũng bùn lầy tâm linh vô phương cứu chữa.

Xe dừng lại trước cổng khu nghỉ dưỡng.

[SFX:FILE:17_Vehicle_Transport/ef_000508.wav]

Phùng Đại Lộc bước xuống, xoa tay xởi lởi giới thiệu.

[SPEED:1.2]

“Hai vị xem, tôi đã đổ không biết bao nhiêu tiền để cải tạo nơi này. Toàn bộ kiến trúc cũ kỹ mục nát đều bị đập bỏ, thay bằng vật liệu cao cấp nhất. Cửa kính cường lực, sơn tường chống thấm, hệ thống ánh sáng thông minh. Sạch sẽ, sang trọng, đẳng cấp.”

[SPEED:RESET]

Tôi híp mắt nhìn công trình trước mặt. Quả thực, tòa biệt thự ba tầng rộng lớn được sơn trắng toát, thiết kế tối giản góc cạnh, kính trong suốt phản chiếu ánh mặt trời chói lọi. Nó sạch sẽ đến mức vô trùng. Sạch sẽ đến mức bệnh hoạn. Không có lấy một mảng rêu phong, không có bệ cửa sổ bám bụi, không có bất kỳ dấu vết nào của thời gian.

Khi một tòa nhà có lịch sử hàng trăm năm bị ép phải khoác lên mình bộ mặt của một thiếu nữ tuổi đôi mươi, sự khiên cưỡng đó tạo ra một cảm giác rợn gáy nghẹt thở.

Thứ duy nhất lạc lõng trong toàn bộ khung cảnh hiện đại này là cánh cổng sắt hoa văn cũ kỹ. Nó cao chừng ba mét, rỉ sét loang lổ, những thanh sắt uốn lượn thành hình những dây leo gai góc, chĩa những mũi nhọn lên bầu trời.

[SPEED:0.9]

“Tại sao ông không thay cánh cổng này?”

[SPEED:RESET]

Tôi quay sang hỏi Phùng Đại Lộc. Ông ta hơi khựng lại, ánh mắt né tránh.

[SPEED:1.2]

“À… thì… đội thi công nói móng của cánh cổng này cắm quá sâu vào rặng đá ngầm. Phá đi sẽ ảnh hưởng đến kết cấu hàng rào. Hơn nữa, để lại một chút điểm nhấn cổ điển cũng là ý đồ thiết kế, tăng thêm sự huyền bí cho khách lưu trú.”

[SPEED:RESET]

Nụ cười của ông ta méo xệch. Tôi biết ông ta đang nói dối. Không phải đội thi công không muốn phá, mà là họ không thể phá. Những thứ bám rễ bằng máu và oán hận, máy xúc hay máy ủi không giải quyết được.

Tôi bước về phía cánh cổng sắt. Kiều Bách Niên đi ngay sát phía sau. Anh thò tay vào túi áo, kẹp ra ba lá bùa màu vàng tươi, lẩm nhẩm đọc chú rồi vung tay phóng ba lá bùa bay thẳng về ba góc của tòa nhà chính.

Phập. Phập. Phập.

Ba lá bùa dán chặt vào tường sơn trắng. Không có gì xảy ra. Chữ chu sa trên bùa không đổi màu, giấy bùa không tự bốc cháy, cũng không có gió lạnh thổi qua. Mọi thứ im lìm, tĩnh lặng như một buổi trưa hè bình thường.

Lão Kiều nhíu mày, giọng trầm đục vang lên.

[SPEED:0.9]

“Không có phản ứng. Bùa đo âm khí hoàn toàn câm điếc. Tòa nhà này sạch trơn, không có lấy một gợn sóng tâm linh nào.”

[SPEED:RESET]

Phùng Đại Lộc thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi.

[SPEED:1.2]

“Đấy, tôi đã bảo mà. Có khi mấy vụ án kia chỉ là trùng hợp. Chuyên gia phong thủy trước đây tôi mời đến cũng nói nơi này vượng khí bốc tận trời xanh.”

[SPEED:RESET]

Tôi không đáp lời ông ta. Tôi rút trong ngực áo ra một chiếc la bàn gỗ đã mòn vẹt các cạnh, mặt kính có vài vết nứt chân chim. Kim nam châm đứng im bất động. Tôi hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, chủ động hạ nhịp tim của mình xuống. Máu chảy chậm lại, nhiệt độ cơ thể giảm sút. Tôi đang mở rộng sự kết nối của Nhật Thực Thể với môi trường xung quanh.

Rồi tôi bước qua ranh giới của cánh cổng sắt.

[SFX:FILE:01_Whoosh_Transition/ef_000006.wav]

[BGM:FADE:FILE:u ám/Lurking Shadows – Myuu.mp3]

Ngay khoảnh khắc gót giày của tôi chạm vào nền gạch bên trong khuôn viên, một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng, đâm thẳng lên gáy. Da đầu tôi tê rần. Lông tơ toàn thân dựng ngược.

Không gian vật lý không hề thay đổi. Ánh nắng vẫn rực rỡ, tòa nhà vẫn trắng toát.

Nhưng cảm giác thì khác hoàn toàn.

Tôi mở bừng mắt. Hàng trăm… không, phải là hàng ngàn tia nhìn vô hình đang từ mọi ngóc ngách đổ dồn về phía tôi. Chúng nấp sau những ô cửa kính cường lực trong suốt, chúng trườn bò trên những đường ống thông gió hiện đại, chúng rúc trong kẽ hở của những viên gạch men trắng muốt. Chúng không phát ra âm thanh, không tỏa ra âm khí. Chúng chỉ nhìn. Ánh nhìn thèm thuồng, đói khát, lạnh lẽo, mang theo sự tò mò pha lẫn sát ý tột độ.

Một hệ thống ngụy trang hoàn hảo đến mức đáng kinh ngạc.

Tôi quay đầu lại nhìn Kiều Bách Niên, giọng nói nhàn nhạt, không chút gợn sóng.

[SPEED:0.9]

“Lão Kiều. Không có âm khí. Nhưng có vài trăm con mắt đang dò xét chúng ta. Chúng giấu mình hoàn hảo. Tòa nhà này không bị ma ám. Bản thân nó chính là một cái dạ dày khổng lồ.”

[SPEED:RESET]

Kiều Bách Niên lập tức hiểu ý. Tay anh siết chặt lấy mặt gương đồng giấu trong áo, các khớp ngón tay trắng bệch.

[SPEED:1.2]

“Che giấu âm khí sạch sẽ đến mức này mà vẫn duy trì được số lượng vong linh khổng lồ. Thứ đứng sau giật dây nơi này… ít nhất trăm năm tuổi. Bọn chúng đã hình thành một quy tắc sinh tồn riêng biệt.”

[SPEED:RESET]

Mặt Phùng Đại Lộc trắng bệch như tờ giấy nến. Ông ta lắp bắp không thành tiếng, lùi lại mấy bước, suýt vấp ngã qua bậc thềm.

[SPEED:1.2]

“Hàng… hàng trăm? Cô đùa tôi à? Tôi chỉ xây khu nghỉ dưỡng, tôi không xây nghĩa trang!”

[SPEED:RESET]

Tôi cất la bàn, sải bước tiến thẳng vào sảnh chính của tòa biệt thự.

Tiền sảnh được thiết kế theo phong cách tối giản châu Âu. Sàn lát đá cẩm thạch bóng loáng, trần nhà treo đèn chùm pha lê lộng lẫy. Quầy lễ tân ốp gỗ sồi đắt tiền. Mọi thứ đều bóng bẩy, phảng phất mùi nước lau sàn hương chanh tổng hợp.

Thế nhưng, nằm chễm chệ ngay chính giữa sảnh chờ, lại là một chiếc đồng hồ quả lắc bằng gỗ lim mạ đồng. Nó cao hơn hai mét, chạm khắc những họa tiết dơi ngậm tiền xu cực kỳ phức tạp. Mặt đồng hồ ngả màu ố vàng, kim đồng hồ bằng đồng thau đen xỉn đang chậm chạp nhích từng chút. Tích. Tắc. Tích. Tắc.

[SFX:FILE:15_Clock_Timer/ef_000452.wav]

Sự hiện diện của nó trong cái không gian hiện đại này vô duyên và lạc quẻ đến mức chướng mắt.

Phùng Đại Lộc lạch bạch chạy theo sau, thấy tôi nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ thì vội vàng giải thích.

[SPEED:1.2]

“Đó… đó là đồ cổ. Lúc tôi mua lại nơi này, nó đã nằm ở đó rồi. Đội thi công định khiêng đi vứt, nhưng không hiểu sao cứ hễ chạm vào là máy móc hỏng hóc, công nhân trượt chân gãy tay. Tôi thấy nó cũng có nét thẩm mỹ cổ điển nên… nên giữ lại làm điểm nhấn trang trí.”

[SPEED:RESET]

Lại là điểm nhấn trang trí. Cánh cổng sắt và chiếc đồng hồ quả lắc. Hai di vật duy nhất còn sót lại từ tòa biệt thự gốc. Những kẻ có tiền luôn thích giữ lại một chút đồ cổ để chứng tỏ sự am hiểu văn hóa của mình, mà không biết rằng họ đang giữ lại những chiếc mỏ neo nối liền quá khứ với hiện tại.

[SPEED:0.9]

“Ông Phùng. Lần sau nếu mua nhà cũ, hãy đập nát mọi thứ. Giữ lại một viên gạch cũng có thể khiến ông mất mạng.”

[SPEED:RESET]

Tôi buông một câu lạnh nhạt.

Đúng lúc đó, một giọng nói trầm ấm, đều đều vang lên từ hành lang phía sau quầy lễ tân.

[SPEED:0.9]

“Khách quý đến chơi, thật thất lễ quá. Ông chủ Phùng, sao ngài không báo trước để tôi chuẩn bị trà nước chu đáo hơn?”

[SPEED:RESET]

Một bà lão bước ra. Bà ta trạc sáu mươi tuổi, vóc dáng gầy gò nhưng lưng thẳng tắp. Mặc một bộ sườn xám màu xanh sẫm giản dị, tóc búi gọn gàng sau gáy, ghim bằng một chiếc trâm gỗ bọc bạc. Trên tay bà ta bưng một khay gỗ đựng ba chén trà sứ trắng tỏa khói nghi ngút.

Khuôn mặt bà ta hiền hậu, nếp nhăn đuôi mắt giãn ra thành một nụ cười chuẩn mực.

[SPEED:1.2]

“Đây là Bà Tống.”

[SPEED:RESET]

Phùng Đại Lộc vội vàng giới thiệu, như vớ được phao cứu sinh.

[SPEED:1.2]

“Bà ấy là quản gia cũ của tòa biệt thự này. Gia đình bà ấy đã trông coi nơi này từ đời trước. Khi tôi mua lại, thấy bà ấy thạo việc, tính tình lại cẩn thận, nên tôi thuê tiếp tục làm quản gia trưởng quản lý nhân sự ở đây. Mấy đứa nhân viên bỏ việc hết rồi, may mà còn có Bà Tống quán xuyến.”

[SPEED:RESET]

Tôi nheo mắt nhìn Bà Tống. Bà ta bưng khay trà bước tới, đặt từng chén xuống chiếc bàn kính cường lực trước ghế sofa. Động tác uyển chuyển, nhẹ nhàng, không phát ra lấy một tiếng động thừa. Khói trà bay lên mang theo hương hoa lài nhè nhẹ.

[SPEED:0.9]

“Mời Lục cô nương, mời Kiều đạo trưởng dùng trà. Đường xa vất vả.”

[SPEED:RESET]

Giọng nói của bà ta rất ấm. Nụ cười trên môi bà ta hoàn hảo. Hoàn hảo đến mức tôi cảm giác như nụ cười đó được đo bằng thước kẹp, chính xác đến từng mi li mét, không thừa không thiếu một nếp nhăn.

Kiều Bách Niên không động vào chén trà, anh chỉ liếc nhìn bà ta bằng ánh mắt sắc như dao cạo. Tôi thì khác, tôi thản nhiên bưng chén trà lên, thổi nhẹ, nhấp một ngụm. Nước trà ấm nóng, vị chát nhẹ nơi đầu lưỡi, hoàn toàn bình thường.

Nhưng Nhật Thực Thể của tôi lại đang gào thét.

Bà quản gia già này không có nhịp tim. Không có hơi thở. Mồ hôi không rịn ra trên trán dù đang ở giữa một ngày hè oi bức. Bà ta đứng đó, che giấu sự tồn tại của mình tinh vi đến mức ngay cả những lá bùa của Lão Kiều cũng bị lừa gạt. Bà ta đang đóng vai một người sống, và ông chủ Phùng ngu ngốc kia đã trả lương hằng tháng cho một cái xác chết hàng chục năm trời.

[BGM:FADE:FILE:u ám/Devil’s Organ – Jimena Contreras.mp3]

Tôi đặt chén trà xuống, khóe môi khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười lạnh lùng.

[SPEED:0.9]

“Trà ngon lắm, Bà Tống. Pha trà bằng nước giếng sâu chôn dưới lòng đất, vị chát quả nhiên rất đặc biệt.”

[SPEED:RESET]

Đồng tử của Bà Tống khẽ co rụt lại trong một phần mười giây, nhưng nụ cười trên môi bà ta tuyệt đối không thay đổi.

[SPEED:0.9]

“Lục cô nương quá khen. Chỉ là chút tài mọn hầu hạ khách quý thôi.”

[SPEED:RESET]

Phùng Đại Lộc không nhận ra màn giao tranh tâm lý ngầm giữa chúng tôi. Ông ta xoa tay, hối hả.

[SPEED:1.2]

“Vậy tối nay hai vị sẽ làm phép chứ? Tôi đã dọn sẵn phòng tổng thống ở tầng ba cho hai vị nghỉ ngơi rồi. Cần mua sắm gà sống, chó đen hay tiết lợn gì thì cứ bảo Bà Tống đi mua.”

[SPEED:RESET]

Tôi đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi tưởng tượng trên vai áo.

[SPEED:0.9]

“Không cần đi đâu cả. Đêm nay, tôi và Kiều Bách Niên sẽ ngủ ngay tại sảnh chính này. Phùng tổng, ông có thể về. Nếu sáng mai chúng tôi còn sống, ông chuẩn bị nốt bốn mươi vạn tệ còn lại. Nếu chúng tôi chết, ông cứ việc gọi xe tang đến dọn xác. Không cần mua vật tế, thứ ở đây… không ăn thịt súc vật đâu.”

[SPEED:RESET]

Phùng Đại Lộc nghe vậy thì mặt cắt không còn một giọt máu. Ông ta luống cuống gật đầu, vớ lấy chiếc cặp da rồi ba chân bốn cẳng chạy thẳng ra xe, phóng đi mất hút như sợ bị ma đuổi.

Trong sảnh lúc này chỉ còn lại ba người. Tôi, Kiều Bách Niên, và Bà Tống.

[SPEED:0.9]

“Bà Tống, bà cũng đi nghỉ đi. Dù sao người già thức khuya cũng không tốt cho xương cốt.”

[SPEED:RESET]

Tôi đưa mắt nhìn bà ta. Bà Tống hơi cúi mình, thu nạp khay trà.

[SPEED:0.9]

“Vâng. Vậy tôi xin phép lui trước. Chúc hai vị có một giấc ngủ… thật sâu.”

[SPEED:RESET]

Bà ta quay lưng bước đi. Bóng lưng gầy gò khuất dần sau dãy hành lang tối om.

Tôi và Lão Kiều kéo hai chiếc ghế bành bọc da hạng sang ra giữa sảnh, đặt đối diện ngay với chiếc đồng hồ quả lắc khổng lồ.

Đêm buông xuống rất nhanh. Bên ngoài ô cửa kính, tiếng sóng biển đập vào gành đá nghe rầm rập như tiếng trống hành quân. Đèn trong sảnh đã được tắt hết, chỉ còn lại ánh sáng nhợt nhạt từ những cột đèn sân vườn hắt vào, in bóng chiếc đồng hồ quả lắc lên nền nhà cẩm thạch dài ngoằng như một cỗ quan tài dựng đứng.

Mười giờ. Mười một giờ.

Thời gian trôi qua chậm chạp như rùa bò. Kiều Bách Niên ngồi khoanh chân trên ghế, nhắm hờ mắt, tay vẫn ôm khư khư chiếc đồng kính. Anh đang ép chu sa vào những đường chỉ tay để chuẩn bị kích hoạt pháp trận khi cần thiết.

Tôi mở ba lô, lôi ra một hộp kim loại nhỏ xíu. Bên trong là mười hai cây huyền châm, được rèn từ ngọc đen núi lửa, chuyên dùng để phong huyệt đạo.

Mười một giờ năm mươi phút.

Nhiệt độ trong phòng bắt đầu thay đổi. Không phải luồng gió lạnh từ máy điều hòa thổi ra, mà là một thứ hơi lạnh âm ỉ bốc lên từ dưới lòng đất, thấm qua lớp đá cẩm thạch, xuyên qua đế giày, chui thẳng vào tủy xương.

Tích. Tắc.

Kim phút của chiếc đồng hồ quả lắc nhích dần đến con số mười hai.

Bong.

Tiếng chuông đầu tiên vang lên. Âm thanh rền rĩ, trầm đục, dội vào màng nhĩ tạo ra một cảm giác buồn nôn nhè nhẹ.

Lão Kiều mở choàng mắt. Hơi thở của anh phả ra thành một luồng sương trắng xóa. Anh nói nhanh, giọng sắc lạnh.

[SPEED:1.2]

“Mỗi tiếng chuông, nhiệt độ giảm đúng một độ xê. Bùa trên tường vẫn không có phản ứng. Bọn chúng đang bóp méo không gian vật lý.”

[SPEED:RESET]

Bong. Tiếng thứ hai. Tiếng thứ ba.

← Chương trướcChương sau →