Theo dõi phở để rùng mình trong đêm. Văn án: Bia mộ không biết khóc. Nhưng nếu cả nghĩa trang đều rơi lệ giữa mùa khô — thì đó không phải nước mắt của người chết, mà là tiếng kêu cứu mà mười lăm năm chẳng ai buồn nghe. Tôi tên Hạ Ngôn Trừng. Tôi nghe được lời người chết. Nhưng lần này, điều khiến tôi sợ hãi nhất lại là lời của người sống.
Mười một giờ đêm. Thành phố Nam Kinh vẫn chìm trong…
Danh sách chương 4 chương Hoàn thành









