Chương 1 - KHÓI THUỐC KHÔNG TAN

← Chương trướcChương sau →

[BGM:FILE:u ám/Lurking Shadows – Myuu.mp3]

Mùi của cái chết không giống như những gì người ta thường tưởng tượng. Nó không phải là thứ mùi xú uế thốc thẳng vào mũi, mà giống như một lớp rêu ẩm ướt, mọc mốc meo trong góc tối của một căn hầm cất giấu củ cải qua mùa đông. Nhưng hôm nay, xen lẫn trong cái thứ mùi lạnh lẽo đặc trưng ấy, tôi lại ngửi thấy một hương vị vô cùng quen thuộc.

Mọi người đừng quên ấn chuông theo dõi cho Phở nha, truyện được lên sóng vào lúc năm giờ chiều hằng ngày.

Mùi hoắc hương.

Tôi tên là Hà Kiến Minh, năm nay mười bảy tuổi. Từ lúc sinh ra, cuộc đời tôi đã gắn liền với thảo dược. Dòng họ Hà chúng tôi ở Hà Gia Trang, một ngôi làng nằm khuất nẻo sườn đồi quanh năm sương mù bao phủ, cách trung tâm Bắc Kinh hàng nghìn ki lô mét về phía Nam. Ông nội tôi, Hà Phụng Sơn, là truyền nhân đời thứ ba của y quán gia truyền họ Hà. Ông là thầy lang duy nhất, cũng là người uy tín nhất cái chốn thâm sơn cùng cốc này. Người trong làng vẫn thường nói đùa rằng, lão Hà nhắm mắt lại cũng ngửi ra được củ sâm đất chôn dưới ba tấc bùn.

Vậy mà buổi sáng hôm nay, khi tôi đang ngồi trong lớp học tại trường nội trú trên trấn, một tin nhắn gửi đến điện thoại khiến cả thế giới của tôi sụp đổ.

Ông nội mất rồi.

Lý do được đưa ra thật nực cười đến mức tôi suýt nữa đã phì cười nếu như khóe mắt không cay xè. Người ta báo rằng ông lên núi hái thuốc, hái nhầm nấm độc ăn phải, về nhà phát bệnh rồi qua đời ngay trong đêm.

Một thầy thuốc y học cổ truyền hành nghề hơn năm mươi năm, thuộc nằm lòng dược tính của hàng vạn loại cây cỏ, lại chết vì ăn nhầm nấm độc? Nói thế chẳng khác nào bảo một kình ngư vô địch thế giới chết đuối vì sặc nước trong bồn tắm.

Chuyến xe khách xóc nảy đưa tôi về làng mất ba tiếng đồng hồ. Trời đổ mưa lất phất. [SFX: 01_Whoosh_Transition/ef_000006.wav] Gió rít qua khe cửa kính xe lạnh buốt. Quãng đường đi bộ từ bến xe đầu làng vào đến nhà tổ họ Hà dài chừng hai ki lô mét, nhưng đôi chân tôi nặng trĩu. Tiếng chó hoang sủa văng vẳng từ phía rừng thông vọng lại, nghe thê lương và kéo dài một cách bất thường. Giác quan thứ sáu của một kẻ lớn lên giữa mùi ngải cứu và chu sa mách bảo tôi rằng, có thứ gì đó vô cùng tăm tối đang bao trùm lấy ngôi nhà ngói xám quen thuộc kia.

Vừa bước qua bậc cửa gỗ lót đá xanh, đập vào mắt tôi là dải lụa trắng vắt ngang xà nhà. Giữa sân, chiếc quan tài bằng gỗ thông chưa đóng nắp nằm chình ình, lạnh lẽo.

[SFX: 22_Footstep_Movement/ef_000549.wav]

Tiếng bước chân gấp gáp vang lên. Bác dâu tôi, Mã Tú Anh, lao từ trong bếp ra. Bà ta mặc áo tang xộc xệch, tóc xõa rượi, vừa thấy tôi đã òa khóc nức nở.

[SPEED:1.2]

“Kiến Minh! Cháu về muộn quá! Ông nội đi mất rồi, ông đi mà không kịp trăng trối câu nào. Bác khổ quá cháu ơi!”

[SPEED:RESET]

Bà ta khóc lóc thảm thiết, âm lượng được điều chỉnh hoàn hảo đến mức vớt vát trọn vẹn sự chú ý của đám đông dân làng đang xúm xít ngoài sân. Nhưng tôi vốn không phải kẻ ngốc. Đôi mắt bà ta khô khốc, chẳng có lấy một giọt nước, khóe môi thậm chí còn cố kìm nén một nét co giật kỳ lạ, giống như đang cố che đậy sự nhẹ nhõm.

Bác trai tôi, Hà Chính Bình, đứng thu lu góc thềm. Ông ta là con cả nhưng tính tình nhu nhược, hèn nhát, cả đời bị vợ dắt mũi. Thấy tôi nhìn sang, ông ta vội cúi gầm mặt, hai bàn tay vò nát vạt áo tang, lúng búng nói chẳng ra hơi:

[SPEED:0.9]

“Kiến Minh… cháu vào thắp cho ông nén nhang. Mọi chuyện xảy ra đột ngột quá.”

[SPEED:RESET]

Tôi không đáp lời hai người bọn họ, sải bước đi thẳng tới bên linh cữu.

Ông nội nằm đó. Khuôn mặt gầy gò, hốc hác, làn da chuyển sang màu xám ngoét. Nhưng điều khiến tôi kinh hãi nhất không phải là sự bất động của cái chết, mà là đôi mắt ông. Hai mắt ông mở trừng trừng, tròng đen đục ngầu, khô quắt lại nhưng lại dán chặt lên xà nhà. Cái miệng móm mém mím chặt đến mức hai viền môi rách rưới.

[BGM:FILE:u ám/Underworld – Myuu.mp3]

Ông không cam tâm. Một người ra đi thanh thản tuyệt đối không mang bộ dạng oán hận ngút trời như thế này.

“Bác dâu.”

Tôi cất giọng, âm độ lạnh ngắt. “Bác nói ông ăn nhầm nấm độc?”

Mã Tú Anh giật thót, vội vã lấy khăn tay chấm chấm khóe mắt khô rang:

[SPEED:1.2]

“Đúng rồi. Tối qua ông hái về một rổ nấm, bác bảo để bác nấu nhưng ông nhất quyết đòi tự xào. Ăn xong đến nửa đêm thì miệng nôn trôn tháo, người tím tái. Bác gọi xe cấp cứu trên trấn nhưng đường đèo sạt lở, xe không vào được. Ông… ông cứ thế mà đi.”

[SPEED:RESET]

Tôi quay phắt lại, nhìn xoáy vào mắt bà ta:

[SPEED:1.2]

“Ông nội bị dị ứng nấm rừng từ năm ba mươi tuổi. Cả làng này ai cũng biết ông không bao giờ đụng đến món nấm. Bác làm dâu nhà họ Hà hai mươi năm, chẳng lẽ không biết điều cơ bản ấy?”

[SPEED:RESET]

Sắc mặt Mã Tú Anh thoáng tái nhợt, nhưng bà ta nhanh chóng lấy lại vẻ lu loa quen thuộc, vỗ đùi bôm bốp:

[SPEED:1.2]

“Trời đất ơi! Cháu đi học xa thì biết cái gì? Mấy tháng nay ông già lú lẫn, lúc nhớ lúc quên. Có hôm ông ấy còn lôi cái lò đất ra sân, vừa nấu thuốc vừa lảm nhảm một mình như người điên. Tuổi già đổ đốn, bệnh tật mang vào thân, cháu lại đi trách bác sao?”

[SPEED:RESET]

Bà Chu, một người phụ nữ trạc sáu mươi tuổi, nổi tiếng là cái loa phát thanh của làng, lập tức chen ngang. Bà ta bĩu môi, ánh mắt lấp lóe sự tọc mạch hèn hạ:

[SPEED:1.2]

“Thằng Minh không biết chứ, mụ Tú Anh nói đúng đấy. Cả tháng nay lão Hà cứ lơ ngơ. Có hôm tôi thấy lão đứng ngoài bờ rào, lẩm bẩm cái gì mà cha cha con con, rồi thuốc độc với chả thuốc bổ. Chắc thần trí không tỉnh táo nên mới tự ăn nấm độc. Thôi, cháu nó còn nhỏ, chị Tú Anh chấp làm gì.”

[SPEED:RESET]

Tôi siết chặt nắm đấm. Những lời đồn thổi độc địa này chắc chắn đã được gieo rắc từ trước. Sự lú lẫn chỉ là tấm bình phong hoàn hảo để che đậy một tội ác đang được hợp thức hóa. Tôi hít một hơi thật sâu, dằn cơn phẫn nộ xuống đáy lòng. Lúc này cãi vã vô ích, tôi cần chứng cứ.

Cúi người xuống gần thi thể, tôi nhắm mắt lại, vận dụng toàn bộ khứu giác mà mười năm qua ông nội đã rèn giũa cho tôi. Ông từng dùng vải đen bịt mắt tôi, bắt tôi phân biệt mùi của ba mươi loại rễ cây phơi khô tẩm rượu. Hiện tại, ngoài mùi nhang đèn ngột ngạt, mùi ẩm mốc của gỗ thông, tôi ngửi thấy một mùi hương cực kỳ sai trái.

Mùi kim loại chua loét, thoang thoảng vị tanh của máu bầm, xen lẫn một thứ mùi ngọt hắc rất gắt.

Thạch tín.

Trái tim tôi đập thịch một tiếng vang dội trong lồng ngực. Không phải nấm độc. Ông nội bị hạ độc bằng thạch tín liều cao.

Và ngay lúc đó, ánh mắt tôi di chuyển xuống bàn tay phải của thi thể. Bàn tay ấy nắm chặt lại thành một nắm đấm cứng đơ. Kẽ hở giữa các ngón tay rịn ra một chút dịch xanh lục. Quan sát kỹ, tôi nhận ra bên trong lòng bàn tay ông đang nắm chặt một thứ gì đó. Tôi đưa tay định gỡ những ngón tay khô quắt ấy ra.

[SFX: 07_Comedy_Funny/ef_000221.wav]

“Cháu làm cái trò gì đấy!”

Mã Tú Anh lao tới, hất mạnh tay tôi ra. “Người chết thì phải để yên, cháu định mạo phạm ông nội à?”

“Tay ông cầm cái gì?”

Tôi lạnh lùng hỏi.

Bác trai Hà Chính Bình ấp úng xen vào:

[SPEED:0.9]

“Lúc… lúc phát hiện ông mất, tay ông đã nắm chặt như thế rồi. Bác cố bẻ ra để rửa ráy thay quần áo mà không được. Cứng như đá ấy. Chắc lúc đau đớn quá, ông vơ đại nắm cỏ ngoài hiên.”

[SPEED:RESET]

Tôi không thèm để ý sự ngăn cản của Mã Tú Anh, dùng sức lách ngón tay chỏ của mình vào khe hở trên bàn tay ông nội. Một mảnh lá nhỏ rơi ra. Tôi đưa lên mũi ngửi.

Hoắc hương tươi.

Đầu óc tôi chấn động. Hoắc hương là một loại dược liệu quý, có tính ấm, hương thơm nồng, dùng để xua đuổi tà khí và chữa các chứng nôn mửa, trúng độc. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, bây giờ là tháng mười một. Mùa hoắc hương trên núi đã tàn từ hai tháng trước. Toàn bộ hoắc hương trong kho nhà họ Hà đều đã được phơi khô hoặc sao vàng hạ thổ. Tuyệt đối không thể có hoắc hương tươi ở thời điểm này, trừ khi…

Trừ khi ông nội đã cố tình cất giấu một cây hoắc hương tươi trong chậu đất nhỏ dưới gầm giường từ trước, dự đoán được cái chết của mình, và nắm chặt lấy nó như một mỏ neo cuối cùng để truyền đạt thông điệp.

Ông biết mình sẽ bị đầu độc. Ông biết mình sẽ chết.

[BGM:FILE:u ám/Frightmare – Jimena Contreras.mp3]

Tiếng búa đập chát chúa vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi. Lão Tam, thợ mộc trong làng, bắt đầu tiến hành nghi thức đóng nắp quan tài. Theo phong tục, trước khi mặt trời lặn phải đậy nắp ván thiên để tránh hung thần ác sát nhập vào thi thể.

Lão Tam rưới một chén rượu trắng lên góc quan tài, khạc nhổ một bãi nước bọt vào tay rồi gồng mình vung búa.

[SFX: 02_Impact_Boom/ef_000073.wav]

Keng!

Chiếc đinh thép dài mười lăm phân cắm phập vào lớp gỗ thông. Nhưng ngay khoảnh khắc mũi đinh vừa xuyên qua mép gỗ, một âm thanh vặn xoắn rợn người phát ra.

[SFX: 16_Door_Object/ef_000475.wav]

Két… rắc!

Nắp quan tài đột ngột nảy bần bật. Chiếc đinh thép to bằng ngón tay út cong vòng lại như một sợi bún ỉu, bật ngược ra ngoài, văng sượt qua gò má Lão Tam, cắm phập vào cây cột đình bên cạnh.

Đám đông lùi lại, tiếng xì xào kinh hãi nổi lên như bầy ong vỡ tổ. Lão Tam nuốt nước bọt cái ực, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán. Ông ta cắn răng, lấy một chiếc đinh khác, tìm một vị trí khác trên mép gỗ, vung búa đập mạnh hơn.

[SFX: 02_Impact_Boom/ef_000074.wav]

Keng!

Lần này, không chỉ chiếc đinh bị bẻ cong, mà toàn bộ tấm ván thiên nặng trĩu bị hất tung lên cao chừng nửa gang tay, trượt lệch sang một bên, lộ ra khoảng hở tối om bên trong. Một luồng khí lạnh buốt, mang theo mùi thạch tín chua loét thoảng qua mặt tôi.

“Đóng không được! Người chết chưa chịu nhắm mắt, oán khí nặng quá, ván thiên không đè nổi!”

Bà Chu la oai oái, lùi tít ra ngoài cổng, kéo theo đám người yếu bóng vía chạy tán loạn.

Mã Tú Anh mặt cắt không còn một giọt máu. Bà ta chắp tay vái lạy lia lịa về phía quan tài, miệng lẩm bẩm những lời khấn vái vô nghĩa. Hà Chính Bình thì quỳ sụp xuống đất, run lẩy bẩy như cầy sấy.

Tôi đứng lặng người, nhìn chằm chằm vào khoảng hở của quan tài. Trong bóng tối của cỗ áo quan, đôi mắt đục ngầu của ông nội vẫn trừng trừng nhìn lên. Bàn tay nắm chặt lá hoắc hương tươi dường như gồng lên, nổi rõ những đường gân xanh xám.

Ông không muốn bị nhốt lại. Sự thật chưa được phơi bày, ông kiên quyết không chịu nằm yên.

Trời sập tối rất nhanh. Mây đen vần vũ kéo về che khuất ánh trăng non. Không khí đặc quánh lại, ngột ngạt đến mức khó thở. Dân làng đã chuồn sạch, chỉ còn lại ba người chúng tôi trong khoảng sân rộng lớn.

Và rồi, hiện tượng siêu nhiên thứ hai xuất hiện.

Bắt đầu là một tiếng vỗ cánh mỏng manh. [SFX: 01_Whoosh_Transition/ef_000045.wav] Rồi hai tiếng, ba tiếng. Từ phía rừng thông đen kịt phía sau nhà, một bầy ngài đen khổng lồ bay ùa ra. Chúng dày đặc như một đám mây hắc ín, lao thẳng vào khoảng sân nhà họ Hà.

Chúng không bay lung tung, mà tập trung toàn bộ vào chiếc quan tài. Hàng trăm, hàng nghìn con ngài đen to bằng nửa bàn tay bám chặt lấy mép gỗ, phủ kín nắp ván thiên. Một số con lách qua khe hở, chui vào bên trong, đậu kín lên khuôn mặt xám ngoét của ông nội.

Mã Tú Anh kinh hoảng gào thét, vớ lấy cây chổi lông gà xua đuổi điên cuồng. Nhưng lạ thay, bầy ngài đen cứ như bị dính chặt bằng keo, không con nào bay đi, quạt không bay, đập không rụng. Chúng nằm im lìm, đôi cánh đen tuyền khẽ rung động nhịp nhàng, tạo ra một thứ âm thanh rào rào ma quái.

Cùng lúc đó, ngoài góc sân, nơi đặt chiếc lò đất nung cổ truyền của gia tộc họ Hà — chiếc lò mà ông nội dùng để sắc thuốc suốt mười năm qua — đột nhiên phát ra tiếng xèo xèo.

[SFX: 21_Fire_Weather/ef_000538.wav]

Không một mồi lửa, không một que diêm, chiếc lò khô khốc bỗng bốc cháy.

Ngọn lửa không mang màu cam đỏ ấm áp của củi khô, mà tỏa ra một thứ ánh sáng màu xanh lục âm u, lạnh lẽo y như ngọn đèn dầu trong các ngôi mộ cổ. Ngọn lửa cháy rực rỡ nhưng tuyệt nhiên không tỏa ra hơi nóng. Từ trong miệng lò, một cột khói trắng đục phun trào.

Khói bốc lên cao, không bị gió núi thổi tan nát, mà từ từ vặn xoắn lại, cuộn thành một vòng tròn lơ lửng ngay giữa không trung. Vòng khói trôi nổi, đặc quánh như sữa, xoay vần với tốc độ chậm rãi.

Mã Tú Anh hét lên một tiếng thê thảm, ngã phịch xuống đất, bò lùi về phía chân tường. Hà Chính Bình ôm đầu, lắp bắp không thành tiếng.

Tôi đứng như trời trồng, sống lưng lạnh toát. Những kiến thức khoa học, những định lý logic tôi học ở trường bỗng chốc vỡ vụn trước cảnh tượng ma quái đang diễn ra ngay trước mắt. Ngọn lửa xanh, bầy ngài đen, cột khói không tan.

[BGM:FILE:kịch tính/Imperial Forces – Aaron Kenny.mp3]

Đúng lúc đó, tiếng gõ nhịp lộc cộc vang lên từ ngoài cổng.

[SFX: 22_Footstep_Movement/ef_000545.wav]

Một ông lão gầy gò, mặc áo đạo bào bằng vải thô sờn rách, tay chống cây gậy trúc tiến vào. Đó là Lão Phùng, đạo sĩ mù giữ miếu Thổ Địa trên đỉnh núi phía Tây. Lão Phùng nổi tiếng là người lập dị, sống cô độc, hiếm khi xuống núi tiếp xúc với dân làng. Hai hốc mắt ông ta lõm sâu, nhăn nheo, trống rỗng, nhưng bước đi lại vững vàng, chính xác như thể nhìn xuyên thấu màn đêm.

Lão Phùng dừng lại giữa sân, mũi hếch lên ngửi ngửi không khí. Khuôn mặt nhăn nheo đanh lại, giọng nói khàn đặc vang lên, chói tai như tiếng kim loại cào vào kính:

[SPEED:0.9]

“Oán khí nhập dược, hồn không siêu thoát. Người này chết mang hàm oan, oan chưa tỏ thì đất không nhận xương.”

[SPEED:RESET]

Ông lão mù gõ mạnh cây gậy trúc xuống nền gạch phiến.

[SFX: 02_Impact_Boom/ef_000087.wav]

[SPEED:0.9]

“Khói quyện thành vòng, lửa xanh không dứt. Lão Hà, ông bạn già của tôi, nếm trải thạch tín mà chết, đúng không?”

[SPEED:RESET]

Câu nói của Lão Phùng như một quả bom nổ tung giữa khoảng sân tĩnh lặng. Mã Tú Anh bật dậy như bị điện giật, lao ra chỉ tay vào mặt ông lão mù, gân cổ cãi:

[SPEED:1.2]

“Lão già mù kia, ông nói xằng bậy cái gì đấy? Ai hạ độc? Ông ấy tự ăn nấm độc chết! Ông đừng có mượn cớ ma quỷ để tống tiền nhà này. Cút ngay khỏi đây, nếu không tôi báo công an tóm cổ ông tội tuyên truyền mê tín dị đoan!”

[SPEED:RESET]

Lão Phùng không thèm quay mặt về phía Tú Anh. Ông ta chỉ lạnh lùng hừ một tiếng, hướng khuôn mặt mù lòa về phía chiếc lò thuốc đang rực lửa xanh:

[SPEED:1.2]

“Báo công an? Tốt thôi. Gọi họ đến đây mà xem dược thi quật mồ. Cô tưởng đậy được cái nắp hòm là xong à? Oán khí dung hợp với tàn dư dược liệu trong cơ thể, hình thành dược thi. Đêm nay, nếu không có người máu mủ ruột thịt túc trực canh giữ, cái xác kia sẽ tự bước ra khỏi quan tài, tìm về cái lò thuốc này, nấu nỗi oan khiên thành kịch độc. Đến lúc đó, cả cái làng Hà Gia Trang này đừng hòng có sinh vật nào sống sót qua đêm nay.”

[SPEED:RESET]

Tôi rùng mình. Dược thi. Trong những cuốn sách cổ bằng chữ Hán viết trên giấy dó mà ông nội từng bắt tôi học thuộc, có nhắc đến hiện tượng này. Khi một thầy thuốc giỏi mang theo nỗi oán hận tột cùng và chất độc trong người xuống mồ, thân xác họ không thối rữa ngay mà bị tà khí thao túng, biến thành một thực thể khát máu, tìm mọi cách báo thù những kẻ rắp tâm hại mình.

“Lão Phùng.”

Tôi bước lên phía trước, chắn giữa ông lão mù và vợ chồng bác cả. “Cháu phải làm gì?”

Lão Phùng hướng hốc mắt mù lòa về phía tôi, gật gù:

[SPEED:0.9]

“Thằng bé Kiến Minh đấy à. Mười năm trước bố cháu đi, giờ đến lượt ông nội. Dòng máu họ Hà nhà cháu, số kiếp nặng nề quá. Cháu có dám canh thi thể ông nội đêm nay không? Chỉ có tình thân máu mủ mới giữ lại được chút nhân tính cuối cùng của cái xác, ngăn không cho nó hóa quỷ hoàn toàn.”

[SPEED:RESET]

“Cháu dám.”

Tôi đáp gọn lỏn, giọng nói kiên định đến mức chính tôi cũng bất ngờ.

Mã Tú Anh lao tới kéo giật tay tôi văng ra đằng sau:

[SPEED:1.2]

“Mày điên à? Mày nghe lão già lẩm cẩm này dọa dẫm sao? Đi vào nhà ngay! Lát nữa Lão Tam gọi thêm thanh niên trai tráng mang dây thừng đến trói chặt quan tài lại, đào hố chôn ngay trong đêm là xong chuyện!”

[SPEED:RESET]

Tôi giằng mạnh tay ra khỏi sự kìm kẹp của bà ta, lùi lại một bước, ánh mắt sắc như dao chĩa thẳng vào khuôn mặt đang hoảng loạn giả tạo kia:

[SPEED:1.2]

“Bác dâu. Bác sợ cái gì? Sợ dược thi sống dậy tìm bác tính sổ, hay sợ bị bóc trần sự thật ông nội không hề ăn nấm độc? Nếu bác quang minh chính đại, thì cứ để cháu canh linh cữu. Đêm nay, cháu sẽ nghe xem ông nội muốn nói điều gì.”

[SPEED:RESET]

Sắc mặt Mã Tú Anh biến đổi liên tục, từ trắng bệch sang xám xịt, hàm răng nghiến chặt trèo trẹo. Bà ta cứng họng, không dám phản bác thêm, đành lôi xềnh xệch Hà Chính Bình lùi sâu vào trong nhà chính, đóng sầm cửa lại, cài then chốt chặt.

Khoảng sân rộng lớn giờ chỉ còn lại tôi, Lão Phùng, và chiếc quan tài phủ đầy ngài đen.

Lão Phùng thò tay vào bọc vải thô đeo bên hông, lấy ra một vật bằng kim loại xỉn màu, đưa cho tôi.

[SFX: 16_Door_Object/ef_000478.wav]

Đó là một con dao cắt thuốc bằng đồng thau, lưỡi dao xỉn màu, chuôi dao chạm khắc hình hoa sen. Tôi nhận ra nó ngay lập tức. Đây là con dao kỷ vật của ông nội, thứ ông luôn mang theo bên mình, dùng để thái những vị thuốc quý nhất. Trên mặt dao vẫn còn khắc hằn ba chữ Hán “Hà Phụng Sơn”.

[SPEED:0.9]

“Cầm lấy cái này. Đồng thau tụ dương khí, lại là vật bất ly thân của ông cháu, nó sẽ bảo vệ tâm trí cháu.”

[SPEED:RESET]

Lão Phùng dặn dò, giọng nói trở nên nghiêm trọng lạ thường. Ông ta dùng gậy trúc vẽ một vòng tròn trên mặt đất quanh vị trí tôi sẽ ngồi, sau đó lôi ra năm chiếc bếp than đất nung nhỏ cỡ bằng cái bát tô, đặt theo năm hướng ngũ hành xung quanh linh cữu. Mỗi chiếc bếp, ông ta bỏ vào một nhúm dược liệu khác nhau: bạch truật, cam thảo, quế chi, đinh hương, và cuối cùng là chu sa.

[SPEED:1.2]

“Nhớ kỹ ba quy tắc này, Kiến Minh. Nếu làm sai một bước, ông nội cháu sẽ mất đi cơ hội siêu thoát, còn cháu sẽ trở thành vật tế thần cho oán khí.”

[SPEED:RESET]

Tôi nắm chặt con dao đồng, mồ hôi lạnh túa ra rịn ướt lòng bàn tay, gật đầu chờ đợi.

[SPEED:0.9]

“Thứ nhất, giữ cho ngọn lửa xanh trong chiếc lò cổ kia cháy suốt đêm. Không được cho thêm củi, cũng không được dập tắt. Lửa tắt, oán khí tràn ra ngoài, thi thể sẽ lập tức đứng dậy.”

[SPEED:RESET]

Lão Phùng giơ ngón tay thứ hai lên, nhăn mặt lại.

[SPEED:0.9]

“Thứ hai, từ giờ Sửu trở đi, tức là khoảng một giờ sáng, âm khí thịnh nhất. Cháu sẽ nghe thấy tiếng người gọi tên mình từ phía vườn thuốc đằng sau nhà. Bất kể giọng nói đó giống ai, quen thuộc đến mức nào, tuyệt đối không được lên tiếng đáp lại, và cấm tuyệt đối việc quay đầu nhìn ra sau lưng. Kẻ gọi cháu, không phải con người.”

[SPEED:RESET]

Tôi nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc.

[SPEED:0.9]

“Và thứ ba…”

[SPEED:RESET]

Lão Phùng hướng khuôn mặt mù lòa về phía vòng khói trắng đang lơ lửng trên không trung.

[SPEED:0.9]

“Nếu cột khói kia tụ lại, vặn vẹo thành hình nhân, cháu phải lập tức cúi gầm mặt xuống đất. Không được nhìn vào mặt nó. Nhìn vào mắt oán hồn, linh hồn cháu sẽ bị kéo đi thay thế chỗ cho nó dưới địa ngục.”

[SPEED:RESET]

Nói xong, Lão Phùng quay lưng, chậm rãi chống gậy bước ra khỏi cổng. Âm thanh lộc cộc xa dần rồi chìm hẳn vào màn đêm đen kịt.

[BGM:FILE:u ám/Frightmare – Jimena Contreras.mp3]

Chỉ còn lại mình tôi.

Một cậu học sinh mười bảy tuổi, ngồi giữa khoảng sân vắng lặng, bên cạnh chiếc quan tài mở nắp của người ông vừa bị mưu sát. Bầy ngài đen vẫn đậu im lìm trên ván gỗ. Ngọn lửa xanh trong lò thuốc nhảy múa lập lòe, chiếu những cái bóng kỳ quái lên bức tường gạch loang lổ. Năm chiếc bếp than nhỏ tỏa ra thứ mùi ngai ngái, cay nồng.

Cửa chính đóng im ỉm. Bác dâu và bác cả không phát ra một tiếng động nhỏ nào, bỏ mặc tôi đối diện với sự kinh hoàng.

Đồng hồ điểm mười hai giờ đêm.

Gió núi vốn đang rít từng hồi bỗng nhiên ngừng bặt. Mọi âm thanh của côn trùng, tiếng lá xào xạc đều biến mất hoàn toàn. Một sự tĩnh lặng chết chóc ập xuống, nặng nề ép chặt lấy màng nhĩ.

Năm chiếc bếp than nhỏ bao quanh linh cữu đột ngột bùng lên. Ngọn lửa màu cam ấm áp đồng loạt chuyển sang màu xanh lục lè, lạnh lẽo y hệt ngọn lửa trong chiếc lò cổ.

Giờ Sửu đã đến.

Tôi vòng tay ôm chặt đầu gối, tay phải nắm bờn bợt con dao đồng, áp sát vào lồng ngực. Nhịp tim tôi đập thình thịch, vang dội trong không gian đặc quánh.

Từ phía khu vườn ươm dược liệu tối tăm sau lưng tôi, một tiếng sột soạt vang lên. Giống như tiếng bước chân đạp lên lớp lá khô.

Rồi một giọng nói cất lên.

[SPEED:0.9]

“Kiến Minh… Ra đây, ông chỉ cho con cách phân biệt hoàng kỳ với sâm đất.”

[SPEED:RESET]

Tôi cắn chặt môi đến mức nếm được vị tanh của máu. Đó là giọng của ông nội. Ấm áp, chậm rãi, trầm khàn, chính xác từng âm điệu, từng cách nhả chữ mà ông vẫn thường dạy tôi mỗi buổi bình minh.

[SPEED:0.9]

“Kiến Minh, sao không trả lời ông? Ông lạnh quá…”

[SPEED:RESET]

Giọng nói cất lên gần hơn một chút. Tôi nhắm nghiền mắt, tự nhủ với bản thân hàng trăm lần: Không được quay lại. Không được lên tiếng. Kẻ mạo danh đang dùng ký ức đau buồn nhất của tôi để giăng bẫy.

Nhưng sự tra tấn tâm lý chưa dừng lại ở đó.

Giọng của ông nội im bặt. Thay vào đó, một âm thanh khác vang lên. Âm thanh này khiến toàn thân tôi run lên bần bật, nước mắt trào ra không thể kiểm soát.

[SPEED:0.9]

“Con trai… Bố ở ngoài vườn đây. Mười năm rồi, bố có chuyện muốn nói với con. Quay lại nhìn bố đi, Kiến Minh.”

[SPEED:RESET]

Giọng của bố tôi. Người bố đã chết vì bệnh sốt rừng mười năm trước, để lại tôi bơ vơ sống dựa vào ông nội.

[SFX: 16_Door_Object/ef_000475.wav]

Từ bên trong cỗ quan tài, một tiếng gõ chậm rãi phát ra. Lộc cộc… lộc cộc… Ba tiếng một nhịp, đều đặn vang lên từ đáy gỗ thông. Cùng lúc đó, làn khói trắng từ chiếc lò cổ bắt đầu vặn xoắn dữ dội.

Đêm dài mới chỉ bắt đầu.

[BGM:FILE:u ám/Underworld – Myuu.mp3]

← Chương trướcChương sau →