Chương 1 - Phím Đàn Thứ 89

← Chương trướcChương sau →

Ăn Phở Nghe Truyện Tâm Linh. Văn án: Đàn dương cầm có tám mươi tám phím. Tôi đã thuộc lòng từng phím một, tính toán từng nốt nhạc, sắp xếp từng bản án cho những kẻ đáng chết. Tôi tin rằng khi nốt cuối cùng vang lên, mọi thứ sẽ kết thúc hoàn hảo. Nhưng đêm đó, trong căn biệt thự trống rỗng, có một phím thứ tám mươi chín đã nhấn xuống — một phím không tồn tại trên bất kỳ cây đàn nào ở thế gian này.

[BGM:FILE:u ám/Lurking Shadows – Myuu.mp3]

Giới thượng lưu thích những kẻ mù, nhưng họ còn yêu chuộng những kẻ điếc hơn gấp bội.

Bạn thử nghĩ mà xem, một kẻ mù không thể nhìn thấy vị phu nhân tôn quý đang lén lút ôm ấp gã nhân tình trẻ tuổi trên sô pha, nhưng hắn ta vẫn có thể nghe thấy tiếng thở dốc và những lời đường mật tởm lợm. Còn một kẻ điếc thì sao? Kẻ điếc là một bức tường thịt tuyệt vời. Bạn có thể đứng ngay trước mặt hắn, bàn bạc về một hợp đồng phi pháp trị giá hàng chục triệu nhân dân tệ, cãi vã về việc chia chác tài sản thừa kế, hay thậm chí lên kế hoạch giết người, mà khuôn mặt hắn vẫn cứ ngây ngô, phẳng lặng như một tờ giấy trắng.

Tôi là Lục Thanh Trầm, hai mươi sáu tuổi, làm nghề lên dây đàn dương cầm. Và trong mắt toàn bộ giới nhà giàu tại Thượng Hải này, tôi là một thằng điếc bẩm sinh.

[SFX:FILE:17_Vehicle_Transport/ef_000486.wav]

Chiếc xe đạp cũ kỹ của tôi lăn bánh qua cánh cổng sắt rèn hoa văn tinh xảo của trang viên gia tộc họ Kiều. Cánh cổng này cao đến mức che khuất cả ánh nắng mặt trời, tạo ra một cái bóng khổng lồ nuốt chửng lấy con đường rải sỏi. Tên bảo vệ mặc đồng phục thẳng tắp bước ra, vung gậy cao su chặn đầu xe tôi lại. Gã ta mấp máy môi, khuôn mặt tỏ vẻ hách dịch thường thấy của những kẻ làm thuê cho nhà giàu.

Tôi mỉm cười hiền lành, nụ cười mà tôi đã tập luyện hàng nghìn lần trước chiếc gương nứt ở nhà trọ. Tôi thò tay vào túi áo khoác sờn cũ, rút ra một cuốn sổ tay nhỏ màu đen và một cây bút bi.

[SFX:FILE:03_Click_Typing/ef_000132.wav]

Tôi cặm cụi viết vài chữ rồi giơ lên cho gã bảo vệ xem:

“Tôi là thợ lên dây đàn. Kiều phu nhân đã đặt lịch hẹn.”

Gã bảo vệ liếc nhìn cuốn sổ, rồi lại nhìn tôi, ánh mắt từ hách dịch chuyển sang khinh khỉnh. Gã lẩm bẩm trong miệng, nhưng đôi tai của tôi — đôi tai thính nhạy đến mức có thể phân biệt được sự chênh lệch nửa âm xê của một sợi dây đàn bị chùng — nghe rõ từng từ một:

[SPEED:1.2]

“Lại là cái thằng điếc này. Chẳng hiểu phu nhân nghĩ gì mà cứ rước một thằng tàn phế về động vào cây đàn quý giá đó.”

[SPEED:RESET]

Tôi tiếp tục giữ nụ cười ngờ nghệch trên môi, gật đầu liên tục, cái đầu lắc lư như con lật đật mà ai đó quên bỏ pin. Gã bảo vệ phẩy tay ra hiệu cho tôi đi vào. Tôi cúi đầu chào gã, đạp xe chầm chậm qua khoảng sân vườn rộng mênh mông, nơi những đài phun nước bằng đá cẩm thạch đang phun ra những tia nước trắng xóa.

Sáu năm. Đã sáu năm trôi qua kể từ ngày tôi bước chân ra khỏi nơi này cùng với hũ tro cốt của mẹ tôi. Cảnh vật vẫn xa hoa lộng lẫy, mùi tiền bạc vẫn bốc lên nồng nặc trong từng ngọn cỏ, nhưng những con người sống trong cái lồng vàng này thì đã thối rữa từ tận xương tủy.

Mẹ tôi, Lục Phương Nhan, từng là giáo viên dạy dương cầm tại chính căn biệt thự này. Sáu năm trước, cô con gái út bảy tuổi của gia tộc họ Kiều, Kiều Nhược Đồng, chết đuối trong bể bơi sau nhà. Lúc đó, kẻ chịu trách nhiệm trông coi con bé là Kiều Dật Phong — cậu cả của gia tộc, anh trai cùng cha khác mẹ với Nhược Đồng. Nhưng thay vì trông em, thằng khốn đó lại đang trốn trong nhà kính trồng hoa để hít một đống chất cấm cùng đám bạn bè hư hỏng của nó.

Khi sự việc vỡ lở, lão gia trưởng Kiều Quang Huy vì muốn bảo vệ đứa con trai độc đinh nối dõi tông đường, đã quyết định tìm một con dê thế tội. Và mẹ tôi, một góa phụ nghèo hèn, một giáo viên dạy nhạc không có bối cảnh, trở thành lựa chọn hoàn hảo nhất.

Bọn chúng ngụy tạo chứng cứ. Hứa Mạnh Triết — gã luật sư mang khuôn mặt trí thức nhưng mang trái tim của loài kền kền ăn xác thối — đã mua chuộc nhân chứng, sửa đổi lời khai, biến mẹ tôi thành kẻ lơ là trách nhiệm, bỏ mặc đứa trẻ tự bơi để đi gọi điện thoại buôn chuyện. Văn Tú Linh, mẹ ruột của đứa bé xấu số, dù biết rõ sự thật nhưng vẫn nhắm mắt làm ngơ, vì bà ta cần chỗ đứng trong gia tộc, cần sự sủng ái của lão chồng già để thâu tóm tài sản.

Mẹ tôi bị kết án. Bà chết vì bạo bệnh trong nhà giam lạnh lẽo chỉ hai năm sau đó. Còn em gái tôi, Lục Minh Vi, khi ấy mới mười sáu tuổi, là người duy nhất vô tình nhìn thấy Kiều Dật Phong phê pha trong nhà kính. Con bé bị người của gia tộc họ Kiều đe dọa, khủng bố tinh thần dã man đến mức mắc chứng câm chọn lọc. Sáu năm trời ròng rã, Minh Vi của tôi sống trong cơ sở chăm sóc đặc biệt, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm lên trần nhà, không thốt ra dù chỉ một tiếng nấc. Nó sống như một con búp bê bị đứt dây cót.

Ngày tôi trở về từ nước ngoài, khoác lên mình bộ đồ đen đứng trước nấm mồ cỏ chưa kịp mọc xanh của mẹ, tôi đã thề sẽ dùng cả phần đời còn lại để dạy cho bọn chúng hiểu thế nào là luật nhân quả. Chỉ có điều, tôi không nhờ trời phật. Tôi tự tay làm.

Tôi dựng xe đạp bên hông biệt thự, xách chiếc hộp gỗ đựng dụng cụ lên dây đàn bước vào cửa phụ dành cho người làm.

[SFX:FILE:16_Door_Object/ef_000470.wav]

Bên trong biệt thự, không khí ngột ngạt đến mức có thể dùng dao cắt ra từng khúc. Hôm nay là ngày chuẩn bị cho lễ giỗ đầu của Kiều Quang Huy. Lão già đó đã chết vì ung thư xương cách đây một năm, để lại một khối tài sản khổng lồ cùng một bản di chúc chứa đầy những điều khoản bí mật.

Người quản gia già dẫn tôi vào phòng khách chính. Căn phòng rộng bằng cả một sân bóng rổ, trần nhà treo chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ lấp lánh. Ở vị trí trung tâm, đặt trên một tấm thảm Ba Tư dệt thủ công, là cây đại dương cầm cổ điển mạ vàng. Đó chính là cây đàn mẹ tôi từng gõ từng nốt nhạc.

Tôi lấy dụng cụ ra, mở nắp đàn. Bụi gỗ mỏng manh bay lên dưới ánh sáng. Tôi cắm chiếc búa vặn vào chốt giữ dây, bắt đầu gõ nhẹ lên phím đàn.

[SFX:FILE:15_Clock_Timer/ef_000462.wav]

Ping. Ping. Ping.

Âm thanh vang lên trong trẻo, nhưng tai tôi lại đang bận rộn thu thập một bản giao hưởng khác. Bản giao hưởng của lòng tham và sự hoảng loạn.

Từ trên tầng hai, tiếng bước chân nện thình thịch xuống cầu thang. Kiều Dật Phong xuất hiện. Hắn ta năm nay ba mươi lăm tuổi, khoác trên người bộ vest may đo thủ công đắt tiền, nhưng bộ dạng lại thảm hại như một con chó hoang bị dồn vào ngõ cụt. Đôi mắt hắn hằn những tia máu đỏ rực, mồ hôi ướt đẫm cổ áo. Hắn đang áp chặt chiếc điện thoại thông minh vào tai, giọng nói nhỏ nhưng rít lên đầy tuyệt vọng. Hắn tưởng tôi bị điếc nên chẳng thèm đi chỗ khác.

[SPEED:1.2]

“Tôi đã nói là cho tôi thêm ba ngày nữa! Ba ngày! Các người điên à? Nếu bây giờ các người đến đây đòi nợ, mẹ kế của tôi sẽ biết hết! Bà ta đang tìm mọi cách đá tôi ra khỏi di chúc! Mười triệu tệ chứ có phải một trăm triệu đâu mà các người ép tôi như chó vậy? Nghe này, hứa với tôi, chỉ ba ngày nữa, tôi sẽ lấy được mộc dấu của công ty!”

[SPEED:RESET]

Tôi khẽ xoay chiếc búa vặn, chỉnh lại dây nốt Son. Chà, cậu cả Kiều nợ xã hội đen mười triệu tệ tiền cờ bạc. Thông tin này thật ngọt ngào làm sao.

Ở một góc khác, trong hành lang dẫn ra vườn, Diệp Tư Dao — vợ của Kiều Dật Phong — đang đứng quay lưng lại, hai vai run lên bần bật. Cô ta cắn chặt mu bàn tay để tiếng khóc không bật ra thành tiếng. Trên gò má nhợt nhạt của cô ta hằn rõ một vết đỏ hình năm ngón tay. Lại bị chồng đánh. Một vị thiếu phu nhân sống trong nhung lụa nhưng cuộc đời chẳng khác gì một cái giẻ chùi chân. Cô ta hoàn toàn không biết gì về quá khứ đen tối của chồng mình, chỉ cam chịu sống vì đứa con trai mới lên năm.

[BGM:FADE:FILE:u ám/Dark Alley Deals – Aaron Kenny.mp3]

Nhưng điều thú vị nhất lại nằm ở căn phòng làm việc khép hờ cửa phía cuối tầng trệt. Nơi đó có Văn Tú Linh và luật sư Hứa Mạnh Triết.

Tôi gõ phím Đô liên tục, tạo ra một âm thanh đều đặn để làm vỏ bọc, trong khi dồn toàn bộ thính giác về phía khe cửa.

Giọng của Văn Tú Linh rít qua kẽ răng, lạnh lẽo và đầy nọc độc:

[SPEED:1.2]

“Ông Hứa, ông đừng quên ai là người trả tiền cho ông suốt sáu năm qua. Điều khoản thứ tư trong di chúc, ông bắt buộc phải tìm cách vô hiệu hóa nó cho tôi. Tôi không thể để thằng ranh con Dật Phong nuốt trọn số cổ phần đó được.”

[SPEED:RESET]

Tiếng Hứa Mạnh Triết cười khùng khục vang lên, âm thanh nhờn nhợt như tiếng ếch ộp kêu trong bùn lầy:

[SPEED:0.9]

“Phu nhân à, bà đừng nóng nảy. Vô hiệu hóa thì cũng được thôi, nhưng rủi ro cao lắm. Bà biết đấy, nếu tôi làm thế, tôi có thể mất bằng luật sư. Hơn nữa… chuyện sáu năm trước, cái hồ sơ ngụy tạo vụ con bé Nhược Đồng chết đuối, tôi vẫn giữ một bản sao trong két sắt cá nhân. Tôi giữ để làm kỷ niệm thôi, nhưng nếu chẳng may nó rơi vào tay cảnh sát…”

[SPEED:RESET]

Tiếng chát chúa vang lên. Có lẽ Văn Tú Linh vừa đập tay xuống bàn.

[SPEED:1.2]

“Ông uy hiếp tôi sao? Hứa Mạnh Triết, ông tưởng ông trong sạch chắc? Nếu chuyện đó vỡ lở, ông cũng rũ tù!”

[SPEED:RESET]

[SPEED:0.9]

“Thế nên chúng ta mới phải hợp tác chặt chẽ, phu nhân thân mến. Phí tư vấn lần này, tôi xin phép tăng thêm ba phần trăm. Đổi lại, tôi sẽ lo liệu hồ sơ để chứng minh Kiều Dật Phong không đủ năng lực hành vi dân sự do nghiện ngập. Thế nào?”

[SPEED:RESET]

Tôi khẽ tặc lưỡi trong lòng. Thật là một vở kịch xuất sắc. Mẹ kế muốn tước quyền thừa kế của con chồng, luật sư thì tống tiền mẹ kế bằng cái chết của đứa con gái ruột. Bọn họ cấu xé nhau vì tiền, mổ bụng nhau vì quyền lực, giẫm đạp lên xác của những người vô tội để leo lên cao.

Tôi dừng tay, rút cuốn sổ đen ra. Hứa Mạnh Triết vừa đẩy cửa phòng làm việc bước ra. Gã mặc bộ vest xám, đeo kính gọng vàng, khuôn mặt toát lên vẻ đạo mạo giả tạo. Gã đi ngang qua chỗ tôi, liếc nhìn tôi bằng nửa con mắt.

Tôi ngẩng đầu lên, nở nụ cười hiền lành, giơ cuốn sổ tay lên cho gã xem. Trên đó viết dòng chữ to đùng, nét chữ tròn trịa như học sinh tiểu học: *”

Ông có muốn thử âm thanh của đàn không ạ?”*

Hứa Mạnh Triết xua tay đầy ghê tởm, quay mặt bỏ đi. Gã lầm bầm:

[SPEED:1.2]

“Bẩn thỉu. Đừng có cản đường tao, thằng điếc.”

[SPEED:RESET]

Tôi cúi đầu, cất cuốn sổ vào túi. Nụ cười trên môi tôi từ từ tắt lịm, thay vào đó là một đường cong sắc lạnh. Hứa Mạnh Triết, ông không cần phải thử âm thanh nữa đâu. Bởi vì bản nhạc dành cho ông đã được tôi viết xong rồi.

Đêm hôm đó, tôi hoàn thành công việc lên dây đàn. Trước khi rời khỏi biệt thự, tôi xin phép người quản gia đi vệ sinh. Phòng vệ sinh nằm ở cuối hành lang, ngay cạnh quầy pha chế rượu cá nhân của Hứa Mạnh Triết — nơi gã luôn tự rót cho mình một ly rượu mạnh đắt tiền trước khi đi ngủ. Đó là thói quen mà tôi đã ghi chép lại sau nhiều tháng trời theo dõi gã.

Tôi bước vào quầy pha chế, không bật đèn. Trong bóng tối, đôi tay tôi hoạt động nhanh nhẹn và chuẩn xác như một cỗ máy. Tôi rút từ trong túi áo ra một lọ thủy tinh nhỏ xíu, cỡ bằng ngón tay út. Bên trong lọ là một chất lỏng trong suốt, không màu, không mùi.

Đây là một hợp chất được tôi tổng hợp từ dung dịch làm sạch dây đàn dương cầm chuyên dụng, kết hợp với vài loại hóa chất công nghiệp dễ dàng mua được ở chợ đen. Khi hòa tan vào rượu mạnh, nó sẽ không làm thay đổi mùi vị, nhưng chỉ cần dung nạp vào cơ thể, nó sẽ gây ra cơn suy tim cấp tính trong vòng mười lăm phút. Điều tuyệt vời nhất là, sau bốn giờ đồng hồ, hợp chất này sẽ tự phân hủy trong máu, khiến đội ngũ pháp y rất khó để tìm ra nguyên nhân thực sự nếu không tiến hành xét nghiệm độc chất chuyên sâu ngay lập tức. Cảnh sát sẽ chỉ nghĩ rằng gã luật sư già bị đột tử do uống quá nhiều rượu và làm việc quá sức.

Nhưng một cái chết do đột tử thì quá nhẹ nhàng. Tôi không chỉ muốn Hứa Mạnh Triết chết. Tôi muốn cái chết của gã phải trở thành mồi lửa thiêu rụi toàn bộ cái gia tộc thối nát này.

Tôi cẩn thận nhỏ đúng năm giọt dung dịch vào chai rượu yêu thích của gã. Đậy nắp lại. Xóa sạch dấu vân tay.

Tiếp theo, tôi lấy từ trong ngực áo ra một phong thư màu trắng. Bên trong là một tờ giấy viết tay. Nét chữ trên tờ giấy đó giống y hệt nét chữ của Hứa Mạnh Triết, từ độ nghiêng của nét hất, đến lực ấn bút ở phần đuôi chữ. Để làm được điều này, tôi đã dành ròng rã sáu tháng trời, mỗi đêm đều chong đèn ngồi phân tích từng chữ ký, từng tài liệu mà gã từng viết ra, luyện tập đến mức cổ tay sưng tấy. Cơ bắp của tôi đã ghi nhớ nét chữ của gã còn tốt hơn cả chính gã.

Tôi đặt phong thư lên bàn làm việc của gã, ngay cạnh chiếc ly thủy tinh. Xong xuôi, tôi rửa tay, thản nhiên bước ra ngoài, vẫy tay chào tạm biệt người quản gia bằng một nụ cười ngốc nghếch.

[BGM:STOP]

Sáng hôm sau.

[SFX:FILE:08_Horror_Suspense/ef_000302.wav]

Một tiếng hét thất thanh xé toạc bầu không khí yên bình của buổi sáng sớm. Cô hầu gái trẻ đánh rơi khay trà bằng bạc xuống sàn nhà lát đá cẩm thạch.

[SFX:FILE:02_Impact_Boom/ef_000077.wav]

Tiếng loảng xoảng vang lên chát chúa. Cô ta ngã khuỵu trước cửa phòng làm việc, hai tay ôm lấy mặt, toàn thân run rẩy.

Hứa Mạnh Triết đã chết.

[BGM:FADE:FILE:kịch tính/Imperial Forces – Aaron Kenny.mp3]

Chỉ ba mươi phút sau, tiếng còi hụ của xe cảnh sát chớp nháy xanh đỏ đã bao vây kín cổng trang viên họ Kiều. Đội trưởng đội hình sự Tưởng Nghị Thành sải những bước chân dài, mạnh mẽ bước vào hiện trường. Ông ta là một người đàn ông ngoài bốn mươi, ánh mắt sắc như dao cạo, mang theo thứ áp lực bức người của một con sói già dặn kinh nghiệm.

Khi cảnh sát đến, tôi cũng vừa đạp xe tới trước cổng biệt thự. Hôm nay tôi có lịch hẹn kiểm tra lại độ căng của dây đàn sau một đêm. Gã bảo vệ lúc này mặt cắt không còn một giọt máu, luống cuống mở cổng cho cảnh sát. Tôi thản nhiên dắt xe đạp vào, đứng nép vào một góc sân, giương đôi mắt tò mò và ngơ ngác nhìn dòng người qua lại.

Tưởng Nghị Thành đứng trong phòng làm việc, mang găng tay cao su y tế, cẩn thận quan sát thi thể Hứa Mạnh Triết. Gã luật sư nằm gục trên bàn, khuôn mặt tím ngắt, đôi mắt trợn ngược, tay phải vẫn gác hờ lên một phong thư đã được mở tung.

Tưởng đội trưởng cầm phong thư lên, ánh mắt quét nhanh qua những dòng chữ. Lông mày ông ta nhíu chặt lại. Ông ta hắng giọng, đọc lớn từng chữ cho viên trợ lý ghi chép:

[SPEED:0.9]

“Tôi không thể chịu đựng thêm nữa. Cảm giác tội lỗi đã gặm nhấm linh hồn tôi suốt sáu năm qua. Việc ngụy tạo bằng chứng, thay đổi lời khai để đổ tội cho cô giáo Lục Phương Nhan trong vụ án cái chết của Kiều Nhược Đồng… tất cả đều do tôi làm, theo chỉ thị của những người trong gia tộc này. Tôi đã đẩy một người phụ nữ vô tội vào chỗ chết. Đêm nay, tôi chọn cách kết liễu bản thân để chuộc tội. Két sắt cá nhân của tôi chứa toàn bộ hồ sơ gốc. Xin lỗi.”

[SPEED:RESET]

Cả căn phòng khách bên ngoài đột nhiên rơi vào một sự tĩnh lặng chết chóc. Văn Tú Linh đứng sững sờ ở góc phòng, khuôn mặt được trang điểm kỹ lưỡng bỗng chốc nhăn nhúm lại vì kinh hoàng. Bà ta đưa tay lên bịt miệng, ánh mắt đảo điên loạn. Kiều Dật Phong thì lùi lại mấy bước, đụng trúng chiếc bình gốm cổ khiến nó khẽ rung lên. Hắn nuốt nước bọt đánh ực, mồ hôi lạnh toát tuôn đầm đìa trên trán.

Bức thư tuyệt mệnh đó, tất nhiên, là do tôi viết.

Tưởng Nghị Thành lập tức ra lệnh phong tỏa toàn bộ biệt thự. Không một ai được phép rời đi. Ông ta bắt đầu tiến hành thẩm vấn từng người một.

Đến lượt tôi.

Tôi ngồi trên chiếc ghế đẩu trong phòng ăn, hai bàn tay đan vào nhau đặt trên đùi, vẻ mặt hiền lành pha chút sợ hãi. Tưởng Nghị Thành ngồi đối diện, đôi mắt chim ưng găm chặt vào khuôn mặt tôi. Viên trợ lý cảnh sát đứng cạnh ghé tai ông ta thì thầm:

[SPEED:1.2]

“Đội trưởng, người này là thợ lên dây đàn dương cầm. Tên là Lục Thanh Trầm. Bị điếc bẩm sinh. Tối qua anh ta có mặt ở đây để làm việc, rời đi lúc chín giờ tối. Camera giám sát ở cổng đã xác nhận.”

[SPEED:RESET]

Tưởng Nghị Thành gõ nhịp ngón tay xuống mặt bàn gỗ sồi.

[SFX:FILE:03_Click_Typing/ef_000128.wav]

Ông ta không nói gì, chỉ nhìn tôi chằm chằm. Bầu không khí căng thẳng đến mức có thể nghe thấy tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc treo tường.

[SFX:FILE:15_Clock_Timer/ef_000457.wav]

Ông ta là một điều tra viên xuất sắc. Trực giác của ông ta bén nhạy hơn người bình thường. Một bức thư tuyệt mệnh quá hoàn hảo, xuất hiện đúng vào thời điểm gia tộc họ Kiều đang tranh giành tài sản gay gắt, điều đó quá khiên cưỡng. Và sự xuất hiện của một kẻ ngoại đạo như tôi trong đêm xảy ra sự việc càng khiến ông ta sinh nghi.

Tôi rút cuốn sổ tay quen thuộc ra, đẩy về phía ông ta cùng cây bút. Tôi chỉ tay vào tai mình, rồi xua xua tay, ra hiệu rằng tôi không nghe thấy gì.

Tưởng Nghị Thành cầm bút, viết nhanh một dòng chữ: *”

Anh có thấy ai khả nghi vào tối hôm qua không?”*

Tôi cầm lấy bút, từ tốn viết lại, nét chữ ngoằn ngoèo: *”

Tôi chỉ ở trong phòng khách lên dây đàn. Tôi không nghe thấy gì, và tôi luôn nhìn vào dây đàn. Tôi không biết gì cả. Xin lỗi cảnh sát.”*

Tưởng Nghị Thành đọc dòng chữ, khóe môi khẽ nhếch lên. Ông ta đột nhiên đứng dậy, đi vòng ra phía sau lưng tôi. Tôi cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể ông ta, cảm nhận được nhịp thở đều đặn của người đang ở trạng thái tập trung cao độ.

Bất thình lình, không hề có báo trước.

[SFX:FILE:19_Water_Liquid/ef_000515.wav]

Choang!

Một chiếc cốc thủy tinh dày cộp bị ông ta cố tình gạt mạnh từ trên bàn xuống đất, vỡ nát ngay phía sau gót giày của tôi. Tiếng động chát chúa vang dội cả căn phòng, những mảnh kính văng tung tóe.

Một người bình thường, nếu bất ngờ nghe thấy âm thanh lớn như vậy ngay sau lưng, cơ thể sẽ có phản xạ giật mình vô điều kiện. Nhịp tim sẽ đập nhanh hơn, vai sẽ rụt lại, cơ bắp sẽ co rút. Đó là bản năng sinh tồn không thể kiểm soát.

Nhưng tôi không phải là một người bình thường. Suốt sáu năm qua, tôi đã rèn luyện bản thân trong những môi trường khắc nghiệt nhất. Tôi từng ngồi tĩnh tọa giữa một xưởng cưa gỗ ầm ĩ tiếng máy cắt sắt, tự thôi miên não bộ của mình rằng não bộ đã bị ngắt kết nối với màng nhĩ. Tôi đã học cách tách rời phản ứng vật lý ra khỏi nhận thức thính giác.

Khi chiếc cốc vỡ nát, tôi vẫn ngồi im phăng phắc. Mắt vẫn chớp đều đặn. Hơi thở không hề rối loạn. Bàn tay đặt trên đùi không giật lấy một mi li mét. Tôi từ từ quay đầu lại, nhìn những mảnh vỡ trên sàn nhà, rồi ngơ ngác nhìn Tưởng Nghị Thành, ánh mắt mang theo sự bối rối thuần túy của một kẻ không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Tưởng Nghị Thành nhìn chằm chằm vào tôi trong ba giây. Ba giây dài như một thế kỷ. Sự nghi ngờ trong mắt ông ta dần dần tan biến, thay vào đó là một tia thất vọng. Ông ta thở hắt ra, vỗ vỗ vai tôi rồi phẩy tay.

[SPEED:0.9]

“Được rồi. Cho anh ta về đi. Một người điếc thì không thể làm nhân chứng, cũng chẳng thể nghe ngóng được gì để mà tống tiền hay giết người.”

[SPEED:RESET]

Tôi cúi đầu cảm ơn, nhặt túi đồ nghề lên rồi bước ra ngoài. Khi đi ngang qua hành lang, tôi bắt gặp ánh mắt của Văn Tú Linh và Kiều Dật Phong đang ném về phía nhau. Khác với vẻ khinh khỉnh thường ngày, giờ đây, ánh mắt họ chứa đầy sự hoảng loạn, nghi kỵ và căm thù. Bức thư tuyệt mệnh kia đã nhắc đến vụ án sáu năm trước, và cảnh sát chắc chắn sẽ xin lệnh khám xét két sắt của Hứa Mạnh Triết. Bí mật đen tối của gia tộc này sắp bị lôi ra ánh sáng, và bọn chúng bắt đầu lo sợ đối phương sẽ bán đứng mình để tự cứu lấy thân.

[BGM:FADE:FILE:u ám/Devil’s Organ – Jimena Contreras.mp3]

Tôi dắt chiếc xe đạp ra khỏi cổng sắt lớn. Bầu trời Thượng Hải hôm nay xám xịt, những đám mây đen vần vũ mang theo hơi ẩm của một cơn bão sắp ập đến. Gió thổi tung vạt áo khoác mỏng manh của tôi.

Tôi đạp xe chầm chậm trên con đường rợp bóng cây, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười lạnh lẽo. Tưởng Nghị Thành rất giỏi, nhưng ông ta chỉ là người đại diện cho công lý của trần gian. Ông ta cần bằng chứng, cần động cơ, cần logic. Còn tôi, tôi đại diện cho sự phán xét từ bóng tối. Tôi không cần bằng chứng. Tôi chỉ cần cấy một hạt mầm nghi ngờ, và lũ ký sinh trùng đó sẽ tự cắn xé lẫn nhau cho đến chết.

Việc đầu tiên đã hoàn thành. Hứa Mạnh Triết đã phải đền tội cho những tờ giấy ngụy tạo mà gã từng viết. Nhưng đó mới chỉ là nốt nhạc mở đầu. Bản tấu khúc này vẫn còn rất dài, và những phím đàn tiếp theo sẽ được gõ bằng máu của chính bọn chúng.

Tôi dừng xe ở một trạm bưu điện công cộng. Rút từ trong Balo ra ba phong thư. Cả ba đều không ghi tên người gửi, chỉ có địa chỉ người nhận là biệt thự nhà họ Kiều.

Phong thư thứ nhất gửi cho Kiều Dật Phong. Bên trong là một tờ giấy in sao kê ngân hàng giả mạo, chứng minh Văn Tú Linh đã bí mật chuyển một số tiền khổng lồ ra nước ngoài, kèm theo một hợp đồng ủy quyền luật sư mới nhằm loại Dật Phong ra khỏi quyền thừa kế.

Phong thư thứ hai gửi cho Văn Tú Linh. Nội dung là một bức ảnh chụp lén cảnh Kiều Dật Phong đang ngồi uống rượu với đám giang hồ xã hội đen, đính kèm một dòng tin nhắn đánh máy cắt từ tờ báo: *”

Nó sẽ giết bà để lấy mộc dấu công ty. Hãy hành động trước khi quá muộn.”*

← Chương trướcChương sau →