Tôi chết rồi. Chết đã ba năm đằng đẵng. Nhưng khi tôi nhìn thấy vết bầm tím trên cổ con gái mình, tôi mới hiểu thấu một chân lý. Cái chết không phải là thứ đáng sợ nhất trên cõi đời này. Kiều Chí Viễn, mày nghĩ tao chết rồi là mọi chuyện kết thúc sao? Mày nhầm to. Tao là ba vợ mày. Tao chưa từng đặt bút ký giấy đồng ý gả con gái tao cho cái loại súc sinh như mày. Và ngay đêm nay, tao từ cõi âm trở về để lấy lại đứa con gái bé bỏng của tao.
Mọi người đừng quên ấn chuông theo dõi cho Phở nha, truyện được lên sóng vào lúc năm giờ chiều hằng ngày.
Hoàng hôn buông xuống khu nghĩa trang nằm tít ngoài vùng ngoại ô hẻo lánh của thủ đô Bắc Kinh. Gió lạnh thổi thốc qua những hàng bia mộ xám xịt, cuốn theo mấy tàn tro vàng mã bay lả tả giữa không trung. Tôi mở mắt. Cảm giác đầu tiên ập đến không phải là đau nhức, mà là một sự trống rỗng cùng cực. Tôi cúi xuống nhìn hai bàn tay mình. Chúng trong suốt, mờ ảo như sương khói, có thể nhìn xuyên thấu qua lớp đá hoa cương lạnh lẽo bên dưới. Chân tôi không chạm đất, cứ lơ lửng cách mặt cỏ chừng một gang tay.
Ký ức cuối cùng xẹt qua tâm trí tôi là ánh nắng chói chang gay gắt trên giàn giáo tầng mười hai, tiếng thét thất thanh của cậu thanh niên phụ hồ trượt chân, và khoảnh khắc tôi dùng hết sức bình sinh đẩy cậu ta vào ban công an toàn, chấp nhận để bản thân rơi tự do xuống nền bê tông. Một tiếng rắc chát chúa vang lên, vỡ nát, rồi mọi thứ chìm vào bóng tối vĩnh cửu. Tôi, Hà Kiến Trung, cả một đời làm thợ xây, cắn răng chịu đựng nắng mưa để kiếm từng đồng nhân dân tệ nuôi con gái ăn học, cuối cùng lại kết thúc sinh mệnh trên chính công trường đầy bụi bặm ấy.
Tôi vươn tay chạm vào tấm bia đá trước mặt. Trên đó khắc dòng chữ mạ vàng đã phai màu:
“Phần mộ hiển khảo Hà Kiến Trung”. Ngày mất ghi rõ ràng là ba mươi sáu tháng trước. Chết thật rồi. Chết sạch sành sanh không còn giữ lại chút hơi ấm nào.
Một tiếng sột soạt vang lên phá vỡ không gian tĩnh mịch. Có người đang bước tới. Tôi quay đầu lại, linh hồn khẽ chấn động. Đó là một cô gái trẻ trùm kín trong chiếc áo khoác màu xám tro quá khổ. Dáng đi xiêu vẹo, gầy gò đến mức tưởng chừng chỉ một cơn gió thoảng qua cũng đủ sức xô ngã. Cô ấy ôm trước ngực một bó hoa cúc trắng đã hơi héo, bước chân nặng nề tiến về phía mộ phần của tôi.
Là Hà Tịnh Nguyệt. Là Nguyệt nhi của tôi. Đứa con gái bé bỏng mà tôi đã dành trọn cả một kiếp người để bảo bọc.
Nhưng trời đất quỷ thần ơi, chuyện quái quỷ gì đang xảy ra với con bé thế này? Tịnh Nguyệt của tôi vốn dĩ có khuôn mặt tròn trĩnh, đôi mắt sáng lấp lánh như trăng rằm, nụ cười lúc nào cũng rạng rỡ. Vậy mà người đang đứng trước mặt tôi lúc này, hai gò má hóp sâu hoắm, đôi mắt sưng húp thâm quầng như người mất ngủ hàng tháng trời. Làn da tái nhợt, thiếu sức sống đến thảm hại.
Con bé từ từ quỳ xuống nền đất lạnh, đặt bó hoa cúc trắng lên bệ đá. Khi Tịnh Nguyệt cúi người, cổ áo khoác hơi trễ xuống, phơi bày một mảng da thịt mỏng manh. Tim tôi, dù không còn đập nữa, dường như vừa bị một vạn mũi kim đâm xuyên qua. Trên chiếc cổ trắng ngần của con bé, hằn rõ những vết bầm tím đen kịt, đan chéo vào nhau thành hình những ngón tay. Vết thương có chỗ đã ngả sang màu vàng ệch, có chỗ lại tấy đỏ ứa máu tươi, chứng tỏ con bé bị bóp cổ không chỉ một lần, mà là bị hành hạ liên tục trong một khoảng thời gian dài.
Tịnh Nguyệt rút từ trong túi nilon ra ba nén nhang, bật lửa châm rồi cắm vào lư hương. Bàn tay con bé run lẩy bẩy. Cổ tay gầy guộc thò ra khỏi ống tay áo cũng đầy rẫy những vết xước xát rướm máu. Con bé gục đầu vào tấm bia đá, bả vai rung lên bần bật. Tiếng khóc nghẹn ngào vỡ vụn dội thẳng vào linh hồn tôi.
“Ba ơi… Ba có lạnh không? Con xin lỗi… Đã lâu lắm rồi con không có thời gian đến thăm ba. Anh ấy… Anh ấy nhốt con trong nhà, thu hết giấy tờ, không cho con bước chân ra khỏi cửa.”
Tôi há hốc miệng, cố gắng gào lên gọi tên con, nhưng không một âm thanh nào thoát ra khỏi cuống họng vô hình. Tôi nhào tới, quỳ sụp xuống bên cạnh Tịnh Nguyệt, vươn hai tay ôm chầm lấy đôi vai gầy đang run rẩy của con bé.
Nhưng một cảnh tượng tàn nhẫn nhất trần đời hiện ra. Hai cánh tay tôi, mang theo tất cả tình yêu thương và sự xót xa của một người cha, cứ thế đâm xuyên qua da thịt Tịnh Nguyệt, tan vào không khí như một luồng khói lạnh lẽo. Không có cái ôm nào cả. Không có hơi ấm nào được truyền đi. Tịnh Nguyệt chỉ khẽ rùng mình, kéo cao cổ áo khoác như thể vừa bị một cơn gió bấc thổi qua, hoàn toàn không biết rằng linh hồn người cha quá cố đang gục đầu bên cạnh, gào khóc trong câm lặng.
“Ba ơi… Con đau lắm. Con không chịu nổi nữa. Con muốn đi theo ba. Con mệt mỏi quá rồi…”
Từng lời nói của Tịnh Nguyệt như từng nhát búa tạ nện thẳng vào hộp sọ tôi. Đau đớn tê tái. Phẫn nộ ngút ngàn. Kẻ nào? Kẻ khốn nạn nào dám động đến con gái tao? Tôi nhớ lại đám tang của mình ba năm trước. Lúc đó, có một gã thanh niên tên Kiều Chí Viễn luôn túc trực bên cạnh Tịnh Nguyệt. Hắn ta tỏ ra ân cần, chu đáo, thề non hẹn biển trước di ảnh của tôi rằng sẽ thay tôi chăm sóc Tịnh Nguyệt đến răng long đầu bạc. Lúc bấy giờ, linh hồn tôi còn mơ hồ, chỉ kịp nhìn thấy nụ cười an ủi của hắn dành cho con gái mình trước khi chìm vào giấc ngủ sâu.
Vậy mà bây giờ, con gái tôi lại tàn tạ đến mức muốn tìm đến cái chết.
Tôi đứng phắt dậy. Oán khí trong lòng bùng lên dữ dội khiến linh hồn tôi vốn trong suốt bỗng chuyển sang một màu đỏ sẫm. Tôi không thể tan biến lúc này. Tôi phải sống lại, à không, tôi phải tồn tại, bằng mọi giá. Tôi phải đi theo con bé.
Trời nhá nhem tối, Tịnh Nguyệt gạt nước mắt, loạng choạng đứng lên rời khỏi nghĩa trang. Tôi bám sát theo sau, cách con bé chưa đầy một mét. Chúng tôi lên một chuyến xe buýt tồi tàn hướng về khu chung cư xập xệ nằm ở rìa thành phố. Trên xe, ánh đèn đường vàng vọt hắt qua cửa kính, chiếu lên khuôn mặt tiều tụy của Tịnh Nguyệt. Con bé ngồi thu lu ở góc ghế, ánh mắt vô hồn nhìn ra dòng người hối hả bên ngoài. Tôi đứng ngay bên cạnh, đưa tay định vuốt tóc con, nhưng lại khựng lại. Tôi sợ cái lạnh của cõi âm sẽ làm con bé ốm thêm. Tôi chỉ biết đứng đó, nghiến chặt hàm răng không tồn tại, tự rủa xả sự bất lực của chính mình.
Chiếc xe buýt dừng lại trước một khu tập thể cũ kỹ, tường gạch bong tróc lở loét, chằng chịt bùng nhùng những sợi dây điện đen sì. Tịnh Nguyệt bước xuống xe, lê bước lên tầng bốn. Cánh cửa sắt hoen gỉ vừa mở ra, một luồng mùi hôi hám xộc thẳng vào mũi. Đó là thứ mùi pha trộn giữa dầu mỡ khét lẹt, khói thuốc lá rẻ tiền và mùi ẩm mốc đặc trưng của những căn hộ thiếu ánh sáng mặt trời.
Từ trong góc bếp, một bà lão dáng người thấp bé, mặc bộ đồ ngủ hoa văn sặc sỡ bước ra. Khuôn mặt bà ta nhăn nhúm như tờ giấy lộn bị vò nát rồi vuốt phẳng lại, ánh mắt sắc lẹm lúc nào cũng đảo quanh như thiết bị dò tìm kiếm tiền lẻ rơi vãi. Đó là Phùng Thục Lan, mẹ chồng của Tịnh Nguyệt. Bà ta vừa nhai tóp tép hạt dưa, vừa nhổ vỏ phì phì xuống sàn nhà, hất hàm hỏi:
“Mày đi đâu giờ này mới vác mặt về? Cơm nước thì chưa nấu, nhà cửa thì bẩn thỉu. Nhà họ Kiều rước mày về để làm bà hoàng chắc?”
Tịnh Nguyệt cúi gầm mặt, giọng lí nhí:
“Hôm nay là ngày giỗ của ba con… Con ra mộ thắp cho ba nén nhang.”
Mụ già vứt toẹt nắm hạt dưa xuống bàn, chỉ tay thẳng vào mặt con gái tôi, giọng the thé chói tai:
“Giỗ với chả quả! Ba mày chết rục xương ba năm nay rồi, thắp nhang thì ông ấy có đội mồ sống dậy cho mày tiền không? Có giỏi thì bảo ông ấy gửi xuống đây vài vạn tệ mà trả nợ cho chồng mày! Đưa sổ lương tháng này đây, nhanh lên!”
Tịnh Nguyệt run rẩy lôi từ trong túi áo khoác ra một cuốn sổ tiết kiệm mỏng dính, hai tay dâng lên cho mụ ta. Phùng Thục Lan giật lấy, lật ra xem rồi trừng mắt:
“Giáo viên tiểu học cái thá gì mà lương tháng chưa nổi năm nghìn tệ? Mày giấu quỹ đen đúng không? Cái đồ sao chổi ăn bám, cưới mày về đúng là xui xẻo tám đời!”
Tôi đứng giữa phòng khách, ngọn lửa giận dữ bốc lên phừng phực. Tôi lao tới, vung nắm đấm giáng thẳng vào khuôn mặt nhăn nheo của mụ già cay nghiệt đó. Nhưng vô ích. Nắm đấm của tôi xuyên tọt qua đầu mụ ta, chẳng để lại bất kỳ tác động vật lý nào. Mụ Thục Lan chỉ hắt hơi một cái, lầm bầm chửi thề vài câu rồi quay ngoắt vào phòng ngủ, thản nhiên khóa trái cửa lại, mặc kệ Tịnh Nguyệt đứng khóc thầm giữa đống vỏ hạt dưa bừa bộn.
Tôi là một bóng ma. Một bóng ma vô dụng bậc nhất thế gian. Lúc còn sống, tôi vác trên vai hàng trăm ki lô gam xi măng không biết mệt. Bọn giang hồ bảo kê công trường thấy mặt Hà Kiến Trung cũng phải nể vài phần vì tính tôi nóng như lửa, có ân báo ân, có oán báo oán. Vậy mà giờ đây, tôi đành trơ mắt ếch nhìn con gái ruột bị chửi mắng thậm tệ mà chẳng thể bẻ gãy nổi một chiếc đũa để bảo vệ con.
Đúng lúc đó, cánh cửa chính bị đạp tung một cách bạo lực. Một gã đàn ông loạng choạng bước vào. Hắn mặc chiếc áo sơ mi nhăn nhúm, cà vạt nới lỏng trễ nải, khuôn mặt đỏ gay gắt, bốc ra nồng nặc mùi rượu rẻ tiền hòa lẫn với mùi mồ hôi chua loét. Kiều Chí Viễn. Tên con rể quý hóa của tôi. Cái dáng đi xiêu vẹo của hắn làm tôi nhớ đến mấy thanh sắt thép gỉ sét bị uốn cong vứt chỏng chơ ở bãi phế liệu, vừa vô dụng vừa dễ gây rách da chảy máu cho người khác.
Hắn đá văng đôi giày da sang một bên, lảo đảo đi tới ghế nệm dài, thả phịch người xuống. Mắt hắn vằn lên những tia máu đáng sợ. Hắn chỉ tay về phía Tịnh Nguyệt, quát lớn:
“Con khốn kia! Lấy cho tao cốc nước đá! Nhanh lên!”
Tịnh Nguyệt giật bắn mình, vội vàng chạy vào bếp rót nước mang ra. Hắn cầm cốc nước, chưa uống đã hắt thẳng vào mặt con bé. Nước đá lạnh buốt tạt vào mảng da thịt xanh xao khiến Tịnh Nguyệt khẽ ré lên một tiếng.
“Tiền đâu? Đưa tiền đây! Trận bóng tối nay tao thua sạch rồi. Bọn đòi nợ đang gọi điện réo ầm ĩ kia kìa. Mày giấu tiền ở đâu, đưa hết ra đây!”
Tịnh Nguyệt quỳ rạp xuống sàn, chắp hai tay lại van xin:
“Anh ơi, con xin anh, trong nhà không còn một đồng nào đâu. Sổ lương mẹ vừa giữ rồi. Tháng này chúng ta còn chưa đóng tiền điện, tiền nước. Anh đừng đánh cược trực tuyến nữa, quay về làm ăn tử tế đi anh…”
Câu nói chưa dứt, Kiều Chí Viễn đã chồm dậy như một con thú điên. Hắn túm chặt lấy mái tóc dài của Tịnh Nguyệt, giật ngược ra sau.
“Mày dám dạy đời tao à? Con đĩ này! Tao nuôi mày tốn cơm tốn gạo, giờ bảo đưa vài đồng bạc rách mày cũng giấu giếm!”
Nói rồi, hắn vung tay, giáng một cái tát trời giáng vào mặt con bé. Tịnh Nguyệt ngã văng ra sàn, khóe môi lập tức rách toạc, máu tươi ứa ra đỏ thẫm. Hắn chưa buông tha, tiếp tục lao tới, dùng mũi giày da đá liên tiếp vào mạng sườn con bé. Từng cú đá thình thịch vang lên giữa căn phòng chật hẹp. Tịnh Nguyệt cuộn tròn người lại như một con tôm luộc, hai tay ôm chặt lấy đầu, chỉ biết cắn môi chịu đựng, không dám kêu la lớn sợ hàng xóm nghe thấy.
Cơn thịnh nộ trong tôi nổ tung. Linh hồn tôi bùng cháy dữ dội, tỏa ra luồng ánh sáng đỏ quạch như máu. Tôi gầm lên một tiếng vang động cõi âm, lao thẳng vào Kiều Chí Viễn. Tôi tung những cú đấm mang sức mạnh vô song của một người thợ xây, nhắm thẳng vào thái dương, vào yết hầu, vào ngực trái của hắn. Tôi muốn bóp nát quả tim đen tối của thằng súc sinh này. Tôi muốn xé xác hắn ra làm vạn mảnh.
Nhưng, lại một lần nữa, mọi nỗ lực của tôi chỉ là hư không. Nắm đấm của tôi xuyên qua cơ thể hắn, không tạo ra dù chỉ là một gợn gió. Hắn vẫn đứng sừng sững đó, tiếp tục giáng những đòn thù hận lên thân xác đứa con gái bé bỏng của tôi. Sự bất lực tột cùng biến thành nỗi tuyệt vọng sâu thẳm. Nỗi kinh hoàng thực sự của cái chết không đến từ ma quỷ hay địa ngục, mà đến từ việc bạn phải chứng kiến người mình yêu thương nhất bị hành hạ đến chết mà không thể đưa tay ra cản lại.
Đánh chán chê, Kiều Chí Viễn thở hồng hộc, nhổ một bãi nước bọt xuống sàn rồi bước về phía tủ lạnh. Hắn lôi ra một chai nhị oa đầu loại bèo nhọt nhất, dùng răng cắn mở nắp chai, tu ừng ực. Rượu trắng nặng độ chảy tràn xuống cổ, thấm ướt mảng áo sơ mi. Hắn uống như một kẻ chết khát, nốc cạn nửa chai chỉ trong vòng vài nhịp thở.
Rượu vào, mắt hắn lờ đờ. Hắn lảo đảo bước về phía ghế nệm, ném vỏ chai lăn lóc dưới đất, rồi ngã vật xuống. Hắn nằm ngửa, há miệng thở dốc. Tiếng ngáy bắt đầu rống lên như sấm. Tịnh Nguyệt lết từ từ vào góc tường, ôm ngực khóc nức nở.
Tôi trôi nổi trên trần nhà, ánh mắt vằn đỏ ghim chặt vào gã đàn ông đang say xỉn bên dưới. Đột nhiên, tôi nhận ra một sự thay đổi kỳ lạ. Tiếng thở của Kiều Chí Viễn ngắt quãng. Lồng ngực hắn phập phồng chậm lại, rồi chậm lại nữa. Hắn đang rơi vào trạng thái ngộ độc cồn cấp tính. Nhịp tim hắn giảm đột ngột. Và rồi, hắn ngừng thở. Hoàn toàn ngừng hô hấp. Một cơn chết lâm sàng ngắn hạn do ma men gây ra.
Ngay khoảnh khắc lồng ngực hắn ngừng nhô lên, một lực hút kinh hoàng từ đâu xuất hiện. Nó giống như một vòng xoáy khổng lồ dưới đáy đại dương, túm chặt lấy linh hồn đang lơ lửng của tôi, giật mạnh xuống. Tôi không kịp phản ứng, cả khối ý thức bị hút tuột vào trong cơ thể đang nằm bất động trên ghế kia.
Bóng tối bao trùm. Rồi một âm thanh bùng nổ vang lên trong não bộ.
Thịch. Thịch. Thịch.
Đó là tiếng tim đập.
Lực hấp dẫn của Trái Đất đột ngột ập đến, đè nặng lên tôi như một khối bê tông hàng tấn. Ba năm làm ma, tôi đã quen với sự nhẹ bẫng không trọng lượng. Giờ đây, thân xác này nặng nề, trì trệ đến mức tôi ngỡ mình đang bị chôn sống. Kèm theo đó là một mùi vị kinh tởm xộc thẳng lên mũi. Mùi dịch vị dạ dày chua loét hòa cùng mùi cồn hăng hắc tởm lợm trào ngược lên tận cuống họng. Khắp các thớ cơ mỏi nhừ, ê ẩm.
Tôi mở bừng mắt.
Trần nhà loang lổ vết ố vàng hiện ra rõ mồn một chứ không còn mờ ảo qua lăng kính của cõi âm. Tôi cử động ngón tay. Khớp xương kêu răng rắc. Tôi đang ở trong cơ thể của Kiều Chí Viễn. Bằng một cách vi diệu nào đó, linh hồn tôi đã chiếm đoạt được cái vỏ bọc thối nát này.
Tôi chống tay xuống nệm, lảo đảo đứng dậy. Cơ thể này vẫn đang chịu tác động nặng nề của rượu, khiến hai chân tôi run lẩy bẩy, bước đi xiêu vẹo hệt như một gã say thực thụ. Tôi nhìn xuống bàn tay mình. Không phải bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn của thợ xây Hà Kiến Trung, mà là bàn tay nhẵn nhụi, ngón tay ố vàng vì khói thuốc của thằng con rể khốn nạn. Trên mu bàn tay vẫn còn dính vài giọt máu đỏ tươi. Máu của Tịnh Nguyệt.
Cảm giác buồn nôn trào dâng. Sự ghê tởm bản thân dâng lên ngập cổ. Tôi đang mặc chung một lớp da với kẻ thù không đội trời chung.
Nhưng rồi, tôi nhìn thấy Tịnh Nguyệt.
Con bé đang co ro trong góc bếp hẹp, dùng một chiếc khăn ướt run rẩy lau đi vệt máu loang lổ trên trán. Tiếng nấc nghẹn ngào vỡ vụn trong không gian tĩnh mịch. Trái tim người cha trong ngực tôi, dù đang đập bằng máu của kẻ thù, vẫn đau thắt lại. Tôi muốn chạy đến ôm con bé vào lòng. Tôi muốn vuốt ve mái tóc rối bời kia, lau khô những giọt nước mắt tủi hờn.
Tôi bước từng bước nặng nhọc về phía bếp. Nghe tiếng bước chân, Tịnh Nguyệt giật mình quay lại. Ánh mắt con bé khi nhìn thấy tôi chứa đựng một nỗi khiếp đảm đến tận cùng. Trong mắt Tịnh Nguyệt lúc này, tôi không phải là người cha hiền từ, mà là con ác thú vừa mới đánh đập cô tàn nhẫn, nay lại tỉnh dậy để tiếp tục hành hạ.
Con bé ép sát lưng vào tường, hai tay giơ ra phía trước che chắn, cả người run lên bần bật như chiếc lá mong manh giữa bão tuyết.
“Anh… Anh tha cho con… Đừng đánh nữa… Con xin anh… Con đau lắm rồi…”
Giọng nói hoảng loạn của con gái như hàng ngàn mũi dao cứa nát tâm can tôi. Sự hiểu lầm tàn khốc này giết chết tôi thêm một lần nữa. Tôi điên cuồng muốn giải thích, muốn nói cho con bé biết sự thật.
Tôi vươn tay ra, cố gắng nặn ra một nụ cười hiền hậu nhất có thể, há miệng định nói:
“Nguyệt nhi, đừng sợ, ba đây. Ba về bảo vệ con đây.”
Thế nhưng, thanh quản của cơ thể say xỉn này hoàn toàn không tuân theo sự điều khiển của tôi. Dây thanh âm bị cồn làm cho tê liệt, lưỡi tôi líu lại, sưng vù. Âm thanh phát ra khỏi miệng chỉ là những tiếng gầm gừ, ú ớ đứt quãng hệt như một loài dã thú đang say máu.
“Ư… A… Nguyệt… Ba…”
Tịnh Nguyệt nghe thấy âm thanh quái dị đó, càng thêm kinh hãi. Con bé ôm đầu nhắm tịt mắt lại, co rúm người chờ đợi đòn roi giáng xuống. Nước mắt lã chã rơi ướt đẫm mảng ngực áo.
Tôi đứng chết trân tại chỗ. Bàn tay giơ lơ lửng giữa không trung cứng đờ. Tôi không dám bước thêm một bước nào nữa. Tôi sợ hãi chính hình hài mà mình đang mang. Nếu tôi chạm vào con bé lúc này, có lẽ Tịnh Nguyệt sẽ hoảng loạn đến mức phát điên mất. Tôi từ từ rụt tay lại, lùi về phía sau một bước. Nước mắt từ khóe mắt Kiều Chí Viễn trào ra. Thật mỉa mai làm sao, thằng súc sinh này lại đang rơi nước mắt vì tình thương phụ tử của linh hồn bên trong nó.
Đột nhiên, dạ dày cơ thể này co thắt mạnh. Một cơn buồn nôn kinh khủng trào ngược lên. Cùng lúc đó, nhịp tim của Kiều Chí Viễn đập mạnh một cách bất thường. Thịch. Thịch. Thịch. Tốc độ bơm máu tăng vọt. Cơ thể sinh học của hắn bắt đầu phản ứng lại với tình trạng ngưng thở, ép phổi phải hoạt động trở lại.
Giây phút hắn hít vào một hơi thật sâu, một luồng lực đẩy khổng lồ từ bên trong thân xác phát nổ. Linh hồn tôi bị bóc tách khỏi lớp thịt xương, văng mạnh ra ngoài không trung.
Tôi lại trở về làm một bóng ma mờ ảo, lơ lửng sát trần nhà.
Bên dưới, Kiều Chí Viễn giật mình bừng tỉnh. Hắn ho sặc sụa, đưa tay ôm lấy lồng ngực đang đập thình thịch. Hắn ngơ ngác nhìn xung quanh, ánh mắt ngập tràn sự hoang mang tột độ. Hắn nhìn xuống hai bàn tay mình, rồi lại nhìn sang Tịnh Nguyệt đang co ro trong góc bếp, hoàn toàn không hiểu tại sao mình lại đang đứng ở giữa nhà, và tại sao khóe mắt mình lại ướt đẫm nước mắt. Hắn loạng choạng bước lùi lại, đưa tay quệt ngang mặt, lầm bầm chửi thề vài câu rồi quay lưng đi thẳng vào phòng tắm, nôn thốc nôn tháo.
Tịnh Nguyệt thấy hắn bỏ đi, từ từ hạ tay xuống, thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm, rồi tiếp tục lấy khăn ướt chườm lên trán, lặng lẽ khóc một mình giữa đêm khuya thanh vắng.
Tôi lơ lửng trên cao, nhìn toàn cảnh bi kịch gia đình đang phơi bày trước mắt. Trí óc tôi hoạt động hết công suất, phân tích lại toàn bộ những gì vừa xảy ra. Cú nhập hồn chớp nhoáng ban nãy không phải là ảo giác. Nó là thật. Rất chân thật.
Tôi bắt đầu xâu chuỗi lại các chi tiết. Vì sao tôi không thể nhập vào mụ Thục Lan? Vì mụ ta đang hoàn toàn tỉnh táo. Vì sao tôi có thể chiếm xác Kiều Chí Viễn? Vì hắn nốc rượu quá liều, rơi vào trạng thái ngưng hô hấp, tim đập chậm đến mức gần như chết lâm sàng.
Quy luật siêu nhiên đã phơi bày. Rượu chính là cánh cửa. Khi ý thức của con người chìm vào cơn mê sâu nhất, ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như một tờ giấy vệ sinh ngâm nước, đó chính là lúc linh hồn vất vưởng như tôi có thể chen chân vào. Tuy nhiên, thời gian để tôi kiểm soát cơ thể vô cùng ngắn ngủi. Chỉ vài ba phút trước khi bản năng sinh tồn của thân xác ép nó tỉnh lại và đẩy tôi ra ngoài.
Tôi mỉm cười. Một nụ cười gằn cay độc của một kẻ đã chết.
Tôi chỉ là một gã thợ xây thô kệch. Tôi không biết niệm chú, không biết vẽ bùa, cũng chẳng hiểu gì về đạo lý cao siêu của cõi âm. Nhưng tôi biết cách đọc bản vẽ thi công. Tôi biết cách tìm ra điểm yếu nhất trong một bức tường bê tông cốt thép. Kiều Chí Viễn chính là bức tường đó. Hắn tàn nhẫn, bạo lực, nắm quyền kiểm soát tuyệt đối trong cái nhà này. Nhưng hắn có một điểm yếu chí mạng: nghiện rượu. Mỗi lần hắn nâng ly lên nốc thứ chất lỏng rẻ tiền đó vào cổ họng, là mỗi lần hắn tự tay mở toang cánh cửa nhà cho kẻ thù bước vào.
Vài phút thì sao? Vài phút cũng đủ để tôi đập nát cái thế giới thối tha của hắn. Vài phút cũng đủ để tôi thu thập bằng chứng, gửi thư điện tử, lưu lại hình ảnh, và gài bẫy cho hắn thân bại danh liệt. Mày lấy rượu làm cớ để đánh đập con gái tao. Tao sẽ dùng chính thứ men rượu đó để biến cuộc đời mày thành một bãi phế liệu không thể cứu vãn.
Kiều Chí Viễn, cuộc chơi bây giờ mới thực sự bắt đầu. Tao sẽ tháo dỡ mày, từng viên gạch một.
Đúng như dự đoán của tôi, một thằng nghiện rượu vĩnh viễn không thể từ bỏ thứ nước đái quỷ đó. Đêm hôm sau, Kiều Chí Viễn lại vác cái xác nồng nặc mùi cồn về nhà. Lần này hắn không đánh Tịnh Nguyệt vì con bé đã khôn khéo trốn sẵn vào nhà vệ sinh khóa trái cửa. Hắn chửi đổng vài câu rồi nốc thêm nửa chai rượu trắng, ngã gục xuống sofa.
