Chương 1 - Tần Số 444

← Chương trướcChương sau →

Ăn Phở Nghe Truyện Tâm Linh. Văn án: Trên tần số bốn trăm bốn mươi bốn ki lô héc, mỗi đêm từ một giờ đến ba giờ sáng, có một người dẫn chương trình đã chết vẫn lên sóng. Anh ta nghe những cuộc gọi nhỡ giữa âm dương, cho đến khi nhận được tín hiệu từ sáu đứa trẻ đã chết cháy mười hai năm trước, vẫn ngồi ngay ngắn trong lớp, điểm danh nhau mỗi buổi sáng, chờ người thầy sẽ quay lại đón. Tờ lịch treo tường vẫn không bao giờ được xé. Ngày ghi trên đó là ngày mười bốn tháng ba, ngày ngọn lửa bùng lên.

[BGM:FILE:u ám/Underworld – Myuu.mp3]

Người ta thường bảo, khoảnh khắc con người trút hơi thở cuối cùng, toàn bộ cuộc đời sẽ xẹt qua trước mắt giống như một cuộn phim quay chậm. Thật ra, đó là lời nói dối tẻ nhạt nhất mà nhân loại từng bịa ra để tự an ủi chính mình. Khi bạn chết vì ngừng tim đột ngột, chẳng có cuộn phim nào cả. Chỉ có một bóng tối ập đến, lạnh lẽo, dứt khoát, giống hệt như ai đó thô bạo giật phích cắm điện của một chiếc tivi cũ.

Tôi tên là Hạ Dạ Thanh. Năm hai mươi tư tuổi, tôi là người dẫn chương trình cho một đài phát thanh đêm khuya, chuyên mục “Giọng nói trong đêm”. Công việc của tôi là ngồi trong phòng thu âm chật hẹp, đối mặt với chiếc ống thu âm bằng kim loại, đọc thư của thính giả, bật vài bản nhạc êm dịu, và đóng vai một người bạn tâm giao ảo tưởng cho những kẻ mất ngủ trên toàn thành phố. Tôi mồ côi từ nhỏ, lớn lên ở cô nhi viện, mãi đến năm mười hai tuổi mới được một cặp vợ chồng già nhận nuôi. Có lẽ vì tuổi thơ thiếu thốn hơi ấm, tôi luôn tin rằng giọng nói trong bóng tối mang một sức mạnh chữa lành mà ánh sáng ban ngày không bao giờ làm được.

Chính niềm tin ngớ ngẩn đó đã giết chết tôi.

Vào một đêm mùa đông rét mướt, trong ca phát sóng xuyên đêm liên tục lần thứ ba của tuần, trái tim cạn kiệt sinh lực của tôi quyết định đình công. Khoảnh khắc cơn đau xé toạc lồng ngực, tôi gục đầu xuống bàn điều khiển âm thanh. Câu cuối cùng tôi kịp thốt ra trước khi ý thức chìm vào cõi vĩnh hằng là:

[SPEED:1.0]

Vẫn còn người đang nghe, nên tôi vẫn ở đây.”

[SPEED:RESET]

Đường dây truyền thanh vẫn mở thêm bốn phút trước khi đồng nghiệp phá cửa xông vào. Bốn phút đó, hàng vạn thính giả chỉ nghe thấy tiếng rè nhiễu của sóng âm và sự im lặng tuyệt đối của cái chết.

[SFX:FILE:10_Glitch_Digital/ef_000342.wav]

Mở mắt ra lần nữa, tôi không thấy thiên đường, cũng chẳng thấy vạc dầu sôi hay quỷ sứ cầm đinh ba. Tôi thấy một văn phòng xám ngoét, bám đầy bụi, chất cao như núi những xấp tài liệu ố vàng. Khung cảnh giống hệt cục hành chính nhân sự của một tập đoàn sắp phá sản.

Châu Phán Quan, gã sếp trực tiếp của tôi ở cõi âm, mặc một bộ âu phục cắt may thủ công kiểu cổ điển, đeo kính gọng tròn, tay cầm một cây bút máy mạ vàng. Lão ta nhìn tôi qua tròng kính dày cộp, ánh mắt đánh giá như đang xem xét một món hàng tồn kho.

[SPEED:1.0]

Hạ Dạ Thanh, nam, hai mươi tư tuổi. Chết vì làm việc quá sức.”

[SPEED:RESET] Châu Phán Quan lật hồ sơ, giọng nói vang lên đều đặn, vô cảm y hệt cỗ máy đọc tự động. [SPEED:1.0]

Cậu có một chất giọng mang tần số đặc biệt. Ngàn năm mới xuất hiện một ca. Giọng của cậu có thể cộng hưởng xuyên qua màng ngăn cách âm dương. Thay vì đi uống canh Mạnh Bà rồi đầu thai làm một con mèo hay một bụi cỏ, Ngài Diêm Vương quyết định giữ cậu lại làm nhân viên hợp đồng.”

[SPEED:RESET]

Tôi nhướng mày, khẽ cười khẩy. [SPEED:1.0]

Chết rồi mà vẫn phải chạy chỉ tiêu công việc sao? Chế độ phúc lợi của cõi âm tệ đến mức bắt ép lao động trái phép à?”

[SPEED:RESET]

[SFX:FILE:05_Paper_Page/ef_000157.wav]

Châu Phán Quan gõ mạnh cán bút xuống bàn. [SPEED:1.0]

Không ai ép cậu. Cậu làm việc, tích lũy công đức phát thanh. Đủ điểm công đức, cậu có quyền chọn kiếp sau sung sướng, sinh ra ngậm thìa vàng, não không cần nếp nhăn cũng có thể sống hết đời. Công việc rất đơn giản: vận hành Tổng đài bốn bốn bốn.”

[SPEED:RESET]

Thế là tôi trở thành một linh hồn kẹt lại giữa ranh giới sống chết, cai quản một trạm chuyển tiếp tín hiệu tồi tàn nhất cõi âm. Căn phòng làm việc của tôi hẹp bằng đúng cái tủ quần áo, đặt một bàn điều khiển cũ kỹ, một chiếc tai nghe bọc da đã bong tróc, và một cuốn sổ bìa đen dày cộp mang tên Nhật Ký Cuộc Gọi.

Cơ chế hoạt động của cái tổng đài quái quỷ này rất bi hài. Ở trần gian, khi người sống quá nhớ thương người đã khuất, họ thường rơi vào trạng thái tuyệt vọng đến mức lấy điện thoại ra, bấm gọi vào số máy cũ của người chết. Thông thường, họ sẽ nghe thấy tổng đài viên thông báo số thuê bao không tồn tại. Nhưng từ khung giờ một giờ đến ba giờ sáng, những dòng sóng điện từ mang theo luồng oán niệm hoặc bi ai cực độ ấy sẽ xé rách không gian, chuyển thẳng đến chiếc tai nghe mốc meo của tôi.

Nhiệm vụ của tôi là lắng nghe. Sau đó, tôi mở Nhật Ký Cuộc Gọi, tra cứu xem trước khi chết, linh hồn kia đã gọi điện thoại cho ai, nói những gì, ai không nhấc máy. Dựa vào đó, tôi quyết định có kết nối luồng sóng âm dương này hay không.

[BGM:STOP]

[BGM:FILE:buồn/Windswept – ann annie.mp3]

Đêm nay, trạm gác của tôi lại sáng đèn. Ánh đèn đỏ lét nhấp nháy trên bàn điều khiển báo hiệu có một tín hiệu đang cố gắng phá vỡ quy luật sinh tử. Tôi thở dài, vươn tay vặn núm điều chỉnh tần số, đeo chiếc tai nghe sờn cũ lên đầu.

[SPEED:1.0]

Tần số bốn bốn bốn, xin chào. Tôi đang nghe đây.”

[SPEED:RESET] Tôi cất giọng. Âm sắc trầm ấm, bình thản, chính xác như cái cách tôi từng làm dịu những linh hồn cô đơn ở trần thế.

Đầu dây bên kia vang lên tiếng hít thở nặng nhọc, kèm theo tiếng ho sù sụ của một người đàn ông lớn tuổi. Dòng thông tin lập tức hiện lên trong đầu tôi: Người gọi, Trần Quốc Đống, bảy mươi hai tuổi. Người nhận, Lý Thu Lan, sáu mươi tám tuổi, vừa tạ thế cách đây ba ngày vì nhồi máu cơ tim.

[SPEED:0.9]

Thu Lan à…”

[SPEED:RESET] Giọng ông lão run rẩy, vỡ vụn, mang theo sự hoang mang tột độ của một kẻ vừa mất đi điểm tựa duy nhất trong đời. [SPEED:0.9]

Bà ở đâu rồi? Cái chìa khóa tủ thuốc… bà cất ở đâu? Tôi tìm hoài không thấy. Huyết áp của tôi lại lên cao rồi. Bà về lấy cho tôi đi…”

[SPEED:RESET]

Tôi khẽ tặc lưỡi. Lại là những chuyện vặt vãnh đời thường. Con người thật kỳ lạ, khi đối mặt với cái chết của người thân, thứ khiến họ sụp đổ hoàn toàn thường không phải là tang lễ trống kèn ầm ĩ, mà là một đôi dép cọc cạch góc nhà, một bát cơm thừa, hay một chiếc chìa khóa tủ thuốc biến mất.

Tôi chạm tay vào cuốn sổ đen. Nhật Ký Cuộc Gọi của Lý Thu Lan mở ra. Cuộc gọi cuối cùng của bà cụ lúc sinh tiền là gọi cho xe cấp cứu, nhưng chưa kịp nói địa chỉ thì đã gục ngã. Không có oán khí. Không có nghiệp chướng. Đủ điều kiện kết nối.

Tôi gạt cần gạt trên bàn điều khiển. [SPEED:1.0]

Kênh kết nối âm dương, mở.”

[SPEED:RESET]

[SFX:FILE:10_Glitch_Digital/ef_000336.wav]

Tiếng rè nhiễu biến mất, thay vào đó là một khoảng không tĩnh lặng. Rồi, từ sâu trong cõi âm, một giọng nữ già nua, mỏng manh như sương sớm vang lên trong tai nghe.

[SPEED:0.9]

Trong túi áo khoác xanh treo sau cửa phòng ngủ, cái lão đãng trí ạ.”

[SPEED:RESET] Bà cụ hắng giọng, mắng mỏ nhưng chứa đầy sự xót xa. [SPEED:0.9]

Đã dặn bao nhiêu lần rồi, thuốc huyết áp phải để trên bàn. Ông không có tôi, làm sao mà sống nổi hả ông Đống?”

[SPEED:RESET]

Đầu dây bên kia im bặt. Người đàn ông bảy mươi hai tuổi, người từng trải qua vô vàn sóng gió cuộc đời, giờ phút này bật khóc nức nở như một đứa trẻ tản cư. Tiếng khóc rống lên, nức nở, vỡ òa qua đường truyền. Bà cụ bên này cũng khẽ nấc lên, những âm thanh nghẹn ngào vọng lại.

Cuộc gọi kéo dài chính xác bốn mươi bảy giây. Sau đó, năng lượng kết nối cạn kiệt, đường truyền tự động ngắt.

Tôi tháo tai nghe, vứt phịch xuống bàn. Trong lồng ngực trống rỗng của tôi, cảm giác nghẹn đắng trào lên tận cổ họng. Tôi ghét công việc này. Nó bắt tôi phải chứng kiến sự bất lực tột cùng của nhân loại trước lưỡi hái tử thần. Tôi cầm cây bút chì, ghi chú vào sổ: Kết nối thành công, cộng một điểm công đức. Tay tôi hơi run, nét chữ chệch đi một chút. Tôi nhếch mép tự giễu cợt bản thân. Hạ Dạ Thanh à, mày chỉ là một cái trạm thu phát sóng, đừng có tự vơ vào mình những cảm xúc dư thừa.

[BGM:STOP]

[BGM:FILE:u ám/Lurking Shadows – Myuu.mp3]

Đúng lúc tôi định gục đầu xuống bàn chợp mắt, ngọn đèn đỏ lại điên cuồng chớp tắt. Lần này, ánh sáng của nó gay gắt hơn bình thường, chói lọi như một lời cảnh báo.

Tôi cau mày, đeo lại tai nghe.

[SPEED:1.0]

Tổng đài bốn bốn bốn xin nghe.”

[SPEED:RESET]

Không có tiếng khóc. Không có sự hoảng loạn. Đầu dây bên kia là một giọng nữ điềm tĩnh đến mức lạnh lẽo, sắc bén như một tảng băng trôi.

[SPEED:1.0]

Tôi muốn nói chuyện với mẹ tôi. Tên bà ấy là Dương Tuệ Linh. Bà ấy mất ngày bảy tháng năm, mười hai năm trước. Tôi biết anh nghe được. Tôi sẽ tiếp tục gọi cho đến khi anh chịu trả lời.”

[SPEED:RESET]

Tôi khẽ giật mình. Đây là đêm thứ mười hai liên tiếp cô gái này gọi đến cùng một số máy. Kẻ kiên nhẫn đến mức vứt bỏ cả sự sợ hãi tâm linh thế này, trần gian hiếm thấy. Thông tin người gọi hiện lên: Tô Vãn Tình, hai mươi bảy tuổi, nghề nghiệp giáo viên mầm non.

Giáo viên mầm non ư? Cái giọng điệu lạnh lùng, mang tính sát thương cao này mà đi dỗ trẻ con ăn cơm thì chắc đám nhóc sợ đến mức nuốt nguyên cả cái bát.

[SPEED:1.0]

Chào cô giáo Tô.”

[SPEED:RESET] Tôi đổi giọng, dùng tông điệu cợt nhả thường ngày để che đi sự tò mò. [SPEED:1.0]

Sự kiên trì của cô thực sự đáng nể. Nhưng quy định của trạm chúng tôi rất rõ ràng. Để tôi kiểm tra hồ sơ của Dương Tuệ Linh xem bà ấy có muốn nói chuyện với cô không đã.”

[SPEED:RESET]

[SFX:FILE:05_Paper_Page/ef_000168.wav]

Tôi đặt tay lên cuốn sổ đen, nhẩm đọc tên Dương Tuệ Linh. Trang giấy lật phật, gió lạnh từ đâu thổi thốc vào phòng thu. Cuốn sổ dừng lại ở một trang giấy… đỏ rực.

[BGM:FILE:u ám/Dark Alley Deals – Aaron Kenny.mp3]

Chữ “Niêm Phong” to đùng, in hằn dấu triện đen ngòm chễm chệ ngay giữa trang. Xung quanh dòng chữ tỏa ra một lớp sương mù u ám, mang theo sát khí nặng nề.

Tôi khựng lại. Hồ sơ bị niêm phong? Trong suốt thời gian làm việc ở đây, tôi chưa từng gặp trường hợp nào thế này. Quyền truy cập bị khóa chặt, hệ thống báo lỗi, yêu cầu phải có sự phê duyệt từ cấp Phán Quan trở lên mới được xem xét.

[SFX:FILE:16_Door_Object/ef_000470.wav]

Cửa phòng thu đột ngột bật mở. Châu Phán Quan bước vào, mang theo luồng khí lạnh buốt xương. Lão đẩy gọng kính, ánh mắt nghiêm nghị nhìn chằm chằm vào tôi, sau đó liếc xuống trang sổ đỏ rực.

“Ngắt kết nối ngay lập tức.”

Châu Phán Quan ra lệnh, giọng nói trầm đục, mang theo áp lực của kẻ bề trên.

Tôi nhún vai, tay vẫn giữ khư khư cái cần gạt. “Châu đại nhân, khách hàng đang dọa sẽ gọi cháy máy kìa. Ngài không định giải thích cho nhân viên quèn này một chút sao? Tại sao hồ sơ của Dương Tuệ Linh lại bị niêm phong?”

Châu Phán Quan bước tới, dùng một ngón tay ấn mạnh trang sổ lại. “Hồ sơ niêm phong nghĩa là có thế lực can thiệp, hoặc cái chết của người này liên quan đến một bí mật có thể phá vỡ trật tự luân hồi. Hạ Dạ Thanh, cậu chỉ là một cái mi cờ rô cõi âm. Đừng dây vào rắc rối. Cứ làm tốt phận sự, tích đủ công đức rồi phắn đi đầu thai, đừng gây chuyện.”

“Thế lực can thiệp?”

Tôi bật cười, một nụ cười châm biếm sâu cay. “Ngài đang nói mớ gì vậy? Ở cõi âm này, ngoài Diêm Vương ra thì ai có quyền can thiệp vào sổ sinh tử? Hay là cơ quan hành chính của các ngài cũng nhận hối lộ, bịt miệng người chết để bảo vệ kẻ sống?”

“Câm mồm!”

Châu Phán Quan quát lớn, vạt áo âu phục bay phần phật, sát khí bùng nổ. “Cậu tưởng mình là anh hùng cứu thế chắc? Cậu chỉ là một linh hồn chưa siêu thoát. Cô gái tên Tô Vãn Tình kia đang cố gắng đào bới một nấm mồ đã chôn vùi mười hai năm. Nếu cậu kết nối, cậu sẽ kéo cả cô ta và cậu xuống địa ngục thực sự. Ngắt máy!”

[SFX:FILE:03_Click_Typing/ef_000114.wav]

Tôi cắn môi, nhìn chằm chằm vào ánh đèn đỏ đang chớp nháy. Giọng nói lạnh lẽo của Tô Vãn Tình vẫn vang vọng trong tai nghe, chờ đợi một phép màu. Cuối cùng, tôi buông tay. Nút ngắt kết nối kêu đánh cạch một tiếng. Căn phòng trở lại trạng thái im lìm.

Châu Phán Quan hừ lạnh một tiếng, quay lưng bước ra ngoài. Trước khi cửa đóng lại, lão bỏ lại một câu:

“Đừng tỏ ra thương hại con người. Lòng người đáng sợ hơn quỷ nhiều.”

Tôi tựa lưng vào ghế, xoa xoa thái dương. Lời cảnh báo của lão Châu không sai. Mỗi lần con người cố gắng gọi vong, chín phần mười là vì lòng tham, vì muốn tìm lại tài sản cất giấu, hoặc vì cảm giác tội lỗi cắn rứt chứ chẳng phải yêu thương gì. Nhưng Tô Vãn Tình thì khác. Sự điềm tĩnh của cô ta không giống kẻ tham lam, mà giống một người đang bước trên lớp băng mỏng, bên dưới là vực thẳm, chỉ cần sai một bước là vạn kiếp bất phục.

[BGM:STOP]

[BGM:FILE:u ám/Underworld – Myuu.mp3]

Đêm tiếp theo, tổng đài của tôi xảy ra một hiện tượng dị thường.

Kim đồng hồ chỉ đúng hai giờ mười lăm phút sáng. Ánh đèn hiệu trên bàn điều khiển không nhấp nháy màu đỏ như mọi khi, mà chuyển sang một màu xanh lục nhạt, rung lên bần bật. Tiếng rè nhiễu của sóng điện từ rít lên chói tai, giống như móng tay cào vào mặt kính.

[SFX:FILE:10_Glitch_Digital/ef_000342.wav]

Tôi vội vàng chụp lấy tai nghe. Thông thường, cuộc gọi luôn bắt nguồn từ người sống gọi xuống cõi âm. Nhưng lần này, chiều mũi tên trên màn hình hiển thị lại quay ngược. Tín hiệu này… xuất phát từ cõi chết, đang cố gắng gọi ra ngoài trần thế.

“Tần số bốn bốn bốn…”

Tôi nói, giọng căng cứng. “Ai đang ở đầu dây bên kia?”

Xuyên qua lớp nhiễu sóng dày đặc, một âm thanh vang lên khiến toàn thân tôi lạnh toát. Không phải là giọng người lớn, cũng không phải là tiếng khóc than oán hận. Đó là tiếng trẻ con. Tiếng của nhiều đứa trẻ hòa lẫn vào nhau, trong trẻo, ngây thơ, nhưng lại mang theo một âm vang rỗng tuếch, rùng rợn.

“Anh phát thanh viên ơi…”

Giọng một cậu bé cất lên, lễ phép, rành rọt. “Chúng con gọi hoài mà không có ai nghe máy. Đường dây bị hỏng rồi hả anh?”

Phía sau giọng nói của cậu bé, tôi nghe thấy tiếng lách tách. Lách tách. Rào rào. Âm thanh giống hệt như tiếng củi khô đang bốc cháy rực rỡ. Rất xa, nhưng lại cực kỳ chân thực.

Tôi ngồi thẳng dậy, vớ lấy cuốn sổ đen. “Nhóc con, em tên là gì? Đang gọi từ đâu?”

“Con là Tiểu Quang, chín tuổi, lớp trưởng lớp mầm non lớn.”

Cậu bé trả lời, giọng điệu chững chạc hơn hẳn lứa tuổi. “Con đang ở Trại trẻ Thiên Ân. Hôm nay là ngày mười bốn tháng ba. Các bạn đang ngồi ngoan chờ thầy giáo. Nhưng mà trời tối quá, anh phát thanh viên mở đèn giúp chúng con được không?”

[SFX:FILE:05_Paper_Page/ef_000161.wav]

Tay tôi khựng lại giữa không trung, tờ giấy trong sổ đen vô tình bị xé rách một góc.

Trại trẻ Thiên Ân? Ngày mười bốn tháng ba?

Ký ức của một người làm truyền thông lập tức ùa về. Trại trẻ Thiên Ân là một cơ sở từ thiện nằm ở vùng ngoại ô, từng thu nhận hàng chục đứa trẻ mồ côi. Mười hai năm trước, vào đúng ngày mười bốn tháng ba, một vụ hỏa hoạn kinh hoàng đã thiêu rụi toàn bộ dãy nhà cấp bốn. Sáu đứa trẻ thiệt mạng. Cơ quan chức năng kết luận nguyên nhân là do chập điện.

Vụ án đó từng gây chấn động dư luận, nhưng rồi nhanh chóng được xoa dịu bởi sự xuất hiện của một vị cứu tinh. Trương Bách Niên.

Ông thiện nhân Trương Bách Niên, một nhà hảo tâm có tiếng tăm, được báo chí tung hô lên tận mây xanh vì hành động dũng cảm lao vào đám cháy, cứu được ba đứa trẻ khác thoát chết trong gang tấc. Nước mắt của ông ta rơi lã chã trên sóng truyền hình quốc gia, cầu xin cộng đồng chung tay giúp đỡ những sinh mệnh bất hạnh. Từ đống tro tàn của Thiên Ân, Trương Bách Niên đã thành lập nên quỹ từ thiện trẻ em quy mô nhất thành phố, thu về hàng chục triệu nhân dân tệ tiền quyên góp, trở thành cha của những đứa trẻ mồ côi, một biểu tượng đạo đức không thể vấy bẩn.

Thế nhưng, lúc này đây, ngay trong tai nghe của tôi, linh hồn của sáu đứa trẻ chết cháy đó đang gọi điện. Và chúng không hề biết mình đã chết.

“Tiểu Quang…”

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng nói của mình không bị run. “Em bảo em đang chờ thầy giáo? Thầy giáo đi đâu rồi?”

“Thầy bảo thầy ra ngoài mua bánh mì cho chúng con.”

Giọng Tiểu Quang vẫn vang lên đều đặn, xen lẫn tiếng đốm lửa nổ lách tách. “Thầy dặn chúng con phải ngồi im tại chỗ, không được chạy lung tung. Con là lớp trưởng, con đã điểm danh xong rồi. Sáu bạn đều có mặt. Chúng con ngoan lắm, anh bảo thầy mau quay lại nhé. Ở đây… nóng quá.”

Chữ “nóng quá” lọt vào tai tôi, đâm xuyên qua màng nhĩ, găm thẳng vào dây thần kinh. Một bức tranh thảm khốc hiện ra trong đầu tôi. Sáu đứa trẻ bị bỏ lại trong căn phòng rực lửa. Chúng không chạy trốn, vì người lớn dặn chúng phải ngồi im. Chúng ngoan ngoãn chờ đợi cái chết nuốt chửng mình, tin tưởng tuyệt đối vào lời hứa mua bánh mì của một kẻ đốn mạt nào đó.

Sự phẫn nộ bùng lên trong tôi, dữ dội hơn bất cứ ngọn lửa nào. Tôi ghét nhất trên đời là những kẻ lợi dụng lòng tin của trẻ nhỏ. Bản thân tôi từng là một đứa trẻ mồ côi, từng bị nhốt trong những căn phòng tối tăm, từng tin vào những lời hứa hão huyền của những kẻ mang danh người lớn thiện lương.

Tôi đứng phắt dậy, đá văng chiếc ghế xoay.

“Tổng đài tạm nghỉ.”

Tôi lẩm bẩm, gỡ tai nghe quăng lên bàn.

[BGM:STOP]

[BGM:FILE:tức giận/Final Boss – Myuu.mp3]

Luật của cõi âm quy định: nhân viên tổng đài không được tự ý rời khỏi vị trí, cấm tuyệt đối việc can thiệp vật lý vào không gian của vong hồn. Nhưng luật lệ lập ra là để phá vỡ, nhất là khi kẻ thi hành luật là một thằng đã chết chẳng còn gì để mất như tôi.

Tôi dùng chút linh lực ít ỏi tích lũy được, khóa mục tiêu từ tọa độ của tín hiệu sóng âm. Cơ thể tôi mờ dần, tan thành một đám khói đen, lao vút vào đường hầm không gian, hướng thẳng đến phế tích của Trại trẻ Thiên Ân.

[SFX:FILE:01_Whoosh_Transition/ef_000034.wav]

Mười lăm phút sau, tôi đứng trước khu đất hoang vắng.

Trần gian lúc này đang là ba giờ sáng. Gió đêm thổi qua những mảng tường gạch cháy đen, rêu phong phủ kín. Cỏ dại mọc cao đến đầu gối, che lấp đi những mảnh kính vỡ và gạch ngói vụn nát. Xung quanh khu đất được rào lại bằng lưới sắt hoen gỉ, treo một tấm biển cấm vào đã phai màu. Khung cảnh u ám, hoang tàn, hoàn toàn vắng bóng sự sống.

Thế nhưng, với đôi mắt của một kẻ thuộc về cõi âm, tôi nhìn thấy những thứ mà người sống không bao giờ thấy được.

Bao trùm lên khu nhà đổ nát là một lớp sương mù đặc quánh, mang sắc đỏ lờ mờ như máu loãng. Đó không phải là sương mù tự nhiên, mà là một không gian ảo ảnh do oán khí và chấp niệm ngưng tụ mà thành. Khi những linh hồn chết oan có cùng một suy nghĩ mãnh liệt, chúng sẽ tự tạo ra một thế giới khép kín, lặp đi lặp lại những khoảnh khắc trước khi chết, từ chối việc tiêu tán hoặc luân hồi.

Tôi hít sâu một hơi, bước một chân xuyên qua lớp sương mù đỏ gắt đó.

[SFX:FILE:08_Horror_Suspense/ef_000293.wav]

[BGM:FILE:u ám/Devil’s Organ – Jimena Contreras.mp3]

Ngay khoảnh khắc tôi bước vào, khung cảnh hoang tàn biến mất không dấu vết. Không gian đảo chiều ngoạn mục. Bầu trời đêm tăm tối bị thay thế bởi ánh sáng đèn huỳnh quang trắng lóa. Những bức tường đổ nát dựng ngược lên, trở nên lành lặn, quét vôi màu vàng nhạt. Sàn nhà lát gạch men sạch bóng.

Trước mắt tôi là một lớp học mầm non nguyên vẹn.

Bàn ghế gỗ nhỏ xíu được xếp ngay ngắn thành ba dãy. Trên bảng đen, dòng chữ nắn nót viết bằng phấn trắng: Thứ tư, ngày mười bốn tháng ba. Góc tường bên phải treo một tờ lịch bloc kích thước lớn. Con số mười bốn to tướng đập vào mắt tôi. Tờ lịch chưa bao giờ được xé. Thời gian ở đây đã bị đóng băng vĩnh viễn.

Và ở đó, sáu đứa trẻ đang ngồi.

Chúng mặc đồng phục áo sơ mi trắng, quần sóoc xanh đen, sạch sẽ tinh tươm. Không có vết bỏng. Không có vết khói đen. Khuôn mặt đứa nào cũng ngây thơ, tĩnh lặng. Chúng ngồi thẳng lưng, hai tay khoanh tròn để trên bàn, đôi mắt trong veo hướng lên bục giảng. Bầu không khí tĩnh lặng đến mức rợn người, hoàn toàn thiếu đi sự ồn ào, hiếu động vốn có của trẻ em. Sáu linh hồn bị giam cầm trong một trạng thái ngoan ngoãn đến mức tàn nhẫn.

[BGM:STOP]

[BGM:FILE:buồn/Windswept – ann annie.mp3]

Tôi bước chậm rãi vào lớp. Tiếng bước chân của tôi vang lên lộp cộp trên nền gạch men. Sáu cái đầu nhỏ đồng loạt quay lại nhìn tôi.

Cậu bé ngồi bàn đầu tiên, ngực đeo phù hiệu lớp trưởng, chớp mắt tò mò. Thằng bé chính là Tiểu Quang. Nhóc đứng lên, dõng dạc hỏi, chất giọng giống y hệt âm thanh tôi nghe qua sóng điện từ:

“Chú là ai vậy? Chú là thầy giáo mới hả chú?”

Tôi nhìn thằng bé, cổ họng nghẹn đắng. Khốn kiếp. Tôi vốn là một kẻ hoạt ngôn, có thể thao thao bất tuyệt suốt ba tiếng đồng hồ trên đài phát thanh không cần kịch bản. Nhưng ngay lúc này, đứng trước sáu đôi mắt trong vắt không vương chút bụi trần kia, tôi không tìm được từ nào để thốt lên.

“Anh không phải thầy giáo.”

Tôi hắng giọng, cố ép nụ cười tự nhiên nhất có thể lên môi. “Anh là phát thanh viên. Người vừa nói chuyện điện thoại với em lúc nãy đây.”

Đôi mắt Tiểu Quang sáng rực lên. Nhóc quay lại nhìn các bạn, reo lên thích thú:

“Các bạn ơi, anh phát thanh viên đến rồi nè! Anh ấy nghe thấy chúng ta gọi đó!”

Năm đứa trẻ còn lại đồng loạt vỗ tay, âm thanh lách tách vang lên. Nhưng đó không phải là tiếng vỗ tay của da thịt chạm vào nhau, mà là tiếng lửa nổ lách tách được ngụy trang.

[SFX:FILE:21_Fire_Weather/ef_000538.wav]

“Anh Thanh,”

Tiểu Quang bước ra khỏi chỗ ngồi, đi về phía tôi, tay cầm một cuốn sổ bìa xanh mỏng dính. “Anh đến đón chúng con đi mua bánh mì đúng không? Thầy giáo cũ đi lâu quá, chúng con đói bụng rồi.”

Tôi quỳ một chân xuống sàn để tầm mắt ngang bằng với thằng bé. “Tiểu Quang, em nói cho anh nghe, mỗi ngày ở đây các em làm những gì?”

← Chương trướcChương sau →