Ăn Phở Nghe Truyện Tâm Linh. Văn án: Trong nghề tẩm liệm, có một quy tắc bất thành văn: xong việc phải rửa tay bảy lần, đếm đủ mười ngón — thiếu cảm giác ngón nào thì ngón đó đã bị người chết ‘mượn’ rồi. Nhưng khi tôi kiểm tra thi thể nằm trên bàn quàn, tôi phát hiện thứ đáng sợ hơn — ba mươi sáu cây kim bện bằng tóc người chết, cắm dọc kinh mạch, từng cây đang rung. Và cây thứ ba mươi bảy… đang tự cắm vào người tôi.
Tôi tên là Hà Cửu Nguyệt. Hai mươi tư tuổi. Nghề nghiệp hiện tại: chủ một tiệm tư vấn phong thủy và xem bói nằm khuất trong một con hẻm nhỏ ở ngoại ô thành phố Thâm Quyến.
Người đời thường có một ảo tưởng rất buồn cười về những người làm nghề huyền học. Họ nghĩ chúng tôi mặc đạo bào, tay cầm kiếm gỗ đào, miệng nhẩm thần chú rồi nhảy múa tung tăng mỗi khi gặp ma quỷ. Thực tế thì tẻ nhạt hơn nhiều. Phần lớn thời gian, tôi chỉ ngồi sau chiếc bàn gỗ gụ, uống trà mạn ôi thiu và nghe những vị khách quý lắm tiền nhiều của than vãn về việc tại sao chôn cất cha mẹ ở khu đất đắt đỏ nhất mà công ty của họ vẫn phá sản. Bọn họ không hiểu rằng, phong thủy không thể cứu vãn một cái đầu rỗng tuếch và một nhân cách thối nát.
Chiều nay là một buổi chiều ảm đạm. Bầu trời xám xịt như màu tro cốt, mưa bụi giăng mắc khắp các mái tôn cũ kỹ ngoài hẻm.
Mưa rơi tí tách qua mép hiên nhà. Tôi ngồi thu lu trên chiếc ghế mây, trên bàn là một chén trà đã nguội lạnh và một cuốn sổ tay bọc da đã sờn cũ. Cuốn sổ này là di vật duy nhất bà ngoại để lại cho tôi.
Bà ngoại tôi từng là một nữ pháp sư dân gian nổi tiếng khắp vùng Giang Nam. Bà không nổi tiếng vì hiền từ hay nhân hậu, mà nổi tiếng vì cái miệng độc địa và những thủ đoạn trừ tà tàn nhẫn. Nhớ hồi tôi còn nhỏ, mỗi bận có người đến khóc lóc cầu xin bà cứu mạng vì trót đắc tội với âm hồn, bà chỉ rít một hơi thuốc lào, nhả khói thẳng vào mặt họ rồi phán những câu sắc như dao cạo. Bà dạy tôi xem tướng, dạy tôi gieo quẻ, dạy tôi cách nhìn thấu cái lớp mặt nạ đạo đức giả mà con người ta cất công đắp lên mặt.
Rồi một đêm, khi tôi mười sáu tuổi, bà ngoại biến mất. Không một lời từ biệt. Không một dấu vết. Thứ duy nhất bà để lại trên đầu giường là một chiếc la bàn phong thủy bằng đồng đen và cuốn sổ tay ghi chép các loại tà thuật cấm kỵ.
Tôi lật nhẹ từng trang giấy ố vàng. Mùi giấy mục bốc lên ngai ngái. Ngón tay tôi dừng lại ở một trang giấy bị xé mất một nửa. Phần còn lại ghi vỏn vẹn hai chữ được gạch chân ba lần bằng mực đỏ chót:
“Trùng Tang”. Phía dưới là một dòng chữ viết vội vàng, nét chữ run rẩy khác hẳn nét bút cứng cáp thường ngày của bà:
“Trùng Tang Thuật. Lợi dụng oán khí. Kéo huyết thân. Tuyệt đối không được chạm vào.”
Suốt tám năm qua, tôi đã lật đi lật lại trang giấy này vô số lần, cố gắng tìm ra một manh mối nào đó về sự mất tích của bà. Nhưng mọi thứ vẫn là một màn sương mù đặc quánh.
Tiếng chuông gió treo trước cửa tiệm đột ngột vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng. Tôi gấp cuốn sổ lại, nhét vội vào ngăn kéo.
Một người đàn ông chệnh choạng bước vào. Cửa kính đóng sập lại phía sau lưng anh ta, cắt đứt tiếng mưa rả rích bên ngoài.
Tôi ngước mắt lên nhìn. Thói quen nghề nghiệp khiến tôi luôn đánh giá khách hàng trong ba giây đầu tiên. Người đàn ông này trạc hai mươi tám tuổi, khoác trên người bộ vest đắt tiền nhưng nhăn nhúm, cà vạt nới lỏng xộc xệch. Nhưng đó không phải là điều đáng chú ý. Thứ khiến tôi phải nheo mắt lại chính là khuôn mặt của anh ta.
Gầy rộc. Hốc hác. Hai quầng mắt thâm đen như bị ai đó đấm mạnh. Nhưng tệ nhất là “khí”. Trong thuật đọc khí, khoảng trống giữa hai lông mày được gọi là ấn đường. Ấn đường của người khỏe mạnh thường sáng sủa, hồng hào. Còn ấn đường của người đàn ông này… đen kịt. Một màu đen đục ngầu, nhớp nháp, giống như vết dầu luyn loang lổ trên mặt vũng nước đọng.
Hơn nữa, cái thứ tử khí đen ngòm đó không phải sinh ra từ bên trong cơ thể anh ta do bệnh tật. Nó bám từ bên ngoài vào. Nó bám chặt lấy đỉnh đầu, rủ xuống bám vào hai vai, giống như có một bàn tay vô hình đang ghì chặt lấy anh ta, chậm rãi rút cạn từng giọt sinh lực.
Tôi gõ nhẹ ngón tay trỏ lên mặt bàn gỗ, cất giọng đều đặn:
“Xem bói vận hạn giá hai nghìn tệ. Tư vấn phong thủy nhà ở giá mười nghìn tệ. Mua bùa bình an giá năm trăm tệ. Anh muốn chọn gói nào?”
Người đàn ông loạng choạng bước tới, hai tay chống mạnh xuống mặt bàn của tôi. Hơi thở của anh ta lạnh ngắt, mang theo một mùi thoang thoảng vô cùng kỳ lạ. Không phải mùi nước hoa xa xỉ, cũng không phải mùi rượu. Đó là mùi hoa cúc trắng héo úa trộn lẫn với mùi nhang trầm. Mùi của đám tang.
Anh ta ngẩng lên, đôi mắt vằn vện tia máu nhìn chằm chằm vào tôi, giọng khàn đặc:
“Cô là Hà Cửu Nguyệt? Người ta bảo cô tính quẻ rất chuẩn. Cứu tôi… Không, cứu mẹ tôi với! Nhà tôi sắp chết hết rồi!”
Tôi không tỏ ra ngạc nhiên. Những kẻ tìm đến cái tiệm tồi tàn này vào lúc chiều tối, nếu không phải vì tình duyên lận đận thì chắc chắn là mạng sống đang treo lơ lửng trên sợi chỉ. Tôi hất cằm về phía chiếc ghế gỗ đối diện.
“Ngồi xuống. Uống miếng nước nóng. Rồi kể rõ ngọn ngành. Cứ gào lên như thế thì quỷ chưa bắt anh, huyết áp cao đã đưa anh đi trước rồi.”
Anh ta đổ gục xuống ghế như một con rối đứt dây, run rẩy bưng ly nước lọc tôi vừa đẩy sang. Nước tràn ra khỏi khóe miệng, ướt đẫm mảng áo sơ mi trước ngực. Mất một lúc lâu, anh ta mới lấy lại được chút bình tĩnh.
Anh ta tên là Trình Gia Minh. Gia đình họ Trình cũng coi như có máu mặt trong giới kinh doanh bất động sản ở khu vực phía nam thành phố. Mọi chuyện bắt đầu từ ba tuần trước, khi cha anh ta, ông Trình Trọng Hoa, đột ngột qua đời vì nhồi máu cơ tim.
“Bố tôi mất quá đột ngột. Gia đình bối rối, nên đã giao toàn bộ việc hậu sự cho Phụng Minh Đường lo liệu. Đó là nhà tang lễ cao cấp nhất thành phố này. Họ hứa hẹn sẽ bảo quản thi thể, làm lễ tẩm liệm thật hoàn hảo để chờ ngày thầy phong thủy chọn được giờ lành tháng tốt mới đem đi hạ táng.”
Trình Gia Minh ôm lấy đầu, mười ngón tay vò rối mái tóc vốn đã bù xù.
“Nhưng kể từ ngày xác bố tôi được đưa vào phòng quàn của Phụng Minh Đường, ác mộng bắt đầu. Đúng một tuần sau, chú ruột tôi — em trai ruột của bố tôi — đang ngồi ăn cơm tối thì ngã vật ra sàn. Chết tươi. Bác sĩ pháp y bảo là đứt mạch máu não. Ba ngày sau đó, đến lượt cô ruột tôi. Cô ấy chết ngay trong giấc ngủ. Buổi sáng người nhà phát hiện ra, khuôn mặt cô ấy méo xệch, hai mắt trợn ngược trắng dã, miệng há hốc như thể nhìn thấy thứ gì đó cực kỳ kinh khủng trước lúc tắt thở.”
Tôi khẽ nhíu mày. Đột quỵ. Đứt mạch máu não. Chết trong khi ngủ. Về mặt y học, tất cả đều là những cái chết tự nhiên, không có dấu vết của án mạng. Nhưng một gia đình có ba người cùng chung huyết thống chết liên tiếp trong vòng chưa đầy hai tuần? Xác suất để sự trùng hợp này xảy ra thấp hơn cả việc trúng số độc đắc hai lần liên tiếp.
Tôi rót thêm một chén trà, nhấp một ngụm nhỏ, để vị chát đắng trôi tuột xuống cổ họng.
“Rồi sao nữa? Giờ đến lượt mẹ anh?”
Trình Gia Minh ngẩng phắt lên, ánh mắt đầy vẻ kinh hãi tột độ. Anh ta gật đầu lia lịa, cái cổ gầy gò nhô lên hụp xuống.
“Đúng vậy! Mẹ tôi… bà ấy bắt đầu phát bệnh từ hôm qua. Khắp hai cánh tay bà ấy nổi đầy những đường gân màu đen sì. Bọn chúng không đứng yên đâu cô Hà! Bọn chúng chạy dọc theo mạch máu, cứ nhúc nhích, nhúc nhích dưới da như có đàn giun đang bò vậy! Tôi đưa bà đi khám ở khắp các bệnh viện tuyến đầu, làm đủ mọi xét nghiệm máu, chụp cắt lớp, nhưng bác sĩ đều lắc đầu bảo không tìm ra nguyên nhân. Họ định chuyển bà sang khoa tâm thần!”
Gia Minh nuốt khan một cái, giọng nói đột nhiên hạ thấp xuống thành một tiếng thì thào run rẩy.
“Nhưng điều đáng sợ nhất là ban đêm… Đêm qua, tôi ngồi canh bên giường bệnh. Rõ ràng mẹ tôi đang nhắm mắt ngủ say, nhưng miệng bà ấy lại lẩm bẩm nói chuyện. Và cái giọng nói phát ra từ cổ họng mẹ tôi… không phải là giọng của bà ấy. Đó là giọng của bố tôi! Giọng trầm khàn, đứt quãng, cứ lặp đi lặp lại một câu:
‘Lạnh quá… Gia Minh ơi… dưới này lạnh quá…'”
Tôi im lặng lắng nghe, khuôn mặt không bộc lộ bất kỳ cảm xúc nào. Chút thương xót? Không. Nghề này dạy tôi rằng, đồng cảm với khách hàng là cách nhanh nhất để rước họa vào thân. Người ta bảo làm thầy phong thủy là làm cầu nối giữa âm và dương. Sai bét. Chúng tôi là những kẻ đi trên dây. Phía dưới là vực thẳm. Chỉ cần bước hụt một nhịp, thứ chờ đón chúng tôi không phải là cái chết, mà là những thứ tồi tệ hơn cái chết rất nhiều.
Tôi kéo ngăn kéo bàn, lấy ra một chiếc mai rùa cổ và ba đồng tiền xu bằng đồng đã lên nước bóng loáng.
Tiếng kim loại va vào nhau lanh lảnh vang lên trong không gian chật hẹp của tiệm.
“Trình tiên sinh, anh im lặng một lát. Để tôi gieo một quẻ.”
Tôi bỏ ba đồng xu vào trong mai rùa, hai tay chắp lại, lắc nhẹ.
Âm thanh lạch cạch vang lên đều đặn. Tâm trí tôi hoàn toàn tĩnh lặng. Tôi không cầu thần khấn phật. Huyền học không phải là mê tín. Nó là một bộ môn khoa học cổ đại dựa trên xác suất, thống kê và sự biến thiên của trường năng lượng vũ trụ. Kinh dịch là một hệ thống mã hóa vĩ đại nhất mà người xưa để lại. Mọi thứ trên đời đều tuân theo quy luật của Thái Cực sinh Lưỡng Nghi, Lưỡng Nghi sinh Tứ Tượng, Tứ Tượng sinh Bát Quái.
Tôi đổ ba đồng xu ra mặt bàn. Lần thứ nhất. Lần thứ hai. Cứ thế sáu lần.
Sáu hào xếp thành một quẻ. Tôi nhìn chằm chằm vào hình tượng quẻ vừa hiện ra. Hào sơ âm, hào nhị âm, hào tam âm, hào tứ âm, hào ngũ âm. Chỉ duy nhất hào thượng là hào dương.
Quẻ Sơn Địa Bác.
Quẻ Bác. Nghĩa là bóc lột, lở loét, sụp đổ. Hình tượng của quẻ này là ngọn núi cao nằm trên mặt đất, nhưng phần nền đất bên dưới đang bị xói mòn, mục nát. Lớp âm khí từ dưới đáy đang gặm nhấm, phá hủy dần lớp dương khí mỏng manh ở phía trên. Sớm muộn gì ngọn núi cũng sụp đổ tan tành.
Tôi ngước nhìn Trình Gia Minh. Ấn đường đen kịt của anh ta hoàn toàn khớp với hình tượng quẻ Bác. Dương khí của dòng họ Trình đang bị một thế lực âm tà từ dưới đáy mồ gặm nhấm, ăn mòn từ gốc rễ. Và nó ăn theo đường huyết thống. Người cùng chung dòng máu với người chết sẽ bị kéo theo, từng người, từng người một.
Sự mỉa mai trào dâng trong lòng tôi. Con người ta thật ngây thơ. Họ cứ nghĩ bỏ ra một đống tiền thuê nhà tang lễ cao cấp, chọn quan tài gỗ quý, mua mảnh đất chôn cất phong thủy hữu tình là có thể an tâm kê cao gối ngủ. Họ không biết rằng, có những kẻ chuyên mượn vỏ bọc hào nhoáng đó để thực hiện những giao dịch bẩn thỉu với cõi âm.
“Trình tiên sinh.”
Tôi cất giọng, phá vỡ sự im lặng căng thẳng.
“Thi thể cha anh hiện giờ đang ở đâu?”
Trình Gia Minh ngơ ngác, dường như không theo kịp mạch suy nghĩ của tôi.
“Thì… thì vẫn đang quàn tại Phụng Minh Đường. Bọn họ bảo phải chờ đến tháng sau mới có ngày tốt để hạ táng. Cô Hà, quẻ nói gì vậy? Có cách nào cứu mẹ tôi không?”
Tôi dùng đầu ngón tay gom ba đồng xu lại, nhếch mép cười nhạt.
“Quẻ nói rằng, ngọn núi nhà anh sắp lở rồi. Ba tuần quàn xác, ba người chết dây chuyền. Anh nghĩ đó là xui xẻo sao? Không đâu. Trong thế giới của tôi, không có sự trùng hợp. Mọi thứ đều là nhân quả. Mẹ anh nổi gân đen, nói giọng người chết, đó là dấu hiệu hồn phách bà ấy đang bị một sợi dây vô hình kéo tuột xuống cõi âm. Mà đầu dây bên kia… đang buộc chặt vào thi thể cha anh tại Phụng Minh Đường.”
Trình Gia Minh tái mặt, hai hàm răng đánh bò cạp vào nhau bần bật.
“Ý cô là… ý cô là Phụng Minh Đường làm trò quỷ gì đó với thi thể bố tôi sao? Không thể nào! Đó là cơ sở tang lễ uy tín nhất khu vực này, giám đốc của họ là người vô cùng nổi tiếng trong giới thượng lưu…”
Tôi phẩy tay ngắt lời anh ta.
“Uy tín không cản được lòng tham, Trình tiên sinh. Về nhà đi. Chăm sóc mẹ anh. Chiều mai, tôi sẽ đến Phụng Minh Đường một chuyến. Lấy cớ là gia đình anh nhờ tôi đến xem lại phong thủy ngày hạ táng.”
Trình Gia Minh đứng bật dậy, luống cuống rút ví định lấy tiền. Tôi lạnh lùng xua tay.
“Chưa giải quyết xong, tôi không nhận tiền. Giữ mạng anh cho tốt đi. Nếu anh chết trước khi tôi xử lý xong vụ này, tôi biết đòi nợ ai?”
Anh ta cúi gập người chào tôi rồi lảo đảo bước ra khỏi cửa, lao vào màn mưa mù mịt.
Tôi ngồi lại một mình trong tiệm. Ánh đèn vàng vọt chiếu rọi bóng tôi in dài trên bức tường ố mốc. Tôi kéo ngăn kéo, lấy cuốn sổ tay của bà ngoại ra, giở lại trang giấy ghi hai chữ “Trùng Tang”. Một cảm giác ớn lạnh kỳ lạ bò dọc sống lưng tôi. Trực giác mách bảo tôi rằng, chuyến đi ngày mai sẽ không đơn giản chỉ là vạch trần một mánh khóe lừa đảo phong thủy. Phụng Minh Đường… cái tên nghe thật kêu, thật sang trọng. Nhưng đằng sau cánh cửa đó, rốt cuộc đang che giấu thứ quái quỷ gì?
***
Chiều hôm sau. Ba giờ chiều.
Tôi bước xuống khỏi chiếc xe taxi màu xanh lá cây, đứng trước cổng chính của Phụng Minh Đường.
Phải công nhận, nơi này được xây dựng vô cùng bề thế. Nằm khuất sau một rặng phi lao dày đặc ở khu vực ngoại ô vắng vẻ, Phụng Minh Đường mang kiến trúc kết hợp giữa nét hiện đại và truyền thống. Mái ngói cong vút lợp ngói lưu ly xám, những bức tường sơn màu trắng ngà, lối đi lát đá cẩm thạch phẳng lỳ. Xung quanh trồng rất nhiều cây tùng bách, cành lá vươn ra che khuất gần hết ánh nắng mặt trời.
Nhìn bề ngoài, đây là một khu phức hợp tang lễ sang trọng, nơi những gia đình giàu có vung tiền để mua lấy sự thanh thản giả tạo. Nhưng đứng dưới góc độ của một người làm nghề huyền học, tôi chỉ mất năm giây để nhận ra kết cấu phong thủy của nơi này có vấn đề cực kỳ nghiêm trọng.
Tôi híp mắt quan sát. Cổng chính hướng thẳng về phía Tây Bắc, thuộc cung Càn. Đây là hướng đón gió lạnh. Nhưng điều đáng nói là, hai bên sườn tòa nhà lại xây hai bức tường rào bằng gạch nung khép kín, cao vút, tạo thành một thế gọng kìm. Phía sau tòa nhà là một ngọn đồi nhân tạo chắn ngang.
Thế đất này trong phong thủy gọi là “Tụ Âm Tỏa Tài”. Người thiết kế ra nó muốn dùng âm khí của người chết để khóa chặt tài lộc, giữ cho cơ sở kinh doanh này luôn hái ra tiền. Nhưng cái giá phải trả là luồng khí bên trong không thể thoát ra ngoài. Sinh khí đi vào sẽ bị bóp nghẹt, còn tử khí sinh ra từ các thi thể sẽ bị nhốt lại, cuộn xoáy, tích tụ ngày qua ngày, tháng qua năm.
Sống trong một môi trường như vậy, người bình thường chỉ cần làm việc ba tháng là sẽ ốm đau quặt quẹo, tinh thần suy nhược. Vậy mà những nhân viên ở đây vẫn đi lại làm việc bình thường? Thật thú vị.
Tôi xốc lại chiếc túi vải đeo chéo, cất bước đi qua cánh cổng lớn hình vòm.
Tiền sảnh của Phụng Minh Đường vắng lặng như tờ. Không có tiếng khóc lóc ỉ ôi, không có tiếng kèn trống đám ma ồn ào như những nhà tang lễ bình dân. Xung quanh chỉ có tiếng nhạc không lời du dương phát ra từ hệ thống loa âm trần, nghe réo rắt mà rợn cả người.
Một nữ nhân viên mặc đồng phục màu xám tro bước tới, cúi đầu chào tôi bằng một nụ cười chuyên nghiệp được đào tạo bài bản.
“Chào quý khách. Xin hỏi quý khách cần hỗ trợ dịch vụ gì ạ?”
“Tôi là Hà Cửu Nguyệt, thầy phong thủy do gia đình Trình Gia Minh mời đến. Tôi muốn xem lại tình trạng phòng quàn thi thể của ông Trình Trọng Hoa để tính toán ngày giờ hạ táng.”
Cô gái hơi khựng lại một nhịp, ánh mắt lóe lên một tia bối rối rất nhỏ, nhưng ngay lập tức bị nụ cười công nghiệp che lấp.
“Vâng, thưa cô Hà. Xin cô đợi một lát, tôi sẽ báo cáo với trưởng bộ phận tẩm liệm của chúng tôi ra tiếp đón cô.”
Cô ta quay gót bước đi. Tôi đứng lặng giữa tiền sảnh, đưa mắt đánh giá xung quanh. Nhiệt độ trong này thấp hơn bên ngoài ít nhất năm độ xê. Dù hệ thống điều hòa không khí hoạt động rất êm, nhưng cái lạnh này không phải từ máy móc phả ra. Nó ngấm từ dưới sàn đá cẩm thạch lên, luồn qua đế giày, châm chích vào da thịt.
Khoảng ba phút sau, tiếng bước chân nhịp nhàng vang lên từ hành lang phía bên phải.
Một người đàn ông ngoại ngũ tuần bước ra. Ông ta mặc một bộ sườn xám cách tân màu đen tuyền, cài khuy áo kín cổng cao tường đến tận cổ. Dáng người dong dỏng cao, gầy nhưng không ốm yếu. Khuôn mặt chữ điền, đeo một cặp kính gọng tròn kiểu cổ, mái tóc chải ngược ra sau bóng mượt. Phong thái của ông ta toát lên vẻ nho nhã, khoan thai, giống như một vị học giả uyên bác thời dân quốc hơn là một người làm nghề tẩm liệm xác chết.
Ông ta dừng lại cách tôi khoảng một mét, mỉm cười hiền hòa.
“Chào cô Hà. Tôi là Mã Thừa Âm, trưởng bộ phận tẩm liệm của Phụng Minh Đường. Nghe nói cô là thầy phong thủy do Trình thiếu gia mời đến?”
Giọng nói của ông ta rất êm tai, trầm ấm, tốc độ nhả chữ chậm rãi, rõ ràng. Một người rất giỏi kiểm soát cảm xúc.
Tôi gật đầu, đưa tay ra phía trước.
“Chào Mã sư phụ. Đúng vậy. Gia đình họ Trình dạo này gặp nhiều chuyện không may, nên muốn tôi xem lại phòng quàn xem có phạm phải cấm kỵ gì về hướng gió hay nguồn nước không.”
Mã Thừa Âm đưa tay ra nắm lấy tay tôi.
Ngay khoảnh khắc da thịt chạm nhau, đồng tử của tôi co rút lại. Ngón tay tôi khẽ siết chặt, nhưng nét mặt vẫn giữ vẻ dửng dưng không đổi.
Bàn tay của ông ta… lạnh ngắt. Không phải cái lạnh của người đi ngoài trời mưa tuyết, mà là cái lạnh của một tảng thịt đông lạnh vừa lôi ra khỏi tủ đá. Da tay khô khốc, không có lấy một giọt mồ hôi, cứng đơ như vỏ cây khô.
Nhưng đó chưa phải là điều tồi tệ nhất.
Đôi mắt tôi, vốn được huấn luyện từ nhỏ để nhìn thấu “khí” của vạn vật, giờ đây đang mở to hết cỡ để đánh giá người đàn ông đứng trước mặt.
Người sống, dù khỏe mạnh hay ốm đau, dù là kẻ đại ác hay người đại thiện, đều tỏa ra một trường năng lượng nhất định. Đó gọi là “sinh khí”. Người bệnh sắp chết thì sinh khí mỏng manh, nhạt nhòa. Người đang gặp vận xui thì sinh khí pha lẫn hắc khí.
Nhưng Mã Thừa Âm… ông ta không có khí.
Hoàn toàn không có. Bao quanh cơ thể ông ta là một vùng không gian trống rỗng, một lỗ hổng vĩ đại hút chửng mọi ánh sáng và năng lượng xung quanh. Ông ta đứng đó, nói cười, hít thở, nhưng trong mắt tôi, vị trí đó chỉ là một khoảng không vô hình. Không sinh khí. Không tử khí. Không oán khí.
Chỉ có một thứ trên cõi đời này không tỏa ra bất kỳ loại khí nào. Đó là đồ vật vô tri vô giác. Hoặc… một thứ gì đó đã không còn thuộc về cõi sống từ rất, rất lâu rồi, nhưng bằng một cách tà môn ngoại đạo nào đó, vẫn đắp lên mình lớp da thịt con người để đi lại giữa ban ngày.
Tôi từ từ rút tay lại, giấu nhẹm cảm giác rùng mình đang chạy dọc sống lưng.
“Mã sư phụ, tay ông lạnh quá. Làm nghề này lâu năm, chắc hẳn ông phải tiếp xúc với hàn khí nhiều lắm.”
Tôi buông một câu thăm dò bâng quơ, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt.
Mã Thừa Âm đẩy gọng kính, nụ cười trên môi ông ta không hề thay đổi biên độ, chính xác đến từng milimét.
“Cô Hà tinh ý quá. Làm bạn với người chết quanh năm suốt tháng, thân nhiệt tự nhiên cũng hạ xuống vài phần cho dễ bề đồng cảm. Mời cô đi hướng này, phòng quàn của cố chủ tịch Trình nằm ở khu vực đặc biệt dưới tầng hầm.”
Ông ta xoay người, vẫy tay gọi một cô gái trẻ đang đứng lau dọn chiếc bình gốm khổng lồ ở góc sảnh.
“Tiểu Diệp, cô dẫn cô Hà xuống phòng quàn số bốn nhé. Chú phải đi chuẩn bị hương liệu cho ca tẩm liệm buổi tối.”
Cô gái tên Tiểu Diệp đặt chiếc khăn lau xuống, ngoan ngoãn bước tới. Cô ta mặc bộ đồng phục xám giống hệt nữ nhân viên lúc nãy, dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt thanh tú, hai má hơi bầu bĩnh. Một cô gái khoảng hai mươi tuổi, trông rất hiền lành, dễ thương.
“Chào cô Hà. Mời cô đi theo tôi.”
Tiểu Diệp mỉm cười. Một nụ cười rất đẹp, rạng rỡ. Nhưng khi ánh mắt tôi chạm vào đôi mắt của cô ta, trái tim tôi bỗng hẫng đi một nhịp.
Đôi mắt cô ta to, tròn, đen láy. Nhưng chúng… không hề chớp. Suốt từ lúc cô ta ngẩng mặt lên chào tôi, nói hết một câu dài, cho đến khi xoay người bước đi, mí mắt cô ta không hề nhúc nhích dù chỉ một li. Con ngươi cố định, đờ đẫn, giống hệt đôi mắt thủy tinh được gắn cẩn thận trên khuôn mặt của một con búp bê đắt tiền.
Tôi im lặng bước theo sau Tiểu Diệp, tiến về phía dãy hành lang dẫn xuống tầng hầm. Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà thỉnh thoảng lại chớp nháy, phát ra những tiếng xèo xèo nhỏ xíu.
Tôi dồn toàn bộ sự tập trung vào bóng lưng của cô gái đi phía trước. Càng nhìn, tôi càng phát hiện ra những điểm sai lệch kinh khủng.
Một người bình thường khi bước đi, cơ thể sẽ có một nhịp điệu sinh học tự nhiên. Gót chân chạm đất trước, sau đó lực cuộn dần lên mũi chân, đầu gối hơi chùng xuống để hấp thụ phản lực, vai vung vẩy nhẹ nhàng để giữ thăng bằng. Đó là cách bộ não con người xử lý trọng lực.
Nhưng Tiểu Diệp thì không.
