Chương 1 - Vạn Diện Ký

← Chương trướcChương sau →

Tôi khắc mặt nạ không xem mẫu, tôi xem mặt người. Người lương thiện, chân diện sáng sủa. Kẻ gian ác, chân diện thối rữa. Nhưng có một loại người tôi chưa từng gặp bao giờ, đằng sau da thịt hoàn hảo, không có khuôn mặt nào cả. Bạn tôi yêu một người như thế. Và nụ cười của bạn tôi bắt đầu không tắt được nữa.

[BGM:FILE:êm dịu/In the Temple Garden – Aaron Kenny.mp3]

Mọi người đừng quên ấn chuông theo dõi cho Phở nha, truyện được lên sóng vào lúc năm giờ chiều hằng ngày.

Bắc Kinh vào những ngày chớm đông luôn mang một vẻ tĩnh lặng đến mức lạnh lẽo. Gió bấc thổi qua những mái ngói rêu phong của khu phố cổ, luồn lách vào tận sâu con hẻm nhỏ nằm khuất sau nhịp sống ồn ào của đô thị. Nơi tận cùng của con hẻm ấy, có một cửa tiệm bằng gỗ xỉn màu, trên cửa treo tấm biển khắc ba chữ “Hà Ký Diện Phường”.

Đó là tiệm của tôi. Tôi là Hà Dao Dao, năm nay hai mươi ba tuổi.

[SFX:FILE:01_Whoosh_Transition/ef_000042.wav]

Lưỡi dao điêu khắc bằng thép không gỉ lướt trên mặt gỗ long não, gọt đi một lớp vỏ mỏng tang. Mùi gỗ nồng đậm quyện với hương trầm hương cháy dở trên bàn thờ tạo ra một thứ không khí đặc quánh, hệt như thời gian ở đây đã ngừng trôi từ hàng chục năm trước. Tôi thổi nhẹ những mụn gỗ dính trên ngón tay, ánh mắt lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Người ngoài nhìn vào, chỉ nghĩ đây là một xưởng chế tác mặt nạ tuồng cổ truyền thống đang thoi thóp sống qua ngày giữa thời đại công nghệ. Họ không biết rằng, thứ tôi thực sự gọt giũa không phải là gỗ, mà là những linh hồn.

Bà ngoại tôi, Hà Ngọc Trầm, là người đã truyền lại cái nghề này cho tôi. Bà mất cách đây ba năm. Trước khi nhắm mắt, khuôn mặt bà phẳng lặng như một tờ giấy trắng, không có bất kỳ biểu cảm nào. Không buồn bã, không nuối tiếc, không thanh thản. Chỉ là một khoảng không vô hồn. Nhiều người trong khu phố xì xào rằng bà bị tai biến nên cơ mặt liệt cứng. Nhưng tôi biết rõ sự thật không phải vậy. Bà ngoại tôi không có “chân diện”.

Chân diện, nói theo ngôn ngữ của người bình thường, chính là khuôn mặt của linh hồn.

Lớp da thịt bên ngoài có thể đắp đầy mỹ phẩm đắt tiền, có thể phẫu thuật thẩm mỹ để trở nên hoàn hảo, có thể ngụy tạo bằng những nụ cười tập luyện kỹ càng trước gương. Nhưng chân diện thì không biết nói dối. Khi một người đeo chiếc mặt nạ do chính tay tôi chế tác lên mặt, lớp da thịt giả tạo kia sẽ lập tức mờ đi trong mắt tôi, để lộ ra chân diện chân thực nhất ẩn sâu bên trong.

Năng lực này, tôi xem như một món quà, cũng là một lời nguyền mà bà ngoại để lại.

[BGM:FADE:FILE:vui vẻ/Chiapas Marimba – Jimena Contreras.mp3]

[SFX:FILE:16_Door_Object/ef_000470.wav]

Tiếng chuông gió treo trước cửa vang lên lanh lảnh, cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi. Một gã đàn ông bụng phệ, mặc bộ vest xa xỉ bước vào. Gã xưng là chủ tịch của một tập đoàn bất động sản lớn, muốn đặt một chiếc mặt nạ Quan Công để cúng dường cho ngôi chùa nổi tiếng nhất vùng ngoại ô. Gã nói năng ngọt ngào, miệng nam mô bụng bồ dao găm, thao thao bất tuyệt về việc gã đã làm từ thiện nhiều đến mức nào.

Tôi không nói gì, chỉ thong thả lấy một chiếc mặt nạ gỗ mộc trên kệ, đưa cho gã ướm thử.

Khoảnh khắc gã áp mặt nạ lên mặt, lớp da béo tốt hồng hào của gã lập tức tan ra như sương mù. Thay vào đó, đập vào mắt tôi là một chân diện thối rữa, lở loét. Những vết nhơ nhớp nháp màu đen chảy ròng ròng từ hốc mắt linh hồn, bốc lên một thứ mùi hôi thối của sự tham lam và tàn nhẫn. Trông gã hiền lành như bồ tát sống, nhưng linh hồn thì bốc mùi như một cái cống ngầm ngập nước rác thải.

Tôi thu lại chiếc mặt nạ, dùng một chiếc khăn sạch lau kỹ tay cầm, giọng điệu nhàn nhạt:

[SPEED:0.9]

“Xin lỗi ông. Gỗ của tiệm chúng tôi không gánh nổi nghiệp chướng của ông đâu. Mời sang tiệm khác cho.”

[SPEED:RESET]

Gã chủ tịch sững người, mặt đỏ gay tía tai, đập bàn mắng mỏ tôi là đồ thần kinh, không biết giữ mối làm ăn. Tôi mặc kệ, dọn dẹp đồ nghề, thản nhiên pha một ấm trà lài. Gã chửi rủa chán chê rồi cũng hậm hực bỏ đi. Tôi nhấp một ngụm trà, cảm thấy vị đắng chát trôi tuột xuống cổ họng. Xã hội này là vậy, quỷ đội lốt người đi lại nhan nhản ngoài đường, khoác lên mình những bộ cánh hào nhoáng nhất. Tôi đã quen với việc nhìn thấy cái ác ẩn sau lớp vỏ bọc đẹp đẽ.

Cho đến khi tôi gặp hắn.

[BGM:FADE:FILE:tươi sáng/Fruits of Life – Jimena Contreras.mp3]

Đó là một buổi chiều thứ bảy đầy nắng hiếm hoi của mùa đông. Giang Lâm đẩy cửa bước vào, mang theo sự ồn ào và năng lượng tươi trẻ quen thuộc, xua tan đi cái không khí tĩnh mịch của diện phường. Giang Lâm là bạn thân từ thuở nhỏ của tôi, cũng là người duy nhất trên đời này tôi thực sự quan tâm. Con nhỏ có một nụ cười rạng rỡ, đôi mắt lúc nào cũng cong cong như vầng trăng khuyết. Tính tình nó bộc trực, ngây thơ, lúc nào cũng tin rành rẽ vào những điều tốt đẹp. Nó chính là ánh sáng trái ngược hoàn toàn với bóng tối u ám bủa vây lấy tôi.

[SPEED:1.2]

“Dao Dao! Bà nội của tôi ơi, cậu vẫn cắm mặt vào đống gỗ này à?”

[SPEED:RESET]

Giang Lâm lao đến, ôm chầm lấy cổ tôi, dụi dụi mái tóc ngắn của nó vào vai tôi. Tôi khẽ đẩy nó ra, nhếch mép cười mỉa mai:

[SPEED:0.9]

“Bỏ ra, trên người tôi toàn mạt cưa thôi. Hôm nay rồng đến nhà tôm có việc gì đây? Đừng nói là lại hết tiền đóng tiền nhà nhé.”

[SPEED:RESET]

[SPEED:1.2]

“Cậu khinh người quá đáng! Hôm nay tôi đến để giới thiệu cho cậu một nhân vật quan trọng. Chồng tương lai của tôi!”

[SPEED:RESET]

Giang Lâm hất cằm, vẻ mặt vô cùng tự hào. Lúc bấy giờ, tôi mới chú ý đến người đàn ông nãy giờ vẫn đứng yên lặng ngoài bậu cửa. Hắn bước vào, cởi chiếc áo măng tô dài vắt lên tay, mỉm cười lịch thiệp.

[BGM:FADE:FILE:u ám/Lurking Shadows – Myuu.mp3]

Đó là một gã đàn ông đẹp trai đến mức phi thực tế. Dáng người cao ráo, khuôn mặt góc cạnh không tì vết, sống mũi cao thẳng tắp. Làn da hắn trắng trẻo, mịn màng đến độ không nhìn thấy một lỗ chân lông nào. Đẹp trai đến mức giống như được sản xuất hàng loạt từ một nhà máy gia công mỹ nam, hoàn hảo từng milimet.

[SPEED:0.9]

“Chào cô Hà. Tôi là Phó Kỳ Niên. Lâm Lâm thường xuyên nhắc về cô, bảo cô là người bạn quan trọng nhất của cô ấy. Hôm nay mới có dịp diện kiến.”

[SPEED:RESET]

Giọng nói của hắn trầm ấm, êm tai như tiếng đàn cello, cách nhả chữ vô cùng chuẩn xác, không thừa không thiếu một nhịp nào.

Tôi nheo mắt đánh giá hắn. Hoàn hảo. Quá hoàn hảo. Nụ cười của hắn ấm áp như một ly ca cao nóng giữa mùa đông, ánh mắt chân thành, phong thái điềm đạm. Không có bất kỳ điểm nào để chê trách. Giang Lâm kéo tay tôi, rỉ tai oang oang:

[SPEED:1.2]

“Thấy sao? Đỉnh của chóp đúng không? Anh ấy là diễn viên chính của Trường Thanh Ban đấy! Đoàn kịch tuồng cổ nổi tiếng nhất thành phố hiện nay. Bọn tôi quen nhau trong một buổi biểu diễn giao lưu tháng trước.”

[SPEED:RESET]

Trường Thanh Ban. Cái tên này xẹt qua trong đầu tôi như một tia lửa lạnh ngắt. Tôi từng nghe bà ngoại nhắc đến cái tên này rất nhiều năm về trước, trong những cơn mê sảng đầy mồ hôi hột. Bà bảo, đó không phải là một đoàn kịch bình thường. Nhưng cụ thể là gì, bà chưa bao giờ nói rõ.

Tôi gượng cười, gật đầu chào hỏi. Theo phép lịch sự, tôi mời họ ngồi xuống bàn trà, rót hai chén trà nóng hổi.

[SFX:FILE:19_Water_Liquid/ef_000525.wav]

Mùi trà lài quyện với chút hơi ấm bốc lên. Tôi thong thả mở ngăn kéo, lấy ra một chiếc mặt nạ gỗ nhỏ xíu, chạm trổ tinh xảo hình mặt nạ tuồng hỉ thần.

[SPEED:0.9]

“Đã là bạn trai của Giang Lâm, lần đầu gặp mặt, tôi cũng nên có chút quà mọn. Chiếc mặt nạ nhỏ này coi như vật hộ mệnh, anh cầm lấy.”

[SPEED:RESET]

Phó Kỳ Niên mỉm cười, đưa hai tay ra nhận lấy chiếc mặt nạ.

[SPEED:0.9]

“Cô Hà khách sáo quá. Đồ chạm khắc của cô thật tinh xảo, tôi vô cùng trân trọng.”

[SPEED:RESET]

Hắn vừa nói, vừa đưa chiếc mặt nạ lên ngang tầm mắt để ngắm nghía. Khoảnh khắc chiếc mặt nạ được chế tác bằng gỗ long não của tôi che khuất nửa khuôn mặt hắn, năng lực của tôi tự động kích hoạt.

[BGM:FADE:FILE:u ám/Devil’s Organ – Jimena Contreras.mp3]

Tôi nín thở. Bàn tay đang cầm ấm trà của tôi khẽ run lên, một giọt nước nóng rơi xuống mu bàn tay, bỏng rát. Nhưng tôi không cảm thấy đau. Sự kinh hãi tột độ đã đóng băng mọi dây thần kinh cảm giác của tôi.

Đằng sau lớp da thịt hoàn mỹ kia, nơi đáng lẽ phải hiện ra chân diện của linh hồn, lại là một khoảng không trống rỗng.

Không có ánh sáng hiền hòa của người thiện. Không có vẻ thối rữa của kẻ ác. Không có hốc mắt, không có sống mũi, không có đôi môi. Chỉ là một bề mặt trơn nhẵn, trắng bệch, lạnh lẽo như một tảng đá cẩm thạch chưa được chạm khắc. Nó không phải là một khuôn mặt xấu xí. Nó là KHÔNG CÓ khuôn mặt.

Linh hồn của hắn, chưa từng sở hữu một gương mặt nào.

[SPEED:0.9]

“Cô Hà? Cô sao vậy? Trà tràn ra bàn rồi kìa.”

[SPEED:RESET]

Giọng nói trầm ấm của Phó Kỳ Niên vang lên, kéo tôi giật mình quay về thực tại. Hắn đã hạ chiếc mặt nạ xuống, đặt ngay ngắn trên bàn. Khuôn mặt đẹp trai không góc chết của hắn lộ ra, đôi lông mày khẽ nhíu lại tỏ vẻ quan tâm, nụ cười vẫn giữ đúng biên độ hoàn hảo.

Tôi vội vàng rút khăn giấy lau dòng nước trà lênh láng trên mặt bàn gỗ.

[SPEED:1.2]

“À, không có gì. Tay tôi hơi trơn. Xin lỗi.”

[SPEED:RESET]

Giang Lâm cười hì hì, với tay lấy miếng bánh ngọt nhét vào miệng.

[SPEED:1.2]

“Đấy, anh thấy chưa, Dao Dao lúc nào cũng lóng ngóng chuyện bếp núc. Nó chỉ giỏi cầm dao khắc gỗ thôi.”

[SPEED:RESET]

Tôi cố gắng nặn ra một nụ cười, nhưng ánh mắt không thể rời khỏi Phó Kỳ Niên. Tôi bắt đầu quan sát hắn, từng li từng tí một. Dưới góc độ của một người thợ chuyên khắc họa biểu cảm, tôi nhận ra sự rùng rợn ẩn giấu đằng sau vẻ hoàn mỹ kia.

Hắn đang “diễn”.

Khi Giang Lâm kể một câu chuyện vui, miệng hắn nhếch lên tạo thành một nụ cười, nhưng hai giây sau, đuôi mắt hắn mới bắt đầu nheo lại. Khi tôi vô tình làm đổ nước, lông mày hắn nhíu xuống thể hiện sự lo lắng, nhưng cơ hàm hắn lại cứng đờ mất nửa nhịp trước khi giãn ra.

Mọi biểu cảm của hắn đều bị trễ. Nó giống hệt như một cỗ máy được lập trình sẵn, nhận tín hiệu âm thanh, phân tích ngữ cảnh, sau đó mới xuất ra biểu cảm tương ứng trên khuôn mặt. Miệng cười trước, mắt mới cười sau. Vui buồn giận hờn đều được đo đếm chính xác, không thừa một nếp nhăn, không thiếu một độ cong. Không có sự tự nhiên, không có luồng cảm xúc chân thật chảy từ trong tâm hồn ra ngoài thể xác.

Hắn không cảm nhận. Hắn chỉ đang mô phỏng cảm xúc của con người.

[BGM:FADE:FILE:u ám/Dark Alley Deals – Aaron Kenny.mp3]

Tôi hít một hơi thật sâu, dằn lại cảm giác ớn lạnh đang chạy dọc sống lưng.

[SPEED:0.9]

“Anh Phó diễn kịch chắc giỏi lắm nhỉ? Khống chế cơ mặt xuất thần như vậy, người bình thường muốn học cũng không được.”

[SPEED:RESET]

Tôi buông một câu châm biếm sắc lẹm, thử dò xét phản ứng của hắn.

Phó Kỳ Niên hơi nâng chén trà lên, động tác thanh lịch vô cùng. Hắn nhìn thẳng vào mắt tôi, nụ cười trên môi không hề thay đổi, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm, đen kịt như một cái giếng không đáy.

[SPEED:0.9]

“Cô Hà quá khen. Nghề diễn viên mà, nếu không mang cho khán giả một gương mặt hoàn hảo nhất, thì làm sao xứng đáng đứng trên sân khấu. Trưởng ban của chúng tôi, thầy Chu Trường Thanh, luôn dạy rằng: Gương mặt là thứ quý giá nhất của con người. Phải biết nâng niu, và đôi khi, phải biết… hi sinh vì nghệ thuật.”

[SPEED:RESET]

Từ “hi sinh” được hắn nhấn mạnh thật khẽ, nhẹ bẫng như lông hồng, nhưng lại khiến da gà trên cánh tay tôi nổi rần rần.

Giang Lâm không nhận ra sự giằng co ngầm giữa tôi và hắn. Con nhỏ vô tư đứng dậy, vỗ vỗ bụng.

[SPEED:1.2]

“Ôi no quá. Tôi đi vệ sinh một lát nhé. Hai người cứ nói chuyện đi, đừng có cãi nhau đấy.”

[SPEED:RESET]

Nói rồi, Giang Lâm tung tăng chạy ra phía sau nhà. Tiếng bước chân xa dần.

Trong phòng khách chỉ còn lại tôi và Phó Kỳ Niên. Không khí đột ngột chùng xuống, đặc quánh lại. Hắn không buồn diễn nét mặt thân thiện nữa. Chén trà được đặt xuống bàn đánh cạch một tiếng.

[SFX:FILE:03_Click_Typing/ef_000104.wav]

Hắn ngước lên, đôi mắt đen vô hồn xoáy thẳng vào tôi. Khoảng trống nhợt nhạt đằng sau lớp da thịt kia như đang gào thét câm lặng trong mắt tôi.

[SPEED:0.9]

“Cô Hà nhìn thấy gì sao?”

[SPEED:RESET]

Hắn hỏi, giọng đều đều, không có ngữ điệu.

Tôi siết chặt con dao dọc giấy giấu trong túi áo khoác. Lưỡi dao sắc lẹm cứa nhẹ vào đầu ngón tay, cơn đau truyền đến giúp tôi giữ được sự tỉnh táo. Tôi nhếch mép, cười khẩy:

[SPEED:0.9]

“Tôi thấy một cái vỏ rỗng. Đẹp mã đấy, nhưng bên trong mục nát hết rồi. Lớp mặt nạ của anh may ra lừa được con nhỏ ngốc nghếch kia, chứ đừng hòng qua mắt tôi. Tránh xa bạn tôi ra.”

[SPEED:RESET]

Phó Kỳ Niên không tức giận. Hắn khẽ nghiêng đầu, một động tác máy móc như con rối gỗ bị giật dây. Nụ cười từ từ nở ra trên môi hắn, kéo dài đến tận mang tai, một nụ cười không hề có sự tham gia của đôi mắt.

[SPEED:0.9]

“Cô Hà thật thú vị. Bảo sao thầy Chu luôn nhắc đến cô. Nhưng cô nhầm rồi, tôi không lừa Lâm Lâm. Cô ấy tự nguyện dâng hiến. Gương mặt của cô ấy, nụ cười của cô ấy… thật sự rất đẹp. Thầy Chu sẽ rất thích.”

[SPEED:RESET]

Chưa kịp để tôi nổi điên đập bàn mắng chửi, tiếng nước dội trong nhà vệ sinh vang lên. Giang Lâm bước ra, vừa lau tay vừa cười nói rôm rả. Phó Kỳ Niên lập tức thu lại nụ cười quái dị, khôi phục dáng vẻ ôn nhu, lịch thiệp. Hắn đứng dậy, khoác áo măng tô, ân cần vuốt tóc Giang Lâm.

[SPEED:0.9]

“Chúng ta phải đi thôi, chiều nay anh còn lịch tập ở nhà hát. Chào cô Hà, hy vọng sớm gặp lại.”

[SPEED:RESET]

Tôi đứng trân trân nhìn hai bóng người khuất sau cánh cửa gỗ. Bàn tay tôi buông thõng, mồ hôi lạnh toát tuôn đầm đìa. Lời cảnh báo của tôi với Giang Lâm trước khi nó về hoàn toàn vô tác dụng. Nó chỉ cười xòa, bảo tôi đa nghi, ghen tị vì nó có bồ đẹp trai.

[BGM:FADE:FILE:u ám/Falling Rain – Myuu.mp3]

Những ngày sau đó, cơn ác mộng thực sự mới bắt đầu.

Giang Lâm thưa thớt đến tiệm của tôi hơn. Mỗi lần gọi điện, giọng nó đều lanh lảnh, hào hứng kể về những buổi tập kịch ở Trường Thanh Ban, về việc Phó Kỳ Niên chăm sóc nó tốt thế nào. Nó bảo nó muốn gia nhập đoàn kịch, muốn được đứng trên sân khấu, muốn tỏa sáng.

Khoảng ba tuần sau, Giang Lâm ghé lại tiệm. Hôm ấy trời lạnh buốt, tuyết bắt đầu rơi lấm tấm trên mái hiên.

[SFX:FILE:16_Door_Object/ef_000470.wav]

Cánh cửa mở ra, Giang Lâm bước vào. Tôi ngẩng đầu lên, và trái tim tôi như bị ai bóp nghẹt.

Nó đang cười. Một nụ cười rạng rỡ, hàm răng trắng bóc, khóe môi cong vút. Nhưng nụ cười ấy… bị dính chặt trên mặt nó.

[SPEED:1.2]

“Dao Dao, tôi đến thăm cậu này.”

[SPEED:RESET]

Nó nói, giọng điệu vui vẻ, nhưng khuôn mặt không hề cử động theo nhịp điệu của lời nói. Nụ cười vẫn đóng băng ở đó, cứng nhắc, vô hồn, hệt như một chiếc mặt nạ nhựa được dán keo siêu dính lên da thịt.

Tôi nuốt khan, cố gắng giữ giọng bình tĩnh:

[SPEED:0.9]

“Trời lạnh thế này, sao ăn mặc phong phanh vậy? Lại đây sưởi ấm đi.”

[SPEED:RESET]

Nó ngồi xuống đối diện tôi. Đôi mắt nó nhìn tôi, trân trân, không chớp.

[SPEED:1.2]

“Dao Dao à… con mèo Bánh Bao của tôi… nó chết rồi.”

[SPEED:RESET]

Giọng nó run rẩy. Âm điệu nghẹn ngào, nức nở. Đôi mắt nó ầng ậc nước, những giọt nước mắt trong vắt lăn dài trên má. Nhưng… nó vẫn đang cười. Khóe miệng nó vẫn cong lên rạng rỡ, cơ mặt không hề nhăn nhúm lại vì đau khổ. Một sự bất đồng bộ kinh hoàng giữa âm thanh và hình ảnh.

Nó đang khóc than cho con mèo cưng nuôi sáu năm trời, giọng nói đầy bi thương, nhưng khuôn mặt lại đang diễn tả sự vui sướng tột độ.

Tôi hoảng hốt vươn tay ra, chạm vào má nó. Làn da lạnh ngắt.

[SPEED:1.2]

“Giang Lâm! Cậu sao thế này? Mặt cậu… sao cậu lại cười?”

[SPEED:RESET]

Giang Lâm rụt người lại, tránh khỏi tay tôi. Nó đưa tay lên vuốt ve khuôn mặt mình, giọng nói đều đều vang lên từ phía sau nụ cười đông cứng:

[SPEED:0.9]

“Tôi đang cười sao? Anh Niên bảo, một diễn viên giỏi thì lúc nào cũng phải giữ được khuôn mặt đẹp nhất. Nụ cười của tôi là đẹp nhất. Tôi không được làm nó xấu đi.”

[SPEED:RESET]

[BGM:FADE:FILE:u ám/Devil’s Organ – Jimena Contreras.mp3]

Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi. Nó không còn là Giang Lâm nữa. Sự hoạt bát, ngây thơ của nó đã bị ai đó khóa chặt, nén sâu xuống đáy linh hồn, nhường chỗ cho một biểu cảm giả tạo đang dần cắn nuốt lấy sinh khí của nó.

Tôi vớ lấy chiếc mặt nạ mộc trên bàn, định ấn lên mặt nó để xem chân diện. Nhưng Giang Lâm bất ngờ đứng phắt dậy, động tác nhanh nhẹn và cứng nhắc như một cỗ máy.

[SPEED:1.2]

“Tôi phải đi rồi. Tối nay là ‘Đêm Diễn Vạn Diện’. Anh Niên bảo tôi sẽ được lên sân khấu. Tôi phải về trang điểm. Cậu nhớ đến xem nhé.”

[SPEED:RESET]

Nó quay ngoắt người, bước đi thẳng tắp ra khỏi cửa, không ngoái đầu lại. Tiếng chuông gió kêu leng keng đinh tai nhức óc.

Tôi đứng chết trân giữa tiệm, tay nắm chặt chiếc mặt nạ đến mức mùn cưa đâm bật máu vào lòng bàn tay. Chu Trường Thanh. Phó Kỳ Niên. Bọn chúng không chỉ lừa gạt tình cảm. Bọn chúng đang đánh cắp biểu cảm của con người. Chúng đang lột dần gương mặt linh hồn của bạn tôi.

Tôi hít sâu, ép bản thân phải bình tĩnh lại. Càng hoảng loạn, tôi càng dễ mắc bẫy. Bà ngoại từng dặn, kẻ khắc mặt nạ không bao giờ được để cảm xúc làm mờ lý trí. Tôi đi đến bồn nước, rửa sạch vết máu trên tay, ánh mắt lạnh lẽo nhìn vào gương.

Tôi phải cứu con nhỏ ngốc nghếch đó. Dù phải lật tung cái Trường Thanh Ban kia lên.

[BGM:FADE:FILE:kịch tính/Imperial Forces – Aaron Kenny.mp3]

Ba ngày sau.

Trời nhá nhem tối. Một gã thanh niên mặc đồ đen, đội mũ sụp kín mặt đẩy cửa bước vào tiệm. Hắn không nói lời nào, chỉ đặt lên bàn trà một phong thư rồi quay lưng đi thẳng.

[SFX:FILE:05_Paper_Page/ef_000163.wav]

Tôi bóc lớp niêm phong. Bên trong là một tấm thiệp mời đen tuyền, in chữ nổi màu đỏ sẫm. Mùi sơn dầu nồng nặc xộc vào mũi, quyện với mùi hương trầm ngai ngái, hệt như mùi tử thi được ướp hương liệu.

Dòng chữ trên thiệp uốn lượn:

“Trân trọng kính mời cô Hà Dao Dao đến dự ‘Đêm Diễn Vạn Diện’ tại nhà hát cổ Phụng Minh Lâu. Sự hiện diện của cô là mảnh ghép cuối cùng cho kiệt tác của chúng tôi.”

Ký tên: Chu Trường Thanh.

Tôi nhếch mép, nụ cười lạnh lẽo như băng. Lão già này cuối cùng cũng lộ diện. Lão muốn khiêu khích tôi, muốn kéo tôi vào vũng bùn dơ bẩn của lão. Tôi lật mặt sau của tấm thiệp đen định vứt vào thùng rác. Nhưng khoảnh khắc ấy, đồng tử tôi co rút lại.

Ở góc dưới cùng bên phải, chìm lẫn trong nền giấy đen, là một dòng chữ viết tay nhỏ xíu, bằng mực đỏ tươi. Nét chữ run rẩy, nguệch ngoạc, như thể người viết đã phải dùng hết chút sức tàn cuối cùng để cào lên mặt giấy.

Đó là nét chữ của Giang Lâm.

“Cứu tôi. Mặt tôi đang mất.”

[BGM:STOP]

Tiếng đồng hồ quả lắc trong góc phòng vang lên những tiếng tích tắc nặng nề.

[SFX:FILE:15_Clock_Timer/ef_000452.wav]

Tôi miết ngón tay lên dòng chữ rỉ máu đó. Một cơn thịnh nộ kìm nén cuộn trào trong lồng ngực. Khốn kiếp. Bọn chúng dám động đến người duy nhất tôi trân trọng trên cõi đời này.

Tôi đi về phía góc khuất nhất của cửa tiệm, kéo tấm rèm nhung đen rách nát. Bên dưới là một chiếc rương gỗ bọc đồng đã phủ bụi mờ. Tôi mở khóa, tiếng bản lề kêu cót két chói tai.

[SFX:FILE:16_Door_Object/ef_000475.wav]

Bên trong rương là hộp dụng cụ khắc gỗ của bà ngoại. Một cuộn dao khắc bằng thép tẩm dầu, một hũ sơn chu sa cổ có màu như máu đọng, và nằm im lìm ở đáy rương… là một chiếc mặt nạ bán diện bằng gỗ tử đàn đen bóng.

Chiếc mặt nạ chỉ che đúng nửa khuôn mặt trên. Bề ngoài của nó trông cũ kỹ, không có gì nổi bật. Nhưng mặt trong của nó lại được khắc chi chít những ký tự lạ lùng bằng thứ sơn đã phai màu. Khi chạm tay vào, gỗ tỏa ra một luồng khí lạnh buốt thấu xương.

Tôi nhớ lại lời trăng trối cuối cùng của bà ngoại, giọng bà thều thào, đứt quãng:

“Dao Dao… chiếc mặt nạ đó… tuyệt đối không bao giờ được đeo. Chỉ dùng… khi con không còn đường nào khác để lùi.”

Tôi vuốt ve bề mặt lạnh lẽo của lớp gỗ tử đàn.

[SPEED:0.9]

“Con xin lỗi bà. Đêm nay, con không lùi được nữa.”

[SPEED:RESET]

Tôi cho toàn bộ đồ nghề vào một chiếc túi vải thô, khoác áo bạt dài, kéo khóa lên tận cằm. Gió bấc rít gào ngoài cửa sổ, tuyết bắt đầu rơi dày đặc, phủ trắng xóa những mái nhà cổ kính của Bắc Kinh.

Đêm Vạn Diện. Phụng Minh Lâu.

Tôi không biết vở kịch mà Chu Trường Thanh cất công dàn dựng lớn đến mức nào. Tôi cũng không biết rằng, chuyến đi này không phải là hành trình giải cứu bạn thân như tôi vẫn tưởng. Tôi hoàn toàn mù tịt về việc mười tám năm trước, tại sao bà ngoại lại cấm tôi bén mảng đến các nhà hát tuồng cổ.

Tôi chỉ biết một điều: Đêm nay, tôi sẽ lột sạch những khuôn mặt giả tạo của bọn chúng, xé nát cái sân khấu đẫm máu đó, để xem đằng sau lớp mặt nạ hoàn hảo kia, rốt cuộc là thứ quỷ dữ gì đang nhe nanh múa vuốt.

Tôi đẩy cửa bước ra ngoài bão tuyết. Tiếng chuông gió reo lên một hồi dài, sau đó chìm lỉm vào màn đêm đặc quánh.

[SFX:FILE:01_Whoosh_Transition/ef_000006.wav]

Phụng Minh Lâu nằm lọt thỏm giữa một khu đất trống hoang tàn ở ngoại ô Bắc Kinh. Trong màn tuyết trắng xóa, tòa nhà hát bằng gỗ ba tầng nhô lên như một cỗ quan tài khổng lồ dựng đứng. Những chiếc đèn lồng đỏ treo dọc mái hiên đung đưa trong gió bấc, hắt thứ ánh sáng nhợt nhạt xuống nền tuyết, trông hệt như những giọt máu đông.

Tôi lách qua cánh cổng sắt hoen gỉ đã bị bẻ khóa từ lâu, đi vòng ra cửa nách dành cho nhân viên hậu đài. Cửa không khóa. Nó khép hờ, phả ra một luồng hơi ấm ngai ngái mùi ẩm mốc, phấn sáp và cả thứ mùi hương trầm quen thuộc trên tấm thiệp. Lão Chu Trường Thanh cố tình để ngỏ cánh cửa này. Một cái bẫy giăng sẵn chờ con mồi tự chui đầu vào. Tôi vuốt nhẹ tay cầm con dao khắc trong túi áo, lạnh lùng bước hẳn vào trong.

[BGM:FADE:FILE:u ám/Dark Alley Deals – Aaron Kenny.mp3]

Bên trong nhà hát tối om, chỉ có ánh sáng hiu hắt hắt ra từ khu vực sân khấu chính. Tiếng nhị hồ réo rắt xen lẫn tiếng trống chầu gõ nhịp đều đặn, rền rĩ vang vọng khắp không gian rộng lớn. Tôi nép mình sau bức rèm nhung dày cộp, lén nhìn ra ngoài.

← Chương trướcChương sau →