Chương 1 - Cửu Kính Tàn Hương

← Chương trướcChương sau →

Theo dõi phở để rùng mình trong đêm. Văn án: Chín tấm gương, tám đôi mắt mù, và một hương sư thiếu ba trang sách cuối. Cô bảo: tôi chỉ nhận tiền phá tà, không nhận tiền đi mù. Nhưng khi bông trà trắng nở trên mu bàn tay — cô biết mình không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đốt nén hương cuối cùng.

[BGM:FILE:u ám/Dark Alley Deals – Aaron Kenny.mp3]

Giữa thành phố Giang Châu phồn hoa, nơi những tòa nhà chọc trời bằng kính và thép đua nhau đâm toạc bầu trời, luôn tồn tại những góc khuất mà ánh sáng mặt trời không bao giờ chạm tới được. Căn phòng trọ của tôi nằm ở một trong những góc khuất như thế, sâu trong con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo mọc đầy rêu xanh của khu phố cổ.

Tôi tên là Hà Dạ Minh, hai mươi mốt tuổi, sinh viên năm ba khoa Dược học cổ truyền. Nhưng đó chỉ là cái mác dán bên ngoài để đối phó với những câu hỏi tò mò của xã hội. Nghề nghiệp thật sự của tôi, thứ giúp tôi trả tiền nhà và nuôi sống bản thân, là một hương sư.

Đừng nhầm lẫn tôi với mấy bà đồng múa may quay cuồng hay mấy gã đạo sĩ vung kiếm gỗ đào chém gió vù vù ngoài kia. Hương đạo của dòng họ Hà chúng tôi không ồn ào như thế. Bà ngoại tôi, Hà Thanh Vân, hương sư đời thứ bảy, từng dạy tôi rằng: vạn vật trên đời đều có mùi vị riêng. Người sống có mùi của sinh khí, kẻ chết có mùi của oán hận. Tà ma ngoại đạo có thể che giấu hình dáng, có thể bóp méo âm thanh, nhưng tuyệt đối không thể giấu được mùi hương. Nghệ thuật của một hương sư chính là dùng khói trầm để bắt mạch âm dương, ngửi ra những thứ mà mắt người phàm không thể thấy.

Lúc này, tôi đang ngồi vắt chân chữ ngũ trên chiếc ghế mây cũ kỹ, tay cầm bút bi gạch xóa liên tục trên cuốn sổ chi tiêu nham nhở.

[SFX:FILE:05_Paper_Page/ef_000159.wav]

Mười gam chu sa thượng hạng tháng này lại tăng giá. Bột gỗ tùng hương già cỗi lấy từ vách núi đá vôi cũng đắt thêm hai mươi phần trăm. Gỗ trầm kiến cắn rỗng ruột thì thôi khỏi nói, giá cao đến mức mỗi lần đốt một nén hương, tôi có cảm giác như mình đang châm lửa đốt những tờ tiền mệnh giá một trăm tệ.

Tôi thở dài một hơi sầu não, quăng cây bút xuống bàn. Làm người tốt trong cái thời đại này quả thực quá tốn kém. Bộ bí tịch “Thiên Hương Phổ” mà bà ngoại để lại cho tôi ghi chép một trăm linh tám loại hương liệu trừ tà, nhưng khốn nỗi lại bị xé mất ba trang cuối cùng. Ba trang đó chứa đựng phương pháp đối phó với loại tà thuật cấp cao nhất, và tôi có linh cảm mãnh liệt rằng sự mất tích của chúng không hề đơn giản. Suốt những năm qua, tôi vừa nhận mấy vố trừ tà vặt vãnh kiếm cơm, vừa âm thầm dò hỏi tung tích ba trang sách ấy, nhưng mọi thứ vẫn bặt vô âm tín.

Đúng lúc tôi đang định vò đầu bứt tai vì con số thâm hụt trong ngân sách, chiếc điện thoại thông minh rẻ tiền trên bàn bỗng rung lên bần bật.

[SFX:FILE:06_Bell_Notification/ef_000196.wav]

Tôi liếc nhìn màn hình. Một số lạ.

Tôi hắng giọng, bấm nút nghe máy, cố gắng giữ chất giọng chuyên nghiệp nhất có thể:

[SPEED:0.9]

“Hương đường họ Hà xin nghe. Truy vết vong hồn, hóa giải oán khí, xem phong thủy nhà ở. Phí tư vấn khởi điểm năm trăm tệ, không mặc cả.”

[SPEED:RESET]

Đầu dây bên kia im lặng mất mấy giây. Chỉ có tiếng thở dốc nghẹn ngào, run rẩy như một con thú nhỏ đang bị dồn vào chân tường. Sau đó, một giọng nữ khàn đặc vang lên, ngắt quãng bởi những tiếng nấc:

[SPEED:1.2]

“Cô Hà… cứu tôi với… Mắt tôi… tôi sắp không nhìn thấy gì nữa rồi… Bông hoa đó… nó đang nở…”

[SPEED:RESET]

Tôi khẽ nhíu mày. Lại là một ca bệnh viện trả về rồi tìm đến tâm linh đây mà. Tôi với tay lấy cây bút, xoay xoay giữa các ngón tay, giọng điệu vẫn bình thản:

[SPEED:0.9]

“Cô gái à, nếu cô bị đục thủy tinh thể hay viêm giác mạc, vui lòng gọi xe cấp cứu đến khoa mắt. Tôi là hương sư, không phải bác sĩ nhãn khoa. Tôi chỉ nhận tiền phá tà, không nhận tiền đi chữa bệnh mù.”

[SPEED:RESET]

Cô gái bên kia dường như luống cuống, giọng nói càng lúc càng vỡ vụn:

[SPEED:1.2]

“Không phải bệnh lý! Bác sĩ bảo mắt tôi hoàn toàn bình thường… nhưng tôi thật sự đang mù dần! Cứ nhắm mắt lại là tôi lại thấy khuôn mặt đó… Không có mắt… Nó đang nhìn tôi… Cô Hà, người ta giới thiệu cô cho tôi, nói cô rất giỏi. Xin cô, bao nhiêu tiền tôi cũng trả!”

[SPEED:RESET]

Nghe đến ba chữ “bao nhiêu tiền”, động tác xoay bút của tôi lập tức dừng lại. Tôi ngồi thẳng lưng lên, điều chỉnh lại tông giọng cho thêm phần ấm áp và đáng tin cậy:

[SPEED:0.9]

“Thế thì chúng ta có thể nói chuyện. Nhưng cô phải hiểu, bệnh lạ thì thù lao không hề rẻ. Tôi cần một khoản cọc để chuẩn bị hương liệu.”

[SPEED:RESET]

[SPEED:1.2]

“Tôi chuyển ngay! Số tài khoản của cô là số điện thoại này đúng không?”

[SPEED:RESET]

Chưa đầy mười giây sau, điện thoại tôi tít một tiếng.

[SFX:FILE:06_Bell_Notification/ef_000195.wav]

Tôi mở tin nhắn báo số dư ngân hàng. Một dãy số không dài dằng dặc hiện ra. Năm trăm triệu. Tròn trĩnh. Mới chỉ là tiền cọc.

Tôi hít một hơi thật sâu, cảm thấy không khí buổi sáng hôm nay bỗng nhiên trong lành đến lạ thường. Mắt cô ta có thể đang mù, nhưng cách cô ta chuyển tiền thì cực kỳ sáng sủa. Một người phóng khoáng như vậy, tôi tuyệt đối không thể để cô ta xảy ra chuyện gì được. Nếu cô ta chết, ai sẽ trả nốt phần còn lại cơ chứ?

[SPEED:0.9]

“Được rồi, thân chủ.”

[SPEED:RESET]

Tôi mỉm cười nói vào điện thoại.

[SPEED:0.9]

“Gửi định vị cho tôi. Nửa giờ nữa tôi sẽ có mặt.”

[SPEED:RESET]

Tắt máy, tôi lập tức vơ lấy chiếc ba lô vải bạt sờn cũ, nhét vội hộp gỗ đựng chu sa, vài nén trầm hương thượng hạng, và chiếc lư hương bằng đồng thau chạm trổ hoa văn kỳ lân. Xong xuôi, tôi bấm số gọi cho một người.

[SFX:FILE:03_Click_Typing/ef_000105.wav]

Chuông reo ba tiếng thì có người nhấc máy. Một giọng nam ngái ngủ, mang đậm vẻ lười biếng của một kẻ không bao giờ phải lo nghĩ về tiền bạc vang lên:

[SPEED:0.9]

“Minh tỷ, chị tha cho em đi… Hôm nay là chủ nhật mà. Chị lại định kéo em đi đâu đào mồ cuốc mả nữa hả?”

[SPEED:RESET]

Đó là Kiều Duệ, cậu ấm duy nhất của tập đoàn kho vận Kiều Thị. Hai mươi hai tuổi, cao ráo, đẹp trai, tiêu tiền như nước, và đặc biệt là cực kỳ nhát gan. Nếu hỏi tại sao một hương sư nghèo kiết xác như tôi lại quen biết một thiếu gia nhà giàu như cậu ta, thì câu trả lời nằm ở hai chữ: ân tình. Năm ngoái, cậu ta bị một con ngạ quỷ theo ám vì trót dại đi tiểu bậy ở khu nghĩa trang bỏ hoang. Tôi đã dùng ba nén “Định Hồn Hương” cứu cái mạng nhỏ của cậu ta. Từ đó, cậu ta nợ tôi một món nợ ân tình to tướng.

Nhưng lý do tôi gọi cậu ta không phải để đòi nợ. Kiều Duệ sở hữu một thứ mà bất kỳ kẻ tu đạo nào cũng thèm khát: mệnh cách “Thiên Đức Quý Nhân”. Cậu ta mang trong mình luồng khí vận may mắn tụ đỉnh. Đi đường vấp ngã thì nhặt được vàng, mua vé số bừa cũng trúng giải khuyến khích, gặp tai nạn giao thông thì xe nát bét mà người chỉ trầy xước nhẹ. Kéo cậu ta đi theo trong những vụ án nguy hiểm chẳng khác nào mang theo một cục pin may mắn di động, một lá bùa hộ mệnh sống có khả năng bẻ cong xác suất rủi ro.

[SPEED:1.2]

“Mười lăm phút nữa có mặt ở đầu hẻm nhà tôi. Lái chiếc xe sang trọng nhất của cậu đến đây. Chúng ta đi gặp khách hàng lớn.”

[SPEED:RESET]

Tôi ra lệnh, không cho cậu ta có cơ hội từ chối.

[SPEED:1.2]

“Tỷ ơi, lần trước tỷ kéo em đi xuống cái hầm mỏ tối thui, em suýt thì gãy chân. Lần này lại đi đâu? Em có phải con rối thí mạng của chị đâu!”

[SPEED:RESET]

Kiều Duệ than vãn rên rỉ qua điện thoại. Tôi bật cười khẩy, vừa xỏ giày vừa đáp:

[SPEED:0.9]

“Con rối thì không gặp may. Còn em thì có. Nhanh lên, vụ này xong chị trừ cho em hai mươi phần trăm món nợ.”

[SPEED:RESET]

Đúng mười lăm phút sau, một chiếc xe thể thao gầm thấp đen bóng đỗ xịch trước đầu hẻm.

[SFX:FILE:17_Vehicle_Transport/ef_000497.wav]

Kiều Duệ thò đầu ra cửa sổ, đeo kính râm to bản, vẻ mặt nhăn nhó như khỉ ăn gừng. Tôi thản nhiên mở cửa phụ, ném ba lô ra ghế sau rồi ngồi xuống, cài dây an toàn.

[SPEED:0.9]

“Bệnh viện trung tâm thành phố. Đạp ga đi, cục pin may mắn.”

[SPEED:RESET]

Kiều Duệ lầm bầm chửi thề vài câu trong họng, nhưng vẫn ngoan ngoãn dập số, đạp ga.

[BGM:FILE:u ám/Falling Rain – Myuu.mp3]

Khoảng bốn mươi phút sau, chúng tôi có mặt tại phòng bệnh cao cấp của bệnh viện trung tâm. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc không che giấu nổi một mùi hương khác đang lẩn khuất trong không khí. Một thứ mùi ngai ngái, lạnh lẽo, giống như mùi của những đồng xu rỉ sét bị chôn dưới lớp đất bùn ướt sũng lâu năm. Mũi tôi khẽ động đậy. Có oán khí. Rất nặng.

Diệp Thị Lan, thân chủ của tôi, đang ngồi thu lu trên giường bệnh. Cô ấy ngoài đời tiều tụy hơn nhiều so với hình ảnh một nhiếp ảnh gia tự do nổi tiếng trên mạng xã hội. Mái tóc rối bù, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy. Nhưng điều khiến tôi chú ý nhất là đôi mắt của cô ấy. Đôi mắt vốn được giới nhiếp ảnh ca tụng là “đôi mắt bắt sáng thiên bẩm”, giờ đây đang bị bao phủ bởi một lớp sương bạc mỏng dính. Tròng đen dường như đang phai màu, đục ngầu, mất đi tiêu cự. Mi mắt cô ấy giật liên hồi như đang cố gắng chống lại một cơn đau vô hình.

Và trên mu bàn tay trái đang nắm chặt tấm chăn của cô ấy, nổi rõ một hình vẽ kỳ lạ. Đó là hình một bông hoa trà trắng. Nó không giống hình xăm, mà giống như những đường tĩnh mạch dưới da tự động kết lại thành hình cánh hoa. Màu sắc của nó trắng bệch, lạnh lẽo như sương giá, và những rìa cánh hoa đang chậm rãi, rất chậm rãi, lan dần dọc theo đường mạch máu hướng về phía khuỷu tay.

Kiều Duệ đứng sau lưng tôi, vừa nhìn thấy bông hoa đó đã rùng mình một cái, lùi lại hai bước, huých tay tôi thì thầm:

[SPEED:0.9]

“Minh tỷ, cái hoa kia nhìn ớn quá. Giống như nó đang sống vậy.”

[SPEED:RESET]

Tôi không trả lời cậu ta, bước đến bên giường bệnh, kéo ghế ngồi xuống.

[SPEED:0.9]

“Tôi là Hà Dạ Minh. Kể lại chi tiết cho tôi nghe. Tại sao bông hoa này lại xuất hiện, và cô đã nhìn thấy thứ gì?”

[SPEED:RESET]

Diệp Thị Lan giật mình, cố gắng hướng ánh mắt đục ngầu về phía giọng nói của tôi. Cô ấy nuốt nước bọt, giọng run rẩy bắt đầu kể.

[SPEED:0.9]

“Hai tuần trước… tôi nhận được một hợp đồng lớn. Chụp ảnh nội thất cho Vạn Cảnh Các.”

[SPEED:RESET]

Vạn Cảnh Các. Cái tên này tôi có biết. Đó là một bảo tàng tư nhân chuyên trưng bày gương đồng cổ, nằm ngay giữa khu phố cổ Giang Châu, do tập đoàn bất động sản Hưng Phát tài trợ và xây dựng cách đây sáu năm. Nơi đó nổi tiếng với những bộ sưu tập gương đồng thuộc hàng quốc bảo.

[SPEED:0.9]

“Họ yêu cầu tôi chụp bộ ảnh ban đêm, vì họ nói ánh sáng tự nhiên ban ngày làm hỏng hiệu ứng phản chiếu của những tấm gương cổ.”

[SPEED:RESET]

Diệp Thị Lan kể tiếp, hai bàn tay đan chặt vào nhau đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.

[SPEED:0.9]

“Đêm đó, tôi mang máy ảnh đến. Trong phòng trưng bày chính có một tấm gương lớn nhất, gọi là ‘Gương Bát Quái Lưu Ly’. Mặt gương bằng đồng đen, được đánh bóng đến mức soi rõ từng sợi tóc. Tôi thiết lập chân máy, điều chỉnh ống kính. Mọi thứ bình thường cho đến khi tôi bấm nút chụp.”

[SPEED:RESET]

Cô ấy dừng lại, hơi thở trở nên gấp gáp, ngực phập phồng kịch liệt.

[SPEED:1.2]

“Đèn chớp sáng lóe lên. Lẽ ra trong gương phải phản chiếu hình ảnh của tôi đứng sau máy ảnh, cùng với ánh sáng chớp. Nhưng không… Hình ảnh trong gương bị trễ. Nó tối om mất một giây. Rồi khi ánh sáng hiện ra, người đứng trong gương không phải là tôi!”

[SPEED:RESET]

Kiều Duệ tò mò xen vào:

[SPEED:0.9]

“Thế là ai? Bảo vệ à?”

[SPEED:RESET]

Diệp Thị Lan lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt bắt đầu ứa ra từ đôi mắt phủ sương trắng.

[SPEED:1.2]

“Là một người đàn ông… Mặc đồ bảo hộ lao động cũ rách. Ông ta đứng ngay vị trí của tôi, nhìn thẳng vào tôi xuyên qua mặt gương. Nhưng… ông ta không có mắt! Hai hốc mắt trống rỗng, đen ngòm, rỉ ra những giọt nước đục ngàu. Ông ta há miệng thật to, như muốn gào thét, nhưng không phát ra một âm thanh nào cả. Sự im lặng đó… sự im lặng đó còn đáng sợ hơn cả tiếng thét!”

[SPEED:RESET]

[SFX:FILE:08_Horror_Suspense/ef_000302.wav]

Tôi nhíu mày, lấy cuốn sổ nhỏ trong túi ra ghi chép. Gương đồng cổ. Không có mắt. Há miệng không thành tiếng. Bông trà trắng. Mùi đồng rỉ. Tất cả những yếu tố này xâu chuỗi lại, tạo thành một mạng lưới thông tin vô cùng tồi tệ.

[SPEED:0.9]

“Từ đêm đó trở về, mắt tôi bắt đầu mờ dần.”

[SPEED:RESET]

Lan khóc nấc lên.

[SPEED:0.9]

“Ban đầu chỉ là hơi nhòe, giống như bị cận thị. Rồi một lớp sương trắng xuất hiện. Bác sĩ khám nói võng mạc bình thường, dây thần kinh thị giác bình thường. Nhưng tôi đang mù! Và bông hoa này… nó xuất hiện ba ngày trước. Mỗi ngày nó lại lan lên một chút. Tôi có cảm giác, khi nó lan đến mắt… tôi sẽ vĩnh viễn chìm trong bóng tối, giống như người đàn ông trong gương kia.”

[SPEED:RESET]

Tôi đóng sổ lại, nhét vào túi. Ánh mắt tôi dừng lại trên mu bàn tay trái của cô ấy.

[SPEED:0.9]

“Cô cảm thấy đúng đấy.”

[SPEED:RESET]

Tôi nói thẳng, không vòng vo an ủi. Logic của tôi rất rõ ràng, giấu giếm sự thật chỉ làm thân chủ mất đi ý chí sinh tồn.

[SPEED:0.9]

“Đây gọi là Ấn Trà Bạch. Một dạng nguyền rủa cực kỳ ác độc. Nó không phải là ma quỷ bám theo để nhát ma cô đâu. Thứ trong gương đó đang ăn cắp ‘quang mệnh’ của cô.”

[SPEED:RESET]

Kiều Duệ gãi đầu:

[SPEED:0.9]

“Quang mệnh là cái quái gì? Em chỉ nghe nói đến sinh mệnh, vận mệnh.”

[SPEED:RESET]

Tôi lườm cậu ta một cái, giải thích:

[SPEED:0.9]

“Mỗi người sinh ra đều có ngũ quan tương ứng với ngũ hành. Đôi mắt đại diện cho ánh sáng, cho khả năng nhìn nhận thế giới. Những người có thiên phú về thị giác, như họa sĩ, hay nhiếp ảnh gia như cô Lan đây, quang mệnh của họ cực kỳ rực rỡ. Có kẻ nào đó đang dùng tà thuật thông qua những tấm gương cổ để hút quang mệnh của cô. Khi bông hoa này lan đến mắt, quang mệnh của cô sẽ bị rút cạn hoàn toàn. Cô không chỉ mù, mà linh hồn cô cũng sẽ bị giam giữ trong bóng tối vĩnh cửu.”

[SPEED:RESET]

Diệp Thị Lan nghe xong, toàn thân run bần bật, đưa tay bưng mặt khóc nức nở.

[SPEED:1.2]

“Tôi phải làm sao đây? Tôi còn mẹ già, tôi còn sự nghiệp. Cô Hà, cô lấy năm trăm triệu rồi, cô phải cứu tôi!”

[SPEED:RESET]

Tôi đứng dậy, vỗ nhẹ vào vai cô ấy.

[SPEED:0.9]

“Yên tâm. Tôi đã cầm tiền thì tôi sẽ làm việc. Cô cứ ở lại bệnh viện, nơi này dương khí đông người, có thể làm chậm tốc độ lan của bông hoa một chút. Tôi sẽ đến Vạn Cảnh Các xem thử thứ gì đang tác oai tác quái ở đó.”

[SPEED:RESET]

Ra khỏi phòng bệnh, Kiều Duệ đi theo tôi, mặt mày nhăn nhó:

[SPEED:0.9]

“Minh tỷ, chị đùa em à? Ban ngày ban mặt đi vào bảo tàng thì có ma quỷ nào xuất hiện cho chị xem? Bọn chúng toàn hoạt động về đêm thôi.”

[SPEED:RESET]

Tôi bấm thang máy, cười khẩy đáp:

[SPEED:0.9]

“Đó là tư duy của bọn nghiệp dư. Tà thuật cấp cao không sợ ánh sáng mặt trời. Nó ngấm vào từng viên gạch, từng mặt gương. Hơn nữa, đi ban ngày mới dễ tìm ra manh mối vật lý. Chơi hệ tâm linh thì bay bổng, nhưng muốn giải quyết triệt để thì phải chạm đất.”

[SPEED:RESET]

[BGM:FILE:u ám/Lurking Shadows – Myuu.mp3]

Hai mươi phút sau, chúng tôi đứng trước cửa Vạn Cảnh Các.

Khu phố cổ Giang Châu buổi chiều thu gió thổi hiu hắt. Trái ngược với những ngôi nhà gỗ mái ngói rêu phong xung quanh, Vạn Cảnh Các được xây dựng theo lối kiến trúc bán cổ điển, pha trộn giữa gạch nung xám và những khung cửa sổ bằng gỗ lim chạm trổ tinh xảo. Bề ngoài trông rất thanh nhã, đậm chất văn hóa. Nhưng dưới góc nhìn của một hương sư, nơi này tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo đến thấu xương.

Tôi hít một hơi sâu. Không khí quanh đây không có mùi thức ăn đường phố, không có mùi xăng xe, chỉ có một mùi ẩm mốc xen lẫn mùi đồng rỉ đặc trưng.

Tôi mua hai vé tham quan, kéo Kiều Duệ bước qua bậc cửa gỗ cao ngang đầu gối. Bên trong bảo tàng khá vắng vẻ, chỉ có vài vị khách du lịch lác đác đi lại chụp ảnh. Hệ thống ánh sáng được thiết kế rất tối, chủ yếu dùng đèn hắt màu vàng nhạt chiếu thẳng vào những tấm gương đồng cổ treo dọc các bức tường.

Kiều Duệ vừa bước vào đã rụt cổ lại, xoa xoa hai cánh tay:

[SPEED:0.9]

“Chà, trong này bật điều hòa sâu thế. Em nổi hết cả da gà rồi.”

[SPEED:RESET]

[SPEED:0.9]

“Không phải điều hòa đâu.”

[SPEED:RESET]

Tôi thấp giọng nói, tháo ba lô xuống.

[SPEED:0.9]

“Là âm khí đấy. Cục pin may mắn, đứng sát vào tôi. Đừng nhặt bất cứ thứ gì rơi dưới đất, đừng soi mặt vào gương quá năm giây.”

[SPEED:RESET]

Tôi đi vòng qua khu vực tiền sảnh, tiến thẳng vào phòng trưng bày chính ở trung tâm. Đây là một căn phòng hình bát giác, trên chín bức tường treo đúng chín tấm gương đồng cỡ lớn. Ở giữa phòng là một tấm gương khổng lồ, cao gần hai mét, viền gương khắc hình những con thú kỳ dị đang há miệng. Có lẽ đây chính là “Gương Bát Quái Lưu Ly” mà Diệp Thị Lan nhắc tới.

Tôi mở ba lô, lấy ra chiếc lư hương bằng đồng thau, đặt lên một chiếc đôn gỗ nhỏ ở góc khuất. Sau đó, tôi cẩn thận lấy ra một nén hương màu nâu sẫm. Đây là “Hiển Tích Hương”, được tôi tự tay bào chế từ nhựa thông ngàn năm, bột chu sa và mạt cưa của những tấm ván quan tài cũ. Tác dụng của nó không phải là đuổi tà, mà là làm cho tà khí hiện hình thông qua sự kết tủa của khói.

[SFX:FILE:21_Fire_Weather/ef_000538.wav]

Tôi quẹt diêm, châm lửa. Đầu nén hương lóe lên một đốm đỏ rực, sau đó tỏa ra một sợi khói mỏng dính, thẳng tắp như sợi chỉ xám.

Mùi hương bắt đầu lan tỏa. Không thơm nức mũi như trầm hương thông thường, “Hiển Tích Hương” mang một mùi vị vô cùng phức tạp. Trong vòng ba mươi giây đầu tiên, mũi tôi phân tích được tầng tầng lớp lớp thông tin.

Tầng thứ nhất: mùi đồng rỉ xanh nồng nặc, đại diện cho những vật dụng cổ xưa bị chôn vùi lâu năm dưới lòng đất.

Tầng thứ hai: mùi mặn chát của nước mắt khô, đại diện cho sự tuyệt vọng và đau đớn.

Tầng thứ ba: một mùi chua loét tanh tưởi, chính là mùi của sự sợ hãi tột độ phát ra từ con người trước khi chết.

Tôi nhắm mắt lại, điều hòa nhịp thở, để khói hương dẫn đường cho thị giác. Khi tôi mở mắt ra, khung cảnh trong phòng trưng bày đã hoàn toàn thay đổi.

Những sợi khói xám không bay lên trần nhà, mà bị hút thẳng về phía bề mặt của chín tấm gương đồng. Khói bám chặt vào mặt gương, tạo thành một lớp sương mù mờ ảo. Và rồi, từ trong lớp sương khói đó, những hình ảnh bắt đầu hiện ra.

Tôi nín thở. Khắp sống lưng nổi một dải gai ốc lạnh toát.

Phía sau mặt gương, không phải là hình bóng phản chiếu của căn phòng. Phía sau mỗi tấm gương, ngoại trừ tấm gương Bát Quái ở giữa đang trống rỗng, tám tấm gương còn lại đều chứa một bóng người.

Tám bóng người mờ ảo, quờ quạng đôi bàn tay gầy guộc tì sát vào bề mặt gương từ phía bên kia, như thể đang bị giam cầm trong một không gian chật hẹp bằng kính. Bọn họ mặc những bộ quần áo khác nhau: có người mặc đồ công sở, có người mặc đồ bảo hộ lao động, có người mặc váy hoa. Nhưng tất cả đều có một điểm chung kinh hãi.

Mắt của họ. Hai hốc mắt của cả tám người đều trống rỗng, chỉ còn tròng trắng dã, đục ngầu, bao phủ bởi một lớp màng như sương giá. Khuôn mặt họ vặn vẹo, méo mó liên tục. Cơ hàm há hốc, các đường gân cổ nổi lên xanh lè. Họ đang gào thét. Họ đang khóc than một cách tuyệt vọng.

Nhưng không có một giọt nước mắt nào rơi xuống. Tuyến lệ của họ dường như đã bị một lớp tà khí dày đặc phong ấn. Và đáng sợ nhất là không gian này tĩnh lặng tuyệt đối. Mọi sự gào thét, mọi sự giãy giụa đều vô thanh. Sự im lặng chết chóc đó đè nặng lên màng nhĩ, tạo ra một áp lực tâm lý khủng khiếp hơn bất kỳ tiếng ồn ào gầm rú nào của ma quỷ.

[SPEED:0.9]

“Mẹ kiếp…”

[SPEED:RESET]

Tôi khẽ chửi thề một tiếng. Đây không phải là ma dọa người. Đây là giam cầm linh hồn. Những tấm gương này đang đóng vai trò như những nhà tù phong thủy.

Tôi híp mắt quan sát kỹ hơn. Gương vốn là vật phản chiếu ánh sáng. Nhưng chín tấm gương này, khi ánh đèn hắt vào, chúng không dội ngược lại ngay lập tức. Có một độ trễ rất nhỏ, khoảng nửa giây. Chúng đang *nuốt* ánh sáng vào trong, tiêu hóa một phần, rồi mới nhả phần cặn bã ra ngoài tạo thành hình ảnh phản chiếu.

Đó là đặc tính của “Nhiếp Hồn Kính” — loại gương chuyên dùng để hút đoạt quang mệnh.

[SPEED:0.9]

“Minh tỷ… chị đang nhìn cái gì thế?”

[SPEED:RESET]

Giọng nói run rẩy của Kiều Duệ vang lên bên tai kéo tôi về thực tại. Cậu ta không nhìn thấy những bóng người trong gương, nhưng không khí lạnh lẽo và thái độ căng thẳng của tôi đủ làm cậu ta sợ hãi tột độ. Cậu ta cứ lùi dần, lùi dần về phía sau để tránh xa mấy tấm gương.

[SPEED:1.2]

“Cẩn thận đằng sau!”

[SPEED:RESET]

Tôi quát khẽ, nhưng đã muộn.

[SFX:FILE:07_Comedy_Funny/ef_000208.wav]

Kiều Duệ, với bản tính vụng về của một thiếu gia ít vận động, gót giày vấp phải cái gờ gỗ của bục trưng bày. Cậu ta lảo đảo, tay quờ quạng tìm chỗ bám, vô tình gạt trúng một chiếc giá đỡ nhỏ đặt cạnh tấm gương Bát Quái.

Trên giá đỡ là một tấm gương đồng nhỏ cỡ bàn tay, đồ trang trí đi kèm. Tấm gương rơi xuống sàn đá cẩm thạch.

[SFX:FILE:02_Impact_Boom/ef_000072.wav]

Choang! Mặt gương không vỡ, nhưng phần ốp lưng bằng gỗ mục nát phía sau bị bung ra, văng thành hai mảnh.

Kiều Duệ ngã phịch xuống đất, xoa xoa cái mông ê ẩm, miệng liên tục lầm bầm:

[SPEED:1.2]

“Chết tiệt, đền ốm rồi. Cái của nợ này chắc đắt tiền lắm. Chị nhớ trừ vào tiền nợ của em đấy nhé!”

[SPEED:RESET]

Tôi không thèm đếm xỉa đến lời càm ràm của cậu ta. Ánh mắt tôi dán chặt vào mặt sau của tấm gương nhỏ vừa bị bung lớp gỗ bảo vệ. Một mùi máu khô tanh nồng xộc thẳng vào mũi tôi, đánh tan cả mùi Hiển Tích Hương.

Tôi bước nhanh tới, ngồi xổm xuống, rút một tờ khăn giấy trong túi ra cẩn thận nhấc tấm gương nhỏ lên.

Trên bề mặt đồng nhám phía sau gương, có những đường nét kỳ lạ được khắc sâu vào kim loại, bên trong các rãnh khắc lấp đầy một chất màu nâu đen. Là máu. Máu người đã khô từ rất lâu, được dùng để viết bùa chú.

Tôi nheo mắt, đọc nhẩm những dòng chữ triện cổ ngoằn ngoèo:

[SPEED:0.9]

“Kính thâu quang… nhãn nuốt hồn… chín mắt mở… trời đất tối.”

[SPEED:RESET]

← Chương trướcChương sau →