Theo dõi phở để rùng mình trong đêm. Văn án: Tôi là Cố Ninh Yên, Thính Âm Sư đời thứ ba. Tai tôi nghe được tiếng người chết hát. Đêm đó, tôi nhận được một tệp âm thanh gửi từ số máy không tồn tại, dài đúng chín giây tĩnh lặng hoàn hảo. Nhưng khi tôi đẩy tần số lên mười tám nghìn héc, có một giọng nữ run rẩy thì thầm, tầng chín, hắn nhốt chúng tôi ở tầng chín. Bộ âm thoa ông nội để lại trên bàn thờ đồng loạt rung lên, lần đầu tiên sau ba năm trời. Tôi mang theo bảy chiếc âm thoa và cái máy ghi âm xuống Cửu Trùng Thanh, hộp đêm ngầm xa hoa nhất thành phố, chín tầng hầm dưới lòng đất, nơi sáu nhạc sĩ thiên tài đã tự sát trong hai năm qua. Cảnh sát đã đóng hồ sơ. Nhưng người chết thì không. Bởi vì họ vẫn đang hát.
Thành phố Thượng Hải vào những đêm mưa tháng bảy luôn mang một mùi vị rất đặc trưng. Đó là sự pha trộn giữa mùi nhựa đường bốc hơi ngột ngạt, mùi rỉ sét từ những đường ống nước cũ kỹ vắt vẻo trên các khu chung cư xập xệ, và mùi của sự mệt mỏi tiết ra từ hàng triệu con người đang cố gắng bám trụ lại chốn phồn hoa này.
Tôi ngồi trong phòng thu âm nhỏ hẹp nằm trên tầng thượng của một chung cư cũ kỹ thuộc quận Hoàng Phố. Không gian chật chội chưa tới mười lăm mét vuông nhưng được bọc kín bằng ba lớp mút xốp tiêu âm đắt tiền. Bên ngoài, sấm chớp rạch ngang bầu trời đen kịt, nhưng bên trong căn phòng này, tĩnh lặng đến mức tôi có thể nghe rõ từng nhịp đập của trái tim mình.
Mạc Thanh Trúc, cậu trợ lý kiêm kỹ sư âm thanh của tôi, đang cắm cúi gõ phím lách cách trên bàn điều khiển. Cậu ta năm nay hai mươi sáu tuổi, dáng người gầy nhom, đeo cặp kính cận dày cộp, lúc nào cũng rụt rè như một con rùa rụt cổ. Thế nhưng, chỉ cần đặt tay lên bàn phím, Thanh Trúc giống như một vị thần cai quản thế giới kỹ thuật số. Cậu ta là người phụ trách toàn bộ khâu kỹ thuật cho kênh phát thanh mang tên Tần Số Lạ của tôi.
Tôi hắng giọng, kéo chiếc mi cờ rô chuyên dụng lại gần, bắt đầu thu âm tập thứ tám mươi tám.
“Chào mừng các thính giả đã quay trở lại với Tần Số Lạ. Hôm nay, chúng ta sẽ không nói về những ngôi nhà bỏ hoang ở ngoại ô, cũng không bàn về những truyền thuyết đô thị nhảm nhí trên mạng. Đêm nay, tôi muốn kể cho các bạn nghe về một thứ gần gũi hơn rất nhiều. Đó là âm thanh. Các bạn có bao giờ tự hỏi, khi một người trút hơi thở cuối cùng, âm thanh cuối cùng họ tạo ra sẽ đi về đâu không? Nó tan biến vào không khí, hay vẫn mãi quẩn quanh tại nơi họ ngã xuống, chờ đợi một đôi tai đủ tinh tế để lắng nghe?”
Tôi ngắt lời, ra hiệu cho Thanh Trúc chèn một đoạn nhạc đệm. Cậu ta gật đầu, ngón tay lướt trên bảng điều khiển.
Gia tộc họ Cố của tôi không phải là những người làm truyền thông bình thường. Ông nội tôi, Cố Bách Thanh, từng là một vị đạo sĩ nổi danh khắp vùng Giang Nam. Nhưng ông không dùng bùa chú, không dùng kiếm gỗ đào, cũng chẳng múa may quay cuồng tụng kinh gõ mõ. Ông nội tôi là một Thính Âm Sư.
Người đời nói rằng, vạn vật trên thế gian đều dao động. Lời nói, suy nghĩ, sự sống, và cả cái chết, tất cả đều tạo ra những tần số riêng biệt. Khi một người chết đi trong oán hận, linh hồn họ không biến mất mà bị mắc kẹt lại trong một dải tần số đặc biệt, lặp đi lặp lại khoảnh khắc đau đớn nhất. Công việc của Thính Âm Sư chính là dùng âm thanh để giao tiếp, gỡ rối những tần số đứt gãy đó, và siêu độ cho vong linh.
Ông nội truyền lại cho tôi một bộ bảy chiếc âm thoa cổ. Ông cất công đúc chúng từ số đồng thu nhặt được khi người ta phá dỡ bảy ngôi chùa cổ kính nhất Giang Nam để xây dựng trung tâm thương mại. Bảy chiếc âm thoa, tương ứng với bảy dải tần số tâm linh khác biệt. Từ một trăm bảy mươi tư héc giúp giải trừ nỗi sợ hãi, cho đến chín trăm sáu mươi ba héc dùng để kết nối thẳng với thần thức của cõi âm.
Cha mẹ tôi chê nghề này nghèo hèn, lại mang đầy màu sắc mê tín dị đoan, nên đã sớm bỏ lên thủ đô Bắc Kinh kinh doanh đồ điện tử. Chỉ có tôi, từ nhỏ đã quấn quýt bên ông nội, học được cách lắng nghe những thứ mà người bình thường không thể nghe. Ba năm trước, ông nội qua đời. Trước lúc nhắm mắt, ông đặt hộp gỗ đựng bảy chiếc âm thoa vào tay tôi, thều thào dặn dò.
“Ninh Yên, cháu phải nhớ kỹ. Khi nào cháu nghe thấy tiếng nhạc vang lên mà không có ai đang chơi, đó tuyệt đối không phải là âm nhạc. Đó là tiếng kêu cứu từ dưới vực sâu.”
Kể từ ngày ông mất, bảy chiếc âm thoa nằm im lìm trên bàn thờ, lạnh lẽo và câm lặng. Tôi rẽ sang con đường hiện đại hơn, kết hợp kiến thức tâm linh gia truyền với công nghệ phân tích phổ tần âm học, mở ra kênh phát thanh Tần Số Lạ. Tôi dùng máy móc để thu lại những hiện tượng dị thường, dùng khoa học để giải thích một nửa, và dùng sự nhạy bén của một Thính Âm Sư để giải quyết nửa còn lại. Lượng người đăng ký theo dõi kênh đã vượt mốc ba triệu, mang lại nguồn thu nhập không hề nhỏ.
Đột nhiên, màn hình máy tính trước mặt Thanh Trúc lóe sáng. Một thông báo tin nhắn hiện lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch của phòng thu.
Thanh Trúc chớp mắt, đẩy gọng kính lên sống mũi, ngập ngừng gãi đầu.
“Chị Yên, hệ thống vừa nhận được một tệp tin. Gửi qua cổng ẩn danh. Không có địa chỉ mạng nguồn, không có thông tin người gửi. Chỉ là một tệp âm thanh định dạng oát.”
Tôi khẽ nhíu mày. Kênh của tôi thường xuyên nhận được những đoạn ghi âm do thính giả gửi về. Đa phần là tiếng gió rít qua khe cửa sổ rỉ sét, tiếng chuột chạy trên trần nhà, hoặc tiếng ngáy ngủ của ông chồng bị các bà vợ tưởng tượng thành tiếng ma quỷ gầm gừ.
“Mở lên xem thử. Kiểm tra độ dài trước.”
Tôi cởi tai nghe, bước lại gần bàn điều khiển. Thanh Trúc nhấp chuột.
“Độ dài chính xác là chín giây. File rất nhẹ. Em phát thử nhé?”
Tôi gật đầu. Thanh Trúc đẩy thanh âm lượng lên mức tiêu chuẩn.
Một giây. Hai giây. Ba giây trôi qua.
Không có gì cả.
Cả căn phòng ngập chìm trong sự im lặng tuyệt đối. Không phải kiểu im lặng bình thường có lẫn tạp âm của môi trường xung quanh, mà là một sự trống rỗng hoàn hảo, giống như ai đó đã hút cạn không khí trong một chiếc hộp kín. Sự tĩnh lặng này sắc bén đến mức khiến màng nhĩ tôi hơi nhói lên.
Đến giây thứ chín, tệp âm thanh kết thúc.
Thanh Trúc quay sang nhìn tôi, vẻ mặt ngơ ngác như một con ngỗng bị lạc đàn.
“Trống rỗng? Ai đó rảnh rỗi gửi cho chúng ta chín giây im lặng để trêu đùa sao? Trò đùa kiểu này xưa như trái đất rồi.”
Tôi không đáp, ánh mắt dán chặt vào màn hình hiển thị biểu đồ sóng âm. Đường biểu diễn dải tần số thấp và trung bình phẳng lì như một con đường nhựa mới rải. Nhưng trực giác của một Thính Âm Sư mách bảo tôi rằng, sự tĩnh lặng hoàn hảo này chính là lớp ngụy trang tinh vi nhất.
“Trúc, mở phần mềm phân tích phổ tần chuyên sâu lên. Cắt bỏ toàn bộ dải âm dưới mười lăm nghìn héc. Chuyển biểu đồ sang dạng quang phổ nhiệt. Đẩy cường độ những dải tần siêu cao lên mức tối đa.”
Thanh Trúc vội vàng thao tác. Ngón tay cậu ta múa trên bàn phím.
Màn hình nháy sáng, chuyển từ biểu đồ đường thẳng sang một bức tranh quang phổ với những vệt màu rực rỡ. Và ngay tại ngưỡng mười tám nghìn héc, dải tần số mà tai người bình thường gần như không thể nắm bắt, một vệt sáng màu đỏ sẫm hiện ra, đứt đoạn, ngoằn ngoèo tựa như một vết sẹo dài trên nền đen kịt.
Có thứ gì đó đang ẩn giấu bên trong sự im lặng này.
“Tách riêng dải tần đó ra. Khuếch đại âm lượng lên gấp năm mươi lần! Đổi bộ lọc nhiễu sang chế độ cách ly giọng nói con người.”
Tôi ra lệnh, nhịp tim bắt đầu đập nhanh hơn. Thanh Trúc toát mồ hôi hột, cắm cúi làm theo.
Khi bộ lọc cuối cùng được áp dụng, một âm thanh rè rè vang lên từ hai chiếc loa kiểm âm cỡ lớn. Ban đầu chỉ là tiếng xì xèo như tín hiệu đài phát thanh bị nhiễu sóng. Rồi dần dần, những âm thanh ấy tụ lại, rõ nét hơn, tạo thành một giọng nói.
Đó là giọng của một người phụ nữ.
Giọng nói ấy không phát ra từ dây thanh quản đang rung động bình thường, mà giống như bị ép ra từ một lồng ngực đã vỡ nát, mỏng manh, lạnh lẽo, và tràn ngập một nỗi tuyệt vọng thấu xương.
“Tầng chín… hắn nhốt chúng tôi… ở tầng chín…”
Giọng nói lặp đi lặp lại đúng ba lần trong vòng chín giây, rồi tắt lịm.
Thanh Trúc giật bắn mình, suýt nữa hất đổ ly cà phê trên bàn. Cậu ta lắp bắp, mặt tái mét.
“Chị… chị Yên… đây là trò đùa công nghệ cao đúng không? Có ai đó dùng phần mềm chỉnh sửa giọng nói để dọa chúng ta thôi, đúng không?”
Tôi không trả lời cậu ta. Bởi vì ngay khoảnh khắc giọng nữ kia vang lên, một âm thanh khác đã thu hút toàn bộ sự chú ý của tôi.
Từ chiếc bàn thờ nhỏ đặt ở góc phòng thu, nơi thờ cúng ông nội Cố Bách Thanh, một tiếng ngân vang lên lanh lảnh.
Tôi bước nhanh tới. Chiếc hộp gỗ mun chạm trổ hoa văn tinh xảo đang hé mở. Bên trong lớp lót nhung đỏ, bảy chiếc âm thoa bằng đồng đang tự động rung lên bần bật. Chúng cộng hưởng tạo thành một thứ âm thanh chói tai, dồn dập.
Lần đầu tiên sau ba năm, pháp khí của gia tộc họ Cố thức giấc.
Tôi nín thở, đưa tay chạm vào chiếc âm thoa nằm ở vị trí thứ ba. Tần số hai trăm tám mươi lăm héc. Theo ghi chép của ông nội, đây là tần số đại diện cho những oan khuất tột cùng, những cái chết không nhắm mắt.
Vừa chạm đầu ngón tay vào thân đồng lạnh ngắt, tôi cảm thấy một thứ chất lỏng dính nhớp. Rụt tay lại, dưới ánh đèn vàng vọt của phòng thu, một vệt đỏ sẫm như máu tươi đang chậm rãi rỉ ra từ kẽ nứt li ti trên bề mặt chiếc âm thoa.
“Khi nào cháu nghe thấy tiếng nhạc vang lên mà không có ai đang chơi…”
Lời dặn của ông nội văng vẳng bên tai.
Tôi rút khăn giấy lau sạch vết máu trên tay, ánh mắt trở nên vô cùng sắc lạnh. Trò đùa sao? Không có phần mềm máy tính nào trên đời này có thể làm cho pháp khí bằng đồng tự đổ máu được.
“Trúc! Dừng việc thu âm lại. Em có ba mươi phút để truy ngược dấu vết của tệp tin này. Dùng mọi công cụ bẻ khóa mạng mà em có. Chị cần biết chính xác thứ này được gửi đi từ đâu.”
Thanh Trúc nuốt nước bọt cái ực, không dám phàn nàn nửa lời, lập tức lao vào bàn phím gõ điên cuồng.
Bốn mươi lăm phút sau, bầu trời Thượng Hải xé rạc bởi một tia chớp chói lòa, kéo theo tiếng sấm rền vang. Thanh Trúc xoay ghế lại, đẩy gọng kính đã trễ xuống tận mũi, giọng khàn đặc.
“Chị Yên, người gửi đã dùng ba lớp mạng ảo riêng tư để che giấu. Nhưng họ lại mắc một sai lầm cơ bản. Đoạn âm thanh này chứa một tệp siêu dữ liệu bị ẩn, ghi lại thông số của thiết bị thu âm ban đầu. Em đã truy ngược từ mã số thiết bị này, kết hợp với tín hiệu định vị bị rò rỉ. Nó dẫn thẳng đến một địa chỉ mạng nội bộ duy nhất.”
“Ở đâu?”
“Cửu Trùng Thanh.”
Ba chữ ấy vừa thốt ra, không khí trong phòng dường như giảm xuống vài độ.
Cửu Trùng Thanh. Không một kẻ nào sống ở Thượng Hải, đặc biệt là những người làm trong ngành giải trí và truyền thông, lại không biết đến cái tên này. Đó không phải là một quán rượu bình thường. Đó là một pháo đài ngầm, một hộp đêm xa hoa bậc nhất, được xây dựng trọn vẹn chín tầng dưới lòng đất ngay giữa khu phố cổ sầm uất.
Chủ sở hữu của nó là Lục Diệu Thành, nhà sản xuất âm nhạc đình đám nhất giới giải trí hiện nay. Báo chí tung hô hắn là ông hoàng thế hệ mới, kẻ sở hữu đôi bàn tay ma thuật có thể biến bất kỳ giai điệu rác rưởi nào thành đĩa bạch kim. Hắn lịch lãm, phong độ, luôn xuất hiện với nụ cười khiêm nhường và những bộ vest đắt tiền cắt may thủ công. Hắn xây dựng Cửu Trùng Thanh không chỉ để kinh doanh hộp đêm, mà còn biến các tầng hầm sâu hơn thành những phòng thu âm tối tân nhất thế giới, dành riêng cho nghệ sĩ trực thuộc công ty hắn.
Nhưng đó chỉ là bề nổi.
Tôi kéo chiếc ghế đẩu ngồi xuống, gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn.
“Mở kho lưu trữ tin tức đi. Tìm cho chị tất cả các bài báo liên quan đến Cửu Trùng Thanh trong vòng hai năm đổ lại đây. Đặc biệt chú ý đến mục cáo phó hoặc tin tức tai nạn.”
Thanh Trúc lách cách gõ phím. Màn hình hiện ra hàng loạt tiêu đề chói lọi về các buổi tiệc tùng của giới thượng lưu. Nhưng khi cậu ta lọc kết quả theo từ khóa tôi yêu cầu, những mảng tối bắt đầu lộ diện.
“Chị xem này. Tháng ba năm ngoái, một tay trống nhạc rock trẻ tuổi được phát hiện tử vong do sốc thuốc tại phòng nghỉ của Cửu Trùng Thanh. Tháng bảy, một nghệ sĩ dương cầm nhảy lầu từ căn hộ riêng, nhưng trước đó anh ta đã nhốt mình trong phòng thu của Lục Diệu Thành suốt hai tháng. Tháng mười một, một nghệ sĩ thổi sáo trúc truyền thống cắt tay trong bồn tắm. Đầu năm nay, lại thêm hai nhà soạn nhạc tự kết liễu đời mình…”
Thanh Trúc hít một hơi thật sâu, giọng run run.
“Tổng cộng sáu người. Sáu nhạc sĩ, ca sĩ cực kỳ tài năng. Tất cả đều là người của công ty Lục Diệu Thành, đều biểu diễn thường trú hoặc thu âm tại Cửu Trùng Thanh. Cảnh sát đã tiến hành điều tra từng vụ, nhưng kết luận cuối cùng đều là tự sát do áp lực công việc hoặc tai nạn do sử dụng chất kích thích. Hồ sơ đã bị niêm phong vĩnh viễn. Dư luận mạng xôn xao được vài ngày rồi cũng bị những tin tức giải trí khác vùi lấp.”
Sáu người chết trong vòng hai năm. Cùng một địa điểm liên kết. Cảnh sát đóng hồ sơ. Truyền thông im lặng. Lục Diệu Thành thì vẫn nhởn nhơ đóng vai người sếp đau khổ, thậm chí còn lập quỹ từ thiện mang tên những nghệ sĩ đã khuất để đánh bóng tên tuổi.
Tôi khẽ cười khẩy. Nụ cười của kẻ đã nhìn thấu một vở kịch tồi tàn.
“Sáu người tự sát liên tiếp mà công ty không bị sập, cổ phiếu không lao dốc, tên họ Lục kia quả thực có bản lĩnh che trời. Nhưng người chết thì không biết nói dối, Trúc à.”
Tôi đứng dậy, đi về phía bàn thờ, cẩn thận nhặt từng chiếc âm thoa bằng đồng, bọc chúng vào những mảnh vải lụa đỏ rồi xếp gọn gàng vào chiếc vali nhôm chuyên dụng chứa đầy thiết bị đo đạc âm thanh.
“Chuẩn bị đồ đạc đi. Máy ghi âm dải tần rộng, thiết bị đo sóng hạ âm, cả hệ thống truyền dữ liệu trực tiếp lên máy chủ đám mây nữa. Chúng ta sẽ đến Cửu Trùng Thanh.”
Thanh Trúc trố mắt, nhảy dựng lên.
“Chị điên rồi! Nơi đó là sào huyệt của giới siêu giàu, an ninh nghiêm ngặt hơn cả ngân hàng. Chị định vác mặt đến đó bảo là tôi đến bắt ma chắc? Bọn bảo vệ sẽ tống cổ chị ra ngoài trước khi chị kịp mở miệng!”
Tôi cài khóa chiếc vali nhôm đánh cạch một tiếng, quay lại nhìn cậu trợ lý.
“Ai nói chị đi bắt ma? Chị là chuyên gia âm học, được chính Lục tổng đáng kính thuê đến để kiểm tra hệ thống cách âm của tầng hầm cơ mà.”
Thanh Trúc ngẩn người.
“Chị liên hệ với hắn lúc nào?”
“Chị không liên hệ. Chính hắn đã gọi cho chị vào sáng hôm qua.”
Tôi lấy điện thoại thông minh ra, mở lịch sử cuộc gọi. Một số máy bàn thuộc văn phòng điều hành của Lục Diệu Thành.
Sáng qua, trợ lý của hắn đã gọi điện, nói rằng Lục Diệu Thành vô tình nghe được chương trình Tần Số Lạ, rất ấn tượng với những phân tích khoa học về âm thanh của tôi. Hắn ngỏ ý muốn thuê tôi đến kiểm tra hệ thống cách âm dưới tầng hầm Cửu Trùng Thanh với mức thù lao lên tới một trăm năm mươi nghìn tệ. Lý do hắn đưa ra là gần đây nhân viên thường xuyên phàn nàn về những tiếng ồn lạ, nhiễu sóng, ảnh hưởng đến chất lượng thu âm.
Lúc đó, tôi định từ chối vì không muốn dính dáng đến giới giải trí phức tạp. Nhưng bây giờ, với tệp âm thanh chín giây vừa nhận được, bức tranh đã hoàn toàn thay đổi.
“Em nghĩ xem, một kẻ quyền lực như Lục Diệu Thành, thiếu gì chuyên gia kỹ thuật đẳng cấp quốc tế, tại sao lại phải tìm đến một kẻ làm chương trình mạng như chị?”
Tôi nhếch mép, xách vali lên.
“Bởi vì hắn không cần một kỹ sư âm thanh. Hắn cần một Thính Âm Sư. Kẻ gửi đoạn ghi âm cầu cứu này, và Lục Diệu Thành, đang chơi một ván cờ, và cả hai bên đều muốn biến chị thành con tốt.”
Thanh Trúc rùng mình, vội vàng vơ lấy chiếc ba lô chứa máy tính xách tay.
“Vậy chị còn đâm đầu vào làm gì? Chị Yên, chuyện này quá nguy hiểm. Sáu người đã chết rồi đấy!”
Tôi dừng lại ở ngưỡng cửa, nhìn ra màn mưa trắng xóa ngoài ban công.
“Bởi vì tiếng khóc ở dải tần mười tám nghìn héc kia quá thê thảm. Ông nội từng dạy, nghe thấy tiếng người chết mà quay lưng bỏ đi, thì tai sẽ dần điếc đặc. Chị không muốn mất đi đôi tai này. Đi thôi, đến lúc xem ông hoàng âm nhạc kia diễn kịch giỏi đến mức nào rồi.”
Hai giờ sáng.
Chiếc xe thể thao đa dụng của chúng tôi đỗ xịch trước lối vào Cửu Trùng Thanh. Khuôn viên bên ngoài được thiết kế mang đậm phong cách kiến trúc Giang Nam đương đại, với những hàng trúc xanh mướt, hồ nước nhân tạo rải sỏi trắng và những chiếc đèn lồng đá tỏa ánh sáng vàng hiu hắt.
Nhưng đứng dưới góc độ phong thủy, nơi này là một thảm họa tuyệt đối.
Kiến trúc đâm sâu chín tầng xuống lòng đất, tạo thành hình phễu thu hút toàn bộ âm khí của khu vực xung quanh. Hồ nước nhân tạo đặt ngay phía trên lối vào chẳng khác nào một tấm bùa phong ấn, chặn đứng mọi sinh khí muốn thoát ra ngoài. Xây dựng một nơi như thế này, nếu không phải là một kẻ đại ngu ngốc, thì chắc chắn là một tên đại ác ma muốn giam giữ thứ gì đó vĩnh viễn không cho siêu sinh.
Thanh Trúc ngồi lại trong xe, thiết lập trạm thu phát tín hiệu. Cậu ta gắn một chiếc mi cờ rô siêu nhỏ bằng cúc áo lên cổ áo tôi, kiểm tra đường truyền tai nghe không dây.
“Tín hiệu ổn định. Máy chủ đám mây đã sẵn sàng. Mọi âm thanh chị thu được sẽ đồng bộ trực tiếp về hệ thống. Nếu có biến, em sẽ gọi ngay cho cảnh sát.”
Tôi gật đầu, kéo cao cổ áo khoác, xách chiếc vali nhôm bước qua cánh cửa kính cường lực.
Sảnh chờ tiền sảnh vắng lặng. Một người đàn ông mặc bộ vest đắt tiền màu xám tro đã đứng đợi sẵn. Lục Diệu Thành.
Hắn ngoài đời trông còn trẻ và phong độ hơn trên mặt báo. Vóc dáng cao ráo, bờ vai rộng, mái tóc vuốt ngược hoàn hảo không một nếp nhăn. Đôi mắt hắn mang một màu nâu nhạt, lúc nào cũng cong cong như đang mỉm cười. Một nụ cười hoàn hảo đến mức, tôi dám cá hắn đã thuê hẳn một đội ngũ cố vấn hình ảnh chỉ để đo xem khóe môi nên nhếch lên bao nhiêu độ thì vừa vặn cho vẻ mặt của một kẻ bề trên đang ban ơn.
Nhưng nụ cười ấy trượt khỏi mắt tôi, chẳng đọng lại chút hơi ấm nào. Nó lạnh lẽo như chiếc tủ đông trong siêu thị.
“Cố cô nương, thật vinh hạnh khi cô nhận lời đến đây vào giờ này.”
Lục Diệu Thành bước tới, đưa tay ra. Giọng nói của hắn trầm ấm, vang rền, mang đặc trưng của một người được luyện thanh bài bản.
Tôi bắt tay hắn, chỉ chạm nhẹ ba ngón rồi rút lại ngay. Bàn tay hắn rất lạnh, khô khốc.
“Lục tổng quá lời. Tiền thù lao anh đưa đủ sức gọi tôi dậy từ dưới mồ, huống hồ là đi trong đêm mưa.”
Tôi đáp trả bằng một câu đùa nhạt nhẽo. Mắt hắn hơi lóe lên một tia sắc lạnh, nhưng rất nhanh đã bị nụ cười ôn hòa che lấp.
“Tôi thích sự thẳng thắn của cô. Mời đi lối này.”
Hắn dẫn tôi đi về phía dãy thang máy chuyên dụng dành cho nhân viên nội bộ. Vừa đi, hắn vừa bắt đầu vở kịch của mình.
“Nói thật với cô, tôi cũng hết cách rồi mới phải nhờ cậy đến một chuyên gia độc lập như cô. Gần đây, nhân viên dọn dẹp liên tục phàn nàn rằng họ nghe thấy tiếng đàn dương cầm phát ra từ tầng hầm thứ bảy. Vấn đề nằm ở chỗ, tầng đó đã bị tôi ra lệnh niêm phong từ nửa năm trước để nâng cấp. Bên trong hiện tại hoàn toàn trống rỗng, không hề có bất kỳ nhạc cụ nào.”
Hắn thở dài, đưa tay vuốt trán, diễn nét mặt của một người chủ đang vô cùng lo lắng cho sức khỏe tinh thần của nhân viên.
“Cô biết đấy, giới giải trí luôn đầy rẫy những tin đồn nhảm nhí. Tháng trước, một nghệ sĩ dương cầm của công ty tôi không may qua đời vì tai nạn. Báo chí đã làm rùm beng lên rồi. Giờ lại thêm chuyện tiếng đàn ma quái này, nếu tin tức lọt ra ngoài, danh tiếng của Cửu Trùng Thanh sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Tôi hy vọng cô có thể dùng các thiết bị của mình, chứng minh rằng đó chỉ là hiện tượng cộng hưởng âm thanh vật lý từ các đường ống nước hoặc khe thông gió.”
Tôi gật gù, làm bộ dạng của một kẻ làm công ăn lương ngoan ngoãn.
“Hiểu rồi. Lục tổng muốn tôi cung cấp một báo cáo khoa học để dập tắt tin đồn mê tín dị đoan. Rất hợp lý. Vậy chúng ta bắt đầu từ đâu?”
“Chúng ta sẽ đi thang máy xuống tầng hầm thứ nhất, sau đó tôi sẽ đưa cô đi kiểm tra lần lượt xuống dưới. Tuy nhiên, xin lỗi cô trước, từ tầng thứ sáu trở đi khu vực đó đang thi công dở dang, hệ thống điện chưa ổn định nên không thể xuống được.”
Tôi nhếch mép cười thầm. Tầng chín, hắn nhốt chúng tôi ở tầng chín. Tệp âm thanh kia nói rất rõ ràng. Kẻ mưu mô như hắn đương nhiên sẽ không đời nào để tôi dễ dàng tiếp cận những tầng sâu nhất. Hắn chỉ muốn mượn tay tôi dọn dẹp những rắc rối ở các tầng trên, hoặc có lẽ hắn đang thử xem tôi có thực sự là một chuyên gia âm thanh, hay là một Thính Âm Sư mang theo pháp khí.
