Chương 1 - Dạ Khúc Vô Thanh

← Chương trướcChương sau →

Theo dõi phở để rùng mình trong đêm. Văn án: Mỗi đêm lúc hai giờ sáng, chiếc hộp nhạc cổ trên kệ phòng anh trai tôi lại tự mở nắp và chơi một bản dạ khúc không tên. Bác sĩ bảo anh ấy chỉ đang hôn mê. Nhưng tôi biết, trong giấc mơ, tôi nghe thấy tiếng vĩ cầm của anh ấy đang khóc, đang gào thét cầu cứu từ một nơi rất xa, rất lạnh, và rất tối. Người ta nói, giai điệu đẹp nhất là giai điệu khiến ta rơi nước mắt. Nhưng không ai nói cho tôi biết, giai điệu chết chóc nhất… là giai điệu mà ta không thể ngừng nghe.

[BGM:FILE:u ám/Dark Alley Deals – Aaron Kenny.mp3]

Học viện Âm nhạc Thanh Hà tọa lạc tại khu vực đắt đỏ bậc nhất của thành phố, nơi những tòa nhà chọc trời bằng kính cốt thép vây quanh một khu học xá mang đậm kiến trúc cổ kính. Người ta đồn rằng, nền đất dưới chân chúng tôi đang đứng từng là một nhà hát kịch nổi tiếng từ gần một trăm năm trước, sau đó bị thiêu rụi trong một trận hỏa hoạn thảm khốc. Đương nhiên, ban giám hiệu học viện chẳng bao giờ xác nhận chuyện này. Bọn họ chỉ thích nói về nghệ thuật cao cả, về những cựu sinh viên xuất chúng đang biểu diễn tại các nhà hát lớn trên toàn thế giới, và về việc học phí năm tới sẽ tiếp tục tăng thêm mười phần trăm.

Tôi tên là Cố Ninh An, sinh viên năm hai chuyên ngành dương cầm. Nếu bạn bước vào học viện này và hỏi tên tôi, chín mươi chín phần trăm sinh viên sẽ chớp mắt ngơ ngác. Nhưng nếu bạn nhắc đến cái tên Cố Ninh Viễn, bảo đảm ánh mắt bọn họ sẽ sáng rực lên như vừa trúng giải độc đắc mười vạn nhân dân tệ.

Cố Ninh Viễn là anh trai ruột của tôi, lớn hơn tôi bốn tuổi. Anh ấy là một thần đồng vĩ cầm, ngôi sao sáng chói nhất mà Học viện Thanh Hà từng đào tạo ra trong suốt một thập kỷ qua. Bọn sinh viên thường truyền tai nhau rằng, khi Cố Ninh Viễn kéo vĩ cầm, ngay cả những bức tượng thạch cao trong hành lang cũng phải rơi lệ. Lời miêu tả đó sến súa đến mức mỗi lần nghe thấy, tôi đều muốn nôn ra bữa sáng. Nhưng cay đắng thay, điều đó lại là sự thật. Anh ấy sở hữu một thứ tài năng rực rỡ, áp đảo, huy hoàng đến mức khiến những kẻ xung quanh chỉ còn biết cúi đầu xưng thần.

Còn tôi? Tôi giống như một bản nháp lỗi mà tạo hóa lỡ tay vứt lại sau khi dồn hết tinh hoa để nặn ra anh trai mình. Thành tích của tôi nằm ở mức trung bình khá, kỹ thuật chơi dương cầm của tôi được các giáo sư nhận xét bằng hai chữ “tròn vai”. Không cảm xúc đột phá, không kỹ thuật điêu luyện, chỉ đơn thuần là gõ đúng phím, đúng nhịp, ngoan ngoãn như một cỗ máy đếm nhịp vô tri. Tôi trầm tính, ít nói, quen thuộc với việc lủi thủi một mình trong phòng tập cũ kỹ ở cuối hành lang khu nhà B, trong khi anh trai tôi luôn bận rộn với những buổi biểu diễn tại sảnh hòa nhạc lớn, vây quanh là hoa tươi và vô số ánh mắt ngưỡng mộ.

Cha mẹ chúng tôi qua đời trong một vụ tai nạn giao thông từ nhiều năm trước. Kể từ ngày đó, anh Viễn vừa làm cha, vừa làm mẹ, vừa làm bệ đỡ vững chắc nhất cho tôi. Dù tỏa sáng rực rỡ ngoài kia, nhưng khi về đến căn hộ nhỏ thuê gần trường, anh vẫn xắn tay áo nấu món sườn xào chua ngọt mà tôi thích nhất, vẫn kiên nhẫn nghe tôi phàn nàn về bà giáo sư thanh nhạc khó tính. Anh chưa bao giờ tỏ ra bề trên, cũng chưa bao giờ dùng ánh mắt thương hại để nhìn đứa em gái kém cỏi này.

Nhưng cuộc sống yên bình ấy đã bị xé toạc vào một buổi chiều thứ năm, cách đây đúng một tuần.

Hôm đó, trời đổ mưa tầm tã. Tôi đang loay hoay cất ô ngoài tiền sảnh khu nhà A thì nghe thấy những tiếng la hét thất thanh vọng ra từ phòng tập VIP dành riêng cho sinh viên xuất sắc.

[SFX:FILE:24_Applause_Crowd/ef_000561.wav]

Đám đông nhốn nháo chạy qua lại. Tôi rẽ đám sinh viên đang xúm đen xúm đỏ trước cửa phòng tập, len người bước vào. Cảnh tượng trước mắt khiến trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Anh trai tôi, Cố Ninh Viễn, nằm gục trên sàn gỗ bóng loáng. Cây vĩ cầm đắt tiền văng ra xa, đứt mất hai dây. Khuôn mặt anh tái nhợt, đôi mắt nhắm nghiền, môi mím chặt như đang chịu đựng một cơn đau đớn khủng khiếp.

[SPEED:1.2]

“Tránh ra! Tránh đường cho nhân viên y tế!”

[SPEED:RESET]

Tiếng quát tháo vang lên. Tôi đứng chôn chân tại chỗ, đầu óc trống rỗng, nhìn người ta khiêng anh lên cáng cứu thương. Bầu không khí xung quanh đặc quánh lại. Tôi lao theo chiếc xe cấp cứu, lao vào bệnh viện trung tâm thành phố, ngồi gục ngoài hành lang lạnh lẽo suốt mười hai tiếng đồng hồ.

Khi vị bác sĩ trưởng khoa bước ra khỏi phòng hồi sức tích cực, khuôn mặt ông ta mang vẻ bối rối hiếm thấy ở những người dạn dày kinh nghiệm. Ông ta tháo khẩu trang, thở dài:

[SPEED:0.9]

“Cô Cố, chúng tôi đã tiến hành chụp cắt lớp, xét nghiệm máu, kiểm tra điện não đồ… Mọi chỉ số sinh tồn của bệnh nhân đều hoàn toàn bình thường. Không có dấu hiệu đột quỵ, không có khối u, không có ngộ độc. Nhưng… cậu ấy không tỉnh lại. Cậu ấy rơi vào một trạng thái hôn mê sâu vô căn cứ. Não bộ vẫn hoạt động, nhưng giống như đang tự nhốt mình lại vậy.”

[SPEED:RESET]

Tôi nắm chặt góc áo, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến rỉ máu. Mọi chỉ số bình thường? Hôn mê vô căn cứ? Y học hiện đại tiêu tốn hàng tỷ nhân dân tệ mỗi năm để nghiên cứu, cuối cùng lại ném vào mặt người nhà bệnh nhân một câu trả lời vô trách nhiệm như thế sao? Nhưng tôi không gào thét, cũng không khóc lóc ầm ĩ. Nước mắt của kẻ yếu đuối chẳng giải quyết được bất cứ vấn đề gì. Tôi chỉ lặng lẽ gật đầu, ký vào mớ giấy tờ nhập viện, rồi ngồi thẫn thờ bên giường bệnh nhìn anh trai nhịp thở đều đều qua ống thở oxy.

Ngày thứ ba sau khi anh Viễn nhập viện. Bác sĩ yêu cầu tôi mang thêm một số vật dụng cá nhân đến. Tôi bước ra khỏi bệnh viện, đón xe buýt trở về căn hộ của hai anh em.

Căn hộ nằm trên tầng sáu của một chung cư cũ kỹ. Vừa mở cửa bước vào, một luồng khí lạnh ngắt xộc thẳng vào mặt tôi, mang theo mùi ẩm mốc xen lẫn chút hương gỗ thông quen thuộc từ nhựa thông bôi dây vĩ cầm của anh Viễn. Mọi thứ vẫn ngăn nắp y như lúc anh rời đi. Bản nhạc giao hưởng dở dang trên giá đỡ, chiếc cốc sứ uống nước đặt cạnh máy pha cà phê, và đôi dép lê để ngay ngắn trước cửa phòng tắm. Tất cả đều báo hiệu chủ nhân của chúng chỉ vừa mới chạy ra ngoài mua chút đồ và sẽ quay lại ngay. Sự vắng lặng này giống như một lưỡi dao cùn, chậm rãi cứa vào thần kinh tôi.

Tôi bước vào phòng ngủ của anh, cẩn thận thu dọn vài bộ quần áo mềm mại, bàn chải đánh răng và chiếc khăn mặt. Khi tôi định xoay người rời đi, ánh mắt tôi vô tình va phải một vật thể đặt trên kệ sách cao nhất, ngay phía trên bàn làm việc của anh.

Đó là một chiếc hộp nhạc.

[BGM:FILE:u ám/Devil’s Organ – Jimena Contreras.mp3]

Tôi bước lại gần, nhón chân lấy nó xuống. Chiếc hộp được làm bằng gỗ sơn mài đen tuyền, bóng loáng đến mức có thể soi gương. Bề mặt gỗ chạm khắc những họa tiết hoa văn uốn lượn kỳ dị, trông giống như những cành gai góc đang siết chặt lấy nhau. Khi tôi cẩn thận mở nắp hộp lên, bên trong lộ ra một bức tượng nữ nhân bằng sứ trắng muốt. Bức tượng được chế tác vô cùng tinh xảo, từng nếp gấp trên chiếc váy xòe, từng lọn tóc búi cao đều sống động như thật. Cô gái thợ múa balê bằng sứ đứng trên một bệ xoay nhỏ, hai tay giơ cao quá đầu, tạo dáng múa uyển chuyển.

Tôi nhận ra món đồ này. Đây là món quà mà Lục lão sư, giáo viên hướng dẫn trực tiếp của hai anh em chúng tôi, đã tặng cho anh Viễn cách đây ba tháng để chúc mừng anh đoạt giải nhất cuộc thi vĩ cầm toàn quốc. Lục lão sư tên thật là Lục Minh Hà, một người phụ nữ hiền hậu, nho nhã, luôn tỏa ra mùi hương hoa nhài nhè nhẹ. Bà ấy chăm sóc anh em tôi như con đẻ, lúc nào cũng dặn dò tôi phải nỗ lực để theo kịp bước chân của anh trai. Món quà này, theo lời bà ấy nói, là một món đồ cổ quý giá mua được từ một buổi đấu giá nghệ thuật.

Tôi khẽ chạm ngón tay vào lớp nhung lót bên trong hộp. Không có dây cót nào để vặn. Chắc nó chạy bằng pin ẩn bên dưới, tôi thầm nghĩ. Đóng nắp hộp lại, tôi đặt nó về vị trí cũ, xách túi đồ rời khỏi phòng. Đêm đó, vì quá mệt mỏi sau nhiều ngày túc trực ở bệnh viện, tôi quyết định ngủ lại căn hộ, định bụng sáng hôm sau sẽ mang đồ vào viện sớm.

Tôi trằn trọc mãi trên chiếc giường đơn trong phòng mình. Tiếng mưa rơi lộp bộp ngoài cửa sổ khiến tâm trí tôi rối bời. Cuối cùng, tôi thiếp đi lúc nào không hay.

Nhưng giấc ngủ không mang lại sự bình yên.

[SFX:FILE:15_Clock_Timer/ef_000452.wav]

Tích. Tắc. Tích. Tắc.

Tôi bị đánh thức bởi một âm thanh kỳ lạ. Mắt tôi mở choàng, chằm chằm nhìn lên trần nhà tối đen. Âm thanh đó không lớn, nhưng vô cùng sắc nét trong màn đêm tĩnh mịch. Đó là một tiếng vang lanh lảnh, thanh thúy, giống như tiếng búa kim loại gõ vào những thanh âm niken mỏng manh.

Tiếng hộp nhạc.

Tôi rùng mình, vớ lấy chiếc điện thoại thông minh trên tủ đầu giường. Màn hình sáng bừng lên, hiển thị những con số lạnh lẽo: Đúng hai giờ không phút sáng.

Chuyện quái quỷ gì thế này? Tôi nhớ rất rõ mình đã đóng nắp hộp nhạc lại, và chiếc hộp đó vốn dĩ không có dây cót để tự động chạy. Chẳng lẽ chuột chạy qua quẹt trúng công tắc?

Tôi hít một hơi thật sâu, xỏ chân vào dép, rón rén bước ra khỏi phòng. Hành lang tối om. Tiếng nhạc phát ra từ phòng anh Viễn, lọt qua khe cửa khép hờ. Giai điệu đó vô cùng kỳ lạ. Nó không phải là những bản nhạc thiếu nhi vui tươi hay những trích đoạn nhạc cổ điển quen thuộc thường thấy ở các hộp nhạc thông thường. Đó là một bản dạ khúc u sầu, chậm rãi, từng nốt nhạc kéo dài ra, lê thê, mang theo một nỗi bi thương nghẹn ngào. Càng nghe, tôi càng cảm thấy lồng ngực mình nặng trĩu, giống như có ai đó đang rót nước lạnh vào phổi tôi.

Tôi đẩy cửa bước vào.

Chiếc hộp nhạc trên kệ sách đang mở toang nắp. Bức tượng sứ trắng bên trong chầm chậm xoay tròn theo giai điệu thê lương. Ánh sáng từ ngọn đèn đường hắt qua cửa sổ, chiếu lên khuôn mặt nhỏ xíu của bức tượng, tạo ra những cái bóng vặn vẹo trên tường.

Tôi bước tới, dứt khoát vươn tay dập mạnh nắp hộp xuống.

[SFX:FILE:16_Door_Object/ef_000470.wav]

Tiếng nhạc tắt phụt. Căn phòng chìm lại vào sự im lặng chết chóc. Tôi đứng đó một lúc, nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực, cố gắng tìm một lời giải thích hợp lý. Có lẽ bộ đếm thời gian điện tử bên trong bị hỏng, hoặc do độ ẩm cao khiến mạch điện chập mạch. Đúng vậy, mọi thứ trên đời này đều có thể giải thích bằng khoa học. Tôi tự nhủ như vậy, quay về phòng trùm chăn kín đầu, cố ép mình ngủ tiếp.

Nhưng ngày hôm sau, khi màn đêm buông xuống, sự cố chấp vào khoa học của tôi bắt đầu sụp đổ.

Đêm thứ hai, tôi lại bị đánh thức. Vẫn là giai điệu dạ khúc ám ảnh đó. Vẫn là tiếng búa gõ lanh lảnh vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Tôi vồ lấy điện thoại. Hai giờ không phút sáng. Chính xác từng giây.

Tôi lao sang phòng anh trai, giận dữ bật tung công tắc đèn. Căn phòng sáng rực. Chiếc hộp nhạc lại mở nắp, bức tượng sứ vẫn đang xoay vòng. Nhưng lần này, khi tôi đưa tay định đóng nắp hộp, động tác của tôi khựng lại giữa không trung. Một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng, khiến toàn thân tôi nổi da gà.

Tư thế của bức tượng sứ đã thay đổi.

Hôm qua, hai cánh tay của cô gái thợ múa balê giơ cao quá đầu, đan vào nhau thành một hình vòng cung hoàn hảo. Nhưng đêm nay, cánh tay phải của nó đã hạ xuống, vươn thẳng về phía trước. Các ngón tay bằng sứ trắng muốt chĩa thẳng về phía cửa ra vào. Chĩa thẳng về phía tôi.

Tôi lùi lại hai bước, thở dốc. Đồ vật vô tri không thể tự thay đổi hình dáng. Chắc chắn tôi đã nhớ nhầm. Đúng, do tôi quá căng thẳng, trí nhớ bị xáo trộn. Tôi cắn chặt môi đến bật máu, dùng một cuốn sách dày đè mạnh lên nắp hộp nhạc, đảm bảo nó không thể tự mở ra được nữa.

Tuy nhiên, đêm thứ ba đã tước đi chút lý trí cuối cùng của tôi.

Đêm đó, tôi không thức dậy vì tiếng nhạc. Tôi thức dậy vì một giấc mơ.

[BGM:FILE:u ám/Frightmare – Jimena Contreras.mp3]

Trong mơ, tôi thấy mình đang đứng giữa sảnh hòa nhạc lớn của Học viện Thanh Hà. Không gian rộng lớn tối đen như mực, không có lấy một bóng người. Ánh đèn duy nhất chiếu thẳng xuống trung tâm sân khấu. Nơi đó đặt một cây đại dương cầm màu đen bóng. Ngồi trước cây đàn là một bóng đen mờ ảo, mặc chiếc váy xòe dài lê thê. Bóng đen đó đang điên cuồng gõ phím, chơi lại chính xác bản dạ khúc u sầu phát ra từ chiếc hộp nhạc.

Nhưng điều khiến tôi kinh hãi tột độ không phải là bóng đen đó. Mà là âm thanh vọng lên từ phía dưới hàng ghế khán giả tối tăm.

Đó là tiếng vĩ cầm.

Tiếng vĩ cầm rít lên những nốt cao chói tai, đứt quãng, hỗn loạn. Kỹ thuật vuốt dây, cách nhấn nhá nhịp điệu, độ rung của âm thanh… tôi nhận ra ngay lập tức. Đó là phong cách chơi đàn độc nhất vô nhị của anh Viễn. Không ai có thể bắt chước được cách anh ấy truyền tải cảm xúc vào từng sợi dây đàn. Nhưng lúc này, tiếng đàn của anh không mang vẻ huy hoàng rực rỡ như thường lệ. Nó đang khóc. Nó đang gào thét. Tiếng vĩ cầm nghe như tiếng thét của một người đang bị chìm xuống đầm lầy, tuyệt vọng vươn tay cầu cứu sự giúp đỡ, nhưng bùn lầy cứ liên tục tràn vào miệng, bóp nghẹt mọi âm thanh.

[SPEED:1.2]

“Anh Viễn!”

[SPEED:RESET]

Tôi gào lên trong mơ, lao về phía hàng ghế khán giả tối om. Nhưng đôi chân tôi nặng như đeo chỉ, không thể nhúc nhích. Bóng đen trên sân khấu ngừng chơi dương cầm, từ từ quay đầu lại nhìn tôi. Dù không có khuôn mặt, tôi vẫn cảm nhận được nó đang cười. Một nụ cười đầy ác ý và thỏa mãn.

Tôi giật mình tỉnh giấc, bật dậy khỏi giường, mồ hôi đầm đìa ướt sũng cả mảng áo pijama. Lồng ngực tôi phập phồng dữ dội, không khí tràn vào phổi mang theo vị máu tanh nồng.

[SFX:FILE:09_Emotion_Mood/ef_000334.wav]

Tôi run rẩy liếc nhìn đồng hồ. Hai giờ mười lăm phút sáng.

Tôi lao khỏi giường, tông cửa chạy sang phòng anh trai. Cuốn sách từ điển bách khoa dày cộp mà tôi dùng để đè lên chiếc hộp nhạc đã bị hất văng xuống sàn nhà. Nắp hộp nhạc mở toang. Bản dạ khúc réo rắt vang lên trong không gian.

Và bức tượng sứ trắng…

Nó không còn đứng trên bệ xoay nữa. Nó đang quỳ gối. Hai cánh tay vươn dài về phía trước, bàn tay chắp lại như đang van lạy, hoặc như đang khẩn cầu được giải thoát khỏi một sự giam cầm tàn khốc.

Tôi đứng chôn chân giữa phòng, hàm răng đánh vào nhau lập cập. Nỗi sợ hãi nguyên thủy cuộn trào trong dạ dày, nhưng đồng thời, một luồng suy nghĩ vô cùng sắc lạnh xẹt qua não bộ. Ba đêm liên tiếp. Cùng một khung giờ. Cùng một giai điệu. Và tiếng vĩ cầm kêu cứu trong giấc mơ. Đây không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên, cũng không phải do thiết bị điện tử hỏng hóc.

Anh trai tôi không bị bệnh. Anh ấy bị một thứ gì đó giam giữ. Và thứ đó, bằng một cách kỳ dị nào đó, đang giao tiếp với tôi thông qua chiếc hộp nhạc này.

Sáng hôm sau, tôi thu dọn đồ đạc, nhét chiếc hộp nhạc vào một chiếc túi vải dày, khóa chặt cửa căn hộ rồi bắt chuyến xe buýt sớm nhất đến thư viện trung tâm của Học viện Thanh Hà.

Trời bên ngoài âm u, mây xám xịt báo hiệu một cơn bão sắp đổ bộ. Thư viện vào sáng sớm cuối tuần vắng tanh như chùa bà Đanh. Tôi chọn một góc khuất trên tầng ba, nơi lưu trữ những tài liệu cổ và sách lịch sử âm nhạc ít người mượn nhất.

Tôi không phải là kiểu người sẽ chạy đến đền chùa bốc quẻ hay quỳ lạy xin bùa chú ngay khi gặp hiện tượng siêu nhiên. Tính cách tôi vốn dĩ thực tế đến mức có phần cay nghiệt. Nếu có ma quỷ thật, thì chúng cũng phải tuân theo một quy luật nào đó. Không có thứ gì trên đời này hoạt động mà không có nguyên lý. Tôi bắt đầu lật tung các cuốn sách về lịch sử nhạc cụ, truyền thuyết dân gian liên quan đến âm nhạc, và các ghi chép về lời nguyền đồ vật cổ.

[SFX:FILE:05_Paper_Page/ef_000157.wav]

Mùi giấy ố vàng xen lẫn bụi bặm xộc vào mũi khiến tôi hắt hơi liên tục. Tôi cắm mặt vào một cuốn sách dày cộp có tựa đề “Giai Điệu Vong Hồn: Tín Ngưỡng và Âm Thanh Dân Gian”, đọc ngấu nghiến từng dòng.

“Này cậu bạn học, sách đó đọc ngược rồi kìa.”

Một giọng nam trầm ấm, mang theo chút ý cười lười biếng vang lên đỉnh đầu tôi.

Tôi giật bắn mình, ngẩng phắt lên. Đứng phía bên kia giá sách là một nam sinh cao gầy. Cậu ta mặc chiếc áo sơ mi kẻ ca rô nhàu nhĩ như vừa được lôi ra từ miệng bò, mái tóc bù xù rủ xuống trán che khuất một nửa cặp kính gọng tròn. Trông cậu ta giống hệt mấy tên mọt sách trốn học chơi game thâu đêm ở quán nét ngoài cổng trường hơn là một sinh viên nghệ thuật.

Tôi nhíu mày, lạnh nhạt đáp:

“Tôi đọc ngược hay xuôi thì liên quan gì đến cậu? Thư viện thiếu chỗ ngồi hay sao mà phải đứng ám quẻ ở đây?”

Nam sinh bật cười, không hề bận tâm đến thái độ mỏ hỗn của tôi. Cậu ta kéo chiếc ghế đối diện, thản nhiên ngồi xuống, chống cằm nhìn tôi.

“Tôi tên là Phương Diệc Thần, sinh viên năm ba khoa Văn hóa Dân gian. Khoa của chúng tôi nằm ở tòa nhà cũ phía sau hồ sen, nơi mà bọn sinh viên các người hay đồn là có ma ấy.”

Cậu ta nháy mắt. “Tôi đứng đây quan sát cậu nãy giờ rồi. Một nữ sinh khoa dương cầm, sáng sớm cuối tuần không đi luyện ngón, lại chui vào đây lục lọi mấy cuốn sách về tà bùa, ếm chú lên nhạc cụ. Thái độ thì bồn chồn, quầng thâm dưới mắt đen như gấu trúc. Cậu đang gặp rắc rối với một món đồ cổ phát ra âm thanh, đúng không?”

Tôi khựng lại, ánh mắt lập tức trở nên cảnh giác. Tay tôi vô thức vòng qua bảo vệ chiếc túi vải chứa hộp nhạc đặt trên đùi.

[SPEED:1.2]

“Cậu theo dõi tôi à? Cậu là ai phái tới?”

[SPEED:RESET]

Phương Diệc Thần xua tay liên tục, cái đầu lắc lư như con lật đật mà ai đó quên bỏ pin. “Bình tĩnh, bình tĩnh đi cô nương. Không ai phái tôi tới cả. Chỉ là tôi có chút nhạy cảm với những thứ… không sạch sẽ. Bà ngoại tôi là một bà đồng nổi tiếng ở vùng quê Giang Nam. Từ nhỏ tôi đã lớn lên giữa mùi nhang đèn và bùa chú. Khi cậu mang chiếc túi đó bước vào thư viện, luồng âm khí bốc ra từ nó nồng nặc đến mức tôi ngồi cách ba dãy bàn vẫn ngửi thấy. Mùi của sự oán hận, và… mùi máu.”

Câu nói cuối cùng của cậu ta khiến sống lưng tôi lạnh toát. Tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt có vẻ cợt nhả nhưng đôi mắt lại sắc bén vô cùng của Phương Diệc Thần. Cậu ta không nói đùa.

Tôi hít một hơi, quyết định đánh cược. Dù sao lúc này tôi cũng chẳng có đồng minh nào, việc giữ bí mật một mình chỉ khiến tôi phát điên sớm hơn. Tôi mở túi vải, lôi chiếc hộp nhạc sơn mài đen đặt lên bàn.

“Hai giờ sáng.”

Tôi nói rành rọt, hạ thấp giọng. “Đúng hai giờ sáng mỗi đêm, nó tự động mở nắp và chơi một bản dạ khúc. Bức tượng sứ bên trong tự đổi tư thế. Và anh trai tôi… Cố Ninh Viễn, chủ nhân của chiếc hộp này, hiện đang nằm hôn mê sâu trong bệnh viện không rõ nguyên nhân. Trong mơ, tôi nghe thấy tiếng vĩ cầm của anh ấy kêu cứu.”

Ánh mắt Phương Diệc Thần lập tức thay đổi. Vẻ cợt nhả biến mất không dấu vết, thay vào đó là sự nghiêm túc đến đáng sợ. Cậu ta cẩn thận vươn tay, không chạm trực tiếp vào chiếc hộp mà lướt ngón tay cách bề mặt gỗ khoảng vài xen ti mét.

“Trùng âm.”

Cậu ta lẩm bẩm.

“Cái gì cơ?”

“Đó là một thuật ngữ trong giới tâm linh.”

Phương Diệc Thần thu tay về, rút trong túi áo ra một cây bút bi, gõ nhẹ lên mặt bàn. “Vạn vật trên đời đều có tần số rung động riêng. Khi một người thợ chế tác nhạc cụ dồn toàn bộ sự phẫn uất, tuyệt vọng hoặc oán niệm tột cùng vào tác phẩm của mình, thứ đó sẽ mang theo một tần số âm khí. Khung giờ từ hai giờ đến ba giờ sáng là lúc dương khí suy yếu nhất, âm khí thịnh nhất. Đồ vật bị yểm oán sẽ phát ra âm thanh vào lúc này để tìm kiếm sự cộng hưởng. Hiện tượng đó gọi là trùng âm.”

Cậu ta dừng lại, híp mắt nhìn bức tượng sứ trắng nay đang ở tư thế quỳ gối.

“Bức tượng đổi tư thế, chứng tỏ thực thể bên trong hộp nhạc đang hấp thụ sinh lực của nạn nhân. Nó càng sống động, nạn nhân càng kiệt quệ. Anh trai cậu… không phải bị hôn mê. Linh hồn của anh ấy đang bị hút vào trong chiếc hộp này, làm nguồn năng lượng để nuôi dưỡng thứ oán niệm bên trong.”

Tôi cắn chặt môi, cảm giác vị máu mặn chát lan trong khoang miệng. Lời giải thích của Phương Diệc Thần hoàn toàn khớp với linh cảm của tôi, khớp với tiếng vĩ cầm kêu gào thảm thiết trong giấc mơ.

“Làm sao để phá vỡ nó?”

Tôi hỏi thẳng, giọng điệu không hề run rẩy mà mang theo sự quyết liệt lạnh lùng. “Đập nát nó có cứu được anh tôi không?”

Phương Diệc Thần trợn tròn mắt nhìn tôi, có lẽ cậu ta không ngờ một cô gái trông có vẻ yếu ớt lại muốn dùng bạo lực vật lý để giải quyết vấn đề tâm linh. Cậu ta lắc đầu quầy quậy:

[SPEED:1.2]

“Đừng có điên! Cậu mà đập nát chiếc hộp bây giờ, linh hồn anh trai cậu đang kẹt bên trong sẽ vỡ nát theo! Cậu tưởng đang chơi đập niêu đất chắc? Muốn phá giải, phải tìm ra nguồn gốc của nó, tìm ra kẻ đã đưa món đồ này cho anh trai cậu. Kẻ đó chắc chắn biết rõ cách vận hành của lời nguyền, hoặc chính kẻ đó đang lợi dụng chiếc hộp để đạt được mục đích dơ bẩn nào đó.”

[SPEED:RESET]

Tôi sững người. Nguồn gốc của chiếc hộp. Người đưa món đồ này cho anh Viễn.

Hình ảnh Lục Minh Hà – Lục lão sư – với nụ cười hiền hậu, ánh mắt dịu dàng và mùi hương hoa nhài đặc trưng hiện lên trong tâm trí tôi. Bà ta luôn nói anh Viễn là học trò xuất sắc nhất mà bà ta từng đào tạo, luôn dặn dò anh phải bảo vệ đôi tay, luôn tặng anh những món quà quý giá.

Ba tháng trước, bà ta tặng chiếc hộp nhạc.

Một tháng trước, anh Viễn bắt đầu than phiền về chứng đau nửa đầu.

← Chương trướcChương sau →