Theo dõi phở để rùng mình trong đêm. Văn án: Tô Nhĩ Nhĩ, thỏ tinh nhát gan nhất lịch sử tộc Thỏ, bị ông nội đuổi khỏi nhà vì năm lần thất bại trong thử thách trưởng thành. Cô lưu lạc lên thị trấn trên núi, xin vào phụ bếp ở tiệm dược thiện của một ông chủ lạnh tanh. Rồi sương mê bao phủ. Cả thị trấn bị phong tỏa vô hình. Cô nhận ra: ông chủ di chuyển không tiếng động, mắt phát sáng trong đêm, trên người luôn có vết trầy xước mới. Anh ta bưng bát canh đến trước mặt cô, giọng bình thản:
“Ăn hết đi. Không ăn thì không lớn nổi đâu.”
Tô Nhĩ Nhĩ cầm bát, tay run lẩy bẩy. Xong rồi. Sói thành tinh. Nó đang vỗ béo mình.
Gió núi thổi qua gáy lạnh buốt, mang theo hơi ẩm của rêu xanh và lá thông mục nát. Tôi kéo lê chiếc ba lô vải bạt màu xám tro, bước từng bước nặng nhọc trên con đường đá dốc ngược dẫn lên thị trấn Thanh Vân. Bầu trời âm u, mây đen vần vũ như cái chảo sắt khổng lồ úp ngược trên đỉnh đầu.
Mỗi bước chân đạp xuống lớp sỏi vụn đều phát ra âm thanh lạo xạo, nghe thê lương chẳng khác nào cõi lòng tôi lúc này. Tôi đưa tay quệt ngang mũi, hít một hơi thật sâu. Không khí trên núi trong lành, nhưng lại thiếu vắng mùi hương quen thuộc của đồng bằng.
Tôi tên là Tô Nhĩ Nhĩ. Tên cúng cơm trong gia phả là Ngọc Nhĩ, biệt danh ở nhà gọi là Tiểu Thố. Nghe cái tên chắc hẳn mọi người cũng đoán ra thân phận của tôi. Đúng vậy, tôi là một con thỏ thành tinh. Thỏ trắng tinh khiết, lông mềm như nhung, mắt đỏ như ngọc lựu, thích ăn cà rốt và đặc biệt nhát gan.
Thực ra, trong giới yêu quái, nhát gan không phải là tội lỗi. Thỏ mà không nhát gan thì đã tuyệt chủng từ kỷ phấn trắng rồi. Vấn đề nằm ở chỗ, tôi nhát gan đến mức phá vỡ mọi kỷ lục của tộc Thỏ vùng đồng bằng phía Nam.
Quy tắc trưởng thành của gia tộc chúng tôi vô cùng khắc nghiệt. Mỗi thỏ tinh khi bước qua giai đoạn hóa hình thành người, bắt buộc phải thực hiện một thử thách sinh tử: Một mình đào địa đạo xuyên qua lãnh thổ của đàn sói hoang ở ngọn đồi phía Tây, lén lấy về một nắm đất từ cửa hang sói để làm bằng chứng dũng cảm. Chỉ khi hoàn thành nhiệm vụ đó, thỏ tinh mới được công nhận là đã trưởng thành, được cấp thẻ căn cước yêu quái và được phân chia một mảnh vườn trồng bắp cải riêng.
Tôi đã thử thực hiện nhiệm vụ đó bao nhiêu lần? Một lần? Ba lần? Không. Tổng cộng năm bận.
Nhưng cả năm bận đó, tôi đều thất bại thảm hại. Thậm chí tôi còn chưa nhìn thấy cái bóng của con sói nào. Cứ mỗi lần đào đất đến gần ranh giới lãnh thổ đồi Tây, chỉ cần ngửi thấy mùi ngai ngái đặc trưng của loài sói thoảng qua trong gió, đôi tai thỏ giấu dưới lớp tóc của tôi liền dựng đứng lên. Chân tay bủn rủn, tim đập thình thịch như đánh trống chầu. Sau đó, bản năng sinh tồn trỗi dậy, tôi vứt luôn xẻng, quay đầu bỏ chạy trối chết về nhà, vừa chạy vừa khóc ré lên như thể bị cắn đứt đuôi.
Lần thứ sáu chuẩn bị xuất phát, ông nội tôi, tức là tộc trưởng Tô Trường Phong, cuối cùng cũng cạn kiệt kiên nhẫn. Khuôn mặt già nua của ông nhăn nhúm lại, trông giống hệt củ cải khô bị bỏ quên trong hầm chứa mùa đông. Ông chỉ tay thẳng ra cửa, giọng nói vang vọng khắp hang động:
“Con nhỏ vô dụng này! Ngọc Nhĩ, mi làm mất hết thể diện của dòng họ Tô! Từ nay trở đi, mi xách ba lô ra ngoài xã hội loài người mà sống. Khi nào dám đối mặt với thứ mình sợ hãi nhất, chừng đó hẵng vác mặt về nhìn ta!”
Thế là tôi bị đuổi cổ khỏi nhà vào một buổi sáng mùa thu se lạnh. Hành trang mang theo chỉ vỏn vẹn ba bộ quần áo cũ, một cái bàn chải đánh răng, mười nghìn tệ tiền mặt ông nội dúi cho lúc chia tay, cùng một túi khoai lang sấy dở dang.
Tôi lưu lạc khắp nơi, bắt xe buýt đường dài, đi qua không biết bao nhiêu chặng, cuối cùng dạt lên cái thị trấn hẻo lánh nằm chót vót trên ngọn núi này. Thị trấn Thanh Vân thuộc tỉnh Tứ Xuyên, nổi tiếng với sương mù bao phủ quanh năm và những con dốc đá dựng đứng làm chùn chân bất kỳ du khách nào.
Bụng tôi réo lên một hồi dài ùng ục. Đói quá. Túi khoai lang sấy đã cạn sạch từ chiều hôm qua. Tiền mặt mười nghìn tệ nghe thì to, nhưng tôi vừa phải đóng tiền cọc thuê một căn gác xép tồi tàn hết sáu nghìn tệ, mua sắm đồ dùng linh tinh hết hai nghìn tệ. Giờ trong túi chỉ còn đúng hai nghìn tệ lẻ loi. Nếu không nhanh chóng tìm được việc làm, con thỏ ngốc nghếch là tôi chắc chắn sẽ chết đói trước khi kịp rèn luyện lòng dũng cảm.
Tôi lê bước dọc theo con phố chính. Hai bên đường là những dãy nhà gỗ cổ kính, mái ngói âm dương xỉn màu rêu phong. Cửa hàng bán đồ lưu niệm, quán trà, tiệm mì bò đan xen nhau. Khách du lịch thưa thớt, đa số là người dân địa phương mặc áo khoác dày cộp, vội vã đi lại dưới màn sương mờ ảo.
Đột nhiên, mùi thơm nức mũi xộc thẳng vào khứu giác nhạy bén của tôi.
Đó không phải là mùi dầu mỡ của quán mì, cũng không phải mùi đường cháy của tiệm bánh. Đó là một mùi hương thanh tao, sâu thẳm, pha trộn giữa vị ngọt của kỷ tử, vị nồng của nhân sâm, chút hăng hắc của đương quy và hương thơm béo ngậy của thịt hầm nhừ cốt tủy. Mùi hương ấy giống như một bàn tay vô hình, tóm lấy chóp mũi tôi, kéo tuột tôi về phía trước.
Tôi nuốt nước bọt cái ực, đôi chân vô thức bước theo sự dẫn đường của dạ dày. Dừng lại trước một căn nhà gỗ hai tầng bề thế nhất con phố. Bảng hiệu bằng gỗ gụ khắc ba chữ thếp vàng: Trầm Mộc Đường.
Bên dưới bảng hiệu là một tờ giấy đỏ dán hờ hững bằng băng dính, nét mực tàu viết nguệch ngoạc vài chữ:
“Cần tuyển phụ bếp. Bao ăn ở. Lương năm nghìn tệ một tháng.”
Năm nghìn tệ! Lại còn bao ăn ở!
Đôi mắt đỏ của tôi sáng rực lên như đèn pha ô tô. Đây chính là bến đỗ cứu sinh của cuộc đời tôi. Không chần chừ thêm một giây phút nào, tôi đẩy mạnh cánh cửa gỗ bước vào trong.
Tiếng chuông gió treo trên xà nhà vang lên lanh lảnh. Bên trong tiệm khá tối, ánh sáng chỉ lọt qua những khe cửa sổ chạm trổ hoa văn. Hơi nóng từ phía nhà bếp phía sau tỏa ra nghi ngút, mang theo thứ mùi hương dược thiện quyến rũ chết người kia.
Giữa không gian tĩnh lặng, sau quầy thu ngân bằng gỗ sẫm màu, một người đàn ông đang ngồi gục đầu đọc sách. Nghe tiếng động, người đó chậm rãi ngẩng đầu lên.
Khoảnh khắc ánh mắt chúng tôi chạm nhau, tôi thề là tim tôi đã ngừng đập mất ba giây.
Đẹp. Hắn ta đẹp đến mức không thuộc về thế giới phàm tục này. Khuôn mặt góc cạnh sắc sảo như tạc từ băng tuyết ngàn năm. Lông mày rậm, sống mũi cao thẳng tắp. Làn da tái nhợt đối lập hoàn toàn với mái tóc đen nhánh buông rủ trước trán. Nhưng điều khiến người ta chú ý nhất chính là đôi mắt. Đôi mắt đen sâu thẳm, lạnh lẽo, tĩnh mịch như mặt hồ không đáy giữa đêm đông. Ánh nhìn của hắn quét qua người tôi, chẳng chứa đựng bất kỳ chút cảm xúc nào, giống hệt như đang nhìn một vật thể vô tri vô giác.
Không khí xung quanh hắn tỏa ra một luồng áp bách vô hình, lạnh toát, khiến bản năng động vật ăn cỏ trong tôi lập tức gióng lên hồi chuông cảnh báo. Đôi tai thỏ giấu dưới mái tóc bob xoăn nhẹ của tôi bất giác giật nảy lên một cái.
Tôi rụt cổ lại, lùi về phía sau nửa bước, tay ôm khư khư quai ba lô. Nhưng cái dạ dày phản chủ lại réo lên một tiếng rõ to.
Hắn gấp cuốn sách lại. Động tác cực kỳ chậm rãi, ưu nhã, nhưng lại mang theo sự dứt khoát đáng sợ. Hắn cất giọng. Âm sắc trầm thấp, lạnh lẽo, gõ vào màng nhĩ tôi như những viên đá lạnh.
“Đến ăn hay đến xin việc?”
Tôi giật bắn mình, lắp bắp đáp lời:
“Dạ… dạ… tôi đến xin việc. Tôi thấy tờ giấy dán ngoài cửa…”
Hắn tựa lưng vào ghế, hai tay đan vào nhau đặt trên mặt bàn, mắt vẫn nhìn tôi chằm chằm.
“Tên gì?”
“Tô Nhĩ Nhĩ. Hai mươi tuổi.”
“Biết nấu ăn không?”
Tôi khựng lại. Biết nấu ăn không á? Ở nhà, ông nội chỉ cho tôi nhổ củ cải, rửa rau xà lách. Kỹ năng ẩm thực cao cấp nhất mà tôi sở hữu là luộc khoai lang không bị nhão. Nhưng nếu nói sự thật, chắc chắn hắn sẽ tống cổ tôi ra ngoài đường ngay lập tức. Vì miếng cơm manh áo, vì năm nghìn tệ tiền lương, tôi cắn răng nói dối không chớp mắt.
“Biết ạ! Tôi nấu ăn rất giỏi. Thái rau, rửa bát, băm thịt, việc gì tôi cũng làm được!”
Hắn dường như không quan tâm đến lời khoác lác của tôi. Đôi mắt đen kịt lướt qua thân hình nhỏ bé, gầy gò của tôi, dừng lại ở khuôn mặt tái nhợt vì đói.
“Có bệnh nền gì không? Tim mạch? Huyết áp? Bệnh truyền nhiễm?”
“Không ạ! Tôi khỏe như trâu… à không, khỏe như thỏ! Rất khỏe mạnh!”
Tôi vỗ vỗ ngực tự hào. Hắn thu hồi ánh mắt, vơ lấy cây bút máy trên bàn, rút một tờ giấy trắng ra viết xoẹt xoẹt vài dòng.
“Được. Nhận. Tháng thử việc ba nghìn tệ. Bao ăn ba bữa. Phòng ngủ ở tầng hai, căn góc trong cùng. Mỗi ngày bắt đầu làm từ sáu giờ sáng đến tám giờ tối. Không được tự ý vào phòng riêng của tôi. Rõ chưa?”
Tôi há hốc mồm. Nhận rồi sao? Dễ dàng như vậy sao? Không cần thử việc tại chỗ? Không cần xem chứng minh thư? Cái tiệm này làm ăn kiểu gì mà tùy tiện nhận người lạ vào làm vậy?
Nhưng bụng đói không cho phép tôi suy nghĩ nhiều. Tôi gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
“Rõ ạ! Cảm ơn ông chủ! Ông chủ tốt bụng quá!”
Hắn đứng dậy, vóc dáng cao lớn vượt trội khiến tôi có cảm giác như một ngọn núi vừa ập xuống trước mặt. Hắn chỉ tay về phía bức rèm vải xanh sậm phía sau quầy.
“Vào bếp. Rửa sạch đống củ sen trong chậu. Xong thì ra đây ăn cơm.”
Nói xong, hắn xoay người bước đi. Lúc này tôi mới nhận ra, bước chân của hắn… hoàn toàn không phát ra một tiếng động nào. Sàn nhà gỗ cũ kỹ thường sẽ kêu cọt kẹt khi có người giẫm lên, nhưng hắn đi lướt qua như một bóng ma, nhẹ bẫng, vô thanh vô tức.
Tôi rùng mình một cái, tự trấn an bản thân chắc do hắn mang giày đế mềm, rồi ngoan ngoãn chui vào bếp.
Gian bếp của Trầm Mộc Đường rộng rãi và sạch sẽ đến mức kinh ngạc. Dao thớt xếp ngay ngắn, nồi niêu sáng bóng. Trên bếp lò khổng lồ là ba chiếc nồi đất đang sôi sùng sục, tỏa ra thứ mùi hương mê hoặc. Tôi xắn tay áo, bắt đầu vật lộn với chậu củ sen dính đầy bùn đất. Nước lạnh buốt, nhưng nghĩ đến bữa cơm sắp tới, tôi nghiến răng cọ rửa thật nhanh.
Nửa tiếng sau, tôi rụt rè bước ra ngoài sảnh. Trên chiếc bàn gỗ nhỏ ở góc phòng đã bày sẵn một mâm cơm. Một bát cơm trắng bốc khói, một đĩa rau cải xào tỏi xanh mướt, và… một bát canh hầm to tướng.
Tôi ngồi xuống ghế, hai tay xoa vào nhau. Ông chủ đang đứng quay lưng lại phía tôi, lau chùi mấy lọ thuốc trên kệ.
“Ông chủ, tôi ăn nhé.”
Hắn không quay lại, chỉ ừ một tiếng rất khẽ. Tôi múc một thìa canh đưa lên miệng.
Trời đất thánh thần ơi!
Nước canh ngọt thanh, vị thuốc bắc không hề đắng mà hòa quyện hoàn hảo với vị béo của sườn non. Từng miếng thịt mềm tan trong miệng, linh khí dồi dào chạy dọc sống lưng, làm ấm bừng cả cơ thể lạnh lẽo của tôi. Là một tiểu yêu quái, tôi cực kỳ nhạy cảm với linh khí. Bát canh này… bát canh này được nấu bằng nguyên liệu chứa đầy linh khí thuần khiết!
Tôi cắm mặt vào bát, ăn như chết đói năm đói kém. Cơm trắng hết sạch, rau xào hết sạch, bát canh bị tôi húp cạn không còn một giọt nước. Thậm chí tôi còn định đưa lưỡi liếm luôn cái vành bát nếu không chợt nhận ra có ánh mắt đang nhìn chằm chằm mình.
Tôi ngẩng đầu lên, hạt cơm còn dính bên mép. Ông chủ Lâm Dạ Trầm (tôi vừa nhìn thấy tên hắn ghi trên giấy phép kinh doanh treo trên tường) đang đứng khoanh tay dựa vào cột gỗ, vẻ mặt vẫn lạnh băng, nhưng đôi mắt đen nhánh lại có chút gì đó quái lạ. Hắn nhìn cái bát sạch bóng, rồi nhìn sang bụng tôi.
“Ăn no chưa?”
Tôi đỏ bừng mặt, vội vàng lấy mu bàn tay quệt mép.
“Dạ no rồi ạ. Canh ông chủ nấu ngon quá. Ngon nhất trần đời luôn.”
“Vậy từ mai cô phụ trách rửa rau, thái thịt. Không cần đứng bếp nấu chính.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm. May quá, hắn không bắt tôi nấu. Nếu bắt tôi nấu, chắc chắn tôi sẽ làm cháy cả cái tiệm này mất.
Những ngày tiếp theo trôi qua khá bình yên. Công việc của tôi ở Trầm Mộc Đường không quá vất vả. Khách đến tiệm không đông, chủ yếu là người quen trong thị trấn đến mua canh dược thiện tẩm bổ. Lâm Dạ Trầm là một ông chủ kỳ lạ. Hắn cực kỳ ít nói, một ngày số từ hắn thốt ra chắc không vượt quá ba mươi từ. Hắn cũng chẳng bao giờ mắng chửi dù tôi có làm vỡ cái bát hay thái cà rốt to như ngón chân cái. Hắn chỉ lẳng lặng lấy chổi quét mảnh vỡ, hoặc cầm dao thái lại đống cà rốt cho đều tăm tắp, biểu cảm khan hiếm đến mức tôi tự hỏi liệu cơ mặt hắn có bị liệt hay không.
Nhưng có một điều khiến tôi vô cùng hạnh phúc: đó là đồ ăn. Mỗi bữa, Lâm Dạ Trầm đều chuẩn bị cho tôi khẩu phần ăn khổng lồ. Đặc biệt là các loại canh tẩm bổ. Hôm thì canh gà ác hầm sâm, hôm thì móng giò hầm đu đủ, hôm lại là bồ câu tần hạt sen. Linh khí dồi dào trong thức ăn khiến yêu lực của tôi tăng trưởng đáng kể, lông thỏ (dù đang ở hình dạng người) cũng trở nên bóng mượt hơn.
Tôi bắt đầu nghĩ, có lẽ ông nội đuổi tôi đi là một quyết định sáng suốt. Ở đây vừa có tiền, vừa được ăn ngon, lại không phải đối mặt với lũ sói đáng sợ. Cuộc đời thỏ tinh như thế này là viên mãn rồi.
Cho đến buổi tối ngày thứ ba.
Trời chập choạng tối, nhiệt độ đột ngột giảm sâu. Tôi đang ngồi rửa nốt khay bát đĩa ngoài sân sau thì một luồng gió lạnh buốt sống lưng thổi qua. Gió mang theo thứ mùi rất lạ. Không phải mùi nấm mốc, cũng không phải mùi lá thông. Đó là một mùi tanh tưởi thoang thoảng, giống như mùi rỉ sét của sắt vụn, lại giống mùi máu khô bị nước mưa rửa trôi.
Đôi tai thỏ dưới lớp tóc của tôi lập tức giật nảy lên. Bản năng báo động đỏ vang lên inh ỏi trong não.
Tôi ngẩng đầu nhìn ra phía xa. Từ dưới chân núi, một lớp sương mù trắng đục như sữa đang cuồn cuộn dâng lên. Tốc độ di chuyển của nó nhanh đến mức phi lý. Chỉ trong vòng chưa đầy mười lăm phút, toàn bộ thị trấn Thanh Vân đã bị nuốt chửng vào trong bụng con quái vật sương mù vĩ đại ấy. Tầm nhìn giảm xuống chỉ còn chưa đầy hai mét. Ánh đèn đường le lói hắt ra những vầng sáng mờ nhạt, yếu ớt, chẳng thể xua tan nổi sự u ám đặc quánh này.
Không khí tĩnh lặng đến rợn người. Tiếng côn trùng kêu rả rích mọi ngày đột nhiên im bặt. Không một tiếng chó sủa, không một tiếng chim lợn kêu đêm. Vạn vật như nín thở chờ đợi một tai ương sắp giáng xuống.
Tôi rùng mình, vội vàng ôm khay bát đĩa chạy tót vào trong bếp, đóng sầm cửa lại.
Vừa quay người lại, tôi suýt táng cả khay bát vào mặt người đứng phía sau.
Lâm Dạ Trầm đứng cách tôi chưa tới nửa mét. Vẫn là bước chân vô thanh vô tức ấy. Hắn xuất hiện như một bóng ma. Trong không gian lờ mờ của nhà bếp, tôi thề là tôi đã nhìn thấy… một tia sáng màu vàng rực lóe lên trong đáy mắt đen kịt của hắn. Tia sáng ấy chỉ tồn tại trong một phần vạn giây, xẹt qua rồi biến mất, nhưng đủ để khiến da gà toàn thân tôi nổi rần rần.
“Đóng chặt các cửa sổ lại.”
Giọng hắn vẫn lạnh tanh, nhưng có thêm một tia áp bách nặng nề.
“Không có việc gì thì đừng ra ngoài hiên. Sương này… không tan nhanh đâu.”
Tôi run rẩy gật đầu, vội vàng đi chốt lại toàn bộ then cửa. Suốt bữa tối hôm đó, tôi ăn không ngon miệng. Bát canh sườn hầm ngon lành trở nên nhạt nhẽo. Ánh mắt tôi cứ len lén nhìn về phía ông chủ. Hắn vẫn thong thả nhai cơm, phong thái tao nhã như một bậc vương giả. Nhưng cái cảm giác ớn lạnh trong lòng tôi thì không sao xua đi được.
Chín giờ tối, tôi dọn dẹp xong xuôi, chuẩn bị lên gác xép đi ngủ thì chợt nghe tiếng gõ cửa cộc cộc vang lên từ cửa hông.
Tôi giật mình. Giờ này, sương mù dày đặc như vậy, ai lại đến gõ cửa?
Lâm Dạ Trầm đang ngồi ghi chép sổ sách ngoài sảnh chính, không hề nhúc nhích. Tôi rón rén bước tới cửa hông, áp tai vào ván gỗ nghe ngóng.
“Nhĩ Nhĩ! Nhĩ tỉ! Mở cửa cho em! Là em, Miên Miên đây!”
Giọng nói the thé, gấp gáp vang lên. Tôi thở phào. Là Hạ Miên Miên.
Hạ Miên Miên là một con mèo tinh sống ở căn nhà bên cạnh. Con bé hóa hình thành một thiếu nữ mười lăm mười sáu tuổi, lanh lợi, hoạt bát, và đặc biệt thích buôn chuyện. Ngay ngày đầu tiên tôi đến đây, Miên Miên đã ngửi thấy mùi đồng loại yêu quái trên người tôi, liền chạy sang lân la làm quen. Hai chị em nhanh chóng trở thành bạn bè.
Tôi hé cánh cửa ra một khe nhỏ. Miên Miên lách người chui tọt vào, mang theo một luồng khí lạnh buốt. Khuôn mặt con bé trắng bệch, đôi mắt mèo mở to tròn xoe, mang đầy vẻ hoảng loạn.
“Nhĩ tỉ, chị đóng chặt cửa nẻo chưa? Đừng có ló mặt ra ngoài đấy nhé!”
Tôi vội vàng cài then lại, kéo nó vào góc khuất dưới chân cầu thang, thì thào hỏi:
“Có chuyện gì vậy? Sương mù ngoài kia là sao? Sao trông em sợ hãi thế?”
Miên Miên nuốt nước bọt, túm chặt lấy ống tay áo tôi.
“Chị mới đến nên không biết. Loại sương này… người trần mắt thịt nhìn thì tưởng sương mù bình thường do thời tiết. Nhưng yêu quái chúng ta ngửi là biết ngay. Đây là ‘Mê Sương’!”
Tôi ngơ ngác:
“Mê Sương? Là cái gì?”
“Là một loại kết giới tự nhiên! Trong truyền thuyết yêu giới, Mê Sương chỉ xuất hiện khi có yêu thú bậc cực cao thức tỉnh, hoặc khi có tà khí bùng phát cực kỳ mạnh mẽ. Nó phong tỏa toàn bộ khu vực. Ai bước vào Mê Sương sẽ bị mất phương hướng hoàn toàn, đi mãi, đi mãi rồi cuối cùng cũng quay lại đúng chỗ cũ. Không thể ra ngoài, cũng không ai bên ngoài vào được. Chúng ta… chúng ta bị nhốt trong thị trấn này rồi!”
Tai thỏ của tôi lại giật liên hồi. Bị nhốt? Yêu thú bậc cao? Tà khí? Những từ ngữ kinh khủng ấy cứ xoáy vào đầu tôi như mũi khoan.
“Nhưng… nhưng thị trấn này có yêu thú gì chứ? Chẳng phải chỉ có vài tiểu yêu như chúng ta sống ẩn dật thôi sao?”
Miên Miên cắn môi nhìn quanh, hạ giọng xuống mức nhỏ nhất có thể, ánh mắt lén lút hướng về phía sảnh chính — nơi Lâm Dạ Trầm đang ngồi.
“Chị cẩn thận đấy. Em sống ở đây ba năm rồi, nghe các lão yêu quái đời trước kể lại… Rất nhiều năm về trước, ngọn núi này là lãnh địa của một đàn sói yêu hung hãn. Tên thủ lĩnh là một con sói tinh bậc cao, tàn độc, khát máu, chuyên ăn thịt các tiểu yêu để tăng cường tu vi. Sau đó không hiểu vì lý do gì, cả đàn sói đột nhiên biến mất. Mọi người tưởng chúng đã chuyển đi nơi khác. Nhưng… nhưng Mê Sương bỗng nhiên xuất hiện thế này… Nhỡ đâu… nhỡ đâu con sói tinh đó đã thức tỉnh và quay lại tìm thức ăn thì sao?”
Lông tơ trên tay tôi dựng đứng toàn bộ. Sói tinh. Thủ lĩnh sói. Kẻ thù truyền kiếp của loài thỏ.
Miên Miên nắm chặt tay tôi, móng vuốt mèo hơi nhô ra cào nhẹ vào da tôi.
“Nhĩ tỉ, chị ở chung nhà với cái ông chủ Lâm kia, chị có thấy ông ta kỳ lạ không?”
Tôi chột dạ.
“Kỳ… kỳ lạ chỗ nào?”
“Mùi! Trên người ông ta có một mùi rất đáng sợ. Em là mèo, khứu giác rất nhạy. Mùi của ông ta không giống con người, cũng không giống yêu quái bình thường. Nó mang theo một loại uy áp khiến em không dám đến gần. Hơn nữa, chị không thấy ông ta di chuyển cứ như ma sao? Chị… chị phải cẩn thận đấy. Biết đâu ông ta…”
Nhạc nền bỗng trở nên dồn dập.
Miên Miên chưa kịp nói hết câu thì từ phía sau lưng chúng tôi, một giọng nói lạnh băng vang lên, âm vang dội vào màng nhĩ như tiếng chuông báo tử.
“Hai người đang thì thầm chuyện gì vậy?”
Hai chị em tôi giật bắn mình, ôm chầm lấy nhau hét lên một tiếng thất thanh.
Quay đầu lại, Lâm Dạ Trầm đã đứng lù lù ngay sau lưng chúng tôi từ bao giờ. Hắn mặc chiếc áo sơ mi đen, hòa lẫn vào bóng tối của gác cầu thang. Khuôn mặt hắn chìm trong góc khuất, chỉ có đôi mắt là bắt sáng. Vẫn là đôi mắt đen kịt, vô hồn, tĩnh mịch.
Hắn nhìn Miên Miên. Ánh nhìn không mang theo sát khí, nhưng lại nặng nề đến mức khiến con bé mèo tinh run lẩy bẩy, hai chân nhũn ra. Miên Miên lắp bắp:
“Dạ… dạ… em sang xin chị Nhĩ Nhĩ củ tỏi… em về đây ạ! Chào ông chủ!”
Nói xong, con bé dùng tốc độ ánh sáng mở chốt cửa hông, lao vút ra màn sương mù đặc kịt rồi đóng sầm cửa lại, bỏ mặc tôi bơ vơ đối diện với “tảng băng ngàn năm” này.
Tôi nuốt nước bọt, ép mình nặn ra một nụ cười méo mó, khó coi hơn cả khóc.
“Ông… ông chủ… anh cần lấy đồ gì sao? Để tôi lấy giúp cho.”
Lâm Dạ Trầm không đáp. Hắn từ từ bước xuống một bậc thang, tiến sát lại gần tôi. Luồng khí lạnh từ người hắn tỏa ra lấn át cả hơi ấm trong phòng. Hắn đưa tay ra.
Tôi nhắm tịt mắt lại, co rúm người, chuẩn bị đón nhận một cái tát hoặc một cú bóp cổ.
Nhưng không. Bàn tay to lớn, những ngón tay thon dài, lạnh lẽo của hắn chỉ lướt qua vai tôi, với lấy chiếc khăn lau ném trên lan can cầu thang.
“Đi ngủ sớm đi. Khuya rồi đừng mở cửa cho người lạ.”
Nói xong, hắn quay người đi thẳng về phía phòng riêng ở cuối hành lang tầng một. Cánh cửa gỗ khép lại không một tiếng động.
