Chương 1 - Giọt Mực Cuối Cùng

← Chương trướcChương sau →

Theo dõi phở để rùng mình trong đêm. Văn án:

Đêm tôi phát hiện vị hôn phu ôm em gái mình trong phòng trưng bày, tôi không khóc, không la. Tôi chỉ lặng bước về phòng phục chế, cúi mặt xuống chiếc nghiên mực cổ tám trăm năm tuổi vừa gửi đến. Nước mắt tôi rơi xuống mặt nghiên. Rồi mực đen dâng lên, tràn ra sàn, tạo thành hình dáng một người đàn ông. Anh ta mặc thanh sam, cổ áo loang vệt mực đen như vết bóp nghẹt, mở đôi mắt tối như đáy nghiên, nhìn thẳng vào tôi. “Đây là nơi nào? Năm nào?”

Tôi nhìn lên bức chân dung Bạch Ngự Sử treo trên tường, khuôn mặt giống hệt. Và tôi thề rằng, trước đó đôi mắt trong tranh nhìn sang phải. Nhưng giờ chúng đang nhìn thẳng vào tôi.

[BGM:FILE:u ám/Underworld – Myuu.mp3]

Căn hầm ngầm của căn biệt thự nhà họ Lục tại Thượng Hải luôn duy trì nhiệt độ ở mức mười tám độ xê. Không khí ở đây mang một mùi hương đặc trưng, là sự pha trộn giữa mùi giấy gió ải mục, mùi hồ dán nấu từ bột gạo nếp và thứ mùi ngai ngái của những hóa chất bóc tách rêu mốc. Đối với những kẻ sống trong nhung lụa trên tầng lầu, nơi này chẳng khác nào một nấm mồ lạnh lẽo. Nhưng đối với tôi, Hà Tố Nguyệt, đây lại là vương quốc duy nhất mà tôi được phép thở một cách trọn vẹn.

[SFX:03_Click_Typing/ef_000132.wav]

Mũi cọ lông chồn trong tay tôi lướt nhẹ trên mặt giấy xỉn màu của một bức tranh thủy mặc thời Minh. Tôi nín thở, cẩn trọng chấm một giọt nước pha phèn chua cực loãng lên vết ố vàng do thời gian để lại. Công việc phục chế cổ vật đòi hỏi một sự kiên nhẫn đến mức tàn nhẫn với bản thân. Bạn không được phép run tay, không được phép phân tâm, và quan trọng nhất, không được phép để cảm xúc cá nhân xen vào từng nét bút.

Năm nay tôi hai mươi ba tuổi. Độ tuổi mà những cô gái khác đang xúng xính trong những bộ váy áo lộng lẫy, tận hưởng những buổi tiệc tùng dưới ánh đèn pha lê rực rỡ, hoặc cuồng nhiệt với những mối tình thanh xuân. Còn tôi, thanh xuân của tôi bị đóng đinh vào chiếc ghế gỗ sồi này, dưới ngọn đèn huỳnh quang ánh sáng trắng chói lóa, lầm lũi khâu vá lại những mảnh vỡ của lịch sử để làm giàu cho người khác.

Đồng hồ điểm mười một giờ đêm. Tôi cẩn thận đặt cây cọ xuống giá đỡ bằng ngọc bích, xoa bóp vùng cổ tay đã mỏi nhừ. Đám cưới của tôi và Lục Giai Minh chỉ còn cách hiện tại vỏn vẹn hai tháng nữa. Một cuộc hôn nhân thương mại hoàn hảo, được báo giới giới thượng lưu Thượng Hải ca tụng bằng những mỹ từ hào nhoáng nhất. Bọn họ gọi đó là sự kết hợp giữa tài năng nghệ thuật và đế chế kinh doanh.

Nhưng ở đời, phàm là những thứ được phô bày ra ánh sáng bằng lớp vỏ bọc hoàn mỹ nhất, bên trong thường mục nát đến thảm hại.

Ba ruột của tôi, ông Hà Kiến Quốc, là một thương nhân phất lên nhờ buôn bán ngọc thạch. Mẹ tôi mất năm tôi tròn bảy tuổi. Chưa đầy sáu tháng sau, ông ta rước người đàn bà khác bước qua cửa chính, kéo theo một đứa con gái nhỏ hơn tôi hai tuổi, tên là Hà Mẫn Nhi. Từ khoảnh khắc đó, tôi hiểu rằng mình đã trở thành người thừa trong chính ngôi nhà của mình.

Nhưng ông trời lại thích trêu ngươi. Mẫn Nhi được nuông chiều từ bé, lớn lên xinh đẹp, nũng nịu, nhưng đầu óc lại rỗng tuếch. Con bé không phân biệt nổi đâu là gốm Nhữ, đâu là gốm Định, càng không có khả năng cầm bút lông múa mực. Còn tôi, đứa con gái bị vứt lăn lóc ở góc nhà, lại vô tình bộc lộ thiên phú bẩm sinh với thư pháp và khả năng thẩm định, phục chế đồ cổ.

Hà Kiến Quốc là một con cáo già lọc lõi. Ông ta nhanh chóng nhận ra giá trị thương mại khổng lồ từ đôi bàn tay của tôi. Thay vì vứt bỏ, ông ta đầu tư cho tôi theo học những bậc thầy phục chế hàng đầu, ép tôi vùi đầu vào sách vở, biến tôi thành một công cụ in tiền không biết mệt mỏi. Mọi tác phẩm tôi phục hồi, mọi bức tranh tôi cứu vớt khỏi sự tàn phá của thời gian, đều được đóng dấu mộc mang tên gia tộc họ Hà.

Và Lục Giai Minh chính là phần thưởng, hay nói đúng hơn, là cái giá mà Hà Kiến Quốc dùng để bán đứt tôi cho nhà họ Lục. Gia tộc họ Lục nắm giữ chuỗi phòng tranh và sàn đấu giá đồ cổ lớn nhất miền Nam. Bọn họ cần một chuyên gia phục chế xuất chúng để gia tăng giá trị cho các món hàng. Hà Kiến Quốc cần tiền vốn từ nhà họ Lục để xoay vòng cho hạng mục địa ốc đang thoi thóp. Hai bên gặp nhau, cụng ly rượu vang đỏ ối, và bản hợp đồng bán mình của tôi được ký kết dưới vỏ bọc một tờ giấy đăng ký kết hôn.

Lục Giai Minh, vị thiếu gia nhà họ Lục, lớn hơn tôi bốn tuổi. Anh ta mang một vẻ ngoài lịch thiệp, đeo kính gọng vàng, luôn khoác lên mình những bộ vest cắt may thủ công đắt tiền. Giai Minh đối xử với tôi không tệ, ít nhất là trên bề mặt. Hắn mua cho tôi những món trang sức xa xỉ, đặt bàn tại những nhà hàng sang trọng nhất Thượng Hải, và luôn mỉm cười ôn hòa trước ống kính máy ảnh.

Nhưng nụ cười của hắn chưa bao giờ chạm đến đáy mắt. Hắn nhìn tôi không giống như nhìn một người vợ sắp cưới, mà giống như cách một kẻ sưu tầm nhìn vào món đồ gốm quý giá vừa đấu giá thành công. Hắn nâng niu không phải vì yêu thương, mà vì sợ món đồ đó sứt mẻ sẽ làm giảm giá trị sang tay.

Giai Minh dạo này rất bận. Gần một tháng nay, số lần hắn xuất hiện tại căn biệt thự này chỉ đếm trên đầu ngón tay. Hắn luôn viện cớ phải đi tiếp khách, phải đàm phán thỏa thuận kinh doanh ở nước ngoài. Tôi không quan tâm. Sự vắng mặt của hắn lại là thứ khiến tôi dễ thở hơn. Tôi thà đối mặt với những bức tranh rách nát còn hơn phải đối diện với khuôn mặt giả tạo của hắn.

Tôi vươn vai, định thu dọn dụng cụ thì ánh mắt va phải một chiếc hộp gỗ lim màu đen tuyền đặt ở góc bàn. Chiếc hộp này được quản gia mang xuống từ hồi chiều, kèm theo lời nhắn của Giai Minh rằng đây là một món đồ cổ quan trọng cần tôi thẩm định gấp trước phiên đấu giá tuần sau.

Tôi kéo chiếc hộp lại gần. Bề mặt hộp gỗ nhẵn thính, tỏa ra một mùi hương trầm thoang thoảng, thứ mùi của thời gian ngưng đọng. Khóa đồng xỉn màu kêu lách cách khi tôi mở nắp.

Bên trong lớp lụa vàng lót đáy hộp, yên vị một chiếc nghiên mực bằng đá đen nhánh.

Tôi cẩn thận đeo găng tay cotton trắng, nâng chiếc nghiên mực lên dưới ánh đèn. Nó nặng bất thường, lạnh toát như băng. Mặt nghiên được tạc nguyên khối, xung quanh viền khắc họa tiết mây cuộn vần vũ, nét chạm trổ tinh xảo nhưng mang một luồng sát khí kỳ lạ, không giống với những hoa văn tao nhã thường thấy ở văn phòng tứ bảo.

Nhưng điểm thu hút sự chú ý của tôi nhất lại là trung tâm mặt nghiên. Ngay chỗ trũng xuống để chứa mực, có một vết nứt sâu hoắm, sắc lẹm, kéo dài như một vết chém của đao kiếm. Vết nứt này phá hỏng hoàn toàn sự hoàn mỹ của khối đá, khiến giá trị của nó giảm đi quá nửa. Tại sao Giai Minh lại cất công mang một món đồ tàn tật như vậy về bắt tôi thẩm định?

Đang mải mê quan sát, điện thoại trong túi áo blouse trắng của tôi rung lên một nhịp.

[SFX:06_Bell_Notification/ef_000196.wav]

Tôi rút điện thoại ra. Màn hình sáng lên, hiển thị một tin nhắn từ Hà Mẫn Nhi.

“Chị ơi, anh Minh bảo em đến phòng trưng bày ở tầng hai lấy chút tài liệu. Chị có rảnh không, lên giúp em tìm với, em không biết anh ấy để chỗ nào.”

Tôi nhíu mày. Mẫn Nhi lấy tài liệu cho Giai Minh? Kể từ khi nào đứa em gái chỉ biết mua sắm và đi chăm sóc sắc đẹp của tôi lại trở thành trợ lý việc vặt cho anh rể tương lai? Hơn nữa, phòng trưng bày là khu vực cấm người ngoài ra vào, Giai Minh luôn cực kỳ khắt khe về vấn đề an ninh, sao có thể tùy tiện cho Mẫn Nhi vào đó?

Lời lẽ trong tin nhắn nghe có vẻ nhún nhường, ngây thơ, nhưng tôi thừa hiểu bản tính của con bé. Đằng sau những câu chữ mềm mỏng ấy luôn ẩn chứa một sự khiêu khích ngầm, một cái bẫy được giăng ra một cách vụng về.

Tôi tháo găng tay, đặt chiếc nghiên mực trở lại hộp gỗ, rồi bước ra khỏi hầm.

[BGM:FADE:FILE:kịch tính/Imperial Forces – Aaron Kenny.mp3]

Hành lang vắng lặng. Lớp thảm lông cừu dày dặn nuốt chửng mọi tiếng động từ bước chân tôi. Căn biệt thự chìm trong bóng tối, chỉ có những ngọn đèn tường tỏa ánh sáng vàng leo lét. Tôi bước lên cầu thang xoắn ốc bằng gỗ gụ, tiến về phía phòng trưng bày ở cuối hành lang tầng hai.

Cánh cửa gỗ sồi chạm trổ khép hờ. Qua khe hở rộng bằng hai ngón tay, một tia sáng nhạt hắt ra nền thảm.

Tôi đứng đó, không đẩy cửa ngay. Giác quan thứ sáu của một người phụ nữ lớn lên trong môi trường đầy rẫy sự lọc lừa mách bảo tôi rằng, cảnh tượng bên trong sẽ không phải là thứ tôi muốn thấy. Nhưng tôi là Hà Tố Nguyệt. Tôi chưa bao giờ hèn nhát trốn tránh sự thật, dù sự thật đó có tàn nhẫn đến mức nào.

Tôi vươn tay, khẽ đẩy cánh cửa.

[SFX:16_Door_Object/ef_000476.wav]

Bản lề được bôi trơn hoàn hảo, mở ra không một tiếng động.

Bên trong phòng trưng bày rộng lớn, giữa những tủ kính trong suốt bày biện hàng chục món đồ sứ quý giá, là hai bóng người đang quấn chặt lấy nhau.

Lục Giai Minh đang ép chặt Hà Mẫn Nhi vào cạnh chiếc tủ kính chứa chiếc bình gốm Thanh Hoa. Bàn tay từng đeo nhẫn đính hôn cho tôi, giờ đang luồn sâu vào mái tóc uốn lọn bồng bềnh của em gái tôi. Họ hôn nhau. Một nụ hôn cuồng nhiệt, ướt át, mang theo sự khao khát trần trụi của những kẻ vụng trộm.

Tôi đứng chôn chân tại chỗ. Không có tiếng sét đánh ngang tai, không có sự sụp đổ kinh hoàng nào trong tâm trí. Mọi thứ diễn ra trước mắt tôi rõ nét, trần trụi, nhưng lại mang một cảm giác vô thực đến buồn nôn.

Mẫn Nhi đang nhắm mắt tận hưởng. Nhưng rồi, như có một giác quan kỳ lạ, con bé từ từ mở mi mắt. Xuyên qua bờ vai rộng của Giai Minh, ánh mắt con bé va thẳng vào tôi.

Không hề giật mình. Không hề hoảng hốt.

Khóe môi đang bị Giai Minh giày vò của Mẫn Nhi khẽ nhếch lên. Một nụ cười hoàn hảo. Nụ cười của kẻ chiến thắng, của một con rắn độc vừa cắn trúng yết hầu con mồi. Nụ cười ấy nói lên tất cả: con bé cố tình nhắn tin gọi tôi lên đây, cố tình để tôi chứng kiến cảnh tượng dơ bẩn này. Nó muốn giẫm đạp lên chút tôn nghiêm cuối cùng của tôi.

Tôi cứ đứng đó, hai tay buông thõng bên hông. Ánh sáng từ ngọn đèn chùm pha lê hắt xuống, chiếu rọi khuôn mặt bình thản đến đáng sợ của tôi.

Có lẽ vì sự im lặng của tôi quá mức dị thường, Giai Minh dường như cảm nhận được luồng khí lạnh phía sau lưng. Hắn khựng lại, buông Mẫn Nhi ra, hơi quay đầu lại.

Khi nhìn thấy tôi đứng ở ngưỡng cửa, đồng tử của hắn hơi co rút lại trong tích tắc. Nhưng chỉ là tích tắc. Rất nhanh, hắn lấy lại vẻ đạo mạo thường ngày. Hắn buông tay khỏi eo Mẫn Nhi, chậm rãi đưa tay vuốt lại nếp áo vest bị nhàu, hắng giọng một tiếng. Phong thái điềm nhiên của một kẻ vừa ăn cắp xong nhưng vẫn muốn dùng khăn lụa để chùi mép.

[SPEED:1.2]

“Nguyệt, em lên đây lúc nào sao không gõ cửa?”

[SPEED:RESET]

Giọng hắn trầm ấm, không hề có lấy một tia áy náy hay hoảng loạn. Hắn bước lên phía trước một bước, che chắn cho Mẫn Nhi ở phía sau, ánh mắt nhìn tôi mang theo sự đánh giá xem tôi sẽ phản ứng thế nào.

Mẫn Nhi nấp sau lưng hắn, đưa tay giả vờ vuốt lại mái tóc rối, giọng nói chảy nước:

[SPEED:0.9]

“Chị hai… chị đừng hiểu lầm. Ban nãy em tìm tài liệu bị vấp ngã, anh Minh chỉ đỡ em thôi. Mắt em bị bụi bay vào, anh ấy đang thổi giúp em. Chị ngàn vạn lần đừng giận anh ấy.”

[SPEED:RESET]

Tôi nhìn Mẫn Nhi, rồi lại nhìn Giai Minh. Một màn kịch rẻ tiền, kịch bản tồi tàn, diễn viên thì rỗng tuếch. Bọn họ thậm chí còn lười biếng đến mức không thèm bịa ra một lý do nghe cho lọt tai. Bọn họ nghĩ tôi là kẻ ngu đần, hay bọn họ biết rõ tôi không có tư cách để nổi điên?

Giai Minh nhìn thái độ im lặng của tôi, dường như cho rằng tôi đang nhẫn nhịn vì sợ mất đi cuộc hôn nhân này. Hắn mỉm cười, một nụ cười ban ơn:

[SPEED:1.2]

“Đúng vậy, em gái em dạo này tâm trạng không tốt vì chuyện học hành, anh chỉ đang an ủi con bé một chút. Em là chị lớn, lại là người hiểu chuyện, chắc chắn sẽ không vì chút chuyện nhỏ này mà làm ầm ĩ lên, ảnh hưởng đến hòa khí hai nhà, đúng không?”

[SPEED:RESET]

Hắn đang đe dọa tôi. Hắn dùng “hòa khí hai nhà”, dùng cái hợp đồng kinh tế đang thoi thóp của Hà Kiến Quốc để ép tôi phải nuốt cục nghẹn này xuống dạ dày. Trong mắt hắn, tôi chỉ là một con cờ không có đường lui, một món hàng đã được định giá, ngoan ngoãn phục tùng là con đường duy nhất.

Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi nước hoa đắt tiền của Giai Minh hòa lẫn với mùi son phấn rẻ tiền của Mẫn Nhi khiến dạ dày tôi cuộn lên từng đợt buồn nôn.

Tôi không khóc. Tôi không nhào tới tát vào mặt Mẫn Nhi. Tôi cũng không gào thét chất vấn Giai Minh. Tôi chỉ bước tới chiếc bàn gỗ lim đặt giữa phòng, cầm tập tài liệu mà tôi biết chắc là thứ Giai Minh cần cho cuộc họp ngày mai, rồi quay người lại.

Tôi nhìn thẳng vào mắt Giai Minh, giọng nói phẳng lặng không gợn sóng:

[SPEED:0.9]

“Tài liệu của anh đây. Vậy hai người cứ tiếp tục giải thích cho nhau nghe đi, tôi còn phải làm việc.”

[SPEED:RESET]

Nói xong, tôi đặt tập hồ sơ xuống mép bàn, xoay người bước ra khỏi cửa.

Giai Minh sững người. Mẫn Nhi cũng tắt ngấm nụ cười đắc ý. Bọn họ đã chuẩn bị sẵn tư thế đối phó với một người đàn bà ghen tuông điên loạn, hoặc một kẻ yếu đuối quỳ lạy khóc lóc. Nhưng bọn họ không ngờ tôi lại ném trả bọn họ một sự khinh bỉ tột cùng bằng thái độ dửng dưng đến lạnh lẽo.

Tôi bước dọc theo hành lang, bóng lưng thẳng tắp, nhịp bước đều đặn không hề rối loạn. Tôi nghe thấy tiếng Giai Minh gọi giật lại phía sau, nhưng tôi không quay đầu.

Chỉ khi bước xuống những bậc thang dẫn xuống tầng hầm, khi bóng tối lạnh lẽo của nơi này bao trùm lấy cơ thể, tôi mới cho phép bờ vai mình khẽ run lên.

[BGM:STOP]

[BGM:FILE:buồn/Windswept – ann annie.mp3]

Tôi khóa trái cửa phòng phục chế. Dựa lưng vào cánh cửa gỗ dày cộp, tôi trượt dần xuống sàn nhà lạnh buốt.

Tôi không yêu Lục Giai Minh. Tôi biết rõ điều đó. Nhưng bị phản bội, bị đem ra làm trò đùa ngay trước mắt bởi chính người đàn ông mình sắp gọi là chồng và đứa em gái cùng cha khác mẹ, cảm giác nhục nhã ấy giống như hàng vạn con kiến độc đang gặm nhấm lục phủ ngũ tạng.

Tôi đã nhẫn nhịn suốt bao nhiêu năm qua. Tôi làm việc như một cỗ máy, cắn răng chịu đựng sự bóc lột của Hà Kiến Quốc, giả câm giả điếc trước sự coi thường của nhà họ Lục, chỉ mong đổi lấy một cuộc sống yên ổn, đổi lấy cơ hội được tự do làm công việc mình yêu thích. Nhưng bọn họ không cho tôi con đường sống. Bọn họ muốn vắt kiệt giá trị của tôi, đồng thời xé nát lòng tự trọng của tôi thành từng mảnh vụn.

Tôi chống tay xuống sàn, loạng choạng đứng dậy, bước về phía bàn làm việc.

Dưới ánh đèn huỳnh quang, chiếc hộp gỗ chứa nghiên mực đá đen vẫn nằm im lìm ở đó.

Tôi kéo ghế ngồi xuống, hai tay ôm lấy đầu. Sự bình tĩnh mà tôi khoác lên người ban nãy đã vỡ vụn. Lồng ngực tôi nghẹn đắng, một nỗi uất ức trào dâng lên tận cổ họng. Tôi nhìn chằm chằm vào khối đá đen sì trước mặt. Tại sao con người lại tàn nhẫn với nhau đến vậy? Tại sao sự chân thành luôn bị chà đạp bởi những mưu mô dối trá?

Mắt tôi cay xè. Một giọt nước mắt nóng hổi, mang theo tất cả sự dồn nén, đau đớn và phẫn uất của suốt hai mươi ba năm cuộc đời, lặng lẽ trào ra khỏi khóe mi.

Nó rơi xuống.

Lặng lẽ. Cô độc.

“Tách.”

Giọt nước mắt rơi trúng vào vết nứt sâu hoắm giữa lòng chiếc nghiên mực cổ.

Chuyện xảy ra tiếp theo, có lẽ đến hết đời này tôi cũng không thể nào lý giải bằng bất kỳ định luật vật lý hay kiến thức khoa học nào mà mình từng học.

Ngay khi giọt nước mắt của tôi chạm vào đáy vết nứt, khối đá đen tuyền bỗng nhiên khẽ rung lên. Không phải là sự rung chuyển của mặt bàn, mà là sự chấn động phát ra từ sâu thẳm bên trong lõi đá.

[BGM:STOP]

[BGM:FADE:FILE:sôi nổi/English Country Garden – Aaron Kenny.mp3]

Từ vết nứt khô khốc, một luồng ánh sáng màu xanh lục lạnh lẽo, mờ ảo như ma trơi bất chợt lóe lên. Tôi giật mình, nín bặt tiếng nấc, mở to mắt nhìn chằm chằm vào dị tượng trước mặt.

[SFX:19_Water_Liquid/ef_000513.wav]

Mực.

Từ trong vết nứt vốn dĩ không có lấy một giọt nước, một dòng chất lỏng đen đặc, óng ánh như ngọc trai đen bắt đầu rỉ ra. Nó sôi lên sùng sục, tạo ra những bọt khí nhỏ xíu vỡ lách tách. Chất lỏng đó dâng lên rất nhanh, lấp đầy lòng nghiên mực, rồi trào ra khỏi mép đá.

Nhưng nó không chảy tuột xuống mặt bàn theo trọng lực.

Dòng mực đen nhám ấy bò trườn trên mặt gỗ như một sinh vật có tri giác. Nó vươn những xúc tu đen ngòm ra xung quanh, bám chặt lấy mép bàn, rồi trút xuống sàn nhà thành một dòng thác đen đặc quánh.

Tôi lùi lại, vấp phải chân ghế, ngã bệt xuống sàn. Hơi thở tôi ứ nghẹn ở cổ họng, muốn hét lên nhưng thanh quản đã tê liệt hoàn toàn.

Dòng mực trên mặt sàn không ngừng lan rộng. Nó cuộn xoáy, tụ lại thành một vũng lớn, rồi từ từ… dựng đứng lên.

Đúng vậy. Dòng nước đen đó đang chống lại lực hút của trái đất, vươn cao lên không trung. Nó uốn lượn, nhào nặn, định hình. Giữa làn sương mờ ảo do nhiệt độ giảm đột ngột trong phòng, hình dáng của một con người dần dần hiện ra từ trong vũng mực.

Đầu tiên là đôi giày vải viền trắng cổ xưa. Tiếp đến là gấu áo dài màu xanh ngọc bích, hay còn gọi là thanh sam, loại trang phục của thư sinh thời Tống. Mực đen rút dần khỏi bề mặt hình khối, để lộ ra những đường nét rõ ràng sắc sảo.

Một người đàn ông cao lớn đang đứng sừng sững giữa phòng phục chế của tôi.

Anh ta nhắm nghiền mắt, hai tay buông thõng bên hông. Mái tóc đen dài được búi gọn gàng bằng một cây trâm ngọc bích. Khuôn mặt anh ta mang một vẻ thanh tao, tuấn mỹ đến mức không mang theo khói lửa nhân gian, nhưng lại tái nhợt như giấy bản.

Điểm đáng sợ nhất trên cơ thể người đàn ông này, chính là vùng cổ. Ngay trên lớp cổ áo trong màu trắng tinh khôi, một vệt mực đen đặc quánh, loang lổ in hằn vòng quanh cổ anh ta, giống hệt như vết hằn của một bàn tay ma quỷ từng bóp nghẹt lấy yết hầu. Vệt mực ấy dường như vẫn còn ướt, thỉnh thoảng lại có một giọt đen kịt rỉ ra, thấm vào lớp vải áo nhưng không bao giờ rơi xuống đất.

Phòng phục chế chìm trong một sự tĩnh lặng chết chóc. Chỉ có tiếng máy điều hòa chạy rè rè trên trần nhà.

Tôi cắn chặt môi đến bật máu để giữ cho mình không ngất đi. Một thực thể siêu nhiên. Một con ma. Hay một con quái vật sinh ra từ ảo giác của tôi?

Ngay lúc đó, người đàn ông khẽ động đậy.

Anh ta chậm rãi mở mắt.

Đó là một đôi mắt đen sâu thẳm. Đen như chính thứ mực đã sinh ra anh ta, không có lấy một tia sáng phản chiếu. Đôi mắt ấy không mang theo sự phẫn nộ, cũng không có sự cuồng loạn của ác quỷ, mà chứa đựng một sự tĩnh lặng, lạnh lẽo đến tận cùng của sự cô độc.

Anh ta từ từ lia ánh mắt nhìn quanh căn phòng đầy rẫy những lọ hóa chất, kính lúp, và đèn chiếu sáng hiện đại. Đôi mày kiếm hơi nhíu lại, để lộ một tia bàng hoàng cực độ.

Cuối cùng, ánh mắt anh ta dừng lại trên người tôi, kẻ đang ngồi bệt dưới sàn nhà, cuộn tròn người lại vì kinh hãi.

Người đàn ông hơi hé môi. Giọng nói của anh ta vang lên. Khàn đặc, trầm đục, mang theo âm vang như tiếng đá cọ xát vào nhau dưới đáy vực sâu.

[SPEED:0.9]

“Đây là nơi nào? Năm nào?”

[SPEED:RESET]

Ngôn từ cổ kính, phát âm chậm rãi, từng chữ nhả ra mang theo luồng khí lạnh buốt cắt vào da thịt.

Tôi run rẩy, mở miệng nhưng không phát ra được âm thanh nào. Cố gắng bấu những ngón tay vào lớp thảm trải sàn để tìm chút cảm giác chân thực, ánh mắt tôi hoảng loạn đảo quanh phòng, tìm kiếm một vũ khí phòng thân, hoặc một lối thoát.

Và rồi, ánh mắt tôi va phải bức tường đối diện.

[SFX:08_Horror_Suspense/ef_000320.wav]

Ngay phía trên chiếc giá để cọ vẽ, là một bức tranh cuộn mà tôi vừa hoàn thành việc bồi giấy hồi chiều. Đó là một bức chân dung cổ, được Giai Minh mua từ một tay buôn đồ cổ chợ đen, nghe nói là chân dung của một vị quan ngự sử triều Tống. Bức tranh vẽ bằng mực tàu, nét cọ đã phai mờ nhiều chỗ, nhưng khuôn mặt nhân vật vẫn còn khá rõ nét.

Lúc chiều, khi tôi treo bức tranh lên để phơi khô lớp hồ dán, tôi nhớ rất rõ, rất rất rõ, rằng đôi mắt được họa sĩ điểm nhãn bằng mực đậm của vị quan ngự sử trong tranh đang nhìn về phía bên phải, hướng ra ngoài cửa sổ.

Nhưng lúc này đây.

Khuôn mặt trong tranh, và khuôn mặt của người đàn ông bằng xương bằng thịt đang đứng trước mặt tôi, giống hệt nhau đến từng đường nét. Từ hàng chân mày, sống mũi, cho đến vẻ thanh tao lạnh lẽo.

Và điều khiến máu trong huyết quản tôi đông cứng lại, khiến nhịp tim tôi như ngừng đập, là đôi mắt trong bức chân dung trên tường.

Chúng không còn nhìn sang bên phải nữa.

Đôi mắt vẽ bằng mực tàu ấy đã dịch chuyển. Đồng tử đen kịt trong tranh đang nhìn thẳng ra ngoài.

Nhìn chằm chằm vào tôi.

Người đàn ông mặc thanh sam bước lên một bước. Vệt mực trên cổ anh ta tựa như sống lại, khẽ uốn éo như một con rắn nhỏ.

[SPEED:0.9]

“Ta hỏi lại. Nàng là ai? Tại sao lại đánh thức ta?”

[SPEED:RESET]

Tôi nuốt khan, lùi người về phía sau cho đến khi lưng chạm vào chân bàn gỗ. Trí óc tôi đình trệ. Mọi kiến thức khoa học, mọi lý lẽ logic mà tôi học được trong suốt mười sáu năm ngồi trên ghế nhà trường đều bị nghiền nát dưới gót giày vải của người đàn ông này.

Tôi là Hà Tố Nguyệt, một người chỉ tin vào những vết nứt có thể hàn gắn bằng keo dán, tin vào những màu sắc có thể phục chế bằng bột khoáng. Tôi không tin vào thần linh, càng không tin vào ma quỷ.

Nhưng đêm nay, trong căn hầm ngập ngụa mùi ẩm mốc này, một giọt nước mắt của tôi đã đánh thức một thứ không thuộc về thế giới người sống.

← Chương trướcChương sau →

💬 Bình luận (0)

Bạn cần đăng nhập bằng Key để có thể bình luận!
Đăng Nhập Ngay