Theo dõi phở để rùng mình trong đêm. Văn án: Hai mươi bảy năm trước, mẹ tôi sinh ba. Chỉ hai đứa sống. Đứa thứ ba, bác sĩ bảo nó đã bị hấp thu trong bụng mẹ từ tháng thứ tư. Không hình, không hài, không tên. Mẹ tôi không bao giờ nhắc đến nó. Cho đến khi tôi về quê, nhìn thấy bốn ngón tay nhỏ xíu đang cào rách lớp da trên vai em gái tôi từ phía bên trong. Lúc đó tôi mới hiểu, đứa thứ ba chưa bao giờ biến mất. Nó chỉ đang chờ được sinh ra.
Tôi tên là Tô Linh. Công việc hiện tại của tôi ở Thành Đô là đại diện kinh doanh thiết bị y tế cấp cao cho một tập đoàn lớn. Mỗi ngày, tôi khoác lên mình bộ vest cắt may thủ công đắt tiền, mang đôi giày cao gót nhọn hoắt, bước đi trên nền gạch cẩm thạch sáng bóng của những bệnh viện tuyến đầu. Tôi đàm phán những giao dịch trị giá hàng trăm vạn nhân dân tệ, bán từ máy chụp cắt lớp vạn năng cho đến dao mổ điện cao tần. Trong mắt tôi, con người không có gì bí ẩn. Chúng ta chỉ là một cỗ máy sinh học phức tạp, được cấu tạo từ xương thịt, mạch máu, dây thần kinh. Hỏng hóc ở đâu thì cắt bỏ ở đó, khối u nào mọc lên thì dùng tia xạ mà đốt cháy. Mọi thứ đều có thể giải thích bằng khoa học, bằng chỉ số xét nghiệm, bằng hình ảnh y khoa.
Cho đến đêm thứ tư tuần trước.
Lúc đó là hai giờ sáng. Chiếc điện thoại thông minh đặt trên tủ đầu giường của căn hộ thông tầng bỗng rung lên bần bật. Tôi mở mắt, liếc nhìn màn hình. Là một đoạn băng hình ảnh gửi qua ứng dụng nhắn tin từ mẹ tôi, bà Trương thị. Đã suốt sáu tháng qua tôi không liên lạc về nhà. Không phải vì tôi bận, mà vì tôi ghét cái không khí ngột ngạt, nghèo nàn, đầy mùi nhang khói và những lời than vãn ở cái làng quê hẻo lánh vùng núi phía Tây Nam ấy. Tôi đã phải giẫm đạp lên rất nhiều thứ, đánh đổi vô số mồ hôi và cả máu để thoát khỏi đó, bám rễ được ở chốn phồn hoa này. Việc nhìn lại quá khứ chỉ làm tôi thấy buồn nôn.
Nhưng lúc này, tin nhắn kèm theo băng hình lại là một dòng chữ gõ vội vàng, sai chính tả lung tung.
“Về ngay! Tiểu Miên… em mày có thứ gì đó… chui rúc trong người!”
Tôi cau mày, chạm tay vào màn hình để phát đoạn băng. Góc quay rung lắc dữ dội, ánh sáng vàng ệch từ bóng đèn sợi đốt hắt xuống một góc tường loang lổ vết ẩm mốc. Ở góc phòng đó, Tiểu Miên, đứa em gái sinh đôi của tôi, đang ngồi co ro bó gối. Con bé mặc một chiếc áo hoa nhạt màu, mái tóc rối bù che khuất nửa khuôn mặt. Nhìn qua, con bé gầy đi rất nhiều, gầy đến độ hai hốc má hóp lại như bộ xương khô.
Nhưng đó không phải là điều đáng sợ nhất.
Trọng tâm của đoạn băng là bờ vai trái của Tiểu Miên. Vùng áo chỗ xương bả vai phồng lên một cục to bằng miệng bát con. Mẹ tôi trong đoạn băng thở dốc sòng sọc, bàn tay run rẩy thò vào khung hình, nắm lấy cổ áo của em gái tôi kéo tuột xuống. Lớp da trần lộ ra. Da của con bé trắng bệch, mỏng tang, nổi rõ những đường gân xanh tím.
Và ngay tại chỗ gồ lên đó, tôi thấy nó.
Dưới lớp biểu bì mỏng manh, có một thứ gì đó đang chuyển động. Không phải kiểu cơ bắp co giật. Mà là một chuyển động có ý thức. Bốn đường rãnh nhỏ xíu, sắc nét, in hằn lên mặt trong của lớp da, chầm chậm kéo lê từ dưới lên trên. Nó giống hệt như có một bàn tay trẻ sơ sinh đang bấu víu vào màng bụng mẹ, cố gắng cào rách lớp vỏ bọc để chui ra ngoài. Bốn ngón tay nhỏ nhắn, rõ ràng đến mức tôi có thể thấy được cả móng tay nhọn hoắt đang chọc vào lớp biểu bì khiến nó căng phồng lên, rỉ ra những giọt máu li ti.
Tôi nín thở. Là một người bán thiết bị y tế, phản xạ đầu tiên của tôi là tìm kiếm một lời giải thích bệnh lý. U quái buồng trứng di căn? Khối u quái thường chứa tóc, răng, thậm chí xương chưa phát triển hoàn thiện. Ký sinh trùng dưới da? Giun sán khổng lồ chăng? Nhưng không một loại u quái hay ký sinh trùng nào lại có hình dạng bốn ngón tay chọc thẳng ra ngoài với một lực đẩy có chủ đích như thế.
Đoạn băng kết thúc bằng tiếng hét thất thanh của mẹ tôi khi bờ vai của Tiểu Miên đột ngột giật nảy lên, kéo theo một âm thanh sột soạt rợn người, giống như tiếng móng tay cào vào mặt kính.
Tôi ngồi lặng trên giường mất ba phút. Đầu óc tôi vận hành với tốc độ tối đa. Tiểu Miên là em sinh đôi của tôi, nhưng tính cách hai đứa hoàn toàn trái ngược. Tôi quyết đoán, thực dụng, có phần tàn nhẫn. Con bé thì nhu mì, cam chịu, lúc nào cũng nép sau lưng tôi. Năm xưa, nhà cửa nghèo túng, gia đình chỉ đủ sức lo cho một đứa lên thành phố học đại học. Tôi đã giành lấy suất đi học đó. Tôi dùng một chút thủ đoạn, đạp ngã vài kẻ cản đường, để lấy được học bổng toàn phần. Số tiền dư ra, tôi gửi về quê phẫu thuật tim bẩm sinh cho con bé. Tôi luôn tự nhủ rằng mình làm mọi thứ dơ bẩn trên đời này đều là vì gia đình, vì bảo vệ đứa em gái yếu ớt kia.
Giờ đây, thứ gì đang ăn mòn con bé?
Sáng hôm sau, tôi thu xếp công việc, đẩy lại toàn bộ lịch họp cho cấp dưới. Tôi mua vé chuyến xe khách sớm nhất chạy về vùng núi phía Tây Nam.
Chuyến xe mất trọn một ngày rưỡi rệu rã bò qua những cung đường đèo quanh co, mây mù giăng kín. Khi tôi xách chiếc vali hàng hiệu bước xuống bến xe thị trấn, bùn đất đỏ quạch lập tức bám đầy gót giày đắt tiền. Ngôi làng của tôi nằm cách thị trấn mười lăm ki lô mét đường đất. Đứng chờ tôi ở bến xe là Chu Chí Viễn, anh rể tôi.
Chí Viễn từng là một gã nông dân vạm vỡ, nước da ngăm đen khỏe khoắn, tính tình chất phác. Hắn yêu Tiểu Miên đến mức sẵn sàng quỳ gối xin mẹ tôi cho cưới, thề thốt sẽ chăm sóc con bé cả đời. Nhưng người đàn ông đứng trước mặt tôi lúc này trông như một cái xác khô. Hắn mặc chiếc áo khoác bạc màu, vai rũ xuống, hai hốc mắt thâm đen, trũng sâu như người nghiện ma túy. Khi thấy tôi, đôi mắt hắn lóe lên một tia hy vọng mỏng manh, nhưng ngay lập tức bị dập tắt bởi sự mệt mỏi cùng cực.
“Chị Linh… chị về rồi.”
Giọng hắn khàn đặc, khô khốc như tiếng giấy nhám cọ vào nhau. Hắn vội vàng giằng lấy chiếc vali trong tay tôi, bước đi liêu xiêu hướng về chiếc xe máy cũ kỹ đậu bên vệ đường.
Tôi ngồi phía sau xe, mặc cho gió núi lạnh buốt tạt vào mặt. Suốt đoạn đường xóc nảy, tôi bắt đầu tra hỏi.
“Chuyện bắt đầu từ khi nào? Anh Chu, anh kể chi tiết cho tôi nghe. Bỏ qua mấy thứ mê tín đi, nói triệu chứng bệnh lý trước.”
Chí Viễn nuốt nước bọt, cổ họng phát ra tiếng ực nặng nề. Hắn kể, mọi chuyện bắt đầu từ hai tháng trước. Ban đầu, Tiểu Miên chỉ than vãn bị đau nhức ở xương bả vai trái. Hắn tưởng con bé làm đồng mệt nên xoa bóp, dán cao. Nhưng cơn đau không dứt mà ngày càng dữ dội. Ba tuần sau, vùng da chỗ đó bắt đầu sưng lên, tạo thành một cục u nhỏ bằng quả chanh. Hắn đưa vợ lên bệnh viện tuyến huyện.
“Bác sĩ ở huyện cho chụp phim X quang, chị Linh ạ.”
Hắn nói, giọng run rẩy hòa lẫn vào tiếng động cơ xe máy nổ lụp bụp.
“Ông bác sĩ già nhìn cái phim xong, mặt cắt không còn một giọt máu. Ông ấy gọi tôi vào phòng kín, khóa chặt cửa lại. Ông ấy chỉ lên tấm phim, chỗ cái cục u của Miên… bên trong đó…”
Tôi nhíu mày, lớn giọng át tiếng gió:
“Bên trong đó có cái gì? Khối u bã đậu? Tích tụ can xi?”
Chí Viễn lắc đầu quầy quậy, bờ vai gầy guộc của hắn run lên.
“Không phải… Nó có cấu trúc xương. Rõ ràng mồn một. Năm đốt ngón tay, xương bàn tay, nối liền với một đoạn xương cẳng tay tí hon. Giống hệt như xương của một đứa trẻ sơ sinh bị nhét vào dưới da vai của Miên vậy. Ông bác sĩ bảo cả đời chưa từng thấy thứ u quái nào thành hình hoàn chỉnh đến mức ấy. Ông ấy khuyên tôi lập tức chuyển Miên lên viện lớn ở thủ đô mà mổ.”
Tôi lạnh lùng đáp:
“Thế sao không đi? Tiền bạc tôi có thể lo toàn bộ. Tại sao lại để con bé nằm nhà chờ chết?”
Chiếc xe máy đột ngột phanh gấp trước một ổ gà lớn khiến tôi suýt lao về phía trước. Chí Viễn quay mặt lại nhìn tôi. Trong đôi mắt vẩn đục của gã đàn ông nông dân chất phác này, tôi nhìn thấy một nỗi kinh hoàng tột độ, một thứ sợ hãi vượt xa những kiến thức y học mà tôi hằng tự hào.
“Tôi đã định bán nhà để đưa cô ấy đi. Nhưng tối hôm đó, Miên đang ngủ thì đột nhiên ngồi bật dậy. Mắt cô ấy vẫn nhắm nghiền, nhưng miệng lại mỉm cười. Không phải nụ cười của Miên, chị Linh ạ. Nó nhếch mép lên tận mang tai.”
Hắn hít một hơi thật sâu, giọng vỡ vụn.
“Cô ấy nắm chặt lấy tay tôi, bàn tay lạnh ngắt như băng, rồi nói bằng một giọng the thé, lạ hoắc… Cô ấy bảo… ‘Nó không muốn đi. Nó cắm rễ vào tủy rồi. Cắt thịt nó, nó sẽ nhai nát tim mày’.”
Tôi im lặng. Gió núi rít qua những tán cây vắng lặng, thổi tung vạt áo khoác của tôi. Một cảm giác ớn lạnh kỳ lạ bò dọc sống lưng, nhưng tôi nhanh chóng đè bẹp nó xuống. Bất luận là khối u quái dị hay ảo giác do chèn ép dây thần kinh, tôi sẽ tự tay kiểm tra. Tôi không tin vào ma quỷ. Tôi chỉ tin vào dao mổ và thuốc sát trùng.
Chiếc xe dừng lại trước khoảnh sân quen thuộc. Ngôi nhà gạch cũ kỹ của gia đình tôi vẫn vậy, lợp ngói âm dương, tường rêu phong bám đầy. Vừa bước vào đến cửa, một mùi hương kỳ dị xộc thẳng vào mũi tôi. Không phải mùi nấm mốc thông thường, cũng không phải mùi phân bón. Đó là mùi của máu ứ đọng lâu ngày, trộn lẫn với mùi tanh nồng của nước ối. Một thứ mùi đặc trưng của sự sống đang thối rữa và một mầm mống dị dạng đang thành hình.
Mẹ tôi lao từ trong bếp ra, túm chặt lấy vạt áo tôi, dập đầu khóc nức nở. Bà có một khả năng tuyệt vời là luôn khóc đúng vào lúc cần người khác giải quyết hậu quả. Tôi hất tay bà ra, bước thẳng về phía căn phòng ngủ nằm ở góc tối nhất của ngôi nhà. Cửa phòng hé mở, không bật đèn.
Tôi đẩy cửa bước vào. Không khí trong phòng đặc quánh, ngột ngạt đến khó thở. Trên chiếc giường gỗ ọp ẹp, Tiểu Miên đang ngồi xoay lưng về phía cửa. Con bé mặc một chiếc áo sơ mi nam rộng thùng thình, có lẽ là áo của Chí Viễn, nhưng phần vai trái đã bị xé rách toạc.
Tôi hít một hơi, bật chiếc đèn pin siêu sáng chuyên dụng mang theo từ thành phố, chiếu thẳng vào lưng em gái.
Cảnh tượng bày ra trước mắt khiến dạ dày tôi quặn thắt, suýt nữa nôn thốc nôn tháo.
Khối u không còn bằng quả chanh nữa. Nó đã bành trướng, chiếm trọn toàn bộ nửa lưng trên bên trái, gồ cao lên cả tấc. Lớp da phủ bên ngoài căng mọng, mỏng đến mức gần như trong suốt, bóng loáng, rỉ ra thứ dịch nhờn màu vàng nhạt. Xuyên qua lớp màng da mỏng manh ấy, tôi có thể nhìn thấy rõ mồn một cấu trúc bên trong.
Một mạng lưới mạch máu chằng chịt, đen ngòm bò ngoằn ngoèo, cắm sâu vào cột sống của Tiểu Miên. Và ở trung tâm khối thịt bầy hầy đó, là một hình hài đang cuộn tròn. Nó có kích thước bằng một con mèo nhỏ. Tôi thấy những đoạn xương trắng toát, sắc nhọn, chưa bọc kín thịt. Tôi thấy những ngón tay kỳ dị, dài ngoẵng, đang liên tục cào cấu, bấu víu vào mặt trong lớp da.
Nhưng thứ khiến tôi thực sự đứng tim, phá vỡ bức tường logic y học cứng ngắc của tôi, nằm ở phần đầu của khối thịt đó. Ngay sát dưới lớp da cổ của Tiểu Miên, có một khe hở nhỏ hẹp. Khi ánh đèn pin của tôi lướt qua, lớp da chỗ đó đột ngột bẹp xuống, rồi há rộng ra. Bên dưới lớp biểu bì mỏng, sát với nhịp đập phập phồng của tĩnh mạch, là một hàm răng.
Một hàm răng chưa hoàn thiện. Những chiếc răng sữa nhỏ xíu, nhọn hoắt như răng cá mập, mọc lộn xộn, trắng ởn. Hàm răng đó đang không ngừng nhai cắn, nghiến vào nhau phát ra những tiếng sột soạt rợn tóc gáy.
Tiểu Miên từ từ quay đầu lại nhìn tôi. Khuôn mặt con bé hốc hác, đôi mắt lờ đờ không tiêu cự. Khóe miệng con bé dính đầy vụn cơm và dầu mỡ.
“Chị Linh… chị về rồi à? Em đói quá… Chị bảo mẹ nấu thêm cơm đi. Em ăn ba bát rồi mà bụng vẫn trống rỗng.”
Giọng con bé thều thào, yếu ớt. Nhưng điều kinh khủng là, khi con bé vừa dứt lời, khối thịt trên vai trái đột nhiên phồng to lên, giật nảy một cái. Hàm răng dưới da há rộng ra, như thể đang cười. Tôi nhận ra một sự thật tàn khốc: thức ăn Tiểu Miên nuốt vào dạ dày, toàn bộ chất dinh dưỡng đã bị rút cạn, truyền thẳng qua đường máu để nuôi dưỡng thứ quái thai đang ký sinh trên lưng. Tiểu Miên càng ăn, con bé càng tiều tụy, còn thứ đó càng lớn nhanh như thổi.
Đột nhiên, cánh tay trái của Tiểu Miên giật bắn lên. Không phải con bé tự đưa tay lên, mà là một lực kéo vô hình từ bắp thịt điều khiển. Cánh tay trái vung lên không trung, vồ lấy chiếc bát sành để trên đầu giường, bốc một nắm cơm nguội lạnh tanh, nhét mạnh vào miệng Tiểu Miên.
“Ăn đi! Ăn đi! Ăn nhiều vào!”
Tiểu Miên khóc lóc, nước mắt giàn giụa, tay phải cố gắng giằng tay trái lại nhưng vô vọng. Cánh tay trái của con bé đã hoàn toàn bị thứ trên lưng khống chế. Nó ép con bé há mồm, nhét cơm vào tận cuống họng, ép con bé nuốt xuống để nuôi dưỡng nó.
Tôi lao tới, dùng toàn bộ sức lực giữ chặt cánh tay trái của Tiểu Miên, ghim chặt xuống nệm. Bắp tay con bé cứng như sắt nguội, vùng vẫy điên cuồng. Tôi nghiến răng, rút con dao mổ cán bọc nhựa vô trùng luôn mang theo trong túi xách ra. Tôi không tin vào tà môn ngoại đạo. Tôi chỉ tin vào vật lý. Tao sẽ rạch da mày ra, lấy kẹp gắp mày vứt vào chậu cồn.
Nhưng mũi dao vừa chạm nhẹ vào lớp da căng phồng, một tiếng gào xé rách màng nhĩ vang lên. Không phải từ miệng Tiểu Miên. Tiếng gào phát ra từ CHÍNH KHỐI THỊT trên vai.
Cùng lúc đó, Tiểu Miên quằn quại, hét lên đau đớn đến mức hai mắt trợn trắng, máu mũi trào ra thành dòng. Khối u sụt mạnh xuống, những ngón tay nhọn hoắt bên trong cắm ngập vào cơ bắp, đâm thẳng về phía tim của con bé.
“Dừng lại! Chị Linh, dừng lại ngay!”
Chí Viễn lao vào phòng, ôm chầm lấy tôi, đẩy mạnh ra xa. Hắn quỳ rạp xuống đất, khóc như một đứa trẻ.
“Không dùng dao được đâu chị ơi! Cứ mỗi lần động vào, nó lại đâm móng tay sâu hơn. Nó dính liền với tủy sống của Miên rồi. Cắt nó, Miên sẽ chết ngay lập tức!”
Tôi đứng thở dốc, cất con dao mổ vào túi. Bàn tay tôi dính đầy mồ hôi lạnh. Lần đầu tiên trong đời, cái vỏ bọc logic hoàn hảo của tôi xuất hiện vết nứt. Tôi lùi lại hai bước, lẳng lặng nhìn vũng máu trên ga giường. Tâm trí tôi nhanh chóng lấy lại sự lạnh lùng đáng sợ vốn có. Nếu y học hiện đại đã bó tay, nếu dao mổ không thể chạm tới, vậy thì tôi sẽ dùng luật chơi của vùng đất này.
Tôi quay ngoắt ra cửa, nhìn thẳng vào mặt mẹ tôi đang đứng run rẩy ở góc phòng.
“Mẹ. Ở làng này, ai biết rõ về mấy thứ dơ bẩn này nhất? Dẫn con đi gặp người đó. Ngay bây giờ.”
Mười lăm phút sau, tôi và mẹ bước thấp bước cao trên con đường đất lầy lội, tiến về phía cuối làng. Nơi đó có một căn nhà gỗ lụp xụp, khói nhang bay mù mịt quanh năm. Đó là nhà của cụ Bạch Bán Tiên, ông lang vườn kiêm thầy phong thủy duy nhất còn sót lại của vùng này.
Bước qua bậc cửa gỗ mục nát, tôi thấy cụ Bạch đang ngồi bó gối trên phản, tay cầm chiếc điếu cày bằng tre lên nước bóng loáng. Lão già này đã gần bảy mươi, gầy nhom, hai mắt đục ngầu nhưng toát lên vẻ tinh ranh, lọc lõi. Xung quanh tường treo đầy những bó thuốc Nam khô héo, bùa chú vẽ bằng chu sa đỏ chót và vài chiếc sọ khỉ mốc meo.
Tôi không vòng vo, ném thẳng xấp tiền mặt một vạn tệ lên chiếc bàn gỗ trước mặt lão.
“Cụ Bạch. Em gái tôi bị thứ gì ký sinh. Bác sĩ bảo có xương, có răng. Dao mổ không chạm vào được. Cụ biết nó là thứ gì, đúng không?”
Cụ Bạch liếc nhìn xấp tiền dày cộp, rồi chậm rãi ngước lên nhìn mẹ tôi. Ánh mắt lão sắc như dao cạo, mang theo sự chế giễu lạnh lẽo. Lão gõ tàn thuốc xuống nền đất.
“Bà Trương. Hai mươi bảy năm trước, lúc bà đẻ, vợ tôi là người đỡ đẻ cho bà. Bà còn nhớ vợ tôi dặn bà cái gì không?”
Mẹ tôi mặt mày trắng bệch, hai đầu gối run lẩy bẩy, bỗng chốc khuỵu xuống sàn nhà, khóc nấc lên.
Tôi nhíu mày, quay sang túm lấy vai mẹ, gằn giọng:
“Hai mươi bảy năm trước làm sao? Mẹ giấu con cái gì?”
Cụ Bạch cười khùng khục, tiếng cười khản đặc như tiếng cú vọ kêu đêm.
“Để lão nói cho cô Tô nghe. Hai mươi bảy năm trước, mẹ cô mang thai ba. Chứ không phải thai đôi. Nhưng nhà nghèo, ăn uống kham khổ, lại làm lụng vất vả. Đến tháng thứ tư, một đứa thai nhi yếu nhất đã bị hai đứa còn lại… hấp thu. Y học các cô gọi là hội chứng thai đôi biến mất gì đó. Đứa thứ ba chết tắc trong bụng đỏ, thịt xương rã ra, bị chính anh chị em ruột của nó nuốt chửng để giành giật sự sống.”
Tôi đứng sững lại. Lời nói của lão già như một tảng băng ném thẳng vào mặt tôi. Thai ba? Hấp thu? Tôi chưa từng nghe ai nhắc đến chuyện này.
Cụ Bạch rít một hơi thuốc lào dài, nhả khói mờ mịt, rồi tiếp tục bằng chất giọng đều đều ma quái:
“Lúc vợ tôi đỡ đẻ ra cô và cái Miên, bà ấy thấy phần nhau thai có một cục máu đen sì, cứng ngắc, to bằng nắm tay. Đó là phần xác tàn dư của đứa thứ ba. Theo tục lệ làng này, nhau thai của thai ba mà chết yểu phải được chia làm ba phần, chôn ở ba hướng Đông, Tây, Nam, yểm thêm bùa chú để hồn phách đứa trẻ không thành hình được siêu thoát. Vợ tôi dặn đi dặn lại mẹ cô. Nhưng bà Trương đây tiếc tiền mua bùa chú mâm cúng, lại sợ người làng dị nghị đẻ quái thai, nên đem bọc nhau thai ấy vứt bừa xuống cái giếng cạn sau miếu Thành Hoàng.”
Mẹ tôi bò toài trên mặt đất, ôm lấy chân cụ Bạch, khóc lóc thảm thiết:
“Tôi sai rồi! Cụ ơi tôi có tội! Nhưng lúc đó nhà nghèo quá, gạo không có mà ăn, lấy đâu ra tiền làm lễ… Cụ cứu cái Miên nhà tôi với!”
Tôi lạnh lùng đá chân mẹ ra, đứng thẳng lưng, nhìn chằm chằm vào cụ Bạch. Trái tim tôi đập thình thịch, nhưng đầu óc lại tỉnh táo lạ thường. Không có sự thương xót, không có sự hoảng loạn. Chỉ có những mảnh ghép dữ kiện đang được lắp ráp lại với nhau.
“Vậy thứ đang mọc trên lưng Tiểu Miên… chính là đứa thứ ba đó? Nó quay về đòi mạng?”
Cụ Bạch gật gù, vuốt chòm râu lưa thưa.
“Nó gọi là Thôn Thai. Bào thai bị nuốt chửng. Nó không sống, cũng chưa từng chết. Nó kẹt ở giữa. Suốt hai mươi bảy năm, oán khí của nó bám víu vào cái bọc nhau dưới giếng cạn. Giờ nó đã hút đủ âm khí, nó cần một cơ thể có cùng huyết thống để hoàn thiện hình hài. Nó đang mượn xương, mượn thịt của em gái cô để tự nặn ra thân xác cho chính nó. Khi nào nó mọc đủ răng, đủ tay chân bên trong… nó sẽ lộn trái cơ thể con bé ra ngoài. Giống như lộn một chiếc bít tất. Con bé Miên sẽ thành cái vỏ rỗng, còn nó sẽ chính thức được sinh ra.”
Khung cảnh lộn trái một cơ thể người xẹt qua não tôi, rùng rợn đến mức buồn nôn. Nhưng tôi cắn chặt răng, nuốt vị chua chát xuống cổ họng. Tôi kéo ghế gỗ, ngồi đối diện lão già, gõ từng nhịp ngón tay xuống bàn.
“Nguyên lý hoạt động của ký sinh trùng là bám vào vật chủ để hút sinh chất. Nếu vật chủ chết, nó cũng mất nguồn sống. Trừ khi… nó tìm được một vật chủ khác ngon lành hơn. Cụ Bạch, nói thẳng đi. Có cách nào chuyển nó sang người khác không?”
Cụ Bạch khựng lại. Lão mở to hai mắt, nhìn tôi trân trân. Có lẽ trong suốt mấy chục năm hành nghề, lão chưa từng gặp người nhà bệnh nhân nào khi nghe tin sét đánh lại không gào khóc xin bùa chú, mà lập tức hỏi cách… hãm hại người khác đè mạng. Ánh mắt lão nhìn tôi chuyển từ chế giễu sang một thứ gì đó giống như e dè.
“Cô Tô… cô quả thực là người thành phố. Độc ác gọn gàng lắm.”
Lão hắng giọng, vơ lấy xấp tiền đút vào túi áo trong.
“Thôn Thai không giống ma quỷ thông thường. Nó không có linh trí, chỉ có bản năng sinh tồn. Nó bám vào em gái cô vì hai đứa cùng chung bào thai. Nhưng, bản chất của nó là một thứ ký sinh. Nó sống bằng cách hút cạn sinh lực người khác. Vì thế, nó cực kỳ thèm khát những kẻ có CÙNG BẢN CHẤT với nó.”
Tôi nhướng mày:
“Cùng bản chất? Ý cụ là sao?”
“Kẻ nào sống trên đời bằng cách bòn rút mồ hôi nước mắt của người khác, kẻ nào chiếm đoạt tài sản, cơ hội, sinh mạng của đồng loại để vỗ béo bản thân… kẻ đó chính là một cái ổ ký sinh khổng lồ. Nếu cô tìm được một kẻ như vậy, để hắn chạm tay trần vào khối thịt trên lưng Tiểu Miên trong lúc lòng tham của hắn đang bốc lên cao nhất… Thôn Thai sẽ ngửi thấy mùi vị đồng loại. Nó sẽ tự động nhả em gái cô ra, chui tọt sang người kẻ đó. Lão gọi đó là mồi nhử chuyển nghiệp.”
Tôi im lặng lắng nghe, não bộ phân tích dữ kiện với tốc độ ánh sáng. Cần một kẻ tham lam. Một kẻ sống bằng cách hút máu người khác. Một con ký sinh trùng của xã hội.
Khóe môi tôi từ từ nhếch lên thành một nụ cười lạnh lẽo. Tôi biết chính xác mình phải tìm ai.
Ngôi làng này giống như một khối u ác tính của xã hội, cắt thì không được mà để lại thì nhức nhối. Và con vi khuẩn gây viêm nhiễm thối rữa nhất ở cái làng này, không ai khác chính là Hoàng Đại Lợi, gã trưởng thôn kiêm bí thư chi bộ.
