Chương 1 - Hồn Đăng Lục

← Chương trướcChương sau →

Theo dõi phở để rùng mình trong đêm. Văn án: Cố Ninh An nghe thấy ma khóc từ năm ba tuổi. Cô không thấy chúng, chỉ nghe. Mỗi đêm, tiếng rên rỉ xuyên qua khe cửa, tiếng cào móng trên tường, tiếng ai đó gọi tên cô bằng giọng nói của người đã chết. Hai mươi năm, cô học cách nhét tai nghe không dây và giả điếc. Cho đến khi sư phụ thua sạch tiền mạt chược, đẩy cô lên một ngọn núi có khu nghỉ dưỡng tỷ tệ, nơi bảy người chết trong ba tháng, nơi nền bê tông trộn lẫn xương trẻ sơ sinh, và nơi tiếng khóc không còn thì thầm nữa. Chúng gào thét.

[BGM:FADE:FILE:vui vẻ/Chiapas Marimba – Jimena Contreras.mp3]

Tôi tên là Cố Ninh An. Hai mươi ba tuổi. Nghề nghiệp chính là nhân viên thu ngân ca đêm tại một cửa hàng tiện lợi dưới chân đồi ngoại ô thành Lương Châu. Nghề nghiệp phụ là đệ tử đời thứ sáu của Vạn Thanh Quán, một đạo quán rách nát nằm tít trên đỉnh đồi, nơi mà tiền nhang đèn hằng tháng còn không đủ để mua ba bát phở bò đầy đủ thịt.

[SFX:FILE:10_Glitch_Digital/ef_000344.wav]

Tiếng máy tính tiền vang lên khô khốc. Tôi đưa tay đón lấy tờ mười tệ từ một gã đàn ông say xỉn, thối lại tiền thừa, rồi gật đầu chào theo đúng tiêu chuẩn dịch vụ. Gã lảo đảo bước ra ngoài cửa kính.

Ngay khi bóng gã vừa khuất, một giọng nói nhão nhoẹt, ướt sũng vang lên ngay sát bên tai trái của tôi.

[SPEED:0.9]

“Cô ơi… cô tính nhầm tiền rồi… ổ bánh mì của tôi… cớ sao cô không tính…”

[SPEED:RESET]

Tôi không quay đầu lại. Tay tôi vẫn đều đặn sắp xếp lại những gói kẹo cao su trên kệ. Giọng nói ấy thuộc về một bà lão. Bà ta đã đứng ở góc quầy nước ngọt suốt ba giờ đồng hồ. Nước từ quần áo bà ta rỏ xuống sàn nhà thành một vũng lớn, bốc lên mùi bùn đất và rong rêu thối rữa. Tôi biết bà ta chết đuối. Tôi biết bà ta đang cố đưa cho tôi một nắm tiền âm phủ nhàu nát. Tôi biết tất cả những điều đó, không phải vì tôi nhìn thấy bà ta.

Mệnh của tôi là Mệnh Quỷ Khốc. Quỷ khóc.

Từ năm ba tuổi, tôi đã bị bỏ rơi trước cổng Vạn Thanh Quán với một lá bùa dán chặt trên ngực áo. Sư phụ tôi, Mạc Nguyên, nói rằng lá bùa đó dùng để phong bế thính giác của tôi, nhưng người dán bùa tay nghề quá kém, hoặc có lẽ do số mạng tôi quá cứng. Tôi không bao giờ nhìn thấy ma quỷ. Mắt tôi chỉ thấy người sống, thấy đồ vật, thấy ánh mặt trời. Nhưng tai tôi lại là một trạm thu phát sóng vĩnh cửu của cõi âm.

Tôi nghe thấy tiếng rên rỉ của những kẻ chết oan. Tôi nghe thấy tiếng móng tay cào vào nắp quan tài của những người bị chôn sống. Tôi nghe thấy tiếng thở dài của những vong linh vất vưởng không nơi nương tựa.

Và cách duy nhất để tôi sống sót qua hai mươi năm đầy rẫy tiếng ồn ào bệnh hoạn đó, là hai chiếc tai nghe không dây lúc nào cũng nhét chặt trong tai, mở nhạc rock với âm lượng lớn nhất.

[SFX:FILE:03_Click_Typing/ef_000109.wav]

Tôi đưa tay gõ nhẹ vào bên tai nghe phải, tăng âm lượng lên thêm một nấc. Tiếng trống dồn dập vang lên, đè bẹp giọng nói ướt sũng của bà lão chết đuối. Tôi thầm nghĩ, mình không sợ ma, mình chỉ sợ nghèo. Ma quỷ không trả tiền điện, không mua mì tôm, và chắc chắn không giúp Vạn Thanh Quán lợp lại cái mái ngói đã dột nát suốt bốn mùa mưa.

Đúng lúc đó, điện thoại trong túi tạp dề của tôi rung lên. Màn hình hiển thị một tin nhắn thoại từ dãy số quen thuộc. Lão đầu tử Mạc Nguyên.

Tôi thở dài, tạm dừng bản nhạc rock, đưa điện thoại lên tai.

[SPEED:1.2]

“Ê. Thằng cả và con nhỏ, về quán ngay. Có khách quý. Tự lo liệu mà dọn dẹp cái sân cho sạch sẽ. Chúng ta sắp giàu rồi!”

[SPEED:RESET]

Giọng nói ồm ồm, khàn đặc mùi thuốc lá rẻ tiền của lão vang lên, kèm theo đó là tiếng lộc cộc của những quân bài mạt chược va vào nhau. Tôi đảo mắt. Lại là mạt chược. Chắc chắn lão lại vừa thua sạch số tiền cúng điếu ít ỏi của bà vương đầu ngõ.

Tôi cởi tạp dề, ném cho cậu đồng nghiệp ca sáng vừa bước vào cửa, rồi vớ lấy chiếc áo khoác bạc màu, bước nhanh ra khỏi cửa hàng.

[BGM:STOP]

[BGM:FADE:FILE:u ám/Lurking Shadows – Myuu.mp3]

Đường lên Vạn Thanh Quán là một con dốc đá lởm chởm, cỏ dại mọc um tùm hai bên. Khi tôi đẩy cánh cửa gỗ mục nát bước vào sân, cảnh tượng đập vào mắt vẫn quen thuộc đến thảm hại. Sân gạch bám rêu. Lư hương chính giữa nứt một đường dài.

Ngồi xổm bên hiên nhà là Lâm Cảnh Châu, sư huynh của tôi. Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh, phẳng phiu đến mức không có một nếp nhăn, trái ngược hoàn toàn với khung cảnh hoang tàn xung quanh. Cảnh Châu đang cặm cụi dùng bút chu sa vẽ bùa lên những mảnh giấy nhỏ xíu, sau đó cẩn thận ép chúng vào giữa hai lớp nhựa trong suốt.

Tôi bước tới, đá nhẹ vào mũi giày da bóng lộn của anh.

[SPEED:1.2]

“Huynh lại làm cái trò lừa đảo gì đấy?”

[SPEED:RESET]

Cảnh Châu ngẩng đầu lên. Gương mặt anh thanh tú, cặp kính gọng vàng che đi đôi mắt lúc nào cũng sâu thẳm và khó đoán. Anh đẩy gọng kính, giọng nói ôn hòa, chậm rãi.

[SPEED:0.9]

“Không phải lừa đảo, sư muội. Đây gọi là thích ứng với thời cuộc. Cửa hàng trực tuyến của chúng ta mang tên Tâm Linh Nghệ Thuật. Anh đang làm thẻ đánh dấu trang sách phong thủy làm bằng tay, trang trí bàn học cực kỳ thư giãn. Giới trẻ bây giờ rất thích những món đồ mang yếu tố chữa lành.”

[SPEED:RESET]

Tôi cười khẩy, ngồi phịch xuống bậc thềm. Cảnh Châu là vị thiếu gia bị gia tộc y học danh giá họ Lâm từ mặt. Nguyên nhân ư? Trong một ca phẫu thuật, anh đã bình thản ghi vào bệnh án rằng bệnh nhân số bảy vừa đứng dậy bước ra khỏi phòng, trong khi nhịp tim trên máy đo đã phẳng lì từ hai giờ trước. Gia đình đưa anh vào viện tâm thần. Anh trốn thoát, lang thang ba năm, cuối cùng được sư phụ nhặt về cùng với tôi.

Cảnh Châu có một thói quen ám ảnh cưỡng chế với sự ngăn nắp. Bùa chú của anh được phân loại theo bảng màu. Bùa bình an màu đỏ, bùa trừ tà màu vàng, bùa dẫn hồn màu xanh. Anh ghi chép mọi thứ vào một cuốn sổ tay bìa da dày cộm. Nhìn bề ngoài, anh giống một bác sĩ tâm lý hơn là một đạo sĩ. Nhưng tôi biết rõ, khi Cảnh Châu rút kiếm gỗ đào ra, anh tàn nhẫn và chính xác như một lưỡi dao mổ.

[SFX:FILE:17_Vehicle_Transport/ef_000497.wav]

Tiếng động cơ trầm thấp vang lên từ dưới chân dốc cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Một chiếc xe sang màu đen bóng lộn, dài ngoẵng, lầm lì trườn lên đoạn đường đất gập ghềnh rồi đỗ xịch trước cổng đạo quán. Cánh cửa xe mở ra. Một gã đàn ông mặc vest đắt tiền, mồ hôi ướt đẫm trán, xách theo một chiếc cặp da đen vội vã bước vào. Gã nhìn quanh sân quán rách nát, ánh mắt lộ rõ vẻ nghi ngờ và khinh bỉ, nhưng sự sợ hãi trên gương mặt gã còn lớn hơn.

Sư phụ Mạc Nguyên từ trong nhà chính bước ra. Lão mặc một bộ đạo bào nhăn nhúm, râu ria lởm chởm, tay cầm chiếc quạt mo cau phe phẩy. Lão hất hàm về phía bộ bàn ghế gỗ xập xệ.

[SPEED:0.9]

“Ngồi đi. Mang bao nhiêu tới?”

[SPEED:RESET]

Gã trợ lý nuốt khan, đặt chiếc cặp da lên bàn, mở chốt.

[SFX:FILE:16_Door_Object/ef_000484.wav]

Bên trong là những tập tiền giấy đỏ chót xếp ngay ngắn, cùng một tệp hồ sơ dày cộm.

[SPEED:1.2]

“Một trăm vạn tệ. Chủ tịch Hàn Tử Ngọc của tập đoàn bất động sản Ngọc Sơn gửi lời chào đến Mạc chưởng quán. Đây là tiền đặt cọc. Nếu công việc hoàn thành trước lễ khai trương vào tuần sau, số tiền sẽ tăng gấp ba.”

[SPEED:RESET]

Tôi huýt sáo một tiếng. Ba trăm vạn tệ. Đủ để đập bỏ Vạn Thanh Quán xây lại thành một cung điện, mua thêm mười bộ vest cho Cảnh Châu và đóng tiền mạng internet cho tôi tới kiếp sau.

Cảnh Châu đặt bút chu sa xuống, vươn tay lấy tệp hồ sơ mở ra. Đôi mắt sau tròng kính gọng vàng khẽ nheo lại. Anh lật từng trang, giọng đọc đều đều, lạnh lùng.

[SPEED:0.9]

“Khu nghỉ dưỡng Vân Sơn Các. Nằm trên đỉnh núi Vân Sơn. Khởi công cách đây mười tám tháng. Trong ba tháng gần đây, có bảy công nhân tử vong. Người thứ nhất, ngã giàn giáo, xương sườn gãy nát đâm thủng phổi. Người thứ hai, kẹt thang máy công nghiệp, cơ thể bị ép đứt làm đôi. Người thứ ba, sập trần bê tông, ngạt thở. Người thứ tư…”

[SPEED:RESET]

[SFX:FILE:05_Paper_Page/ef_000159.wav]

Cảnh Châu lật nhanh các trang hồ sơ. Những bức ảnh hiện trường đẫm máu lướt qua. Mặt gã trợ lý trắng bệch, mồ hôi chảy ròng ròng xuống cằm.

[SPEED:1.2]

“Ban đầu chúng tôi xử lý như tai nạn lao động.”

Gã trợ lý lắp bắp. “Đền bù thỏa đáng. Dập tắt truyền thông. Nhưng… nhưng đến người thứ bảy, mọi chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát. Công nhân bỏ trốn hết. Bọn họ đồn rằng… ngọn núi đó ăn thịt người. Chủ tịch Hàn yêu cầu quý quán cử người đến tẩy uế toàn bộ khu nghỉ dưỡng. Bằng mọi giá phải dọn sạch sẽ trước ngày khai trương.”

[SPEED:RESET]

Mạc Nguyên cầm một xấp tiền lên, khẽ vẩy vẩy. Tiếng giấy bạc cọ xát vào nhau nghe thật êm tai. Lão nhìn gã trợ lý, rồi quay sang nhìn tôi và Cảnh Châu.

[SPEED:0.9]

“Hai đứa bây thu xếp đồ đạc. Chiều nay xuất phát. Thằng cả mang theo la bàn. Con nhỏ mang theo bùa. Tự lo liệu. Đừng làm mất mặt Vạn Thanh Quán.”

[SPEED:RESET]

Tôi trừng mắt nhìn lão.

[SPEED:1.2]

“Sư phụ, bảy mạng người trong ba tháng. Đây không phải là tà ma vớ vẩn. Đây là hung sát. Lão định đẩy hai đứa học việc vào chỗ chết để lấy tiền đi đánh mạt chược sao?”

[SPEED:RESET]

Mạc Nguyên ngáp một cái thật lớn, xoay người bước vào trong nhà, vứt lại một câu nhẹ bẫng.

[SPEED:0.9]

“Chết thì ta sẽ đốt cho hai đứa mỗi người một cái biệt thự giấy. Đi đi. Không kiếm đủ tiền thì đừng có vác mặt về.”

[SPEED:RESET]

Tôi tức giận nghiến răng, định lao tới cãi lý thì Cảnh Châu đã đưa tay cản lại. Anh gấp hồ sơ, nhét vào ba lô, rồi quay sang gã trợ lý.

[SPEED:1.2]

“Chúng tôi nhận giao dịch này. Xin chuẩn bị xe đón.”

[SPEED:RESET]

Tôi thở hắt ra, vò đầu bứt tai. Tôi biết, một khi Cảnh Châu đã quyết định, thì mười con trâu cũng không kéo lại được. Tôi đành lững thững đi vào phòng, gom vài bộ quần áo, nhét ba hộp mì tôm vào ba lô, và không quên kiểm tra lại hộp sạc tai nghe.

Trong góc phòng tối tăm, một chiếc đèn lồng giấy cũ kỹ đặt trên chiếc bàn gỗ nhỏ bỗng nhiên rung lên bần bật. Ánh sáng le lói bên trong đèn lồng chuyển từ màu vàng nhạt sang màu xanh lục. Một giọng nói trẻ con lanh lảnh, mang đậm vẻ trào phúng vang lên trong đầu tôi.

[SPEED:1.2]

“Xú nha đầu, đi chơi mà không rủ ta à? Có biết ta ở nhà một mình buồn chán đến mức đếm được cả số con kiến bò qua ngưỡng cửa không?”

[SPEED:RESET]

Tôi khẽ tặc lưỡi, bước tới xách chiếc đèn lồng lên. Đây là A Vong. Một gia quỷ. Một hồn ma hài nhi đã sống cùng Vạn Thanh Quán suốt ba mươi năm. Sư phụ nhặt được nó tại một ngôi miếu hoang. Khác với những ác linh ngoài kia, A Vong thích buôn chuyện, ghiền ăn kẹo giấy cúng, và đặc biệt sợ cô đơn. Hình hài của nó bị nhốt trong chiếc đèn lồng này. Khi nó sợ, chiếc đèn lồng sẽ co rúm lại bằng quả óc chó. Khi nó vui, ánh sáng sẽ tỏa ra ấm áp.

Tôi búng nhẹ vào lớp giấy bọc ngoài đèn lồng.

[SPEED:1.2]

“Đi kiếm tiền, không phải đi chơi. Ngươi ngoan ngoãn đi theo, nếu có biến thì tự lo mà trốn, ta không rảnh bế ngươi đâu.”

[SPEED:RESET]

A Vong hừ lạnh một tiếng.

[SPEED:0.9]

“Ta sống ba trăm năm rồi, còn cần một con nhóc vắt mũi chưa sạch bảo vệ sao? Chết cũng không tệ. Tệ là bên kia không có mạng internet để xem phim truyền hình thôi.”

[SPEED:RESET]

Tôi nhếch mép, nhét chiếc đèn lồng vào ngăn ngoài của ba lô. Đội ngũ trừ tà của Vạn Thanh Quán chính thức xuất phát: một gã sư huynh ám ảnh cưỡng chế, một con nhỏ giả điếc sợ nghèo, và một con quỷ hài nhi nghiện phim truyền hình.

[BGM:STOP]

[BGM:FADE:FILE:u ám/Devil’s Organ – Jimena Contreras.mp3]

Chặng đường từ thành phố Lương Châu lên đỉnh núi Vân Sơn kéo dài ba giờ đồng hồ. Chiếc xe sang chạy êm ru trên con đường nhựa mới toanh, uốn lượn quanh những sườn đồi phủ đầy sương mù. Càng lên cao, không khí càng lạnh lẽo. Tôi ngồi ở hàng ghế sau, nhắm mắt, bật nhạc rock. Nhưng dù âm lượng đã ở mức tối đa, tôi vẫn cảm nhận được một luồng áp lực vô hình đang đè nặng lên màng nhĩ. Đó không phải là một âm thanh cụ thể, mà là một sự rung động. Giống như ngọn núi này đang thở. Một nhịp thở thoi thóp, đau đớn.

Khu nghỉ dưỡng Vân Sơn Các hiện ra sau một khúc cua gấp. Tòa nhà chính được thiết kế theo phong cách hiện đại, kính cường lực bọc kín bốn phía, phản chiếu bầu trời xám xịt. Xung quanh là hàng chục khu biệt thự nhỏ nằm rải rác giữa rừng thông. Từ xa nhìn lại, nơi này toát lên vẻ xa hoa lộng lẫy của một dự án tỷ tệ.

Nhưng khi bước xuống xe, mũi tôi lập tức ngửi thấy một mùi vị kỳ lạ. Không phải mùi nhựa thông, không phải mùi đất ẩm. Đó là mùi rỉ sét. Mùi của máu khô quyện lẫn vào trong xi măng và cốt thép.

Đứng chờ chúng tôi ở sảnh chính là một người đàn ông trạc bốn mươi tuổi, mặc bộ đồ lụa kiểu Đường màu xám tro. Hắn ta chắp tay sau lưng, gương mặt gầy guộc, đôi mắt hẹp dài lóe lên sự tinh ranh. Hắn nở một nụ cười cực kỳ hoàn hảo, chính xác như đã tập luyện hàng nghìn lần trước gương, nhưng đôi mắt thì lạnh lẽo vô hồn.

Gã trợ lý vội vàng tiến lên giới thiệu.

[SPEED:1.2]

“Hai vị đạo trưởng, đây là tiên sinh Doãn Bách, cố vấn phong thủy trưởng của dự án Vân Sơn Các. Tiên sinh Doãn, đây là người của Vạn Thanh Quán.”

[SPEED:RESET]

Doãn Bách bước tới, ánh mắt lướt qua Cảnh Châu, rồi dừng lại ở tôi, mang theo sự đánh giá trần trụi.

[SPEED:0.9]

“Hai vị đạo trưởng trẻ tuổi quá nhỉ. Tôi cứ tưởng Mạc chưởng quán sẽ đích thân xuất sơn, hoặc ít nhất cũng cử người nhiều kinh nghiệm hơn. Chuyện ở đây không phải trò đùa của sinh viên thực tập đâu.”

[SPEED:RESET]

Tôi rút một bên tai nghe ra, nhét vào túi áo, nhìn thẳng vào mặt hắn, môi vẽ lên một nụ cười mỉa mai.

[SPEED:1.2]

“Tiền chủ tịch Hàn trả chưa đủ để mua kinh nghiệm của sư phụ tôi. Số đó chỉ đủ mua hai đứa sinh viên thực tập chúng tôi thôi. Tiên sinh Doãn chê ít thì có thể tự móc tiền túi ra bù vào, chúng tôi lập tức gọi sư phụ tới hầu hạ.”

[SPEED:RESET]

Khóe miệng Doãn Bách hơi giật nhẹ. Hắn không ngờ một đạo sĩ vắt mũi chưa sạch lại dám ăn nói ngang ngược như vậy. Hắn thu lại nụ cười, giọng điệu trở nên nhạt nhẽo.

[SPEED:0.9]

“Tuổi trẻ tài cao. Hy vọng bản lĩnh của cô cũng sắc bén như cái miệng. Đi theo tôi, tôi sẽ đưa các vị đi xem hiện trường.”

[SPEED:RESET]

[SFX:FILE:22_Footstep_Movement/ef_000549.wav]

Chúng tôi theo chân Doãn Bách đi sâu vào khu vực công trường chưa hoàn thiện. Những mảng tường bê tông xám xịt lộ ra, trơ trọi cốt thép. Không một bóng công nhân. Gió lùa qua những hành lang trống hoác tạo ra âm thanh u u oán oán.

Khi đi ngang qua cổng phụ của công trường, tôi khựng lại. Cảnh Châu cũng dừng bước.

Nằm nép mình dưới bóng một cây thông cổ thụ là một ngôi miếu nhỏ xíu. Ngôi miếu được xây bằng gạch đỏ, mái lợp ngói âm dương, bên trong đặt một bức tượng bằng đất nung sơn màu lòe loẹt. Bát nhang trước miếu cắm chi chít những chân nhang đỏ rực, khói tỏa nghi ngút. Khay trái cây dâng cúng tươi rói, không một vết bầm dập.

[SPEED:1.2]

“Đây là cái gì?”

Cảnh Châu hỏi, giọng cảnh giác.

[SPEED:RESET]

Doãn Bách liếc nhìn ngôi miếu, nhún vai vẻ dửng dưng.

[SPEED:0.9]

“Miếu Sơn Thần. Công nhân ở đây lập ra để cầu bình an. Các vị biết đấy, dân lao động tay chân rất tin vào thần linh. Từ lúc có người chết, ngày nào họ cũng thắp nhang bái lạy. Chủ tịch Hàn là người rộng lượng, không cấm cản tín ngưỡng của nhân viên.”

[SPEED:RESET]

Tôi híp mắt nhìn ngôi miếu. Có điều gì đó cực kỳ sai trái ở đây. Hương khói bay lên từ bát nhang không tản ra trong không trung. Thay vì bay lên trời cao, những làn khói trắng đục lại quẩn quanh bức tượng, rồi từ từ chìm xuống mặt đất, giống như bị một lực hút vô hình kéo tuột xuống dưới lớp đất đá.

Tôi thoáng thấy Doãn Bách liếc nhìn ngôi miếu. Khóe môi hắn cong lên một góc rất nhỏ, một nụ cười kìm nén sự đắc ý tột độ. Hắn đang nói dối.

Tôi nhét lại tai nghe vào tai, giả vờ như không quan tâm, tiếp tục bước đi. Trong đầu tôi, giọng nói của A Vong vang lên the thé.

[SPEED:1.2]

“Xú nha đầu! Cái miếu đó… bức tượng đó… tà khí nồng nặc! Nó không phải thần! Nó là một cái lồng!”

[SPEED:RESET]

Tôi gõ nhẹ vào ba lô hai cái, ra hiệu cho A Vong im lặng. Trò chơi này không đơn giản như một vụ trừ tà thông thường. Có kẻ đang cố tình bày binh bố trận. Và kẻ đó đang đứng ngay trước mặt chúng tôi.

[BGM:STOP]

[BGM:FADE:FILE:buồn/Windswept – ann annie.mp3]

Đêm đầu tiên tại Vân Sơn Các.

Chúng tôi được bố trí nghỉ ngơi trong một căn phòng tạm ở tầng một của tòa nhà chính. Doãn Bách và gã trợ lý đã rời đi, để lại toàn bộ khu vực rộng lớn chìm trong bóng tối. Hệ thống điện chưa hoàn thiện, ánh sáng duy nhất đến từ chiếc đèn pin dã chiến mà Cảnh Châu mang theo.

Cảnh Châu dọn dẹp mặt bàn gỗ, trải rộng bản đồ quy hoạch của khu nghỉ dưỡng. Bàn tay anh cầm cây bút đỏ, cử động dứt khoát, chấm đúng bảy điểm lên mặt giấy. Đó là bảy vị trí mà bảy người công nhân đã tử vong.

[SFX:FILE:03_Click_Typing/ef_000122.wav]

Anh lùi lại một bước, khoanh tay trước ngực, ánh mắt dán chặt vào những chấm đỏ. Ánh đèn hắt lên gương mặt anh, tạo ra những vùng sáng tối sắc nét.

[SPEED:1.2]

“Sư muội. Nhìn này.”

[SPEED:RESET]

Tôi tháo một bên tai nghe ra, bước tới cạnh bàn. Bảy chấm đỏ nằm rải rác trên bản đồ, dường như không theo một quy luật nào. Người ngã giàn giáo ở khu đông. Người kẹt thang máy ở khu tây. Người sập trần bê tông ở sảnh trung tâm. Nhưng khi Cảnh Châu dùng thước kẻ, nối các chấm đỏ lại với nhau bằng những đường thẳng liên tục, một hình vẽ kỳ lạ hiện ra.

Đó là hình dáng của một chiếc muôi múc nước. Bảy điểm sáng. Bảy sinh mạng.

Tôi cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

[SPEED:1.2]

“Thất Tinh Trận.”

Tôi thốt lên.

[SPEED:RESET]

Cảnh Châu gật đầu, sắc mặt ngưng trọng.

[SPEED:0.9]

“Đúng vậy. Thất Tinh Bắc Đẩu Trận. Nhưng đây không phải là trận pháp bảo vệ. Hướng của bảy ngôi sao này bị đảo ngược. Chúng đang cắm đầu xuống đất. Đây là trận pháp dùng để ‘câu’ âm khí từ lòng đất lên. Bảy người công nhân kia không chết vì tai nạn. Bọn họ bị chọn làm vật hiến tế, bị giết ở bảy tọa độ chính xác để kích hoạt trận pháp này.”

[SPEED:RESET]

Tôi hít một hơi thật sâu. Kẻ nào đó đã biến toàn bộ khu công trường tỷ tệ này thành một bàn cờ tâm linh khổng lồ. Và bảy mạng người chỉ là những quân cờ thí.

Đột nhiên, chiếc đèn lồng trong ba lô của tôi rơi bịch xuống sàn nhà.

[SFX:FILE:16_Door_Object/ef_000473.wav]

Ánh sáng bên trong tắt ngúm. Lớp giấy dó nhăn nhúm lại, co rút kích thước chỉ còn bằng một nắm tay. Giọng của A Vong vang lên trong đầu tôi, run rẩy, ngắt quãng, đứt hơi.

[SPEED:1.2]

“Chị ơi… dưới kia… có cái gì đang GỌI em xuống…”

[SPEED:RESET]

Tôi nhíu mày. Thằng nhóc này chưa bao giờ gọi tôi là chị. Trừ khi nó thực sự, thực sự kinh hãi.

[SPEED:1.2]

“A Vong? Có chuyện gì?”

[SPEED:RESET]

Nó không trả lời. Chiếc đèn lồng rung lên từng đợt như người lên cơn sốt rét.

Tôi đưa tay lên tai, từ từ rút chiếc tai nghe còn lại ra khỏi màng nhĩ.

[SFX:FILE:01_Whoosh_Transition/ef_000042.wav]

Ngay khoảnh khắc âm nhạc biến mất, một thế giới khác ập vào tâm trí tôi.

Không có tiếng gió rít. Không có tiếng côn trùng kêu. Sự im lặng của ngọn núi bị xé toạc bởi một thứ âm thanh đặc quánh, nhầy nhụa, dội lên từ ngay dưới lòng bàn chân tôi.

Đó là tiếng khóc.

Không phải tiếng khóc của một người. Mà là hàng trăm, hàng nghìn tiếng khóc đan xen vào nhau. Tiếng khóc ê a của trẻ sơ sinh. Tiếng khóc nấc nghẹn của những sinh linh chưa kịp chào đời. Chúng không vọng lại từ xa. Chúng phát ra từ TỪNG VIÊN GẠCH, TỪNG TRỤ BÊ TÔNG, TỪNG MẢNG TƯỜNG XUNG QUANH CHÚNG TÔI.

Mặt đất dưới chân tôi đang rên rỉ. Tòa nhà này đang gào thét.

Tôi lảo đảo lùi lại, hai tay ôm lấy đầu. Âm thanh đó quá lớn, quá đau đớn, chúng khoan thẳng vào não bộ, mang theo sự tuyệt vọng bị giam cầm suốt hàng trăm năm. Bọn trẻ bị nhốt. Bọn trẻ đang cố thoát ra nhưng bị một khối vật chất khổng lồ đè nát.

Giữa biển tiếng khóc hỗn loạn đó, một giọng nói phụ nữ trầm đục, đặc sệt oán khí, từ từ cất lên. Nó kéo dài từng chữ, vang vọng ngay sát gáy tôi, lạnh buốt như băng.

[SPEED:0.9]

“Chúng… sẽ… lấy… mạng… con…”

[SPEED:RESET]

Tôi cắn chặt môi đến bật máu để không thét lên. Cơn buồn nôn trào ngược lên cổ họng. Tôi vội vã nhét cả hai chiếc tai nghe vào tai, dùng ngón tay bấm liên tục vào nút tăng âm lượng cho đến khi tiếng guitar điện chói tai đâm rách màng nhĩ, át đi mọi âm thanh từ cõi âm.

Mồ hôi lạnh ướt sũng lưng áo. Tôi chống tay lên bàn, thở dốc.

Cảnh Châu vội vàng đỡ lấy vai tôi, ánh mắt lộ rõ sự lo lắng.

[SPEED:1.2]

“Ninh An! Muội nghe thấy gì?”

[SPEED:RESET]

Tôi ngẩng mặt nhìn Cảnh Châu. Tay tôi run lẩy bẩy, nhưng tôi cố ép khóe môi mình nhếch lên, tạo ra một nụ cười giả tạo nhất có thể. Tôi nuốt vị máu tanh trong miệng xuống, giọng nói bình thản đến mức lạnh lùng.

[SPEED:1.2]

“Sư huynh. Tôi nghĩ chúng ta nên gọi điện cho lão đầu tử.”

[SPEED:RESET]

Cảnh Châu nhíu mày.

[SPEED:0.9]

“Để làm gì?”

[SPEED:RESET]

Tôi nhìn chằm chằm vào khoảng tối đen kịt phía ngoài cửa sổ, nơi những bức tường bê tông đang cất giấu một bí mật khổng lồ.

[SPEED:1.2]

“Bảo lão tăng giá. Ba trăm vạn không đủ. Dưới cái nền nhà này… có hàng trăm cái xác.”

[SPEED:RESET]

[BGM:STOP]

[BGM:FADE:FILE:kịch tính/Imperial Forces – Aaron Kenny.mp3]

Đêm đó, ngọn núi Vân Sơn vẫn đứng im lìm trong sương mù. Nhưng tôi biết, trận chiến thực sự chỉ vừa mới bắt đầu. Kẻ thù của chúng tôi không phải là những linh hồn đang gào thét dưới nền bê tông kia. Kẻ thù của chúng tôi là những kẻ đang hít thở không khí trên mặt đất, những kẻ mặc vest đắt tiền, mỉm cười lịch sự, và coi sinh mạng con người như những viên gạch lót đường.

Và tôi, một đứa con gái giả điếc suốt hai mươi năm, vừa hứa với một con quỷ hài nhi rằng sẽ không bỏ rơi nó.

Sư phụ nói đúng, chúng tôi sắp giàu rồi. Hoặc là, chúng tôi sẽ trở thành những cái xác thứ tám và thứ chín để hoàn thiện nốt cái bàn cờ khát máu này.

Sáng mai, chúng tôi sẽ lật tung cái nền bê tông này lên. Bằng mọi giá.

[BGM:STOP]

← Chương trướcChương sau →

💬 Bình luận (0)

Bạn cần đăng nhập bằng Key để có thể bình luận!
Đăng Nhập Ngay