Theo dõi phở để rùng mình trong đêm. Văn án: Bệnh viện có ba loại người không nên gặp lúc ba giờ sáng: bệnh nhân không có mạch, bác sĩ không có bóng, và điều dưỡng đã chết tám năm trước. Tôi, Lục Mẫn Thanh, đêm nay gặp cả ba — và cả ba đều nợ tôi tiền khám.
Ngón tay tôi gõ nhịp nhàng trên bàn phím máy tính xách tay. Ánh sáng xanh xám từ màn hình hắt lên mặt, soi rõ một nụ cười mà đám bạn cùng phòng thường gọi là nụ cười của tư bản bóc lột.
Nhưng bọn họ thì biết cái gì. Sống ở cái thành phố Bắc Kinh đắt đỏ này, không bóc lột thì chỉ có nước cạp đất mà ăn.
Tôi mở bảng tính thu chi tháng mười, lướt qua từng hạng mục. Ba vụ trừ tà tại khu ký túc xá nam, thu về bốn nghìn năm trăm tệ. Hai vụ xem phong thủy phòng trọ cho mấy cô sinh viên năm nhất, thu hai nghìn tệ. Một vụ tư vấn tâm linh hậu chia tay, thực chất là ngồi nghe một cô nàng khóc lóc chửi rủa gã bạn trai tồi tệ rồi đưa cho cô ta một lá bùa bình an vẽ bằng chu sa pha nước lã, thu năm trăm tệ. Tổng cộng bảy nghìn tệ. Cộng thêm khoản sinh hoạt phí ít ỏi mà gia đình gửi lên, tháng này coi như ấm no.
Tôi vươn vai, khẽ vặn mình cho đỡ mỏi. Làm sinh viên y khoa năm cuối đã đủ mệt mỏi, làm sinh viên y khoa mang mệnh Thiên Sát Cô Tinh, sở hữu cặp Âm Dương Nhãn bẩm sinh lại càng hao tâm tổn trí. Ban ngày đi buồng khám bệnh cho người sống, ban đêm xách la bàn đi khám bệnh cho người chết. Bệnh nhân âm hay dương thì cũng đều là bệnh nhân, và nguyên tắc tối thượng của Lục Mẫn Thanh tôi là: không bao giờ khám bệnh miễn phí.
Đúng lúc tôi định tắt máy đi ngủ, một âm thanh thông báo vang lên chói tai. Thư điện tử mới từ Phòng Đào tạo Bệnh viện Nhân Tế.
Tôi nhíu mày, linh cảm có chuyện chẳng lành. Bọn hành chính giáo vụ hiếm khi gửi thư vào lúc mười một giờ đêm, trừ khi có án mạng, hoặc tệ hơn, liên quan đến tiền bạc.
Tôi nhấp chuột mở thư. Dòng tiêu đề in hoa đỏ chót đập thẳng vào võng mạc: CẢNH CÁO HỌC VỤ – THIẾU GIỜ THỰC HÀNH LÂM SÀNG.
Nội dung thư ngắn gọn nhưng mang tính sát thương cực cao. Do vắng mặt quá nhiều buổi trực, tôi hiện đang thiếu mười hai giờ thực hành lâm sàng. Nếu không hoàn thành đủ số giờ bù trước cuối tuần này, tôi sẽ bị đình chỉ kết quả toàn bộ môn học. Điều đó đồng nghĩa với việc rớt môn, phải ở lại trường thêm một năm, và quan trọng nhất, đau đớn nhất, tàn khốc nhất: phải nộp lại hai mươi nghìn tệ tiền học phí học lại.
Hai mươi nghìn tệ.
Tôi đập mạnh tay xuống bàn, quát thẳng vào màn hình:
“Mấy người ăn cướp à? Hai mươi nghìn tệ? Các người tưởng tôi in được tiền chắc?”
Tôi thở dốc, lồng ngực phập phồng. Bắt lệ quỷ, đối đầu với cương thi hay giải bùa ngải, tôi chưa bao giờ chớp mắt. Nhưng hệ thống hành chính của trường đại học mới thực sự là con quái vật hút máu tàn nhẫn nhất thế gian. Nó không hút dương khí, nó hút tiền trong thẻ ngân hàng của bạn.
Phía dưới bức thư là một dòng ghi chú nhỏ: Để tạo điều kiện cho sinh viên, bệnh viện tổ chức một ca trực đêm đặc biệt tại Khu C. Sinh viên tham gia trọn vẹn từ không giờ đến sáu giờ sáng sẽ được tính đủ mười hai giờ thực hành. Vui lòng có mặt tại sảnh Khu C trước mười một giờ bốn mươi lăm phút đêm nay.
Tôi liếc nhìn đồng hồ góc màn hình. Mười một giờ hai mươi.
Khu C.
Chỉ mười phút trước, nếu ai nhắc đến Khu C Bệnh viện Nhân Tế, tôi sẽ trực tiếp báo giá gói trừ tà hạng nặng kèm theo phí phụ thu rủi ro tính mạng. Nơi đó đã bị đóng cửa tám năm nay với lý do xuống cấp cơ sở vật chất. Nhưng bất cứ sinh viên y khoa nào có chút tai mắt đều biết, Khu C không hỏng hóc về mặt vật lý. Nó hỏng về mặt tâm linh.
Tám năm trước, một vụ bê bối y tế nghiêm trọng xảy ra tại đó. Ba bệnh nhân tử vong liên tiếp trong vòng bốn mươi tám giờ. Điều dưỡng trưởng Đinh Uyển Ninh bị buộc tội kê sai đơn thuốc, cuối cùng tự treo cổ trong phòng pha chế. Từ đó, Khu C trở thành một cái hố đen nuốt chửng dương khí. Bất cứ ai bước vào cũng cảm thấy lạnh buốt sống lưng, nghe tiếng bánh xe cáng cứu thương cọt kẹt lăn trên hành lang vắng, và thỉnh thoảng, tiếng loa phát thanh rè rè đọc tên những bệnh nhân đã khuất.
Bệnh viện đã phong tỏa nó suốt tám năm. Tại sao hôm nay lại đột ngột dùng làm nơi trực bù? Lại còn chọn đúng giờ Tý, thời điểm âm khí thịnh nhất trong ngày?
Điện thoại thông minh trên bàn rung lên. Cuộc gọi đến từ Cố Dã Bình.
“Nhận được thư chưa?”
Giọng nói lạnh lẽo, đều đều, không một chút gợn sóng truyền qua loa, hệt như tiếng cạ của dao mổ vào khay inox.
“Nhận rồi. Đồ khốn kiếp Phòng Đào tạo muốn ép tôi nôn ra hai mươi nghìn tệ. Còn anh thì sao, Cố sư huynh? Chẳng phải anh là tinh anh của Viện Pháp y sao? Sao lại bị đày xuống chung mâm với kẻ vắng học triền miên như tôi?”
Tôi vừa kẹp điện thoại vào vai, vừa nhanh tay vơ lấy chiếc balo chiến thuật, nhét vào đó la bàn, chu sa, ba đồng xu cổ và một xấp hợp đồng dịch vụ tâm linh in sẵn.
“Họ nói đề tài nghiên cứu về tử vong bất thường do yếu tố phi vật lý của tôi vi phạm thuần phong mỹ tục khoa học. Trừ hết điểm chuyên cần. Gặp nhau ở cổng Khu C sau mười phút nữa.”
Hắn cúp máy cái rụp. Tôi khẽ tặc lưỡi. Cố Dã Bình, hai mươi bốn tuổi, nghiên cứu sinh ngành Pháp y. Gã này là một kẻ dị hợm. Hắn không có Âm Dương Nhãn như tôi, nhưng bù lại, hắn có một tư duy logic lạnh lùng đến mức tàn nhẫn. Hắn nhìn ma quỷ không phải như những thực thể siêu nhiên đáng sợ, mà nhìn chúng như những mẫu vật chưa được giải phẫu. Hắn là người duy nhất tôi chấp nhận hợp tác, đơn giản vì hắn không bao giờ la hét làm phiền tôi khi làm việc, và quan trọng nhất, hắn sòng phẳng trong việc chia chác lợi nhuận.
Mười một giờ ba mươi lăm phút.
Gió thu Bắc Kinh thổi qua khuôn viên Bệnh viện Nhân Tế, mang theo cái lạnh thấu xương và mùi thuốc sát trùng thoang thoảng. Những hàng cây bạch quả rụng lá tơi tả, bóng cây đổ dài trên mặt đường nhựa như những ngón tay gầy guộc đang vươn ra níu kéo bước chân người đi.
Tôi kéo cao cổ áo khoác, rảo bước về phía góc khuất nhất của bệnh viện. Khu C nằm tách biệt hẳn so với các tòa nhà khám chữa bệnh trung tâm, bị bao bọc bởi một dải cây bụi rậm rạp.
Tại cổng sắt hoen gỉ dẫn vào sảnh chính, sáu bóng người đang đứng co cụm. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, tôi nhận ra ngay vóc dáng cao gầy, thẳng tắp của Cố Dã Bình. Hắn mặc áo măng tô đen, hai tay đút túi quần, khuôn mặt tĩnh lặng như nước hồ mùa đông, đôi mắt sắc sảo giấu sau gọng kính kim loại đang chăm chú quan sát cấu trúc bên ngoài của tòa nhà.
Đứng cạnh hắn là một cậu trai trẻ đang run bần bật, hai tay ôm khư khư cuốn giáo trình Dược lý dày cộp trước ngực như một tấm khiên. Tống Gia Minh. Sinh viên năm tư, nhát gan nhưng sở hữu trí nhớ hình ảnh siêu việt. Cậu ta từng là khách hàng quen của tôi. Ba tháng trước, cậu ta thuê tôi dọn dẹp một mớ bòng bong tâm linh trong phòng ký túc xá, phí dịch vụ năm nghìn tệ, xin trả góp trong ba kỳ.
Vừa thấy tôi, Tống Gia Minh như thấy vị cứu tinh, lao tới suýt khóc:
“Thanh tỷ! Chị Thanh chủ nợ! Chị cũng bị điều đến đây à? Chết chắc rồi, chúng ta chết chắc rồi. Em vừa tra cứu lịch sử khu này trên diễn đàn trường. Tám năm trước có người treo cổ! Oán khí nặng nề lắm, phong thủy đại hung! Chị xem, đèn đường tự nhiên chớp tắt, gió thổi lạnh buốt thế này…”
Tôi giơ tay ngắt lời cậu ta:
“Nín ngay. Cậu còn nợ tôi một nghìn năm trăm tệ kỳ cuối. Cậu chưa trả xong thì Diêm Vương cũng không có quyền thu mạng cậu. Rõ chưa?”
Gia Minh nuốt nước bọt, gật đầu lia lịa. Tôi liếc nhìn bốn khuôn mặt còn lại. Bọn họ đều là sinh viên năm ba, năm tư, nét mặt tái nhợt vì lạnh và sợ. Trong số đó, một gã con trai vuốt tóc keo bóng lộn, mặc áo khoác hàng hiệu, tiến lên một bước. Gã tên Hà Tuấn Kiệt, nổi tiếng hống hách trong khoa.
“Làm trò gì thế hả? Ma với quỷ cái gì. Chẳng qua là bệnh viện thiếu kinh phí nên bắt chúng ta dọn dẹp cái khu cũ rích này thôi. Tôi thà trực đêm ở đây còn hơn phải đóng tiền học lại. Mấy người nhát gan thì biến về đi, để mình tôi lấy đủ mười hai giờ.”
Tôi không thèm đáp lời gã. Loại người ngu dốt mà tỏ ra nguy hiểm thế này, thường sống không quá ba tập trong các bộ phim kinh dị.
Tôi bước đến cạnh Cố Dã Bình, hạ giọng:
“Ông Pháp y, thấy gì không?”
Dã Bình đẩy gọng kính, giọng đều đều phân tích:
“Bề mặt tường ngoài mới được sơn lại cách đây không quá một tuần. Mùi sơn acrylic vẫn còn lưu lại trong không khí khoảng ba phần trăm. Nhưng nền đất xung quanh không hề có dấu vết của máy trộn vữa hay xe chở vật liệu. Cỏ dại mọc sát chân tường không bị giẫm nát. Kết luận: quá trình cải tạo này không mang tính chất vật lý thông thường, hoặc nó được thực hiện nhằm che đậy một thứ gì đó tồi tệ hơn ở bên trong.”
Tôi thò tay vào túi áo khoác, móc ra ba đồng xu cổ thời Khang Hy. Không nói không rằng, tôi tung mạnh chúng lên không trung. Ba đồng xu xoay tít, va chạm vào nhau tạo ra tiếng leng keng khô khốc, rồi rơi bộp xuống nền xi măng.
Tôi cúi xuống nhìn. Ba mặt chữ ngửa lên, xếp thành một hình tam giác nhọn hoắt hướng thẳng vào cánh cửa kính tối ôm của Khu C.
Quẻ Thuần Khảm. Thủy lưu nhi bất phản. Nước chảy đi không trở lại. Nhập mà không xuất.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng tôi. Tôi có thể là kẻ mê tiền, nhưng tôi không mù. Quẻ tượng này mang ý nghĩa thập tử nhất sinh. Bên trong cánh cửa kia không phải là một khu bệnh viện cũ. Nó là một cái bẫy đã được giăng sẵn.
Tôi ngồi xổm, vươn tay thu hồi ba đồng xu, ngước nhìn cánh cửa kính. Dưới cặp Âm Dương Nhãn, lớp sơn trắng tinh tươm mà mắt thường nhìn thấy bắt đầu bong tróc từng mảng lớn, rơi lả tả xuống đất như những lớp da chết. Hiện ra bên dưới là bức tường xám ngoét, loang lổ những vết nấm mốc đen ngòm. Và kinh khủng hơn cả, từ khe cửa rỉ ra những vệt chất lỏng sền sệt màu đỏ thẫm, kéo dài thành những hình thù giống hệt những bàn tay cào cấu tuyệt vọng trên mặt đất.
Oán khí dày đặc đến mức ngưng tụ thành hình.
“Sao thế? Cục diện xấu lắm à?”
Cố Dã Bình hỏi, ánh mắt hắn lướt qua mặt tôi, dường như đã đọc được sự căng thẳng qua sự co rút của cơ mặt.
Tôi đứng thẳng dậy, phủi bụi trên đầu gối, hít một hơi thật sâu.
“Cực kỳ xấu. Nếu bước vào đó, khả năng sống sót là mười phần trăm. Tôi đang cân nhắc xem nên bỏ chạy ngay bây giờ hay không.”
Hà Tuấn Kiệt đứng phía sau cười khẩy:
“Đúng là đồ thần kinh. Không vào thì cút, để tôi mở cửa.”
Gã hùng hổ bước tới, đẩy mạnh cánh cửa kính. Bản lề kêu cọt kẹt rợn người, mùi thuốc sát trùng pha lẫn mùi máu khô xộc thẳng vào mũi chúng tôi. Hà Tuấn Kiệt bước vào trong, quay lại vẫy tay đầy thách thức.
Tôi đứng bất động, não bộ bắt đầu vận hành theo mô hình phân tích chi phí và lợi nhuận. Nếu quay lưng bỏ đi bây giờ, tôi bảo toàn được mạng sống. Nhưng ngày mai, tôi sẽ nhận quyết định đình chỉ học, phải gọi điện về quê xin gia đình hai mươi nghìn tệ, hoặc đi rửa bát thuê suốt mười hai tháng tới để trả nợ môn. Cảnh tượng đó, nghĩ đến thôi đã thấy dạ dày quặn thắt. Còn nếu bước vào, đối mặt với oán linh, tôi có thể dùng kỹ năng của mình để sống sót, giữ lại hai mươi nghìn tệ, và biết đâu… kiếm thêm được một khoản khá khá từ đám sinh viên ngu ngốc đang run rẩy phía sau.
Tiền bạc không mua được mạng sống, nhưng không có tiền thì sống cũng bằng thừa.
Tôi siết chặt quai balo, cất bước đi qua khung cửa. Cố Dã Bình đi sát ngay phía sau, tiếp theo là Tống Gia Minh đang lẩm bẩm đọc thuộc lòng kinh A Di Đà pha lẫn phương trình hóa học hữu cơ.
Bên trong Khu C là một hành lang dài hun hút. Đèn neon trên trần nhà nhấp nháy liên tục, ánh sáng trắng xanh chiếu rọi lên nền gạch men đã mờ xỉn. Không gian tĩnh lặng đến mức tôi có thể nghe rõ tiếng nhịp tim đập thình thịch của Tống Gia Minh.
Chúng tôi tiến về phía quầy trực điều dưỡng nằm ở giữa hành lang. Mọi thứ trên quầy đều phủ một lớp bụi mỏng, chứng tỏ nơi này đã bị bỏ hoang từ rất lâu. Cuốn sổ giao ban mở sẵn, mép giấy ố vàng.
Cố Dã Bình bước tới, dùng ngón tay đeo găng cao su lật nhẹ một trang sổ. Hắn không nhìn vào chữ viết, mà nhìn vào bảng mica treo trên tường phía sau quầy.
“Lục Mẫn Thanh. Cô nhìn bảng phân công giường bệnh xem.”
Giọng hắn trầm hẳn xuống.
Tôi ngước mắt nhìn lên. Bảng mica chia làm nhiều ô nhỏ, tương ứng với các buồng bệnh. Tại khu vực Buồng Bốn lẻ Bốn, có bảy thẻ tên được gắn ngay ngắn.
Tôi cau mày.
“Bảy bệnh nhân? Chẳng phải khu này đã đóng cửa tám năm rồi sao? Hồ sơ chuyển viện ghi rõ toàn bộ bệnh nhân đã được sơ tán cơ mà. Bảy người này từ lỗ nẻ nào chui lên?”
Hà Tuấn Kiệt khoanh tay, ra vẻ am hiểu:
“Chắc là bệnh viện vừa chuyển bệnh nhân mới từ khoa khác sang để chúng ta thực hành. Các người cứ làm quá lên. Chẳng phải yêu cầu của ca trực là khám bệnh sao? Cứ vào khám vài vòng, ghi chép linh tinh rồi kiếm chỗ ngủ đến sáng là xong.”
Gã vừa dứt lời, một âm thanh trầm đục vang lên từ phía cuối hành lang.
KÉT… RẦM!
Cánh cửa kính lớn ở lối vào chính, nơi chúng tôi vừa đi qua, đột ngột đóng sập lại. Một lực vô hình nào đó ép chặt cánh cửa, tiếng khóa chốt vang lên lách cách. Toàn bộ khu vực hành lang chìm vào một thứ im lặng chết chóc. Máy điều hòa trung tâm trên trần nhà đột ngột thổi ra một luồng gió lạnh buốt, mang theo mùi của formaldehyde dung dịch ướp xác.
Đèn neon trên đầu chúng tôi đồng loạt tắt phụt. Bóng tối bủa vây trong vòng ba giây, trước khi những dải đèn khẩn cấp màu đỏ ối dọc chân tường bật sáng, hắt thứ ánh sáng rùng rợn lên khuôn mặt tái nhợt của bảy người chúng tôi.
Tít… tít… tít…
Loa truyền thanh cũ kỹ gắn góc trần nhà đột nhiên rè rè phát ra âm thanh. Không phải giọng của nhân viên trực tổng đài, mà là một giọng nữ cơ giới, đều đều, vô hồn, giống hệt âm thanh phát ra từ phần mềm đọc văn bản đời cũ, nhưng lại mang theo một độ vang vọng gai người.
“Ca trực đêm bắt đầu. Bảy bệnh nhân, bảy giường, bảy chẩn đoán. Sai chẩn đoán — y lệnh tử vong được thi hành ngay lập tức. Không được rời khỏi khu vực trực. Không được từ chối khám bệnh. Không được liên lạc ra ngoài.”
Cả đám sinh viên hóa đá. Tống Gia Minh đánh rơi cuốn giáo trình xuống đất, hai chân nhũn ra. Hà Tuấn Kiệt cũng mất đi vẻ kiêu ngạo, lắp bắp:
“Trò… trò đùa gì thế này? Mấy người ở Phòng Đào tạo bày trò hù dọa tân binh à?”
Gã rút điện thoại thông minh ra khỏi túi. Màn hình tối thui. Không có sóng. Không có kết nối mạng. Biểu tượng cột sóng hiển thị một dấu X màu đỏ chót.
Tống Gia Minh không chịu nổi áp lực, hét lên một tiếng rồi quay đầu bỏ chạy về phía cánh cửa kính lối ra.
“Em không trực nữa! Em thà ở lại lớp! Mở cửa ra!”
Cậu ta lao tới, vươn tay nắm lấy tay cầm bằng inox của cánh cửa.
Xèo!
Một tiếng xèo chói tai vang lên hệt như tiếng miếng thịt mỡ ném vào chảo dầu sôi. Gia Minh hét lên thảm thiết, buông vội tay ra, ngã ngửa xuống nền gạch. Lòng bàn tay cậu ta bốc khói khét lẹt.
Tôi lao tới, nắm lấy cổ tay Gia Minh kéo lên kiểm tra. Dưới ánh đèn đỏ, mu bàn tay cậu ta sưng tấy, lớp da bị cháy xém, hằn sâu thành một dòng chữ đỏ rực như được khắc bằng mỏ hàn: VI PHẠM NỘI QUY TRỰC – CẢNH CÁO LẦN MỘT.
Không khí trong hành lang như bị rút cạn. Bốn sinh viên kia lùi lại, ôm nhau run rẩy. Hà Tuấn Kiệt mặt cắt không còn một giọt máu, lùi sát lưng vào quầy điều dưỡng.
Tôi buông tay Gia Minh ra, đứng thẳng dậy, vỗ vỗ lớp bụi trên áo. Não bộ tôi lập tức kích hoạt chế độ sinh tồn kiêm kinh doanh. Đây không phải trò đùa. Đây là một quỷ vực đã hoàn thiện. Nó thiết lập quy tắc dựa trên nội quy bệnh viện, và kẻ nào phá luật, kẻ đó sẽ phải trả giá bằng thể xác.
Tôi hắng giọng, quay mặt về phía đám sinh viên đang hoảng loạn.
“Nghe cho rõ đây. Chúng ta đã bước vào một quỷ vực. Cửa đã khóa, sóng điện thoại đã bị chặn. Loa phát thanh vừa rồi là luật chơi do oán linh tạo ra. Muốn sống sót bước ra khỏi đây, chỉ có một cách là hoàn thành ca trực này, chẩn đoán chính xác cho bảy bệnh nhân chết tiệt kia.”
Tôi thò tay vào balo, lôi ra xấp hợp đồng dịch vụ tâm linh, giũ mạnh một cái.
“Tình hình thế này. Lục Mẫn Thanh tôi có đủ năng lực để giữ mạng cho các người không bị ma vặn cổ trước khi trời sáng. Nhưng dịch vụ cấp cứu tâm linh giờ G tính phí gấp ba ca bình thường. Mỗi mạng người trị giá mười nghìn tệ. Ai đồng ý thì ký vào đây, tôi nhận cả chuyển khoản ngân hàng lẫn ghi nợ trả góp lãi suất tính theo tháng. Ai không ký, tự sinh tự diệt.”
Đám sinh viên trố mắt nhìn tôi như nhìn một con quái vật còn đáng sợ hơn cả oán linh. Hà Tuấn Kiệt tức giận quát:
“Chị điên à? Lúc này mà còn tống tiền? Chị là sinh viên hay phường giang hồ thảo khấu vậy?”
Tôi cười khẩy, dí bản hợp đồng vào tận mặt gã.
“Tôi là người sẽ cứu cái mạng chó của cậu. Mười nghìn tệ để giữ lại cái mạng này, cậu thấy đắt à? Vậy cậu ra mở cửa đi, xem trên tay cậu sẽ khắc chữ gì? ‘Cảnh cáo lần hai’ hay ‘Tử hình tại chỗ’?”
Gã nghẹn họng, nhìn mu bàn tay đang rỉ máu của Tống Gia Minh, rồi lại nhìn tôi. Cuối cùng, gã run rẩy giật lấy cây bút, ký roẹt vào tờ giấy. Ba sinh viên kia cũng lật đật làm theo. Tống Gia Minh ôm tay, mếu máo:
“Thanh tỷ, em… em đang nợ chị rồi, giờ ký thêm mười nghìn tệ nữa, học bổng kỳ này của em bay sạch.”
“Ký nhanh. Chết rồi thì học bổng đốt xuống âm phủ cũng chả ai tiêu.”
Tôi nhét xấp hợp đồng đã ký vào sâu trong balo, vỗ vỗ cho chắc chắn. Có động lực tài chính, tinh thần chiến đấu của tôi lập tức dâng cao ngùn ngụt.
Cố Dã Bình từ nãy đến giờ không hề tham gia vào màn thu tiền của tôi. Hắn đã lặng lẽ tiến về phía cửa Buồng Bốn lẻ Bốn. Cánh cửa gỗ sơn trắng khép hờ. Hắn đẩy nhẹ cửa, bước vào trong.
Tôi vội vã bám theo. Bên trong buồng bệnh rộng rãi, ánh đèn huỳnh quang lờ mờ chiếu rọi bảy chiếc giường sắt xếp thành hai hàng. Trên mỗi giường đều có một đống chăn ga màu trắng nhô lên, tạo thành hình dáng của một người đang nằm. Không gian sực nức mùi thuốc sát trùng và mùi hôi thối của thịt rữa.
Dã Bình bước đến chiếc giường số một gần cửa nhất. Hắn không hề nao núng, đưa tay kéo phăng tấm ga trải giường màu trắng xuống.
Dưới tấm ga là một “bệnh nhân”. Một người đàn ông trung niên, da dẻ xanh nhợt như tàu lá chuối, hốc mắt trũng sâu. Hai mắt ông ta mở trừng trừng, đồng tử đục ngầu không phản xạ với ánh sáng.
Đám sinh viên phía sau thấp thoáng nhìn thấy, đồng loạt bịt miệng ngăn tiếng hét.
Dã Bình cúi sát xuống, vạch mi mắt bệnh nhân, rồi đặt hai ngón tay đeo găng lên động mạch cảnh ở cổ ông ta. Không gian tĩnh lặng đến mức nghẹt thở. Hắn giữ nguyên tư thế đó suốt năm giây, khuôn mặt không hề thay đổi sắc thái.
Cuối cùng, hắn ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng nói lạnh thấu xương vang lên rõ mồn một giữa căn phòng u ám:
“Nhiệt độ bề mặt da bằng nhiệt độ phòng. Không có mạch đập. Không có dấu hiệu tuần hoàn máu. Về mặt pháp y, người này đã chết ít nhất mười hai tiếng.”
Hắn dừng lại một nhịp, ánh mắt dời xuống phần thân dưới của bệnh nhân.
“Nhưng vấn đề nằm ở chỗ này. Lồng ngực ông ta… vẫn đang phập phồng hô hấp.”
Tôi siết chặt thanh thất tinh kiếm giấu trong tay áo. Bảy bệnh nhân. Bảy thi thể biết thở. Và nếu chúng tôi chẩn đoán sai dù chỉ một ca, thứ chờ đợi chúng tôi sẽ là y lệnh đoạt mạng.
Đêm nay, bệnh viện này sẽ có kẻ phải trả giá. Và tôi thề, kẻ đó tuyệt đối không phải là tôi.
Tôi bước lên một bước, chen ngang qua đám sinh viên đang run rẩy, tiến sát vào mép giường. Dưới ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy, lồng ngực của cái xác quả thực đang phập phồng từng nhịp nặng nhọc, kèm theo tiếng khò khè như có bọt nước ứ đọng trong khí quản.
Đột nhiên, trên làn da tái nhợt của “bệnh nhân” nổi lên từng mảng ban đỏ rực. Nhiệt độ xung quanh giường bệnh đột ngột tăng lên, phả ra một luồng hơi nóng hầm hập mang theo mùi tanh tưởi.
“Sốt cao đột ngột, phát ban toàn thân, suy hô hấp!”
Hà Tuấn Kiệt bất ngờ thốt lên. Gã dường như đã lấy lại được đôi chút tự tin của một sinh viên y khoa khoe khoang thành tích. Gã đẩy Tống Gia Minh ra, chộp lấy cây bút dạ và tấm bảng chẩn đoán treo ở cuối giường.
“Rõ ràng là sốt xuất huyết cấp tính biến chứng! Có thế mà cũng phải làm quá lên. Để tôi ghi chẩn đoán, qua ca này cho xong chuyện.”
Gã vung tay, định viết chữ “Sốt xuất huyết” lên bảng.
“Dừng tay lại, đồ ngu!”
Tôi quát lớn, vươn tay định giật lại tấm bảng nhưng không kịp. Nét bút cuối cùng của Hà Tuấn Kiệt vừa dứt, một âm thanh chói tai vang lên từ hệ thống loa trên trần nhà.
Tít… tít… tít…
“Chẩn đoán sai. Thi hành y lệnh.”
Giọng nữ cơ giới vừa dứt, “bệnh nhân” trên giường đột ngột bật ngồi dậy cứng đơ như một khúc gỗ. Cằm ông ta trễ xuống tận ngực, cái miệng đen ngòm há hốc.
