Chương 1 - Lửa Lạnh Trung Nguyên

← Chương trướcChương sau →

Theo dõi phở để rùng mình trong đêm. Văn án: Rằm tháng Bảy, trấn Hoàng Liên treo đèn lồng dẫn lối cho cô hồn. Nhưng năm nay, đèn cháy mà không có lửa, người chết mà không có vết thương, chỉ còn nụ cười thanh thản trên gương mặt bong tróc như giấy xuyến, và một hình nhân giấy bé bằng ngón tay nằm gọn trong lòng bàn tay nắm chặt. Dân trấn gọi đó là Hỏa Quỷ đòi mạng. Nhưng Cố Dạ Bạch biết, ma quỷ thật sự đáng sợ nhất, là loại biết gấp đèn lồng.

[BGM:FILE:u ám/Lurking Shadows – Myuu.mp3]

Tháng Bảy âm lịch, sương mù ở trấn Hoàng Liên đặc quánh như một bát súp hầm quá lửa.

Người ta nói sương mù sinh ra từ hơi lạnh của âm khí. Rằm tháng Bảy, cửa mả mở toang, bá tánh trong trấn đua nhau treo đèn lồng dọc các con phố cổ hẹp ngoằn ngoèo. Đèn lồng giấy đỏ rực, đung đưa theo từng cơn gió buốt, hắt thứ ánh sáng quái dị lên những bức tường gạch xám xịt. Chẳng hiểu sao, nhìn những chiếc đèn ấy, tôi chỉ thấy chúng giống hệt những con mắt đỏ ngòm của một bầy thú hoang đang chực chờ nuốt chửng kẻ yếu bóng vía.

Tôi tên là Cố Dạ Bạch. Năm mươi tư ngày trước, tôi thu dọn đồ đạc rời khỏi cục cảnh sát thành phố. Tổ chức gọi đó là “đình chỉ công tác vô thời hạn”, còn tôi gọi đó là cái giá phải trả cho việc từ chối viết một bản báo cáo tâm lý giả mạo để bao che cho cậu ấm nhà phó giám đốc. Bọn họ muốn tôi kết luận gã thanh niên đó bị tâm thần phân liệt khi lái chiếc xe sang đâm nát một quầy hàng rong. Tôi đã ném thẳng tập hồ sơ vào mặt gã luật sư biện hộ, kèm theo một nụ cười nhạt và câu nói rằng, bệnh lý duy nhất của thân chủ ông ta là sự tự mãn quá đà của một kẻ thừa tiền nhưng thiếu não.

Kết quả là tôi chuyển về trấn Hoàng Liên, kiếm một căn nhà gỗ ọp ẹp ven sông, định bụng sẽ dành phần đời còn lại để nghiên cứu về sự ngu ngốc của nhân loại qua các trang sách.

[SFX: 05_Paper_Page/ef_000159.wav]

Trên mặt bàn gỗ xù xì, tôi miết dọc một nếp gấp. Tờ giấy xuyến chỉ mỏng tang dưới ngón tay tôi từng bước thành hình một con hạc. Gấp giấy nghệ thuật là thói quen của tôi mỗi khi cần sắp xếp lại các ngăn kéo trong não bộ. Mỗi nếp gấp tương ứng với một tuyến suy luận. Khi con hạc hoàn thành, cũng là lúc một bài toán được giải quyết. Cuộc sống tĩnh lặng này đáng lý ra rất hoàn hảo, nếu như không có cuộc gọi vào rạng sáng hôm nay.

[SFX: 06_Bell_Notification/ef_000196.wav]

Điện thoại rung bần bật trên bàn. Màn hình nhấp nháy dòng tên “Lão Ôn”. Ôn Cửu Sinh, vị bác sĩ pháp y già cỗi của đồn cảnh sát Hoàng Liên, người duy nhất ở cái thị trấn mù sương này biết rõ quá khứ của tôi.

Tôi nhấn nút nghe, giọng ngái ngủ:

[SPEED:0.9]

“Lão Ôn, nếu ông gọi để rủ tôi đi ăn sáng thì tôi xin kiếu. Món mì vằn thắn của quán ông Vương đầu ngõ mặn chát, ăn vào hỏng hết nụ vị giác.”

[SPEED:RESET]

Đầu dây bên kia vang lên tiếng rít tẩu thuốc sột soạt, kèm theo một hơi thở nặng nề. Giọng Ôn Cửu Sinh khàn đặc, giống như có mảnh kính vỡ mắc trong cổ họng:

[SPEED:1.2]

“Tiểu Cố. Đến đường Nam Giao ngay. Số nhà bốn mươi hai. Có người chết. Cậu phải tự mình xem cái này, bằng không ném mười bản báo cáo khám nghiệm lên bàn, Đội trưởng Mã cũng sẽ cho rằng tôi bị lẩm cẩm.”

[SPEED:RESET]

Ngón tay tôi khựng lại. Tờ giấy xuyến rách toạc một đường.

Sáng hôm đó, sương mù chưa kịp tan. Tôi khoác vội chiếc áo dạ đen, bước qua những con hẻm lát đá sũng nước. Số nhà bốn mươi hai nằm lẩn khuất sau một rặng phi lao già. Xung quanh hiện trường, dải băng phong tỏa màu vàng xanh đã được chăng lên, rung bần bật trong gió. Đám đông hàng xóm tụ tập vòng trong vòng ngoài, xì xào bàn tán. Những khuôn mặt tái nhợt, những ánh mắt lấm lét nhìn vào cánh cửa gỗ khép hờ.

[SFX: 24_Applause_Crowd/ef_000558.wav]

Tôi vén dải băng bước vào. Ngay lập tức, một cánh tay vươn ra chặn ngang ngực tôi.

Đó là một người phụ nữ trạc ba mươi bảy tuổi, cắt tóc ngắn ôm sát khuôn mặt góc cạnh. Đôi mắt cô ấy sắc bén như dao cạo, mang theo sự cảnh giác thường trực của những con chó săn lão luyện. Mã Thanh Lâm, đội trưởng đội hình sự trấn Hoàng Liên. Cô ấy mặc chiếc áo khoác gió sẫm màu, đôi giày da lấm lem bùn đất chứng tỏ cô ấy đã lùng sục quanh đây cả đêm.

Mã Thanh Lâm hất cằm, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua tôi:

[SPEED:1.2]

“Cố tiên sinh. Chỗ này không phải hiện trường nghiên cứu học thuật của anh. Đồn cảnh sát chúng tôi tự xử lý được.”

[SPEED:RESET]

Tôi đút hai tay vào túi áo, điềm nhiên đáp lại:

[SPEED:0.9]

“Đội trưởng Mã, cô không cần phải xù lông lên như vậy. Lão Ôn gọi tôi tới. Nếu cô tự tin có thể giải thích được lý do một người đàn ông sáu mươi tuổi chết trong phòng khóa kín mà không có dấu hiệu xô xát, tôi xin phép quay về đi ngủ tiếp.”

[SPEED:RESET]

Mã Thanh Lâm nghiến răng, cơ hàm bạnh ra. Cô ấy ghét sự mơ hồ, ghét những kẻ ra vẻ bí ẩn, và đặc biệt ghét những chuyên gia tâm lý từ trên thành phố bị giáng chức như tôi. Nhưng cuối cùng, cô ấy vẫn hạ tay xuống, hất đầu về phía căn phòng ngủ.

Tôi lách qua người cô ấy, bước qua ngưỡng cửa. Ngay khoảnh khắc đó, một luồng khí lạnh ngắt xộc thẳng vào xoang mũi. Không phải kiểu lạnh của thời tiết, mà là thứ mùi mốc meo của giấy nát trộn lẫn với một chút hăng hắc của nhựa thông.

[BGM:FILE:u ám/Dark Alley Deals – Aaron Kenny.mp3]

Giữa phòng ngủ, thi thể của Tưởng Hổ, nguyên trưởng ban bảo vệ nhà máy Hằng Phong, đang quỳ gối ngay ngắn trước một bàn thờ nhỏ.

Cảnh tượng quỷ dị đến mức nhịp thở của tôi bất giác chậm lại một nhịp. Tưởng Hổ mặc bộ quần áo ngủ bằng lụa rẻ tiền. Ông ta quỳ thẳng lưng, hai tay chắp lại ép sát vào ngực như đang thành tâm cầu nguyện một bậc thần linh nào đó. Nhưng điều kinh khủng nhất không nằm ở tư thế.

Khuôn mặt ông ta.

Tưởng Hổ đang mỉm cười. Một nụ cười thanh thản, mãn nguyện, khóe môi nhếch lên tạo thành một đường cong hoàn hảo. Lớp da trên mặt, trên cổ, và hai bàn tay ông ta bong tróc ra từng mảng mỏng tang, nhăn nheo, rách mướt hệt như lớp giấy xuyến bị ngâm nước rồi phơi khô. Trong lòng bàn tay phải đang nắm chặt của thi thể, thò ra một góc giấy trắng.

Tôi bước tới, rút đôi găng tay cao su từ trong túi áo khoác đeo vào, cẩn thận gỡ từng ngón tay cứng đờ của Tưởng Hổ. Vật nằm gọn trong lòng bàn tay ông ta là một hình nhân giấy. Kích thước chỉ bằng đốt ngón tay út, nhưng được gấp cực kỳ tinh xảo. Kỹ thuật gấp phức tạp, nếp gấp sắc lẹm, mang đậm phong cách của những hình nhân dùng trong tang lễ truyền thống.

Trên bàn thờ trước mặt thi thể, không có bát hương, không có ảnh thờ. Chỉ có tàn tro của một chiếc đèn lồng giấy đã cháy rụi, để lại dăm ba thanh tre cháy đen nằm co quắp.

Ôn Cửu Sinh đứng góc phòng, rít một hơi tẩu thuốc tưởng tượng vì quy định không cho phép hút thuốc tại hiện trường. Ông chỉ tay vào ổ khóa cửa:

[SPEED:0.9]

“Cửa khóa trái từ bên trong. Chốt an toàn cũng được gài. Cửa sổ đóng kín bưng. Không có dấu vết cạy phá, không có vũ khí, không có vết thương chí mạng trên thi thể. Hàng xóm nói tối qua Tưởng Hổ uống rượu say khướt rồi đi ngủ, không nghe tiếng la hét.”

[SPEED:RESET]

Mã Thanh Lâm khoanh tay trước ngực, giọng điệu mang theo sự thực tế đến mức khô khan:

[SPEED:1.2]

“Một vụ đột tử tự nhiên. Có thể là nhồi máu cơ tim hoặc tai biến mạch máu não. Tư thế quỳ này có thể do ông ta cảm thấy đau ngực, cố gắng lấy thuốc nhưng gục xuống. Còn nụ cười… hiện tượng co thắt cơ mặt sau khi chết không phải hiếm gặp.”

[SPEED:RESET]

Tôi không tranh luận với cô ấy. Lời nói lúc này chẳng mang lại tác dụng gì. Tôi lùi lại hai bước, đứng nhìn thi thể Tưởng Hổ thêm một lát, rồi từ từ cởi chiếc áo dạ đen ném vắt lên thành ghế.

Mã Thanh Lâm nhíu mày, định lên tiếng ngăn cản, nhưng Ôn Cửu Sinh đã giơ tay ra hiệu cho cô ấy im lặng.

Tôi nhắm mắt lại. Hít một hơi thật sâu.

[SFX: 22_Footstep_Movement/ef_000547.wav]

Tôi thả lỏng cơ thể, quỳ phịch xuống nền gạch hoa lạnh cóng, ngay bên cạnh thi thể Tưởng Hổ. Tôi điều chỉnh góc độ đầu gối, căn chỉnh độ cong của sống lưng, chắp hai tay lại ép sát vào ngực. Tôi ép tâm trí mình chìm vào bóng tối, cách ly thị giác, để xúc giác và thính giác hoạt động tối đa.

Đây là kỹ thuật tôi gọi là Tẩm Thi. Nằm hoặc quỳ ở đúng tư thế của nạn nhân, dùng chính cơ thể mình để tái hiện lại cảm giác vật lý cuối cùng của họ. Bộ não có thể nói dối, lời khai có thể ngụy tạo, nhưng trọng lực và phản ứng cơ bắp thì vĩnh viễn trung thực.

Sàn gạch lạnh buốt truyền qua lớp vải quần. Hai đầu gối tôi bắt đầu chịu lực ép. Một phút. Hai phút. Ba phút. Trọng lượng cơ thể dồn xuống xương bánh chè tạo ra những cơn nhói nhỏ. Sống lưng tôi mỏi nhừ vì phải giữ thẳng. Tay ép vào ngực khiến lồng ngực hơi bị chèn ép, nhịp thở ngắn lại.

Tôi mở bừng mắt, đứng phắt dậy, xoa xoa hai bên đầu gối.

Tôi hướng ánh mắt về phía Mã Thanh Lâm, giọng trầm thấp nhưng dứt khoát:

[SPEED:0.9]

“Đội trưởng Mã, cô thử quỳ như vậy mười phút xem có chịu nổi không? Lực ép lên đầu gối của Tưởng Hổ cực kỳ hoàn hảo. Cơ bắp quanh xương bánh chè của ông ta đã bị khóa cứng trong trạng thái này ít nhất ba mươi phút trước khi tim ngừng đập.”

[SPEED:RESET]

Tôi chỉ tay vào nếp nhăn trên chiếc quần lụa của thi thể.

[SPEED:1.2]

“Nếu người ta bị nhồi máu cơ tim, cơ thể sẽ phản ứng theo bản năng sinh tồn. Ông ta sẽ ôm ngực, giãy giụa, ngã lăn ra sàn, làm xô lệch quần áo. Không một ai đau tim mà lại quỳ gối ngay ngắn, chắp tay thành kính và mỉm cười thanh thản được. Đây không phải quỳ tự nguyện. Đây là quỳ trong trạng thái liệt cơ hoàn toàn. Hơn nữa, hãy nhìn lớp da của ông ta.”

[SPEED:RESET]

Tôi ghé sát vào khuôn mặt bong tróc của nạn nhân.

[SPEED:0.9]

“Da bị mất nước cục bộ ở tốc độ cực nhanh, làm phá vỡ cấu trúc biểu bì, tạo ra hiện tượng bong tróc như giấy xuyến. Thứ gì có thể hút kiệt độ ẩm trong không khí của một căn phòng khóa kín?”

[SPEED:RESET]

Mã Thanh Lâm im lặng. Sự cứng rắn trên khuôn mặt cô ấy xuất hiện một vết rạn nhỏ.

Ôn Cửu Sinh hắng giọng, lôi từ trong cặp táp ra một xấp giấy xét nghiệm sơ bộ, đẩy về phía Thanh Lâm:

[SPEED:0.9]

“Tiểu Cố nói đúng đấy. Sáng nay tôi đã lấy mẫu máu và dịch phổi của ông ta mang đi phân tích nhanh. Kết quả cực kỳ tồi tệ. Đồng tử nạn nhân giãn to hết cỡ. Trong máu có nồng độ chất gây ảo giác cực mạnh. Và quan trọng nhất, trong phế nang phổi của ông ta chứa đầy các sợi xen ti mét siêu nhỏ. Giống như ông ta đã hít vào một lượng lớn bụi giấy tẩm hóa chất đốt cháy.”

[SPEED:RESET]

Tôi đưa mắt nhìn đống tro tàn của chiếc đèn lồng trên bàn thờ.

[SPEED:0.9]

“Hung thủ không cần mang dao vào phòng. Không cần bóp cổ ông ta. Hắn dùng chính không khí trong căn phòng này làm vũ khí. Một chiếc đèn lồng được tẩm hóa chất. Khi đốt lên trong không gian kín, hóa chất bay hơi, khiến Tưởng Hổ rơi vào ảo giác cực độ, cơ bắp tê liệt, sau đó ngạt thở trong khoái cảm. Đó là lý do ông ta mỉm cười.”

[SPEED:RESET]

Tôi nhặt chiếc áo dạ lên, phủi nhẹ lớp bụi tưởng tượng.

[SPEED:1.2]

“Đội trưởng Mã. Đây là một vụ án mạng được thiết kế tỉ mỉ. Hung thủ rất hiểu biết về vật liệu học và dược lý thần kinh. Hắn rải tro cốt của nạn nhân lên chính nụ cười của họ. Nếu cô vẫn muốn báo cáo đây là đột tử, cô cứ việc.”

[SPEED:RESET]

Mã Thanh Lâm giật lấy tờ xét nghiệm từ tay Ôn Cửu Sinh, đọc lướt qua một lượt. Đôi môi cô ấy mím chặt thành một đường chỉ. Cuối cùng, cô ấy rút bộ đàm bên tháo lưng, giọng đanh lại:

[SPEED:1.2]

“Trung tâm chỉ huy, đây là Mã Thanh Lâm. Cập nhật trạng thái vụ án tại đường Nam Giao. Chuyển từ nghi vấn đột tử sang án mạng hình sự. Yêu cầu đội kỹ thuật mang thiết bị thu thập mẫu không khí đến ngay lập tức. Đóng tỏa toàn bộ khu vực bán kính năm trăm mét.”

[SPEED:RESET]

Cô ấy quay sang tôi, ánh mắt không còn sự khinh khỉnh, mà thay bằng sự đánh giá của một người lính chuẩn bị ra chiến trường.

[SPEED:0.9]

“Được rồi, Cố tiên sinh. Anh đã chứng minh được mình không chỉ biết gấp giấy. Vậy theo anh, kẻ nào lại cất công thiết kế một cái bẫy phức tạp như vậy chỉ để giết một ông già nát rượu về hưu?”

[SPEED:RESET]

Tôi không trả lời ngay. Ánh mắt tôi dán chặt vào hình nhân giấy nhỏ xíu bẹp dúm trong chiếc túi tang vật bằng ni lông. Kỹ thuật gấp này, sự tỉ mỉ này, nó toát lên một nỗi ám ảnh bệnh hoạn. Hung thủ coi Tưởng Hổ không phải là một con người, mà là một tác phẩm nghệ thuật cần được hiến tế.

[BGM:FILE:u ám/Frightmare – Jimena Contreras.mp3]

Ba ngày trôi qua kể từ cái chết của Tưởng Hổ.

Trấn Hoàng Liên không lớn, tin tức lan truyền nhanh hơn cả lửa cháy rừng. Lời đồn về “Hỏa Quỷ” đòi mạng bắt đầu nhen nhóm tại các quán trà, bến đò, len lỏi vào từng mâm cơm gia đình. Người ta rỉ tai nhau rằng Tưởng Hổ lúc sinh thời làm trưởng ban bảo vệ nhà máy giấy Hằng Phong, ăn hối lộ, ức hiếp công nhân, nay bị vong hồn hiện về trừng phạt. Đám đông luôn có xu hướng thần thánh hóa những cái chết mà họ không thể giải thích.

Cảnh sát Hoàng Liên làm việc cật lực suốt bảy mươi hai giờ đồng hồ, nhưng manh mối thu được chỉ là con số không tròn trĩnh. Không dấu vân tay lạ, không camera an ninh nào ghi được hình ảnh kẻ khả nghi.

Tôi dành ba ngày đó nhốt mình trong phòng, vây quanh là hàng chục tờ giấy xuyến đủ màu sắc. Tôi gấp hàng trăm hình nhân giấy, cố gắng bóc tách logic của kẻ thủ ác thông qua từng nếp gấp. Gấp giấy là một môn khoa học của sự chính xác. Kẻ có thể gấp được chỉ nhân nhỏ bằng ngón tay với tỷ lệ hoàn hảo như vậy, tâm lý của hắn phải cực kỳ kiên nhẫn, lạnh lùng, và mang tính ám ảnh cưỡng chế.

Và rồi, điều mà tôi lo sợ nhất cũng xảy ra. Án mạng thứ hai.

[SFX: 06_Bell_Notification/ef_000196.wav]

Lần này, cú điện thoại đến vào lúc giữa trưa. Mã Thanh Lâm đích thân gọi. Giọng cô ấy không giấu nổi sự căng thẳng.

[SPEED:1.2]

“Cố Dạ Bạch. Đến bãi đỗ xe khu chung cư Hoa Viễn. Nạn nhân thứ hai. Giống hệt vụ Tưởng Hổ.”

[SPEED:RESET]

Khi tôi bước xuống xe taxi, hiện trường đã bị bao vây bởi hàng trăm người dân hiếu kỳ. Đội cảnh sát trật tự phải dùng khiên nhựa để cản đám đông đang nháo nhác tò mò. Tiếng la ó, tiếng xì xào vang dội khắp khu phố.

[SFX: 24_Applause_Crowd/ef_000561.wav]

Chiếc xe hơi đắt tiền màu đen đỗ ngay ngắn trong vạch kẻ. Động cơ đã tắt. Cửa kính đóng kín mít.

[SFX: 17_Vehicle_Transport/ef_000495.wav]

Mã Thanh Lâm đứng cạnh cửa xe đã được mở tung. Sắc mặt cô ấy nhợt nhạt, những đường nét cứng cỏi trên khuôn mặt cũng phải chùng xuống. Thấy tôi đến, cô ấy lùi lại nhường chỗ.

Tôi cúi người nhìn vào trong xe. Cảnh tượng quen thuộc đến rợn người đập thẳng vào mắt.

Nạn nhân là một người phụ nữ trạc năm mươi lăm tuổi. Bà ta ngồi ngay ngắn trên ghế lái, vẫn thắt dây an toàn. Đôi bàn tay bám chặt lấy vô lăng. Khuôn mặt bà ta hướng về phía trước, da dẻ bong tróc từng mảng lớn, khô khốc. Và trên môi bà ta, lại là nụ cười thanh thản, mãn nguyện đến quái gở.

Khác với Tưởng Hổ chắp tay, người phụ nữ này dùng ngón trỏ và ngón cái của tay phải kẹp chặt một hình nhân giấy tang lễ.

Tôi ngước mắt nhìn lên. Treo lủng lẳng trên gương chiếu hậu giữa xe, không phải bùa bình an, không phải ngọc bội, mà là tàn tro của một chiếc đèn lồng giấy nhỏ xíu. Những thanh tre mỏng cháy đen cong queo đung đưa theo gió.

Ôn Cửu Sinh bước tới, đưa cho tôi một bản báo cáo nhanh.

[SPEED:0.9]

“Nạn nhân tên Liễu Oanh. Năm mươi lăm tuổi. Cửa xe khóa trong, chìa khóa vẫn cắm ổ. Sơ bộ phát hiện biểu hiện liệt cơ và dấu hiệu thiếu oxy. Tôi cá mười mươi rằng phế nang của bà ta lại chứa đầy sợi xen ti mét và chất gây ảo giác.”

[SPEED:RESET]

Tôi nhận lấy bản báo cáo, lật nhanh các trang. Điểm mấu chốt không nằm ở nguyên nhân tử vong, mà nằm ở danh tính nạn nhân.

[SPEED:1.2]

“Liễu Oanh. Nguyên kế toán trưởng nhà máy giấy Hằng Phong.”

[SPEED:RESET]

Tôi ngẩng phắt đầu lên, nhìn xoáy vào Mã Thanh Lâm.

[SPEED:1.2]

“Tưởng Hổ là trưởng ban bảo vệ. Liễu Oanh là kế toán trưởng. Cả hai người đều làm việc tại nhà máy Hằng Phong. Đội trưởng Mã, mười lăm năm trước, nhà máy đó xảy ra hỏa hoạn, đúng không?”

[SPEED:RESET]

Mã Thanh Lâm sững người. Ký ức về vụ cháy dường như đánh trúng một dây thần kinh nhạy cảm nào đó trong não bộ cô ấy. Cô ấy gật đầu, giọng trầm xuống:

[SPEED:0.9]

“Đúng. Mười lăm năm trước. Cháy kho nguyên liệu. Tám công nhân ca đêm chết ngạt trong khu ký túc xá vì cửa thoát hiểm bị xích khóa. Vụ đó chấn động cả tỉnh. Nhưng cuối cùng tòa án kết luận là tai nạn bất khả kháng. Không ai bị truy cứu trách nhiệm hình sự.”

[SPEED:RESET]

Tôi cười khẩy, vuốt phẳng một nếp nhăn trên tập hồ sơ.

[SPEED:0.9]

“Tai nạn bất khả kháng? Một vụ cháy có tám người chết, cửa thoát hiểm bị xích, mà không ai đi tù? Trưởng ban bảo vệ nhắm mắt làm ngơ. Kế toán trưởng làm giả báo cáo kiểm định an toàn phòng cháy chữa cháy để cắt giảm chi phí. Thật là một vở kịch hoàn hảo.”

[SPEED:RESET]

Tôi ném tập hồ sơ trở lại tay Ôn Cửu Sinh, ánh mắt trở nên sắc lạnh.

[SPEED:1.2]

“Hung thủ không phải Hỏa Quỷ. Hắn là một con người bằng xương bằng thịt. Một kẻ có kiến thức uyên bác về hóa sinh, kiên nhẫn chờ đợi suốt mười lăm năm dài, và bây giờ hắn bắt đầu thu thập món nợ máu. Hắn dùng chính nguyên liệu làm giấy của nhà máy Hằng Phong để kết liễu những kẻ đã ăn trên xương máu của tám người công nhân kia.”

[SPEED:RESET]

[BGM:FILE:kịch tính/Imperial Forces – Aaron Kenny.mp3]

Không khí trong đồn cảnh sát Hoàng Liên buổi chiều hôm đó đặc quánh sự căng thẳng. Tiếng máy in chạy xè xè, tiếng gõ bàn phím lách cách, tiếng điện thoại réo liên tục tạo thành một mớ âm thanh hỗn độn.

[SFX: 03_Click_Typing/ef_000104.wav]

Tôi ngồi khoanh chân trên chiếc ghế xoay ở góc phòng họp, ngón tay thoăn thoắt gấp một mảnh giấy báo cũ thành hình một chiếc thuyền. Mã Thanh Lâm đứng trước bảng trắng, dùng bút lông khoanh tròn hai bức ảnh hiện trường của Tưởng Hổ và Liễu Oanh.

Tôi ngừng tay, hất cằm về phía bảng trắng:

[SPEED:0.9]

“Đội trưởng Mã, cô tìm hiểu được cấu tạo của chiếc đèn lồng hung khí chưa?”

[SPEED:RESET]

Thanh Lâm gõ nắp bút vào bảng, gật đầu:

[SPEED:1.2]

“Phòng kỹ thuật hình sự từ thành phố vừa gửi báo cáo chi tiết. Anh đoán hoàn toàn chính xác. Giấy làm đèn được tẩm ba lớp hợp chất. Lớp thứ nhất là sợi xen tu lô dơ siêu mịn xử lý bằng canxi oxit. Khi đốt, bụi này phát tán, xâm nhập sâu vào phế nang, gặp dịch nhầy sẽ phản ứng tạo thành một màng bọc bít kín đường hô hấp.”

[SPEED:RESET]

Ôn Cửu Sinh rít tẩu thuốc đã tắt ngóm, chen vào:

[SPEED:0.9]

“Lớp thứ hai là dẫn xuất từ nhựa thông. Chất này ức chế trung khu hô hấp ở thân não. Tức là nạn nhân sẽ quên mất việc mình phải thở. Và lớp cuối cùng là chiết xuất đi em ti từ một loại vỏ cây đặc thù. Thứ này gây ảo giác cực mạnh. Bộ não nạn nhân bị lừa rằng họ đang trải qua một trải nghiệm tâm linh tuyệt đẹp.”

[SPEED:RESET]

Tôi búng nhẹ chiếc thuyền giấy trên bàn.

[SPEED:1.2]

“Ảo giác tạo ra khoái cảm. Nhựa thông làm tê liệt phản xạ thở. Bụi giấy bít kín phổi. Một cái chết êm ái, hoàn hảo, không giọt máu, không vết trầy xước. Và hắn nhét hình nhân giấy vào tay họ như một bản án được thi hành xong. Hắn đang đóng vai thẩm phán nhân quả.”

[SPEED:RESET]

Tôi đứng dậy, bước tới trước mặt Mã Thanh Lâm, nhìn thẳng vào mắt cô ấy.

[SPEED:1.2]

“Mười lăm năm trước, ngoài Tưởng Hổ và Liễu Oanh, còn ai liên quan trực tiếp đến việc ém nhẹm vụ cháy?”

[SPEED:RESET]

Thanh Lâm lật tài liệu, đọc nhanh:

[SPEED:1.2]

“Phùng Đại Vinh, năm mươi tám tuổi, nguyên quản đốc xưởng. Và… Vương Thiệu Đình, năm mươi tám tuổi, nguyên chủ nhà máy Hằng Phong. Sau vụ cháy, Vương Thiệu Đình bán xưởng, chuyển sang kinh doanh bất động sản. Hiện tại ông ta là nhà từ thiện lớn nhất trấn, tài trợ toàn bộ chi phí cho Lễ hội đèn lồng Trung Nguyên năm nay.”

[SPEED:RESET]

Một luồng điện chạy dọc sống lưng tôi. Lễ hội đèn lồng Trung Nguyên. Hàng nghìn chiếc đèn lồng sẽ được thắp sáng trên khắp các con phố cổ vào tối nay.

[SPEED:1.2]

“Đội trưởng Mã. Hắn không dừng lại ở hai người đâu. Phùng Đại Vinh và Vương Thiệu Đình chính là hai mục tiêu tiếp theo. Lễ hội tối nay chính là sân khấu hoàn hảo nhất để hắn thi hành bản án công khai. Lập tức cử người bảo vệ hai ông ta, cách ly họ khỏi bất kỳ thứ gì có thể đốt cháy. Tuyệt đối không được để họ chạm vào đèn lồng!”

[SPEED:RESET]

Mã Thanh Lâm lập tức vồ lấy bộ đàm, hét lớn mệnh lệnh triển khai lực lượng. Chiếc radio trên bàn làm việc của cô ấy vô tình bị gạt trúng nút bật. Tiếng phát thanh viên địa phương vang lên rộn rã, thông báo về đêm khai mạc hội đèn lồng sẽ diễn ra tại quảng trường trung tâm trong vài giờ tới. Khách mời danh dự lên thắp chiếc đèn khai hội, không ai khác, chính là nguyên quản đốc Phùng Đại Vinh.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Sương mù đã buông xuống dày đặc, nuốt chửng những mái ngói rêu phong. Hàng nghìn đốm đỏ rực rỡ bắt đầu le lói hiện lên dọc bờ sông.

Kẻ sát nhân giấu mặt đang đi dạo giữa đám đông, mỉm cười nhìn tác phẩm nghệ thuật của mình chuẩn bị bùng cháy. Trò chơi tâm lý này chỉ mới bắt đầu, và tôi biết, để bắt được một con quỷ biết gấp giấy, tôi phải tư duy giống hệt nó.

[BGM:FILE:u ám/Underworld – Myuu.mp3]

Chiếc xe cảnh sát rú còi xé toạc màn sương đặc quánh, lao như điên về phía quảng trường trung tâm. Ngồi ở ghế phụ, tôi rũ tờ giấy báo trên tay ra, bắt đầu gấp lại từ đầu. Những nếp gấp lần này nhanh, dứt khoát và sắc lẹm hơn. Thời gian không đứng về phía chúng tôi. Một kẻ mất mười lăm năm để ủ mưu sẽ không bao giờ chừa lại khe hở cho sự may mắn. Hắn đã tính toán chính xác từng phản ứng hóa học, từng góc khuất tâm lý của nạn nhân.

[SFX: 17_Vehicle_Transport/ef_000495.wav]

Xe vừa phanh cháy lốp, tôi và Mã Thanh Lâm tung cửa lao ra. Quảng trường chật cứng người. Tiếng chiêng trống ầm ĩ lấn át mọi âm thanh. Trên bục cao giữa sân, Phùng Đại Vinh trong bộ áo dài gấm đang mỉm cười vẫy tay chào đám đông. Phía sau ông ta là chiếc đèn lồng khai hội khổng lồ, được thiết kế theo dạng lồng bán nguyệt che khuất nửa thân người.

← Chương trướcChương sau →