Chương 1 - Mũi Kim Thứ Bảy

← Chương trướcChương sau →

Theo dõi phở để rùng mình trong đêm. Văn án: Sinh nhật tuổi hai mươi, bạn cùng phòng tặng tôi một tấm lụa thêu cổ. Cô ấy cười, nói đó là món quà đặc biệt dành riêng cho em. Tôi nhìn tấm lụa. Nhìn những đường chỉ đỏ đang ngọ nguậy dưới lớp vải như giun đất sau mưa. Rồi nhìn lên cổ cô ấy, nơi một mũi kim vô hình đã xuyên qua da, để lại vết khâu đầu tiên mà cô ấy chưa hề hay biết. Mũi thứ nhất. Còn sáu ngày. Cảm ơn, tôi nói. Nhưng quà này, cậu nên giữ lại cho mình. Cậu cần nó hơn tôi. Cô ấy cười. Cô ấy không hiểu. Cô ấy sẽ không bao giờ hiểu, cho đến khi mũi kim thứ bảy xuyên qua tim.

[BGM:FILE:u ám/Lurking Shadows – Myuu.mp3]

Tôi được tìm thấy trong một chiếc hộp gỗ đặt trước cổng nghĩa trang ngọn núi Bạch Vân khi mới vài ngày tuổi. Người ta bọc tôi trong một mảnh vải lanh thô ráp, không có bất kỳ dấu hiệu nhận dạng nào, cứ như thể tôi là một thứ rác rưởi mà ai đó vội vã vứt bỏ trước khi trời sáng. Trại mồ côi Phúc An nằm ngay cạnh nghĩa trang đã nhận nuôi tôi. Những đứa trẻ khác thường khóc thét mỗi khi nghe tiếng kèn đám ma vọng lại từ sườn đồi, nhưng tôi thì không. Từ năm lên bốn tuổi, tôi đã nhìn thấy những thứ mà người bình thường vĩnh viễn không thể thấy.

Tôi nhìn thấy những sợi chỉ mỏng manh như tơ nhện nối liền các ngôi mộ với nhau. Tôi nhìn thấy những mũi kim vô hình xuyên qua tấm vải liệm phủ trên xác chết, đang cố gắng khâu linh hồn họ vào lòng đất. Các bảo mẫu trong trại mồ côi không ai hiểu vì sao đứa bé mồ côi này không bao giờ sợ hãi khi chơi đùa gần những tấm bia mộ lạnh lẽo, nhưng lại nhíu mày khó chịu mỗi khi có một đám tang đi ngang qua. Họ tưởng tôi ghét tiếng ồn. Thực ra không phải. Tôi khó chịu vì tôi nhìn thấy xác chết đó được khâu sai cách, khiến linh hồn bị trói buộc vô cùng đau đớn.

Khi những giấc mơ bắt đầu kéo đến, mỗi đêm đều là cùng một bối cảnh. Tôi thấy bản thân mặc triều phục màu đen viền bạc, quỳ trong một hầm mộ hoàng gia rộng lớn. Trên tay tôi là một chiếc kim bạc sáng loáng, trong miệng ngậm một sợi chỉ vàng rực rỡ, đang cẩn trọng thực hiện nghi thức Thất Châm Liệm Hồn cho một vị phi tần. Bảy mũi kim khâu hồn. Tôi là Tẩm Liệm Sư, bậc thầy mai táng nghi lễ duy nhất của hoàng triều cổ đại, người nắm giữ bí thuật khâu kín ranh giới cõi âm và cõi dương, đảm bảo người chết yên nghỉ trọn vẹn và không quấy nhiễu cõi sống.

[SFX:FILE:01_Whoosh_Transition/ef_000005.wav]

Ký ức tiền kiếp thức tỉnh không làm tôi trở nên vĩ cuồng. Ngược lại, nó khiến tôi vô cùng mệt mỏi. Kiếp trước tôi đã dành cả đời để khâu liệm cho vô số xác chết, kiếp này tôi chỉ muốn sống một cuộc đời vô hình. Tôi thi đỗ thủ khoa trường Đại học Y Bắc Kinh bằng thực lực thuần túy, lấy kiến thức y khoa hiện đại làm lớp vỏ bọc hoàn hảo cho năng lực tâm linh của mình. Tôi giấu kín mọi thứ, sống vô cùng lặng lẽ, không kết giao rộng rãi. Mục tiêu duy nhất của tôi là hoàn thành bốn năm đại học, lấy tấm bằng xuất sắc, tìm một công việc bình thường và biến mất vào biển người mênh mông.

Cho đến tối hôm nay. Đêm sinh nhật tròn hai mươi tuổi của tôi.

Phòng ba trăm lẻ bảy thuộc khu ký túc xá nữ phía nam. Không gian chật hẹp với bốn chiếc giường tầng. Một người bạn cùng phòng đã chuyển ra ngoài sống cùng bạn trai, nên hiện tại chỉ còn lại ba chúng tôi.

Lâm Tiểu Đình đẩy cửa bước vào, trên tay bưng một chiếc bánh kem nhỏ xíu phủ đầy dâu tây. Cô bé nở nụ cười tươi rói, đôi mắt cong lên như vầng trăng khuyết.

[SPEED:1.2]

“Tư tỷ! Chúc mừng sinh nhật tuổi hai mươi! Em phải xếp hàng tận nửa tiếng đồng hồ ở tiệm bánh ngọt đầu phố mới mua được vị dâu tây mà chị thích nhất đấy!”

[SPEED:RESET]

Tôi nhìn khuôn mặt lấm tấm mồ hôi của Lâm Tiểu Đình, khóe môi khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười cực kỳ hiếm hoi. Cô bé này là người duy nhất trong toàn bộ khuôn viên trường Đại học Y coi tôi là bạn thật lòng. Bất chấp những lời đồn thổi ác ý về một Cố Ninh Tư mồ côi, nghèo hèn, tính cách lập dị và ánh mắt sắc lạnh như dao mổ, Lâm Tiểu Đình vẫn luôn bám lấy tôi với một sự nhiệt tình thuần túy. Cô bé ngốc nghếch này dũng cảm theo bản năng, không hề mang theo bất kỳ sự tính toán nào.

“Cảm ơn em, Tiểu Đình.”

Tôi nhận lấy chiếc bánh, giọng nói vô thức trở nên dịu dàng hơn.

[SFX:FILE:16_Door_Object/ef_000470.wav]

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng ký túc xá lại mở ra. Giang Diệu bước vào.

Không khí trong phòng dường như giảm xuống vài độ. Giang Diệu là hoa khôi của khoa chúng tôi, xuất thân từ một gia đình khá giả ở Thượng Hải. Vẻ ngoài của cô ta luôn toát lên sự dịu dàng, chu đáo, lúc nào cũng tỏ ra quan tâm lo lắng cho người khác. Nhưng nụ cười của cô ta luôn làm tôi liên tưởng đến những chiếc tủ đông trưng bày thịt trong siêu thị, trông thì sáng sủa sạch sẽ nhưng bên trong lại lạnh lẽo vô hồn.

“Tiểu Tư, chúc mừng sinh nhật.”

Giang Diệu bước tới, giọng nói ngọt ngào quyện chút nũng nịu đặc trưng. Cô ta đặt lên bàn học của tôi một hộp quà bọc giấy lụa màu đỏ thẫm.

[SPEED:0.9]

“Thấy em dạo này hay nghiên cứu về lịch sử y học cổ đại, chị đặc biệt cất công tìm mua món quà này. Một tấm lụa thêu hoa mẫu đơn đồ cổ chính cống đấy. Mua ở một tiệm nhỏ tít trong ngõ hẻm phố Lưu Ly, nghe ông chủ nói nó mang lại may mắn lớn lắm. Hợp với phong cách hoài cổ của em vô cùng.”

[SPEED:RESET]

Tôi cúi xuống nhìn chiếc hộp. Giấy bọc đỏ thẫm, thắt nơ lụa đen. Một sự kết hợp màu sắc mang đậm tính tang tóc mà người bình thường hiếm khi sử dụng để gói quà sinh nhật.

Tôi đưa tay chạm vào lớp giấy bọc.

[SFX:FILE:08_Horror_Suspense/ef_000279.wav]

Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay tôi tiếp xúc với chiếc hộp, thế giới xung quanh đột ngột biến đổi. Âm thanh huyên náo từ sân bóng rổ ngoài cửa sổ lập tức bị bóp nghẹt. Ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy rồi chuyển sang một sắc xanh xám lạnh lẽo.

Tôi nhắm mắt lại, rồi từ từ mở ra. Thiên nhãn đã tự động kích hoạt.

Xuyên qua lớp giấy bọc, tôi nhìn thấu kết cấu bên trong. Đó không phải là một tấm lụa thêu hoa mẫu đơn bình thường. Những đường chỉ đỏ chắp vá tạo nên hình bông hoa đang… ngọ nguậy. Chúng không phải là hoa văn tĩnh lặng. Khắp bề mặt tấm lụa, những sợi chỉ đỏ mỏng tang như mạch máu đang nhịp nhàng co bóp, bện chặt lấy nhau, trườn đi trườn lại dưới lớp vải dệt thô tựa như một bầy giun đất thèm khát máu tươi.

Cùng lúc đó, một mùi hương xộc thẳng vào khoang mũi tôi. Không phải mùi nấm mốc của đồ cũ. Đó là mùi của chu sa trộn lẫn với sáp thi thể, quyện cùng hương liệu tùng bách ngâm lâu năm dưới bùn đất. Mùi hương này, tôi đã ngửi thấy hàng ngàn lần trong hầm mộ hoàng gia.

Đây là lụa liệm.

Loại vải chuyên dùng để bọc thi thể những kẻ phải chịu hình phạt tuẫn táng. Cụ thể hơn, hoa văn mẫu đơn chín cánh này thuộc về hầm mộ của Triệu Lệ phi thời cổ đại. Khi Triệu Lệ phi băng hà, hoàng đế đã ra lệnh khâu sống bảy cung nữ thân cận vào những tấm lụa liệm này, ném họ vào hầm mộ để linh hồn họ vĩnh viễn phục vụ chủ nhân dưới cõi âm. Những sợi chỉ đỏ kia chính là máu và oán khí của bảy cung nữ, bị phong ấn bằng bí thuật Tẩm Liệm Sư do chính tay tôi thực hiện từ một nghìn năm trước.

Thứ này vốn dĩ phải bị chôn vùi vĩnh viễn dưới độ sâu ba mươi mét đất. Bằng một cách nào đó, nó đã bị đám mộ tặc đào lên, tuồn ra chợ đen, và bây giờ nằm chễm chệ trên bàn học của tôi, mang theo một lời nguyền phệ hồn đang trong trạng thái kích hoạt hoàn toàn.

Tôi ngước mắt lên nhìn Giang Diệu.

Cô ta đang đứng khoanh tay, khóe môi giấu một nụ cười vô cùng đắc ý. Cô ta nghĩ tôi là một con bé mồ côi ngốc nghếch, thấy đồ cổ sẽ sáng mắt lên mà không biết bản thân đang rước họa vào thân. Giang Diệu luôn đố kỵ với tôi vì tôi giữ vị trí thủ khoa, đe dọa trực tiếp đến suất học bổng toàn phần và vị trí trợ lý nghiên cứu của giáo sư hướng dẫn. Cô ta mua thứ này về, chắc chắn đã nghe tay buôn đồ cổ dọa dẫm rằng nó có khả năng hút cạn vận khí của người sở hữu. Cô ta muốn dùng nó để tước đoạt tương lai của tôi.

Nhưng Giang Diệu quá ngu ngốc. Cô ta không biết rằng vật mang oán khí cực trọng không phân biệt kẻ thù hay chủ nhân. Kẻ nào chạm vào nó lâu nhất khi tháo bùa phong ấn, kẻ đó chính là vật chủ đầu tiên.

Ánh mắt tôi dời từ khuôn mặt đắc thắng của Giang Diệu xuống vùng cổ của cô ta.

Ngay dưới lớp da trắng ngần, chếch về phía động mạch cảnh bên trái, có một điểm đen nhỏ xíu. Từ điểm đen đó, hai vệt đỏ mờ nhạt kéo dài ra tạo thành hình chữ thập. Nó không nằm trên bề mặt da. Nó nằm sâu dưới lớp hạ bì.

Đó là một vết khâu.

Mũi kim vô hình đầu tiên đã đâm xuyên qua da thịt Giang Diệu. Sợi chỉ oán khí đã bắt đầu cắm rễ vào mạch máu của cô ta.

[BGM:FILE:u ám/Devil’s Organ – Jimena Contreras.mp3]

Tôi thu lại tầm nhìn, thế giới trở về với màu sắc bình thường. Bánh kem của Tiểu Đình vẫn đang tỏa ra mùi bơ sữa ngọt ngào.

Tôi bình thản đẩy hộp quà trả lại về phía mép bàn, nhạt giọng lên tiếng.

[SPEED:0.9]

“Cảm ơn. Nhưng quà này, cậu nên giữ lại cho mình. Cậu cần nó hơn tôi.”

[SPEED:RESET]

Giang Diệu sững người mất một giây. Nụ cười trên môi cô ta cứng đờ lại, sau đó đôi lông mày thanh tú lập tức nhíu chặt. Cô ta tưởng tôi đang chê bai xuất xứ rẻ tiền của món đồ.

[SPEED:1.2]

“Ninh Tư ơi, em nói vậy là ý gì? Chị tốn bao nhiêu công sức mới tìm được món đồ mang hơi hướng cổ điển này cho em. Em không thích thì cứ nói thẳng, sao phải buông lời mỉa mai như thế? Chị chỉ muốn tốt cho em thôi mà!”

[SPEED:RESET]

Cô ta khóc đúng ba giọt, không nhiều không ít, vô cùng chính xác như đã tập luyện hàng trăm lần trước gương.

Lâm Tiểu Đình thấy không khí căng thẳng, vội vàng đặt bánh kem xuống, xen vào giảng hòa.

[SPEED:1.2]

“Thôi nào hai người, hôm nay là sinh nhật Tư tỷ mà. Chắc Tư tỷ thấy món quà quý giá quá nên ngại nhận thôi. Giang Diệu, cậu cất đi, chúng ta ăn bánh kem trước đã nhé.”

[SPEED:RESET]

Tôi không để ý đến màn kịch của Giang Diệu, chỉ lạnh lùng ném lại một câu cảnh báo cuối cùng.

[SPEED:0.9]

“Giang Diệu. Tôi khuyên cậu nên mang tấm lụa này vứt vào lò thiêu rác ngay lập tức. Đừng bao giờ chạm tay trần vào nó nữa. Và đêm nay, khi ngủ nhớ mở toang hết cửa sổ ra, tuyệt đối đừng đắp chăn quá kín cổ.”

[SPEED:RESET]

Giang Diệu bật cười khẩy, lớp mặt nạ dịu dàng lập tức rạn nứt, để lộ sự khinh khỉnh từ tận đáy mắt.

[SPEED:1.2]

“Cố Ninh Tư, em bị hoang tưởng à? Hay đọc nhiều sách y học cổ đại quá nên đầu óc có vấn đề rồi? Một tấm lụa đẹp như thế này mà bảo đi đốt? Đúng là đồ không biết thưởng thức.”

[SPEED:RESET]

Cô ta tức tối giật lấy hộp quà, hậm hực quay về giường của mình, ném mạnh chiếc hộp vào góc tủ quần áo. Trong khoảnh khắc chiếc hộp va vào thành gỗ, tôi nghe thấy một tiếng thở dài nghẹn ngào phát ra từ bên trong lớp vải. Tiếng thở của những cung nữ bị khâu sống.

Tôi không nói thêm lời nào. Nợ ân tình ai, tôi trả đủ rồi dứt. Còn kẻ tự tìm đường chết, tôi tuyệt đối không can thiệp vào nghiệp quả của chúng. Giang Diệu đã tự tay kích hoạt lụa liệm bằng dã tâm của chính mình. Sự kiêu ngạo sẽ là thứ giết chết cô ta nhanh nhất.

Đêm đó, tàn tiệc sinh nhật, ánh đèn ký túc xá vụt tắt lúc mười một giờ.

Lâm Tiểu Đình trùm chăn ngủ say sưa. Ở giường đối diện, Giang Diệu kéo chăn bịt kín mít từ đầu đến chân vì sợ lạnh. Cô ta hoàn toàn phớt lờ lời cảnh báo của tôi.

[SFX:FILE:22_Footstep_Movement/ef_000542.wav]

Trong bóng tối tĩnh lặng, tôi nằm nghiêng người, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm lên trần nhà. Tôi lắng nghe tiếng sột soạt cực kỳ nhỏ phát ra từ góc tủ quần áo của Giang Diệu. Âm thanh giống như hàng ngàn con tằm đang gặm nhấm lá dâu. Tấm lụa liệm đang hấp thụ âm khí từ bóng tối, nuôi dưỡng những sợi chỉ đỏ.

Mũi kim thứ nhất đã hoàn thành.

Quy luật của lụa liệm vô cùng tàn khốc. Nó hoạt động như một loại virus tâm linh, có mẫu thể và ấu trùng. Tấm lụa trong tủ chính là mẫu thể. Còn Giang Diệu, kẻ đã mang nó về với ác ý ngập tràn, chính là vật chủ đầu tiên, hay còn gọi là ấu trùng mẹ. Lời nguyền sẽ mượn cơ thể cô ta để phát triển qua bảy giai đoạn, tương ứng với bảy mũi kim.

Mỗi ngày trôi qua, một mũi kim vô hình sẽ khâu lại một chức năng sống trên cơ thể vật chủ.

Ngày thứ nhất, khâu thực quản. Ngày thứ hai, khâu khớp xương. Ngày thứ ba, khâu buồng phổi. Ngày thứ tư, khâu thị giác. Ngày thứ tư, khâu khẩu hình. Ngày thứ sáu, khâu đôi mắt. Và ngày thứ bảy, mũi kim cuối cùng sẽ đâm xuyên qua tim. Khi tâm thất ngừng đập, cơ thể vật chủ sẽ biến thành một phần của tấm lụa liệm, vĩnh viễn bị giam cầm trong thớ vải rách nát, tỉnh táo chịu đựng sự tra tấn mà không thể phát ra bất kỳ tiếng la hét nào.

Hơn thế nữa, lời nguyền này có khả năng lây nhiễm chéo. Nó không lây qua không khí. Nó lây qua chuỗi nghiệp lực và sự va chạm da thịt. Bất cứ kẻ nào có liên đới lợi ích với vật chủ, hoặc có hành vi tiếp xúc thân mật trong lúc lời nguyền đang bùng phát, đều sẽ bị cấy một sợi chỉ đỏ vào người.

[BGM:FILE:u ám/Falling Rain – Myuu.mp3]

Sáng ngày thứ hai.

Trời đổ mưa phùn rả rích, bầu không khí xám xịt bao trùm khắp khuôn viên Đại học Y.

Tôi thức dậy lúc sáu giờ sáng, vệ sinh cá nhân rồi ngồi vào bàn ôn lại tài liệu giải phẫu học. Phía bên kia, Giang Diệu lồm cồm bò dậy muộn hơn thường lệ. Sắc mặt cô ta nhợt nhạt, bọng mắt thâm quầng như người mất ngủ nhiều đêm liền.

Tiểu Đình mang bữa sáng từ nhà ăn về, chia cho mỗi người một phần cháo thịt bằm nóng hổi.

“Giang Diệu, cậu sao thế? Trông mệt mỏi vậy.”

Tiểu Đình ân cần hỏi han.

Giang Diệu xoa bóp vùng cổ, giọng nói khàn đặc.

[SPEED:0.9]

“Không biết nữa. Chắc đêm qua bị nhiễm lạnh. Cổ họng đau rát quá, nuốt nước bọt cũng thấy vướng.”

[SPEED:RESET]

Cô ta cầm thìa múc một miếng cháo nhỏ đưa vào miệng.

[SFX:FILE:25_Daily_Life/ef_000588.wav]

Ngay khoảnh khắc miếng cháo trôi xuống thực quản, Giang Diệu đột nhiên trừng lớn mắt. Cô ta ôm chặt lấy cổ, ho sặc sụa dữ dội, khuôn mặt nháy mắt đỏ bừng rồi chuyển sang tím tái vì thiếu oxy. Miếng cháo bị nôn ngược trở ra, văng tung tóe lên mặt bàn.

“Diệu Diệu! Cậu không sao chứ?”

Tiểu Đình hoảng hốt chạy tới vuốt lưng cho cô ta.

Giang Diệu thở dốc, nước mắt trào ra giàn giụa. Cô ta cố gắng xua tay, thều thào đáp.

[SPEED:1.2]

“Viêm họng cấp tính… chắc sưng to quá nên nghẹn. Lát nữa tớ ra trạm xá trường xin ít thuốc kháng sinh.”

[SPEED:RESET]

Tôi ngồi cách đó hai mét, lặng lẽ lật một trang sách. Đôi mắt tôi hơi híp lại, tầm nhìn xuyên qua lớp da cổ của Giang Diệu.

Nơi thực quản của cô ta, vết khâu hình chữ thập mờ nhạt tối qua giờ đã biến thành một đường chỉ đỏ thẫm vắt ngang qua cuống họng. Sợi chỉ thắt chặt lại mỗi khi cơ thực quản co bóp, khiến thức ăn không thể trôi xuống dạ dày. Mũi kim thứ nhất đã đi vào hoạt động trơn tru. Cô ta sẽ không thể nuốt bất cứ thứ gì đặc hơn nước lọc trong những ngày tới.

Đến tầm ba giờ chiều, mây mù tan bớt, một chút ánh nắng nhạt nhòa chiếu xuống sân khu nội trú.

Hạ Tư Viễn xuất hiện dưới sảnh ký túc xá nữ. Anh ta là sinh viên khoa Răng Hàm Mặt, cũng là bạn trai hiện tại của Giang Diệu. Hạ Tư Viễn nổi tiếng khắp trường nhờ vẻ ngoài điển trai, thành tích học tập xuất sắc và tài ăn nói khéo léo. Tuy nhiên, qua vài lần tiếp xúc trong các buổi hội thảo chung, tôi đã nhìn thấu bản chất của con người này. Hạ Tư Viễn là một kẻ hèn nhát cốt lõi, luôn chọn đứng về phe đa số. Anh ta duy trì mối quan hệ với Giang Diệu chỉ vì danh tiếng hoa khôi của cô ta giúp anh ta nở mày nở mặt. Một kẻ không bao giờ dám bảo vệ lẽ phải nếu điều đó làm tổn hại đến lợi ích cá nhân.

Giang Diệu thay một chiếc váy liền thân màu trắng, trang điểm nhẹ nhàng để che đi sắc mặt nhợt nhạt, rồi vội vã chạy xuống lầu. Tôi và Tiểu Đình đứng trên ban công tầng ba, vô tình chứng kiến toàn bộ cảnh tượng bên dưới.

Hạ Tư Viễn mỉm cười dịu dàng, dang rộng hai tay đón lấy Giang Diệu. Cô ta nũng nịu ngả đầu vào vai anh ta, than vãn về cơn đau họng. Hạ Tư Viễn vòng tay ôm chặt lấy eo bạn gái, tay kia dịu dàng vuốt ve phần gáy của cô ta.

Một màn tình cảm vô cùng lãng mạn trong mắt người ngoài.

Nhưng trong mắt tôi, đó là một bữa tiệc lây nhiễm hoàn hảo.

[SFX:FILE:10_Glitch_Digital/ef_000341.wav]

Khi lòng bàn tay ấm áp của Hạ Tư Viễn chạm vào vùng gáy lạnh lẽo của Giang Diệu, tôi nhìn thấy một cảnh tượng rùng rợn. Từ vết khâu chữ thập trên cổ Giang Diệu, một nhánh chỉ đỏ mỏng như tơ nhện đột ngột tách ra. Nó ngo ngoe vươn lên, xuyên thủng lớp biểu bì, rồi như một con đỉa đói khát, nó cắm phập vào lòng bàn tay của Hạ Tư Viễn.

Sợi chỉ đỏ nhanh chóng chui tọt vào dưới da anh ta, luồn lách dọc theo mạch máu, chạy thẳng lên cánh tay phải rồi biến mất.

Hạ Tư Viễn khẽ rùng mình một cái, vội vàng rụt tay lại, xoa xoa lòng bàn tay.

[SPEED:0.9]

“Sao tay anh tự dưng tê buốt thế này. Cứ như bị điện giật ấy.”

[SPEED:RESET]

Giang Diệu cười khúc khích, đấm yêu vào ngực anh ta, hoàn toàn không biết rằng bản thân vừa chuyển giao một phần bản án tử hình cho người yêu.

Tôi đứng trên ban công, nhấp một ngụm trà đặc, ánh mắt phẳng lặng như mặt hồ mùa đông. Hạ Tư Viễn đã chính thức trở thành ấu trùng thế hệ thứ hai. Sự lây nhiễm này không hề oan uổng. Trong quá khứ, Hạ Tư Viễn từng nhiều lần hùa theo Giang Diệu để tung tin đồn thất thiệt về tôi trên các diễn đàn trường, nhằm nâng cao hình ảnh cô bạn gái trong sáng thánh thiện của anh ta. Nghiệp lực đã kết nối bọn họ lại với nhau. Giờ thì, hãy cùng nhau gánh chịu hậu quả đi.

[BGM:FILE:u ám/Frightmare – Jimena Contreras.mp3]

Ngày thứ ba trôi qua trong bầu không khí càng lúc càng ngột ngạt.

Triệu chứng của Giang Diệu bắt đầu tiến triển với tốc độ chóng mặt. Sáng sớm thức dậy, cô ta phát hiện vùng da quanh cổ mình nổi lên những đường vân đỏ nhạt, đan chéo nhau thành hình mạng nhện. Cô ta hoảng loạn dùng kem che khuyết điểm trát dày cộp lên cổ, tự lừa dối bản thân rằng đó chỉ là dị ứng mẩn ngứa do thời tiết.

Nhưng sự phủ nhận không thể ngăn cản bước tiến của lụa liệm.

Chiều hôm đó, toàn khóa chúng tôi có một buổi hội thảo chung về giải phẫu bệnh lý tại giảng đường lớn. Tôi ngồi ở dãy bàn cuối cùng, lặng lẽ ghi chép. Giang Diệu và Hạ Tư Viễn ngồi cách tôi ba dãy ghế về phía trước.

Giáo sư hướng dẫn yêu cầu sinh viên lên bảng vẽ phác thảo sơ đồ cắt ngang của hệ thần kinh trung ương. Hạ Tư Viễn, với tư cách là sinh viên ưu tú, tự tin bước lên bục giảng. Anh ta cầm viên phấn trắng bằng tay phải, chuẩn bị vẽ nét đầu tiên.

Đột nhiên, động tác của anh ta khựng lại.

Viên phấn rơi cạch xuống sàn nhà.

[SFX:FILE:02_Impact_Boom/ef_000072.wav]

Cả giảng đường im phăng phắc. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Hạ Tư Viễn.

Anh ta đứng đực ra đó, khuôn mặt tái mét, mồ hôi lạnh toát tuôn đầm đìa trên trán. Anh ta đang cố gắng gập ngón trỏ và ngón giữa của bàn tay phải lại để nhặt viên phấn, nhưng vô vọng. Hai ngón tay đó cứ duỗi thẳng đơ, cứng nhắc như những khúc gỗ khô.

Từ vị trí của mình, tôi nhìn thấy rất rõ. Dưới lớp da mu bàn tay của Hạ Tư Viễn, những sợi chỉ đỏ đã lan rộng, quấn chặt lấy các gân cơ duỗi ngón tay. Chúng thắt nút lại ngay tại các khớp xương, vô hiệu hóa hoàn toàn khả năng vận động tinh của anh ta. Mũi kim thứ hai của ấu trùng phụ đã bắt đầu phát huy tác dụng.

[SPEED:1.2]

“Em sao vậy Tư Viễn? Bị chuột rút à?”

[SPEED:RESET]

Giáo sư nhíu mày hỏi.

Hạ Tư Viễn bối rối dùng tay trái nắm lấy tay phải, cố gắng bẻ gập các ngón tay lại. Một tiếng rắc khẽ vang lên. Anh ta đau đớn kêu oai oái, vội vàng xin lỗi giáo sư rồi chạy thẳng ra khỏi giảng đường. Giang Diệu cũng cuống cuồng xin phép chạy theo sau.

Lâm Tiểu Đình ngồi cạnh tôi, khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng tột độ.

[SPEED:0.9]

“Tư tỷ, chị có thấy dạo này Giang Diệu và đàn anh Hạ rất kỳ lạ không? Giang Diệu thì ho khù khụ suốt ngày, cổ nổi đầy gân đỏ. Đàn anh Hạ thì tự dưng liệt tay. Chẳng lẽ khu ký túc xá của chúng ta có dịch bệnh truyền nhiễm gì sao?”

[SPEED:RESET]

Tôi quay sang nhìn Tiểu Đình, ánh mắt kiên định, giọng nói hạ thấp xuống chỉ đủ hai người nghe.

[SPEED:0.9]

“Tiểu Đình. Nghe cho kỹ đây. Bệnh của bọn họ không lây qua không khí. Cô ta tự tìm đến thứ đó. Bắt đầu từ hôm nay, em tuyệt đối không được chạm vào bất cứ món đồ nào của Giang Diệu, đặc biệt là khu vực tủ quần áo của cô ta. Đừng bao giờ. Nhớ chưa?”

[SPEED:RESET]

Lâm Tiểu Đình chớp chớp mắt, dường như cảm nhận được sự nghiêm trọng trong lời nói của tôi. Cô bé ngoan ngoãn gật đầu cái rụp.

Đêm ngày thứ ba, khi đồng hồ điểm mười giờ tối, tôi khoác một chiếc áo khoác đen mỏng, lặng lẽ rời khỏi ký túc xá. Tôi cần xác minh một vài thông tin về nguồn gốc thực sự của tấm lụa liệm.

[SFX:FILE:17_Vehicle_Transport/ef_000497.wav]

Bắt một chiếc xe buýt chạy tuyến đêm, tôi tiến thẳng về phía phố Lưu Ly nằm ở trung tâm thành phố Bắc Kinh. Đây là con phố nổi tiếng giới kinh doanh đồ cổ, ban ngày tấp nập du khách, nhưng khi màn đêm buông xuống, nó mới bộc lộ bộ mặt thật của mình. Những giao dịch mờ ám, những món đồ đào trộm từ mộ cổ mang đầy tử khí đều được mua bán trao tay tại đây.

Tôi đi bộ dọc theo con hẻm nhỏ lát gạch xanh rêu, không khí xung quanh lạnh lẽo và đặc quánh mùi nhang trầm. Dừng lại trước một gian hàng xập xệ có tấm biển gỗ cũ kỹ khắc ba chữ Phùng Ký, tôi đẩy cửa bước vào.

[SFX:FILE:16_Door_Object/ef_000475.wav]

Tiếng chuông gió treo trên cửa vang lên lanh lảnh nhưng nghe vô cùng chói tai.

← Chương trướcChương sau →