Chương 1 - Mỹ Nhân Bạch Cốt

← Chương trướcChương sau →

Theo dõi phở để rùng mình trong đêm. Văn án: Mặt nạ dưỡng da công thức cổ truyền, một đêm thức dậy, da đẹp như sứ, trắng mịn không tì vết. Cả khoa Phát thanh truyền tai nhau, ai nấy cũng muốn thử. Chỉ có tôi nhìn thấy thứ đang bám trên mặt họ: một gương mặt khác, mắt đen ngòm, miệng há không đáy, chậm rãi nuốt nát lớp da thật bên dưới. Tôi đã cảnh báo. Không ai tin. Vậy thì, ai tiếc tiền cứ giữ lấy con quỷ trên mặt mà sống.

[BGM:FILE:u ám/Falling Rain – Myuu.mp3]

Mùi ẩm mốc bốc lên từ góc phòng ký túc xá, xộc thẳng vào mũi tôi. Đó không phải là kiểu mùi quần áo phơi chưa khô trong những ngày mưa dầm ở Bắc Kinh, mà là thứ mùi tanh tưởi của đất huyệt đào dở, pha lẫn chút ngai ngái của thịt thối rữa.

Tôi nằm trên giường tầng trên, vắt tay lên trán, hé nửa con mắt nhìn xuống phía dưới. Ánh đèn bàn hắt ra một vệt sáng mờ nhạt. Phương Ngọc Ngọc đang ngồi trước gương, hai tay cẩn thận vuốt ve một lớp màng màu trắng đục lên mặt.

[SFX:FILE:19_Water_Liquid/ef_000514.wav]

Lớp màng đó được cô ta gọi là mặt nạ dưỡng da công thức cổ truyền.

Ngọc Ngọc là bạn cùng phòng của tôi. Cô ta sinh ra trong một gia đình giàu nứt đố đổ vách ở Thượng Hải, lúc nào cũng khoác lên người những bộ đồ đắt tiền, xách túi xa xỉ và dùng mỹ phẩm mà sinh viên bình thường cày bừa nửa kiếp cũng không dám mơ tới. Chúng tôi học chung khoa Phát thanh Truyền hình của một trường đại học nghệ thuật danh tiếng. Ngọc Ngọc có nhan sắc, có tiền bạc, nhưng lại mang một nỗi ám ảnh bệnh lý về ngoại hình. Cô ta luôn cho rằng mũi mình chưa đủ cao, cằm chưa đủ nhọn, và đặc biệt là làn da chưa đủ độ bắt sáng khi đứng trước máy quay phim.

Tháng tới là vòng chung kết cuộc thi Gương Mặt Phát Thanh Viên Mới. Người chiến thắng sẽ giành được suất dẫn chương trình chính trong đêm truyền hình trực tiếp của toàn trường, kèm theo một bản hợp đồng béo bở với đài truyền hình thành phố. Trong danh sách lọt vào vòng cuối, chỉ có tôi và cô ta là đối thủ nặng ký nhất. Tôi cần giải thưởng đó vì số tiền thưởng lên tới năm mươi nghìn tệ, đủ để tôi trang trải học phí và gửi về quê chữa bệnh mãn tính cho mẹ. Còn Ngọc Ngọc, cô ta cần nó để thỏa mãn thói hư vinh.

Đêm nay, cô ta mang về một hộp mặt nạ kỳ lạ. Hộp gỗ chạm trổ hoa văn cổ kính, bên trong xếp những miếng màng mỏng màu trắng bệch, ngâm trong thứ dung dịch sền sệt hơi ngả sang màu xám tro.

Ngọc Ngọc vừa vỗ vỗ lên má, vừa cất cao giọng đầy đắc ý:

[SPEED:1.2]

“Mọi người biết hộp mặt nạ này quý giá thế nào không? Đàn chị Tề Uyển phải cất công xin từ một vị danh y lánh đời đấy. Cả khoa mình chỉ có vài người được chị ấy tặng thôi. Nghe nói đắp một đêm, sáng ra da dẻ sẽ trắng mịn như men sứ, lỗ chân lông biến mất hoàn toàn.”

[SPEED:RESET]

Lâm Tiểu Tiểu, cô bạn cùng phòng giường bên cạnh tôi, khẽ ló đầu ra khỏi chăn, ánh mắt lộ vẻ hâm mộ xen lẫn tự ti. Tiểu Tiểu xuất thân bình dân, dáng người hơi đậm, mặt có vài nốt tàn nhang. Đối với sinh viên khoa Phát thanh, ngoại hình không hoàn hảo chính là một bản án tử hình cho sự nghiệp.

[SPEED:0.9]

“Ngọc Ngọc sướng thật đấy. Đàn chị Tề Uyển tốt bụng ghê, thứ đắt đỏ thế mà cũng mang tặng.”

[SPEED:RESET]

Tiểu Tiểu thì thầm, giọng nói mang theo khao khát không thể che giấu.

Tôi không đáp lời Tiểu Tiểu, chỉ nheo mắt nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Phương Ngọc Ngọc. Trong mắt người thường, cô ta đang đắp một miếng mặt nạ dưỡng da đắt tiền. Nhưng trong mắt tôi, sự thật lại tàn khốc và buồn nôn hơn rất nhiều.

Tôi tên là Cố Ninh. Tôi sinh ra ở một thôn nghèo vùng núi tỉnh Quý Châu. Bà ngoại tôi, Cố Phụng Hà, từng là một đồng cốt dân gian có tiếng tăm lẫy lừng khắp vùng Giang Nam. Người ta gọi bà là thần bà. Năm tôi bảy tuổi, một con oán quỷ vất vưởng ngoài bãi tha ma đã bám lấy tôi. Bà ngoại dùng hết tu vi bình sinh, lập trận đồ bằng máu để phong ấn nó, đánh đổi mạng sống của bà để giữ lại cái mạng nhỏ của tôi. Trước lúc nhắm mắt xuôi tay, bà nắm chặt lấy tay tôi, để lại một câu di huấn.

Bà nói: Thấy, nhưng không có nghĩa là phải cứu. Cứu ai, hỏi giá trước.

Từ ngày đó, tôi sở hữu âm dương nhãn. Đôi mắt này có thể nhìn thấu hắc khí, linh thể, oán niệm bám trên đồ vật hay con người. Suốt những năm học phổ thông, tôi dùng năng lực này để kiếm tiền. Tôi xem phong thủy cho các tiệm đồ cổ, vẽ bùa bình an cho giới nhà giàu sợ chết, chỉ điểm vị trí dời bàn thờ cho những gia đình làm ăn bết bát. Tôi chưa từng làm không công cho bất kỳ ai. Thế giới tâm linh là công cụ kiếm cơm, còn thế giới trần tục mới là nơi tôi phải nỗ lực học hành để sinh tồn. Tôi không sợ ma quỷ. Quỷ đói thì ăn, quỷ oán thì giết, đó là quy luật. Thứ đáng sợ nhất trên thế gian này, xưa nay vẫn luôn là lòng tham của con người.

Và lúc này đây, lòng tham đó đang hiện diện rành rành trên gương mặt Phương Ngọc Ngọc.

Qua âm dương nhãn, tôi thấy rõ ràng thứ đang bám trên mặt cô ta không phải là mặt nạ dưỡng da. Đó là một thực thể bán trong suốt, nhầy nhụa, tỏa ra làn hắc khí lạnh thấu xương. Một khuôn mặt đàn bà quắt queo, hốc mắt đen ngòm trũng sâu, cái miệng rách toạc kéo dài đến tận mang tai. Nó đang há rộng cái mồm không đáy, từ từ ốp chặt vào mặt Ngọc Ngọc. Những sợi tơ máu li ti từ miệng con quỷ cắm phập vào mạch máu dưới da cô ta, bắt đầu hút từng giọt sinh khí.

Đây là phụ diện quỷ. Một loại tà vật ký sinh chuyên ăn da thịt vật chủ để duy trì lớp ảo ảnh hoàn hảo bên ngoài. Con quỷ ăn càng no, lớp da giả bọc bên ngoài sẽ càng căng bóng, trắng mịn. Nhưng đổi lại, lớp da thật bên dưới sẽ thối rữa, nát bét cho đến khi bong tróc hoàn toàn.

Ngọc Ngọc khẽ nhăn mặt, đưa tay sờ lên má.

[SPEED:1.2]

“Sao tự nhiên thấy hơi châm chích thế này nhỉ? Chắc là tinh chất đang thẩm thấu.”

[SPEED:RESET]

Cô ta lẩm bẩm, tự huyễn hoặc bản thân rồi vui vẻ tắt đèn đi ngủ.

Tôi kéo chăn lên ngang cằm, nhắm mắt lại. Bà ngoại dạy đúng lắm. Lẽ ra tôi nên im lặng ngủ một giấc đến sáng. Nhưng nghĩ đến việc phải ngửi cái mùi xác chết này suốt cả đêm, tôi đành thở hắt ra một hơi bực dọc.

Sáng hôm sau.

[BGM:FILE:tươi sáng/Fruits of Life – Jimena Contreras.mp3]

Cả phòng ký túc xá xôn xao như cái chợ vỡ. Lâm Tiểu Tiểu và cô bạn còn lại đứng vây quanh Phương Ngọc Ngọc, há hốc mồm kinh ngạc.

Ngọc Ngọc đứng trước chiếc gương toàn thân, vuốt ve khuôn mặt mình. Lớp da của cô ta đã thay đổi một cách kinh hoàng. Không còn chút tì vết, không một lỗ chân lông, trắng ngần và tỏa sáng rực rỡ dưới ánh nắng ban mai. Nó mịn màng đến mức không giống da người, mà giống hệt một lớp men sứ thượng hạng được nung trong lò quan ngự dụng.

[SPEED:1.2]

“Trời đất ơi! Ngọc Ngọc, da cậu đẹp quá mức quy định rồi! Cứ như búp bê sống vậy!”

[SPEED:RESET]

Tiểu Tiểu kêu lên, đưa tay định chạm vào nhưng Ngọc Ngọc gạt phắt ra, ánh mắt đầy vẻ kiêu ngạo.

[SPEED:1.2]

“Đừng chạm vào, tay cậu bẩn lắm. Thấy chưa? Tôi đã bảo đồ của chị Tề Uyển cho không phải dạng vừa đâu. Với gương mặt này, suất dẫn chương trình chính chắc chắn thuộc về tôi. Cái loại nhan sắc quê mùa cày cuốc cả đời cũng đừng hòng tranh giành.”

[SPEED:RESET]

Cô ta vừa nói vừa liếc xéo về phía giường tôi, khóe môi nhếch lên một nụ cười mỉa mai.

Tôi bình thản gấp chăn, bước xuống giường. Dưới con mắt của tôi, nụ cười của cô ta cứng đơ, gượng gạo vô cùng. Lớp da sứ đó hoàn toàn không di chuyển theo cơ mặt. Và kinh tởm hơn, con phụ diện quỷ vẫn đang dính chặt lấy cô ta. Cái miệng rách toạc của nó đang nhai nhóp nhép, nuốt chửng từng mảng thịt mỏng dính bên dưới lớp men sứ. Mùi thối rữa nồng nặc đến mức tôi phải nín thở.

Tôi vắt chiếc khăn mặt lên giá, đi lướt qua Ngọc Ngọc, dừng lại chừng hai giây.

[SPEED:0.9]

“Loại mặt nạ cô đang dùng có vấn đề. Tôi khuyên cô bóc nó ra vứt đi, càng sớm càng tốt. Nếu không, hậu quả cô tự gánh.”

[SPEED:RESET]

Giọng tôi lạnh băng, đều đều, không chứa chút cảm xúc. Tôi chỉ nói đúng một lần. Trách nhiệm cảnh báo đã xong.

Ngọc Ngọc sững người mất một nhịp, rồi cơn tức giận bùng lên làm khuôn mặt sứ của cô ta hơi đỏ bừng. Cô ta đập mạnh chai nước hoa xuống bàn, lớn tiếng quát:

[SPEED:1.2]

“Cậu nói cái gì? Cậu ghen tị à, con nhà quê? Thấy tôi đẹp lên, sợ mất cái vị trí dẫn chương trình nên giở trò trù ẻo chứ gì? Đúng là thứ nhà nghèo hèn mọn, không mua nổi mỹ phẩm đắt tiền nên sinh ra ghen ăn tức ở!”

[SPEED:RESET]

Tôi khẽ tặc lưỡi, lắc đầu. Châm biếm thật. Quỷ đang nhai nát da mặt mà vẫn tưởng mình đang lột xác thành tiên nữ. Tôi nhét cuốn giáo trình vào ba lô, quay lưng bước ra khỏi phòng, bỏ lại sau lưng tiếng chửi bới the thé của Ngọc Ngọc.

[BGM:STOP]

Khoảng ba giờ chiều ngày hôm đó.

[BGM:FILE:kịch tính/Imperial Forces – Aaron Kenny.mp3]

Tôi vừa kết thúc tiết học Lịch sử Báo chí, đang định ghé căng tin ăn bát mì thì điện thoại rung bần bật. Lâm Tiểu Tiểu gọi đến, giọng hốt hoảng xen lẫn tiếng khóc nấc.

[SPEED:1.2]

“Ninh tỷ! Tỷ mau về phòng đi! Ngọc Ngọc báo ban quản lý ký túc xá, nói tỷ ăn cắp đồ của cậu ấy! Bây giờ thầy phụ trách và mọi người đang tụ tập đông lắm!”

[SPEED:RESET]

Tôi cúp máy, nhét điện thoại vào túi quần, bước đi với tốc độ bình thường. Không gấp gáp, không hoảng loạn. Khi tôi đẩy cửa bước vào phòng, một cảnh tượng hỗn độn đập vào mắt.

Đồ đạc trong ngăn tủ của tôi bị bới tung tóe, quần áo vứt lăn lóc trên sàn. Phương Ngọc Ngọc đứng khoanh tay giữa phòng, khuôn mặt trắng bệch như ma nơ canh vênh váo hất cằm. Đứng cạnh cô ta là Trương Minh Hạo, nam trợ giảng phụ trách đời sống sinh viên của khoa. Ông thầy này mới hai mươi bảy tuổi, luôn tỏ ra đạo mạo, nghiêm khắc, nhưng thực chất là kẻ hèn nhát, hám lợi, chuyên bợ đỡ những sinh viên có gia thế khủng. Xung quanh hành lang, hàng chục sinh viên khác đang chen chúc hóng chuyện.

Vừa thấy tôi, Ngọc Ngọc lập tức chỉ tay thẳng vào mặt tôi, giọng the thé vang vọng cả hành lang:

[SPEED:1.2]

“Chính là cậu ta! Con nhà quê này đã ăn cắp mặt nạ của tôi! Một miếng mặt nạ đó trị giá năm nghìn tệ, đủ để cấu thành tội trộm cắp tài sản rồi thưa thầy!”

[SPEED:RESET]

Trương Minh Hạo hắng giọng, làm ra vẻ uy nghiêm, bước tới trước mặt tôi.

[SPEED:0.9]

“Cố Ninh, em giải thích sao về chuyện này? Các bạn cùng phòng báo cáo em có thái độ ghen ghét với Phương Ngọc Ngọc từ sáng sớm. Vừa nãy, chính tay tôi đã lục soát và tìm thấy một miếng mặt nạ chưa bóc vỏ giấu dưới đáy ba lô dự phòng của em.”

[SPEED:RESET]

Ông ta giơ lên một chiếc túi ni lông trong suốt, bên trong là miếng mặt nạ màu trắng đục. Hắc khí từ miếng mặt nạ tỏa ra lởn vởn quanh những ngón tay của ông ta, nhưng tất nhiên, ông ta chẳng nhìn thấy gì.

Đám đông ngoài cửa bắt đầu xì xào bàn tán.

[SPEED:1.2]

“Trời ơi, nhìn mặt hiền lành thế mà lại đi ăn cắp.”

“Chắc ghen tị quá hóa cuồng rồi. Ai bảo Ngọc Ngọc bây giờ đẹp xuất sắc quá làm chi.”

“Loại người này mà cho lên sóng truyền hình thì bôi gio trát trấu vào mặt khoa mình mất.”

[SPEED:RESET]

Tôi đảo mắt nhìn quanh. Lâm Tiểu Tiểu co rúm người ở một góc, nước mắt lưng tròng nhưng không dám lên tiếng bênh vực tôi vì sợ quyền thế của nhà họ Phương. Ngọc Ngọc thì đắc ý ra mặt, nụ cười trên lớp da sứ cứng đờ tạo thành một biểu cảm méo mó đến rợn người. Cô ta muốn dùng chuyện này để hủy hoại danh dự của tôi, ép nhà trường tước quyền thi đấu của tôi trong vòng chung kết. Một mũi tên trúng hai đích.

Tôi không khóc lóc, không thanh minh, cũng chẳng thèm chửi rủa lại. Tôi nhìn thẳng vào mắt Trương Minh Hạo, giọng nói rành mạch, rành rọt từng chữ:

[SPEED:0.9]

“Thầy Trương, thầy là người có học thức. Chắc thầy biết nguyên tắc trọng chứng hơn trọng cung chứ? Thầy tìm thấy đồ trong tủ của em, không có nghĩa là em tự tay cất nó vào đó.”

[SPEED:RESET]

Ngọc Ngọc bật cười khẩy, buông lời mỉa mai:

[SPEED:1.2]

“Cậu định cãi cùn à? Bằng chứng rành rành ra đấy. Hay cậu định nói có người có chìa khóa tủ của cậu rồi nhét vào hãm hại cậu?”

[SPEED:RESET]

Tôi gật đầu, điềm nhiên đáp lại:

[SPEED:0.9]

“Đúng vậy. Ổ khóa tủ của tôi là loại khóa số rẻ tiền mua ngoài chợ, bẻ mã cực kỳ dễ. Hơn nữa…”

[SPEED:RESET]

Tôi chỉ tay lên trần nhà, ngay góc hành lang chiếu thẳng vào cửa phòng chúng tôi.

[SPEED:0.9]

“Thầy Trương, để đảm bảo an ninh, tháng trước nhà trường vừa lắp hệ thống máy quay an ninh mới dọc hành lang. Khoảng thời gian từ tám giờ sáng đến ba giờ chiều nay tôi có lịch học kín trên giảng đường, danh sách điểm danh của giáo sư có thể làm chứng. Ai bước vào phòng này, ai lúi húi trước tủ đồ của tôi, máy quay ghi lại không sót một giây. Chúng ta sang phòng an ninh trích xuất hình ảnh, gọi thêm cảnh sát khu vực tới lập biên bản vụ trộm cắp trị giá năm nghìn tệ này luôn. Ai vu khống, người đó ngồi tù.”

[SPEED:RESET]

[SFX:FILE:02_Impact_Boom/ef_000081.wav]

Lời tôi vừa dứt, không khí trong phòng lập tức đông cứng lại. Đám đông im bặt. Nụ cười đắc ý trên mặt Ngọc Ngọc vụt tắt, thay vào đó là một tia hoảng loạn lướt nhanh qua đáy mắt. Cô bạn cùng phòng còn lại, kẻ luôn bám đuôi Ngọc Ngọc, mặt mày tái mét, hai chân run rẩy lùi lại phía sau.

Tôi thừa biết Ngọc Ngọc không ngốc đến mức tự tay làm chuyện này. Cô ta sai con hầu cận kia bẻ khóa nhét đồ hãm hại tôi. Kẻ có tiền luôn nghĩ tiền có thể mua chuộc được mọi thứ, kể cả nhân quả. Nhưng chúng quên mất rằng khoa học kỹ thuật hiện đại không biết nịnh nọt ai bao giờ.

Trương Minh Hạo thấy tình hình có vẻ đi chệch khỏi quỹ đạo an toàn, liền vội vàng ho nhẹ một tiếng, cố gắng làm dịu bầu không khí.

[SPEED:1.2]

“Chuyện nội bộ sinh viên, không cần thiết phải xé ra to đến mức gọi cảnh sát đâu em. Để thầy đi kiểm tra máy quay trước, có gì nhà trường sẽ xử lý nội bộ.”

[SPEED:RESET]

Tôi khoanh tay trước ngực, kiên quyết không nhượng bộ.

[SPEED:0.9]

“Năm nghìn tệ là đủ mức truy cứu trách nhiệm hình sự rồi thầy ạ. Em là người bị hại, em có quyền báo án. Trừ khi… người vu khống em đứng ra xin lỗi công khai ngay tại đây.”

[SPEED:RESET]

Cô bạn bám đuôi kia nghe đến hai chữ hình sự thì suy sụp hoàn toàn, bật khóc nức nở, bám chặt lấy cánh tay Ngọc Ngọc.

[SPEED:1.2]

“Ngọc Ngọc, cậu cứu tớ với… Cậu bảo tớ làm mà… Tớ không muốn bị đuổi học đâu…”

[SPEED:RESET]

Cả hành lang ồ lên kinh ngạc. Sự thật đã phơi bày.

Khuôn mặt sứ của Ngọc Ngọc lúc này trông cực kỳ thảm hại, cứng đơ, không thể nhăn nhó cũng chẳng thể khóc lóc. Cô ta nghiến răng kèn kẹt, trừng mắt nhìn tôi bằng ánh mắt chứa đầy nọc độc. Nhưng rồi, rất nhanh chóng, cô ta lấy lại vẻ kiêu ngạo, hất tay cô bạn kia ra.

[SPEED:1.2]

“Được thôi. Xin lỗi thì xin lỗi. Trò đùa hơi quá trớn chút thôi mà, làm gì căng thẳng thế.”

[SPEED:RESET]

Cô ta ném lại một câu hời hợt, không hề có nửa điểm thành ý, rồi quay gót bước thẳng ra khỏi phòng, rẽ đám đông mà đi.

Trương Minh Hạo lau mồ hôi trán, vội vàng giải tán đám đông, dặn dò tôi vài câu lấy lệ về tinh thần đoàn kết bạn bè rồi cũng chuồn mất dạng.

[BGM:STOP]

Sự việc kết thúc lãng xẹt như vậy đấy. Không có án phạt nào được đưa ra. Không một biên bản kỷ luật nào được lập. Vài ngày sau, tôi nghe Tiểu Tiểu báo lại rằng bố của Phương Ngọc Ngọc đã ký tấm séc quyên góp hai trăm vạn tệ cho khoa để nâng cấp phòng thu hình. Đổi lại, vụ bê bối vu khống trong ký túc xá bị ém nhẹm hoàn toàn. Thậm chí, Trương Minh Hạo còn bêu rếu trong cuộc họp giao ban rằng tôi là thành phần sinh viên cá biệt, thiếu tinh thần xây dựng tập thể.

Tôi bị cô lập. Không ai trong khoa dám nói chuyện với tôi, ngoại trừ Lâm Tiểu Tiểu. Họ sợ đắc tội với tiểu thư nhà giàu, sợ mất cơ hội thăng tiến. Tôi chẳng bận tâm. Không có bạn bè thì tôi có thời gian đọc sách, đi làm thêm, kiếm tiền lo cho mẹ.

Nhưng thứ khiến tôi chú ý nhiều hơn, chính là sự lây lan khủng khiếp của loại mặt nạ tà thuật kia.

[BGM:FILE:u ám/Lurking Shadows – Myuu.mp3]

Sau khi vụ lùm xùm lắng xuống, Phương Ngọc Ngọc bắt đầu lập kênh truyền thông trên mạng xã hội, đăng tải những đoạn hình ảnh hướng dẫn dưỡng da. Gương mặt trắng mịn không tì vết, không cần bất kỳ bộ lọc hình ảnh nào của cô ta lập tức gây bão. Hàng triệu lượt xem đổ về. Người ta tôn vinh cô ta là nữ thần da sứ.

Và thế là, cơn sốt mặt nạ bùng nổ ngay trong chính khuôn viên trường đại học.

Hàng chục nữ sinh trong khoa khao khát có được vẻ đẹp như Ngọc Ngọc. Họ tìm mọi cách tiếp cận Tề Uyển, xin mua loại mặt nạ gia truyền kia với giá cắt cổ.

Tề Uyển là sinh viên năm cuối, nổi tiếng khắp trường vì tính tình dịu dàng, chu đáo, lại sở hữu nhan sắc thanh tao thoát tục. Nghe đồn hai năm trước, cô ta gặp tai nạn hỏa hoạn trong phòng thí nghiệm, bị bỏng nặng nửa khuôn mặt. Thế nhưng sau một thời gian nghỉ học điều trị, cô ta quay lại trường với làn da hoàn hảo không tì vết, thậm chí còn đẹp hơn cả trước khi bị nạn. Người ta đồn rằng gia đình cô ta đã bỏ ra số tiền khổng lồ để mời chuyên gia phẫu thuật thẩm mỹ nước ngoài về cấy ghép da.

Một buổi chiều thứ sáu, tôi đứng tựa lưng vào lan can sảnh chính của khoa, lặng lẽ quan sát đám đông.

Tề Uyển đang đứng giữa vòng vây của bầy nữ sinh năm nhất, năm hai. Cô ta mỉm cười ân cần, giọng nói ngọt ngào như rót mật vào tai, trao từng chiếc hộp gỗ chạm trổ cho các đàn em.

[SPEED:0.9]

“Các em dùng cẩn thận nhé. Mỗi tuần chỉ đắp hai lần thôi. Chị phải khó khăn lắm mới nhờ người mang từ quê lên được đấy. Nhớ giữ gìn sức khỏe, thức khuya ít thôi thì da mới đẹp được.”

[SPEED:RESET]

Đám đàn em ríu rít cảm ơn, xưng hô chị chị em em vô cùng thân thiết.

Tôi nheo đôi âm dương nhãn, nhìn xuyên qua vẻ ngoài thiên thần của Tề Uyển. Dạ dày tôi quặn lên một trận buồn nôn dữ dội.

Trên mặt Tề Uyển không chỉ có một con phụ diện quỷ. Lớp hắc khí đen đặc quấn quanh đầu cô ta như một tổ kén khổng lồ. Con quỷ ký sinh trên mặt cô ta to gấp ba lần những con quỷ bình thường, móng vuốt của nó găm sâu vào tận hộp sọ, cái miệng khổng lồ của nó đang nhai ngấu nghiến từng thớ thịt đỏ hỏn bên dưới lớp da sứ mỏng manh. Nó đã ăn quá sâu, quá lâu. Gương mặt thật của Tề Uyển bên dưới chắc chắn đã trở thành một đống bùi nhùi nát bét.

Nhưng điều khiến tôi ớn lạnh hơn cả, là cảnh tượng đang diễn ra xung quanh cô ta.

Mỗi nữ sinh cầm chiếc hộp gỗ trên tay, mang theo niềm hân hoan tột độ, đang bước đi khắp sân trường. Trên khuôn mặt của từng người bọn họ, một bóng mờ bán trong suốt đang từ từ hình thành. Những con phụ diện quỷ con đang đói khát há miệng, chực chờ giây phút được ốp chặt vào gương mặt vật chủ.

Toàn bộ sảnh chờ của khoa Phát thanh tràn ngập hắc khí. Tiếng cười nói rôm rả của đám nữ sinh hòa lẫn với tiếng gầm gừ thèm khát của bầy quỷ đói mà chỉ mình tôi nghe thấy.

[SFX:FILE:08_Horror_Suspense/ef_000308.wav]

Lòng tham thật đáng sợ. Một con quỷ không thể tự lây lan. Nó không có chân để chạy đi tìm nạn nhân. Chính con người, vì sự ghen tị, vì khao khát được đẹp lên bằng đường tắt, đã tự nguyện bỏ tiền ra rước quỷ về nhà, tự tay dâng hiến máu thịt của mình cho tà thuật.

Tôi khẽ chép miệng, kéo cao cổ áo khoác, lẩm bẩm một mình:

[SPEED:0.9]

“Đúng là một bầy cừu non tranh nhau vào lò mổ.”

[SPEED:RESET]

Tôi quay người định rời đi thì Lâm Tiểu Tiểu hớt hải chạy tới, thở hồng hộc, kéo vạt áo tôi.

[SPEED:1.2]

“Ninh tỷ! Tỷ có rảnh không, xem giúp em cái kịch bản dẫn chương trình với. Tuần sau là kỳ thi thực hành trước máy quay rồi, em run quá.”

[SPEED:RESET]

Tôi nhìn Tiểu Tiểu, ánh mắt dừng lại ở chiếc túi xách vải bạt cô bé đang đeo. Từ trong khe hở của chiếc khóa kéo chưa đóng kín, một luồng hắc khí lạnh lẽo đang rỉ ra, uốn lượn như một con rắn đen xâu kim.

Tôi đưa tay giữ chặt cổ tay Tiểu Tiểu, ánh mắt sắc như dao cạo, gằn từng tiếng:

[SPEED:0.9]

“Trong túi em có cái gì?”

[SPEED:RESET]

Tiểu Tiểu giật mình, mặt hơi đỏ lên vì bối rối. Cô bé ngập ngừng một lúc rồi rụt rè moi từ trong túi ra một miếng mặt nạ bọc trong túi ni lông.

[SPEED:0.9]

“Dạ… là mặt nạ dưỡng da. Một bạn cùng lớp mua thừa nên nhượng lại cho em với giá rẻ… Em biết tỷ không thích Ngọc Ngọc dùng loại này, nhưng… nhưng kỳ thi thực hành quan trọng quá. Em lên hình lúc nào cũng bị chê là mặt to, da xỉn màu. Em chỉ định đắp thử một đêm thôi, để có chút tự tin đứng trước ban giám khảo…”

[SPEED:RESET]

Tiểu Tiểu cúi gằm mặt, giọng lí nhí đầy mặc cảm.

Tôi cảm thấy một cơn tức giận trào lên, không phải vì cô bé cãi lời tôi, mà vì sự tàn nhẫn của những kẻ đang lợi dụng sự tự ti của người khác để kiếm chác.

Tôi không quát mắng. Tôi biết với những người đang tuyệt vọng, lời nói suông không bao giờ có tác dụng. Phải cho họ nhìn thấy sự thật, dù sự thật đó có tàn khốc đến mức nào.

[SPEED:0.9]

“Đi theo tôi.”

[SPEED:RESET]

Tôi kéo tay Tiểu Tiểu, lôi tuột cô bé ra khu vực vòi nước công cộng phía sau lưng tòa nhà ký túc xá. Nơi này vắng vẻ, ít người qua lại, rợp bóng cây nhãn cổ thụ.

Tôi giật lấy miếng mặt nạ từ tay Tiểu Tiểu, xé toạc lớp vỏ ni lông.

[SFX:FILE:05_Paper_Page/ef_000161.wav]

Mùi tanh tưởi quen thuộc lập tức xộc ra. Tôi vặn vòi nước, hứng đầy một bát sắt cũ kỹ mà cô lao công hay để quên trên bệ đá. Tiếp theo, tôi moi từ trong túi áo ngực ra một lá bùa tịnh màu vàng nhạt, cắn nát đầu ngón tay trỏ, nặn ra một giọt máu tươi bôi lên nét chu sa.

[SPEED:0.9]

“Thiên địa thanh minh, tà mị hiện hình!”

[SPEED:RESET]

Tôi lẩm bẩm đọc khẩu quyết, đốt lá bùa rồi thả tro tàn vào bát nước. Mặt nước nổi lên những bọt khí sùng sục như nước sôi, dù chạm tay vào lạnh ngắt.

Tôi ném miếng mặt nạ trắng đục vào trong bát nước đó.

[SPEED:0.9]

“Nhìn cho kỹ đi.”

[SPEED:RESET]

Tôi ấn đầu Tiểu Tiểu cúi xuống, ép cô bé nhìn thẳng vào mặt nước.

← Chương trướcChương sau →