Chương 1 - Ngọc Táng

← Chương trướcChương sau →

Theo dõi phở để rùng mình trong đêm. Văn án: Có những ngôi mộ, đào lên không thấy xương, chỉ thấy ngọc. Có những đôi mắt, nhắm lại vẫn không thấy đêm, chỉ thấy một màu xanh lạnh thấu xương, vĩnh viễn không tắt. Và có những kẻ sống, tưởng rằng chôn được sự thật xuống lòng đất, nhưng lại quên mất một điều cơ bản. Ngọc, không bao giờ mục rữa.

[BGM:FADE:FILE:u ám/Dark Alley Deals – Aaron Kenny.mp3]

Thành phố Côn Minh những ngày cuối tháng bảy âm lịch luôn bị bao phủ bởi một lớp sương mù xám xịt. Mưa bụi rải rác bay lất phất qua những mái ngói cong vút của khu phố cổ, mang theo hơi lạnh ngai ngái của bùn đất và rêu phong. Nơi đây vốn được mệnh danh là thủ phủ của ngọc phỉ thúy. Dòng người đổ về đây để tìm kiếm vận may, ôm mộng đổi đời qua những viên đá thô ráp. Kẻ phất lên sau một đêm, mua nhà lầu sắm xe sang. Kẻ mất trắng gia sản, gieo mình xuống dòng sông Bàn Long lạnh lẽo.

Nhưng ở đời, thứ gì càng dính dáng đến máu và lòng tham, thì lại càng dễ chiêu dụ những thứ không sạch sẽ.

Tôi là Hạ Thanh Minh, truyền nhân đời thứ ba của một nhánh lưu lạc thuộc Mao Sơn phái. Hiện tại, tôi đang là chủ nhân của Thanh Minh Hương Xá, một cửa tiệm nhỏ nằm lọt thỏm trong con hẻm ngoằn ngoèo ít người qua lại. Bề ngoài, tôi bán hương trầm, bùa bình an và vài món đồ phong thủy vặt vãnh. Nhưng nghề chính của tôi, nói theo cách bình dân là thầy bắt ma, còn nói theo cách hoa mỹ là người giải quyết những món nợ giữa trần gian và cõi âm.

Sư phụ tôi, lão đạo sĩ Lý Cửu Thông, từng là một cao nhân mù lòa nhưng pháp lực thâm hậu. Năm tôi bảy tuổi, ông nhặt tôi từ một bãi rác ven đường, mang về nuôi nấng và truyền thụ đạo pháp. Sư phụ thường nói, thứ đáng sợ nhất trong cõi u minh không phải là ác quỷ nhe nanh múa vuốt, mà chính là lòng dạ con người. Bảy năm trước, sư phụ nhận một chuyến đi cúng tế trên đỉnh núi Kê Túc Sơn, rồi sau đó bốc hơi khỏi thế gian, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Di vật duy nhất ông để lại cho tôi là một chiếc lư hương đồng cổ kính và một bộ ba mươi sáu cây kim đọc hồn rèn bằng bạch ngân.

Chiếc lư hương đồng này không phải vật phàm. Khi một người mang tâm niệm ngay thẳng bước vào tiệm, chạm tay lên, mặt đồng sẽ tỏa ra hơi ấm dịu dàng. Ngược lại, nếu kẻ đó mang theo tội lỗi tày trời hoặc rắp tâm dối trá, chiếc lư hương sẽ lạnh buốt như ngâm trong tảng băng ngàn năm. Lời dặn cuối cùng của sư phụ viết trên một mảnh giấy vàng ố, giấu dưới đáy lư hương, chỉ vỏn vẹn một câu: Khi không thể phân biệt được người sống và ác quỷ, hãy tin vào lư hương.

[SFX:FILE:12_Nature_Ambient/ef_000399.wav]

Buổi chiều hôm nay, mưa vẫn rả rích rơi ngoài hiên. Tôi ngồi vắt chéo chân trên chiếc ghế bành bằng gỗ lim, nhẩn nha nhấp một ngụm trà Thiết Quan Âm. Vị trà đắng chát trôi tuột xuống cổ họng, để lại hậu vị ngọt thanh. Phía sau quầy hàng, Tiểu Kiệt, đứa sư đệ kiêm nhân viên duy nhất của tiệm, đang hì hục dùng khăn lau phủi bụi mấy bức tượng Phật. Thằng nhóc năm nay mười chín tuổi, mặt mũi sáng sủa nhưng nhát gan vô cùng. Nó vừa lau vừa làu bàu phàn nàn.

[SPEED:1.2]

“Sư huynh, anh xem, cả một tuần nay tiệm chúng ta không có lấy một bóng khách. Cứ cái đà này, tháng sau chúng ta chắc chắn phải húp cháo loãng cầm hơi. Hay là anh chịu khó ra ngoài quảng trường, bày một cái sạp xem bói dạo đi? Ít ra cũng kiếm được vài đồng lẻ mua bát mì thịt bò.”

[SPEED:RESET]

Tôi liếc nhìn thằng nhóc, khóe môi nhếch lên tạo thành một nụ cười nửa miệng.

[SPEED:0.9]

“Nghề của chúng ta không giống như đám bán rau ngoài chợ, không phải cứ ra rêu rao là có người mua. Khách bước qua cánh cửa này, không phải do nhìn thấy biển hiệu, mà là do duyên nghiệp dẫn đường. Kẻ nào nợ nần cõi âm càng nhiều, thì bước chân càng vội vã. Cứ yên tâm, bát mì thịt bò của cậu, chẳng mấy chốc sẽ có người mang đến dâng tận miệng.”

[SPEED:RESET]

[SFX:FILE:06_Bell_Notification/ef_000183.wav]

Lời tôi vừa dứt, chiếc chuông đồng treo trên khung cửa gỗ kêu vang một tiếng lanh lảnh. Cánh cửa bị đẩy mạnh vào trong. Một luồng gió mang theo hơi ẩm ướt lùa vào phòng, thổi bạt ngọn nến đang cháy leo lét trên bàn thờ Tổ sư.

Tiểu Kiệt giật thót mình, đánh rơi chiếc khăn lau xuống đất. Tôi đặt chén trà xuống bàn, ánh mắt thong thả lướt về phía cửa.

Người vừa bước vào là một gã đàn ông trạc độ ba mươi bảy tuổi. Gã mặc một chiếc áo sơ mi trắng hàng hiệu đắt tiền, nhưng vạt áo nhăn nhúm, xộc xệch như thể đã mặc phơi sương mấy ngày liền. Mái tóc vuốt keo bóng lộn giờ đây rũ rượi bám bết vào vầng trán lấm tấm mồ hôi hột. Đáng chú ý nhất là khuôn mặt của gã. Làn da tái nhợt, thiếu sức sống. Đôi mắt trũng sâu hoắm, quầng thâm thẫm màu lan rộng như vết mực đen loang lổ trên trang giấy trắng. Đôi môi khô nứt nẻ, thi thoảng lại giật giật từng nhịp mất kiểm soát. Bộ dạng này, nếu không phải là con nghiện ma túy đang vã thuốc, thì chắc chắn là kẻ đang bị tinh lực cõi âm rút cạn.

Gã đàn ông đảo mắt nhìn quanh cửa tiệm chật hẹp, ánh mắt dừng lại trên người tôi. Gã nuốt khan một ngụm nước bọt, cất giọng khàn đặc, khô khốc như tiếng cưa gỗ.

[SPEED:1.2]

“Xin hỏi, ai là Hạ sư phụ? Tôi nghe danh ngài đã lâu, người ta đồn ngài là vị pháp sư cao tay nhất đất Côn Minh này. Xin ngài… xin ngài cứu mạng tôi!”

[SPEED:RESET]

Gã nói xong, hai đầu gối khuỵu xuống, suýt chút nữa thì quỳ rạp trên sàn nhà. Tôi đưa tay ra hiệu cho Tiểu Kiệt đỡ gã ngồi xuống chiếc ghế đối diện.

[SPEED:0.9]

“Tôi là Hạ Thanh Minh. Anh là ai? Tìm tôi có việc gì?”

[SPEED:RESET]

Tôi nhàn nhạt lên tiếng, phong thái điềm tĩnh, không tỏ ra vồ vập cũng chẳng lạnh nhạt. Gã đàn ông run rẩy thò tay vào túi quần, rút ra một chiếc khăn tay lụa lau mồ hôi trên trán.

[SPEED:1.2]

“Tôi là Phùng Gia Hào. Chủ chuỗi cửa hàng ngọc phỉ thúy lớn nhất nhì khu phố thương mại trung tâm. Hạ sư phụ, ngài phải giúp tôi. Mấy ngày nay, tôi sắp phát điên rồi. Nếu ngài không ra tay, tôi chắc chắn sẽ chết, chết không nhắm mắt!”

[SPEED:RESET]

Tôi gật gù ghi nhận thông tin. Phùng Gia Hào, cái tên này tôi từng nghe qua trên bản tin kinh tế địa phương. Một doanh nhân trẻ tuổi, phất lên như diều gặp gió nhờ kinh doanh đá quý. Nhưng nhìn bộ dạng thê thảm hiện tại, chẳng ai dám tin đây là vị tổng giám đốc hô mưa gọi gió trên thương trường.

Tiểu Kiệt rót một chén trà nóng đẩy về phía Phùng Gia Hào. Hắn ta không thèm đoái hoài đến chén trà, đôi bàn tay run rẩy thò vào túi áo vest, luống cuống rút ra một tấm ảnh in màu khổ nhỏ, đặt mạnh xuống mặt bàn kính.

[SFX:FILE:05_Paper_Page/ef_000160.wav]

Tôi cúi xuống nhìn. Bức ảnh chụp một người phụ nữ trạc ba mươi tuổi, đường nét khuôn mặt thanh tú, hiền hòa, nụ cười phảng phất nét u buồn. Cô ta mặc một sườn xám màu xanh lục nhạt, trên cổ đeo một mặt dây chuyền bằng ngọc bích chạm trổ tinh xảo.

[SPEED:0.9]

“Đây là vợ tôi, Giang Tố Vân. Cô ấy… cô ấy mất cách đây hai tháng rồi. Bác sĩ báo tử do nhồi máu cơ tim cấp tính, bạo bệnh mà qua đời.”

[SPEED:RESET]

Giọng Phùng Gia Hào nghẹn lại. Hắn đưa hai tay ôm lấy mặt, bờ vai rung lên bần bật. Nước mắt bắt đầu rơi xuống mặt bàn trà. Hắn khóc lóc thảm thiết, nhưng tôi lại cảm thấy có điều gì đó gợn gợn. Hắn khóc đúng ba giọt, không nhiều không ít, chuẩn xác như một diễn viên truyền hình đang quay cảnh bi thương. Tiếng nấc nghẹn ngào phát ra từ cổ họng nghe có vẻ xót xa, nhưng ánh mắt lọt qua kẽ tay lại liên tục quan sát thái độ của tôi. Tôi thu hết mọi biểu cảm của hắn vào tầm mắt, nhưng ngoài mặt vẫn duy trì vẻ bình thản.

[SPEED:0.9]

“Vợ anh mất vì bạo bệnh. Đáng lý ra anh phải đau buồn lo hương hỏa. Cớ sao lại chạy đến tiệm phong thủy kêu cứu mạng? Người chết thì cũng đã chết rồi.”

[SPEED:RESET]

Phùng Gia Hào buông tay xuống, khuôn mặt nhăn nhúm lại vì sợ hãi. Hắn chồm người về phía trước, hai mắt trợn ngược, giọng nói vỡ vụn.

[SPEED:1.2]

“Cô ấy chưa đi! Cô ấy vẫn còn ở trong căn nhà đó! Hạ sư phụ, ngài không hiểu đâu. Từ sau ngày hạ huyệt, cứ hễ màn đêm buông xuống, tôi lại nghe thấy tiếng động. Ban đầu chỉ là tiếng móng tay cào vào tường, loạt xoạt, loạt xoạt. Sau đó, căn phòng đột ngột lạnh ngắt, mùi bụi đá ngọc bích bốc lên nồng nặc. Rồi tôi nhìn thấy cô ấy…”

[SPEED:RESET]

Hắn nuốt nước bọt đánh ực một tiếng, toàn thân run rẩy như chiếc lá trước gió mùa đông.

[SPEED:1.2]

“Cô ấy mặc nguyên bộ thọ y màu trắng, xuất hiện ngay trong phòng ngủ. Nhưng điều kinh khủng nhất là… cô ấy liên tục bò trườn trên sàn nhà, hai tay quờ quạng phía trước không ngừng nghỉ. Cô ấy đâm sầm vào vách tường, va đập vào thành giường, húc đầu vào tủ quần áo. Cứ như thể… cứ như thể cô ấy hoàn toàn không nhìn thấy đường! Cô ấy bị mù, Hạ sư phụ ạ! Vợ tôi lúc sống mắt sáng rực rỡ, tại sao khi chết thành ma lại biến thành kẻ mù lòa?”

[SPEED:RESET]

Nghe đến đây, Tiểu Kiệt đứng bên cạnh không kìm được, khẽ rùng mình một cái, tay nắm chặt lấy vạt áo sơ mi của tôi. Thằng nhóc sợ hãi ra mặt.

Còn tôi, đôi lông mày khẽ nhíu lại. Dựa theo kiến thức đạo gia, vong hồn sau khi thoát khỏi xác phàm sẽ tự động phục hồi toàn bộ ngũ quan, trở về trạng thái toàn vẹn nhất. Một con ma bị mù lòa, không nhìn thấy đường, chỉ có thể xảy ra trong một trường hợp duy nhất. Đó là khi phần nhục thể tương ứng, tức là đôi mắt, đã bị kẻ nào đó cố tình phá hoại, khoét bỏ hoặc yểm bùa trước khi nắp quan tài đóng lại.

Tôi lặng lẽ vận khí, dồn pháp lực lên hai hốc mắt, âm thầm khai mở thiên nhãn. Đồng tử của tôi lóe lên một tia sáng vàng kim nhạt, nhanh chóng quét qua khuôn mặt của Phùng Gia Hào. Dưới góc nhìn tâm linh, trên vầng trán của hắn đang bị bao phủ bởi một lớp hắc khí xám xịt, biểu tượng cho tử kiếp đang cận kề. Nhưng điều khiến tôi kinh ngạc hơn cả, là ẩn sâu bên dưới lớp tử khí ấy, lại lấp lánh một thứ ánh sáng màu xanh lục nhạt. Thứ ánh sáng lạnh lẽo, sắc bén, đặc trưng cho oán khí tích tụ từ ngọc phỉ thúy. Có một thứ gì đó bằng ngọc đang bám rễ thật sâu vào vận mệnh của người đàn ông này.

Tôi thu lại thiên nhãn, khẽ vươn tay, những ngón tay thon dài chạm nhẹ vào thành chiếc lư hương đồng cổ đặt giữa bàn trà.

[BGM:FADE:FILE:buồn/Windswept – ann annie.mp3]

Một luồng khí lạnh buốt như băng tuyết từ mặt đồng truyền thẳng vào da thịt, buốt tận xương tủy. Hơi lạnh này mạnh đến mức khiến những giọt nước đọng trên thành lư hương kết tủa thành một lớp sương mỏng. Sư phụ đã dặn, khi lư hương lạnh ngắt, kẻ đối diện không mang thiện tâm, mà mang theo sự dối trá tột cùng.

Tôi rụt tay lại, khóe môi khẽ giật. Gã họ Phùng này, miệng thì kêu than là nạn nhân bị ma quỷ hành hạ, nhưng mùi ngọc bích tỏa ra từ lớp oán khí trên người hắn, cùng với sự phản ứng gay gắt của lư hương đồng, đang gào thét báo cho tôi biết một sự thật hoàn toàn trái ngược. Hắn đang giấu giếm một bí mật động trời liên quan đến cái chết của Giang Tố Vân.

Nhưng làm nghề này, nguyên tắc cơ bản là không bao giờ vạch trần khách hàng ngay từ phút đầu tiên. Muốn bắt rắn, phải dụ rắn ra khỏi hang. Muốn giải quyết oán nghiệp, phải tận mắt chứng kiến ngọn nguồn.

[SPEED:0.9]

“Chuyện này nghe qua quả thực rất hung hiểm. Âm hồn không chịu siêu thoát, lại cư ngụ trong nhà, nếu không sớm trục xuất, e rằng mạng nhỏ của Phùng tiên sinh khó bảo toàn.”

[SPEED:RESET]

Tôi thong thả nói, ngón tay gõ nhịp nhàng lên mặt bàn kính. Phùng Gia Hào nghe vậy, hai mắt sáng rực lên như vớ được cọc.

[SPEED:1.2]

“Đúng vậy! Đúng vậy! Trăm sự nhờ Hạ sư phụ! Chỉ cần ngài đánh tan oan hồn đó, vĩnh viễn không cho nó quay lại quấy nhiễu tôi, bao nhiêu tiền tôi cũng trả!”

[SPEED:RESET]

Tôi dừng động tác gõ tay, ánh mắt sắc lạnh găm thẳng vào đồng tử đang dao động của hắn.

[SPEED:0.9]

“Đánh tan oan hồn? Phùng tiên sinh, anh yêu cầu hơi quá rồi đấy. Tôi làm pháp sư, chỉ nhận hóa giải oán khí, siêu độ vong linh, chứ không phải sát thủ đâm thuê chém mướn cõi âm. Trừ phi vong hồn đó mang ác niệm sát nhân, nếu không, tôi tuyệt đối không dùng cường pháp để đánh tán hồn phách.”

[SPEED:RESET]

Phùng Gia Hào sượng trân, nụ cười gượng gạo cứng đờ trên môi. Hắn vội vàng xua tay phân trần.

[SPEED:1.2]

“Ý tôi là… ngài cứ làm phép đuổi cô ấy đi là được. Tiền bạc không thành vấn đề. Ngài cứ ra giá.”

[SPEED:RESET]

Tôi nhếch mép, vươn năm ngón tay ra trước mặt hắn.

[SPEED:0.9]

“Năm mươi vạn tệ. Chuyển khoản trước một nửa. Tiền không hoàn lại dù kết quả ra sao.”

[SPEED:RESET]

Con số năm mươi vạn tệ, tương đương với cả tỷ đồng, đối với một vụ trừ tà thông thường là một cái giá trên trời, mang tính chất cắt cổ trắng trợn. Tôi cố tình đưa ra mức giá này để thăm dò phản ứng của hắn. Thông thường, người ủy thác dù giàu có đến mấy cũng sẽ nhíu mày, mặc cả đôi chút, hoặc thắc mắc tại sao lại đắt như vậy.

Nhưng Phùng Gia Hào thì không. Hắn thậm chí không chớp mắt lấy một cái. Bàn tay luống cuống rút điện thoại thông minh từ trong túi áo, ngón tay thoăn thoắt bấm mật khẩu.

[SFX:FILE:06_Bell_Notification/ef_000199.wav]

Mười giây sau, điện thoại của tôi rung lên, báo hiệu hai mươi lăm vạn tệ đã nằm gọn trong tài khoản ngân hàng.

Kẻ mặc cả là kẻ xót tiền. Kẻ không mặc cả, chỉ có thể là kẻ đang xót mạng sống của mình, hoặc tệ hơn, gã đang vung tiền để mua sự im lặng, mua một sự che đậy hoàn hảo. Phùng Gia Hào sẵn sàng trả bất kỳ giá nào để tôi dọn dẹp hiện trường tâm linh giúp hắn. Hắn lầm to rồi. Hạ Thanh Minh tôi yêu tiền thật, nhưng tiền bẩn nhuốm máu người vô tội thì tôi nhai không trôi.

[SPEED:0.9]

“Thỏa thuận xong. Tối nay, đúng mười một giờ, tôi và đệ tử sẽ có mặt tại nhà anh.”

[SPEED:RESET]

Tôi đứng dậy, tiễn khách. Phùng Gia Hào cúi gập người cảm tạ rối rít rồi vội vã che ô lao ra ngoài màn mưa. Bóng lưng của hắn lầm lũi, hối hả như đang chạy trốn khỏi một bầy quỷ dữ vô hình.

Tiểu Kiệt nhìn theo bóng dáng chiếc xe sang trọng khuất dần sau góc phố, rồi quay sang nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ pha lẫn nghi hoặc.

[SPEED:1.2]

“Sư huynh, anh lợi hại thật! Năm mươi vạn tệ mà hắn ta không thèm chớp mắt. Nhưng mà… anh không thấy gã này có gì đó sai sai sao? Vợ chết mới hai tháng, hắn ta không mang nổi một dải băng tang, lại còn muốn đánh tan hồn phách vợ mình. Ác quá mức quy định rồi!”

[SPEED:RESET]

Tôi quay người bước vào trong, tiện tay rút ba nén nhang trầm châm lửa, cắm vào bát hương trên bàn thờ Tổ sư.

[SPEED:0.9]

“Cậu cũng nhìn ra sao? Thằng nhóc cậu dạo này khá hơn rồi đấy. Đi chuẩn bị đồ nghề đi. Kiếm gỗ táo, cờ lệnh, bùa chú, và mang cả hộp kim bạch ngân theo. Tối nay, e rằng chúng ta không đi bắt ma, mà là đi phá án.”

[SPEED:RESET]

Đúng mười giờ rưỡi tối, chiếc xe bán tải tàng tàng của cửa tiệm lăn bánh đỗ xịch trước cổng một căn biệt thự rộng lớn nằm biệt lập ở khu ngoại ô phía tây thành phố. Nơi này cách xa khu dân cư đông đúc, xung quanh bao bọc bởi những rặng thông đen rì rào trong gió đêm. Không khí ở đây loãng và lạnh hơn hẳn trong nội thành.

Phùng Gia Hào đã đứng đợi sẵn ở cổng. Hắn vội vã mở cửa, mời chúng tôi bước vào trong.

Ngay khoảnh khắc bước qua bậc thềm bước vào phòng khách, Tiểu Kiệt bám chặt lấy cánh tay tôi, khẽ rùng mình.

[SPEED:1.2]

“Sư huynh… trong nhà này lạnh quá. Lạnh hơn cả phòng chứa xác ở bệnh viện. Gáy em tê rần hết cả lên rồi.”

[SPEED:RESET]

Tôi không đáp lời thằng nhóc, chỉ đưa mắt quan sát một vòng. Căn biệt thự này được trang hoàng vô cùng lộng lẫy, nhưng phong cách bài trí lại toát lên một vẻ quái dị đến rợn người. Khắp nơi, từ phòng khách, hành lang, cho đến cầu thang, đều trưng bày la liệt những món đồ làm từ ngọc phỉ thúy. Hòn non bộ tạc bằng khối ngọc khổng lồ đặt ngay giữa sảnh. Những bức tượng Phật ngọc xanh mướt đặt trên các kệ gỗ mun. Thậm chí, mặt bàn uống nước cũng được ốp bằng những phiến ngọc bích cắt lát.

Một bảo tàng phỉ thúy thu nhỏ.

Dưới góc độ phong thủy, ngọc bích vốn là tinh hoa hấp thụ linh khí của đất trời hàng vạn tuế nguyệt. Nó mang tính hàn, chứa đựng âm khí cực kỳ dày đặc. Việc bày trí một hai món đồ ngọc trong nhà có thể giúp vượng khí, sinh tài. Nhưng bày la liệt hàng trăm món đồ ngọc khắp mọi ngóc ngách như thế này, chẳng khác nào biến căn nhà thành một mảng từ trường âm khổng lồ. Ngọc hút dương khí của người sống, đồng thời tạo ra một cái lồng ấp hoàn hảo để nuôi dưỡng âm linh. Đặt tượng Phật ngọc trong phòng ngủ mà không điểm nhãn khai quang, đó không phải là thờ phụng tín ngưỡng, mà là chiêu hồn nạp quỷ.

[SPEED:0.9]

“Phùng tiên sinh, anh kinh doanh ngọc phỉ thúy, hẳn cũng hiểu chút ít về phong thủy. Nhà nhiều ngọc thế này, âm thịnh dương suy, bảo sao oan hồn không tìm đến tận giường.”

[SPEED:RESET]

Tôi thong thả buông một câu nhận xét. Phùng Gia Hào giật mình, vội vàng giải thích.

[SPEED:1.2]

“Đây… đây đều là sở thích của Tố Vân khi cô ấy còn sống. Vợ tôi đam mê hội họa sơn thủy, thích sưu tầm ngọc bích. Cô ấy bảo ngọc có linh hồn, nên tôi chiều theo ý cô ấy. Hạ sư phụ, ngài xem, bây giờ phải làm thế nào?”

[SPEED:RESET]

Tôi không vạch trần lời nói dối vụng về của hắn. Một người mê ngọc thực sự sẽ biết cách dưỡng ngọc, chứ không bày biện bừa bãi phá nát sinh môn của ngôi nhà như thế này. Đống ngọc này không phải để trang trí, mà giống như chiến lợi phẩm được trưng bày phô trương hơn.

[SPEED:0.9]

“Được rồi. Anh lui ra ngoài phòng khách chờ đi. Tiểu Kiệt, lấy kiếm gỗ táo và bùa bình an ra, canh giữ trước cửa phòng ngủ. Bất kể bên trong xảy ra chuyện gì, nghe thấy âm thanh gì, cũng tuyệt đối không được mở cửa xông vào. Rõ chưa?”

[SPEED:RESET]

Tiểu Kiệt nuốt nước bọt cái ực, gật đầu lia lịa. Phùng Gia Hào run lẩy bẩy, lùi dần ra phía hành lang, ánh mắt hoảng loạn nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng ngủ đang khép hờ.

Tôi hít một hơi thật sâu, đẩy cửa bước vào phòng ngủ của Phùng Gia Hào. Căn phòng rộng lớn, tối om. Tôi không bật đèn, chỉ thắp một ngọn nến trắng đặt ở góc phòng. Không gian chìm trong thứ ánh sáng vàng mờ ảo, hắt những cái bóng dài ngoằng quái dị lên vách tường. Tôi kéo một chiếc ghế tựa, ngồi khoanh tay giữa phòng, nhắm mắt tĩnh tâm chờ đợi.

[SFX:FILE:15_Clock_Timer/ef_000452.wav]

Thời gian từng giây từng phút trôi qua. Tiếng kim đồng hồ treo tường tích tắc vang lên đều đặn.

Khi kim đồng hồ chỉ đúng mười hai giờ đêm, thời khắc âm khí thịnh nhất trong ngày, nhiệt độ trong phòng đột ngột sụt giảm nghiêm trọng. Ngọn lửa trên cây nến trắng chao đảo dữ dội rồi vụt tắt ngúm. Căn phòng chìm vào bóng tối đen đặc.

[SFX:FILE:01_Whoosh_Transition/ef_000006.wav]

Một luồng gió lạnh buốt từ đâu thổi tới, mang theo mùi hương ngai ngái của đất ẩm, hòa quyện với mùi bụi đá ngọc bích nồng nặc đến nghẹt thở.

Tôi mở bừng mắt. Hai ngón tay trỏ và giữa khép chặt, miết một đường máu từ đầu ngón tay lướt ngang qua mi tâm.

[SPEED:0.9]

“Thiên nhãn khai!”

[SPEED:RESET]

Đồng tử tôi rực lên ánh sáng vàng kim. Xuyên qua màn đêm tăm tối, tôi nhìn thấy một cảnh tượng khiến da đầu hơi tê rần.

Từ góc tối nhất của căn phòng, nơi đặt chiếc tủ quần áo bằng gỗ sồi, một bóng trắng mờ ảo đang từ từ trồi lên khỏi mặt sàn. Đó là một người phụ nữ. Cô ta mặc bộ thọ y bằng lụa trắng toát, mái tóc đen dài xõa xượi che khuất nửa khuôn mặt. Toàn thân cô ta tỏa ra oán khí xanh lục lạnh lẽo, cuồn cuộn như những dải lụa bay múa trong không trung. Giang Tố Vân.

Nhưng điều khiến tôi kinh ngạc không phải là sự xuất hiện của oan hồn, mà là cách cô ta di chuyển.

Thay vì lơ lửng trên không trung hay lướt đi nhẹ nhàng như những vong linh bình thường, Giang Tố Vân lại bò trườn trên mặt sàn gỗ. Hai bàn tay gầy guộc trắng bệch vươn ra phía trước, quờ quạng, cào cấu vào không khí một cách tuyệt vọng. Móng tay của cô ta cọ xát vào mặt gỗ tạo ra những âm thanh loạt xoạt, loạt xoạt vô cùng rợn người. Cái đầu của cô ta ngoẹo sang trái, rồi ngoẹo sang phải, liên tục dỏng tai lên như đang nỗ lực lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất trong phòng.

Cô ta thật sự không nhìn thấy gì cả.

Oan hồn Giang Tố Vân tiếp tục bò về phía chiếc giường nệm êm ái. Đột nhiên, cô ta đâm sầm vào chân chiếc bàn phấn đặt cạnh giường.

[SFX:FILE:02_Impact_Boom/ef_000087.wav]

Cú va chạm mạnh khiến bóng trắng bật ngửa ra sau, ngã vật ra sàn. Cô ta không phát ra tiếng khóc, cũng không có tiếng rên rỉ, chỉ có sự im lặng đến mức đáng sợ. Cô ta lồm cồm bò dậy, hai tay lại tiếp tục vươn ra phía trước, dò dẫm từng centimet không gian.

Khoảnh khắc cô ta ngẩng mặt lên, mái tóc rũ rượi dạt sang hai bên, để lộ ra khuôn mặt trắng bệch không còn sức sống. Tôi nín thở. Hai hốc mắt của Giang Tố Vân không hề trống rỗng, cũng không rỉ máu như những oan hồn chết oan khác. Nằm gọn lỏn bên trong hai hốc mắt sâu hoắm ấy, là hai viên ngọc bích to bằng quả nhãn. Hai viên ngọc phát ra ánh sáng lục nhạt, cháy âm ỉ từ bên trong như hai hòn than ma quái, vĩnh viễn không bao giờ tắt.

Đôi mắt ngọc bích.

Tôi đứng chôn chân tại chỗ, bàn tay siết chặt chuôi thanh trâm bạch ngân giấu trong ống tay áo. Mọi mảnh ghép trong đầu tôi bắt đầu kết nối lại với nhau với tốc độ chóng mặt.

Vong hồn tự động chữa lành các vết thương sau khi chết. Nếu cô ta bị mù, nghĩa là có kẻ đã phá hủy đôi mắt của cô ta trước khi khâm liệm. Nhét ngọc bích vào hốc mắt người chết là một tà thuật cổ xưa cực kỳ tàn độc, nhằm mục đích phong ấn thị giác của linh hồn, khiến oan hồn mãi mãi chìm trong bóng tối, không thể tìm đường quay về báo thù kẻ thủ ác.

Ai lại rắp tâm làm ra việc tàn nhẫn đến mức này với một người phụ nữ yếu đuối? Ai có đủ quyền lực và cơ hội để tiếp cận thi thể của Giang Tố Vân trước khi nắp quan tài đóng lại? Ai là kẻ am hiểu về ngọc phỉ thúy đến mức dùng chính ngọc để phong ấn linh hồn?

Câu trả lời quá rõ ràng.

← Chương trướcChương sau →