Chương 1 - Ngọn Đèn Âm Gian

← Chương trướcChương sau →

Theo dõi phở để rùng mình trong đêm. Văn án: Bà nội tôi bảo: Trên đời có hai loại lửa, lửa nóng thiêu xác, lửa lạnh thiêu hồn. Tôi thừa hưởng loại thứ hai. Ban ngày tôi đẩy quan tài vào lò hỏa táng với mức lương chết đói, ban đêm tôi đốt những thứ không chịu nằm yên trong quan tài với mức lương, cũng chết đói nốt. Công việc này nguy hiểm, lương thấp, bảo hiểm không ai bán, và đồng nghiệp toàn một lũ kỳ quái: một gã đeo tai nghe hai mươi bốn giờ mỗi ngày vì sợ nghe thấy người chết tám chuyện, và một cô nàng mang cặp lồng cơm đi bắt ma vì lỡ ai đói thì sao. Nhưng tệ nhất không phải ma quỷ. Tệ nhất là phát hiện ra kẻ tạo ra chúng, từng ngồi cùng bàn uống trà với bà nội tôi, và có thể chính hắn đã đẩy bà vào lò lửa.

[BGM:FILE:u ám/Dark Alley Deals – Aaron Kenny.mp3]

Nhà tang lễ Vạn An nằm lọt thỏm ở khu ngoại ô phía bắc thủ đô Bắc Kinh, nơi mà tiền thuê nhà rẻ đến mức ngay cả ma quỷ cũng lười chuyển đến. Thông thường, một sinh viên tốt nghiệp ngành pháp y với tấm bằng loại giỏi như tôi sẽ hướng tới những văn phòng cảnh sát sáng sủa, quần áo phẳng phiu, tay cầm cốc cà phê đắt tiền. Nhưng không, tôi chọn Vạn An. Hoặc nói đúng hơn, Vạn An chọn tôi.

Tôi là Lục Ngạn Ngạn. Chức danh trên giấy tờ là nhân viên xử lý thi hài. Chức danh thực tế trong bóng tối là Phần Linh Sư trực thuộc Linh Sự Khoa, một bộ phận mật mà chính phủ lập ra nhưng chẳng bao giờ chịu cấp đủ kinh phí mua trà sữa trân châu cho nhân viên.

Bữa trưa hôm nay của tôi diễn ra ngay cạnh phòng bảo quản lạnh. Không phải vì tôi có sở thích ngắm nhìn những chiếc tủ inox chứa xác, mà đơn giản vì nhà ăn quá đông, lại toàn mùi hương khói trộn lẫn với mùi nước lau sàn rẻ tiền. Ở đây mát mẻ, yên tĩnh, và quan trọng nhất là không ai dám đến giành chỗ.

Tôi gắp một miếng chả cá bỏ vào miệng, tay kia lướt điện thoại thông minh xem tin tức. Cánh cửa phòng nghỉ bật mở.

[SFX:FILE:16_Door_Object/ef_000476.wav]

Một gã đàn ông bước vào, mang theo luồng khí lạnh lẽo còn hơn cả cái máy lạnh công nghiệp đang chạy rầm rì góc phòng. Hạ Dịch Niên. Gã cao gần một mét chín, mặc áo khoác đen dài, khuôn mặt góc cạnh lúc nào cũng nhăn nhó như thể cả thế giới vừa mượn tiền gã mà quên trả. Điểm nổi bật nhất trên người gã là chiếc tai nghe chống ồn to sụ luôn chụp kín hai tai. Gã không nghe nhạc. Gã đeo nó để lọc bớt những âm thanh mà con người bình thường không bao giờ muốn nghe thấy: tiếng khóc lóc, tiếng rên rỉ, và những lời nguyền rủa của những kẻ đã tắt thở.

Hạ Dịch Niên kéo ghế ngồi đối diện tôi, không nói một lời. Gã mở hộp cơm tiện lợi ra, gắp một cọng rau xanh xao nhai với vẻ mặt chịu đựng.

Tôi hút một ngụm trà sữa, dùng ống hút gõ gõ lên mặt bàn inox:

[SPEED:1.2]

“Hạ ca, anh ăn uống kiểu đó bảo sao mặt mũi lúc nào cũng như đưa đám. Ăn thử miếng chả cá xốt cay của tôi không? Đảm bảo cay đến mức vong hồn bám theo anh cũng phải sặc nước mắt.”

[SPEED:RESET]

Hạ Dịch Niên ngước mắt lên, liếc nhìn hộp cơm đỏ rực ớt của tôi, rồi lại cúi xuống. Gã chạm tay vào nút tai nghe, khẽ đẩy nó ra một chút, đủ để nghe tôi nói.

[SPEED:0.9]

“Lục Ngạn Ngạn, cô bớt ăn đồ cay lại đi. Dạ dày cô tuần trước vừa có vấn đề đấy.”

[SPEED:RESET]

Gã nói một câu cụt lủn rồi lại chụp tai nghe kín mít. Tôi đảo mắt. Tên này đúng là khúc gỗ. Nếu không phải vì gã sở hữu Thính Linh Thuật, có khả năng nghe được ký ức tàn dư của người chết, tôi đã sớm kiến nghị Tề lão tống gã sang bộ phận dọn dẹp vệ sinh.

Chưa kịp châm chọc thêm câu nào, cửa phòng lại mở tung.

[SFX:FILE:16_Door_Object/ef_000483.wav]

Lần này là Phương Cửu Mộc. Cô nàng dược sĩ Đông y kiêm Linh Y của đội chúng tôi lao vào như một cơn lốc nhỏ. Trên tay cô xách lỉnh kỉnh ba cái cặp lồng giữ nhiệt dung tích lớn. Cửu Mộc có một khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt to tròn lúc nào cũng toát lên vẻ lo âu thái quá.

[SPEED:1.2]

“Ngạn tỷ! Hạ ca! Hai người chưa ăn xong đúng không? Em mang canh hầm xương hươu với kỷ tử đến đây! Uống vào bổ khí huyết, trừ tà ma, dạo này nhà tang lễ âm khí nặng lắm, hai người phải bồi bổ!”

[SPEED:RESET]

Tôi nhìn đống cặp lồng bốc khói nghi ngút, thở dài thườn thượt. Phương Cửu Mộc nấu ăn rất ngon, nhưng cô nàng luôn có tư duy rằng mọi vấn đề tâm linh đều có thể giải quyết bằng một bữa ăn no. Ma đói? Cho ăn. Ma giận? Cho ăn ngon hơn.

[SPEED:1.2]

“Tiểu Phương à, cất bớt đi. Cái dạ dày của tôi không chứa nổi ngần ấy thứ đâu. Mà sáng nay cô không phải trực ở tiệm thuốc gia truyền sao? Chạy tới đây làm gì?”

[SPEED:RESET]

Cửu Mộc vừa thoăn thoắt múc canh ra bát, vừa hạ giọng, ánh mắt ngó nghiêng ra phía hành lang:

[SPEED:0.9]

“Em nghe chú bảo vệ ca đêm nói… đêm qua khu nhà xác lại có chuyện.”

[SPEED:RESET]

Tay tôi khẽ khựng lại, miếng chả cá rơi rớt xuống hộp cơm. Hạ Dịch Niên cũng ngừng nhai, ngón tay gã chậm rãi chạm vào vành tai nghe.

Vạn An vừa tiếp nhận bảy thi thể từ một vụ sập công trình ngoại ô cách đây ba ngày. Bảy công nhân tử vong trong một tai nạn lao động thảm khốc khi giàn giáo bằng thép sập xuống. Báo chí đã đưa tin rầm rộ, gia đình nạn nhân khóc lóc thảm thiết ngoài tiền sảnh. Việc xử lý bảo quản thi thể được giao cho chúng tôi trước khi tiến hành hỏa táng theo lịch trình.

[SPEED:0.9]

“Chuyện gì?”

[SPEED:RESET]

Tôi hỏi, cố giữ giọng bình thản nhất có thể.

Cửu Mộc kéo ghế sát lại gần tôi, mùi thảo mộc từ áo blouse của cô tỏa ra ngai ngái.

[SPEED:1.2]

“Là thi thể số ba. Chú Trần bảo vệ đêm qua đi tuần, theo quy định phải kiểm tra bảng thông số nhiệt độ và cân nặng điện tử gắn dưới mỗi khay chứa xác. Thi thể số ba, lúc nhập vào hồ sơ ghi rõ ràng là sáu mươi ki lô gam. Nhưng đêm qua, bảng điện tử hiển thị… sáu mươi sáu ki lô gam.”

[SPEED:RESET]

Tôi nhíu mày. Sáu ki lô gam không phải là con số nhỏ. Một thi thể sau khi chết, mất đi lượng nước trong cơ thể, thông thường sẽ nhẹ đi một chút, tuyệt đối không có chuyện nặng thêm. Trừ khi… có ai đó nhét thêm một vật nặng sáu ki lô gam vào trong túi đựng xác.

[SPEED:1.2]

“Chú Trần có mở ra kiểm tra không?”

[SPEED:RESET]

Tôi hỏi dồn.

Cửu Mộc lắc đầu quầy quậy.

[SPEED:1.2]

“Chú ấy nhát gan bẩm sinh, thấy số cân tăng liền tưởng máy hỏng, ghi vội vào sổ rồi chạy thẳng ra bốt gác uống rượu giải sầu. Nhưng chuyện chưa dừng ở đó. Sáng nay, khi bộ phận chuẩn bị kéo thi thể số ba đi trang điểm để chiều hỏa táng, cân nặng lại trở về đúng sáu mươi ki lô gam.”

[SPEED:RESET]

Hạ Dịch Niên tháo hẳn tai nghe vòng xuống cổ. Ánh mắt gã lạnh lẽo như mặt hồ mùa đông.

[SPEED:0.9]

“Nhưng thi thể số năm lại tăng lên.”

[SPEED:RESET]

Gã nói, giọng trầm đục.

Cửu Mộc mở to mắt kinh ngạc, gật đầu liên tục, mái tóc cắt ngắn rung bần bật.

[SPEED:1.2]

“Đúng! Đúng vậy! Sáng nay lúc cân lại toàn bộ, thi thể số năm đột nhiên tăng vọt thêm chín ki lô gam! Mà thi thể số năm… lại có lịch hỏa táng vào sáng ngày mai!”

[SPEED:RESET]

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng tôi. Sự việc bắt đầu vượt khỏi giới hạn của những trục trặc kỹ thuật thông thường. Đêm đầu tiên, thi thể số ba chuẩn bị hỏa táng, nó nặng thêm sáu ki lô gam. Đêm thứ hai, thi thể số ba thoát nạn, nhưng thi thể số năm chuẩn bị hỏa táng, lại nặng thêm chín ki lô gam.

Có một quy luật ghê rợn đang diễn ra ngay dưới mũi chúng tôi. Thi thể nào được xếp lịch đẩy vào lò lửa vào ngày hôm sau, thì ngay đêm trước đó sẽ phình nặng bất thường. Giống như thể… có một thứ gì đó đang chui rúc vào bên trong, cố gắng nhồi nhét bản thân nó vào lớp da thịt lạnh lẽo, để kéo dài thời gian tồn tại thêm một đêm, trốn tránh ngọn lửa thiêu đốt.

Tôi đẩy hộp cơm ra xa, cảm giác thèm ăn bay biến sạch sẽ. Tôi rút từ trong túi áo ngực ra một chiếc bật lửa đồng cổ lỗ sĩ. Bề mặt bật lửa chạm khắc những hoa văn kềnh càng, góc cạnh đã mòn vẹt vì thời gian. Đây là di vật duy nhất bà nội để lại cho tôi.

[SFX:FILE:03_Click_Typing/ef_000109.wav]

Tôi bật nắp. Tiếng kim loại va chạm vang lên khô khốc. Một ngọn lửa nhỏ xíu bùng lên, nhưng nó không có màu đỏ cam ấm áp, mà mang một màu xanh lục nhạt, tỏa ra hơi lạnh buốt thấu xương. Hàn Diễm. Lửa lạnh thiêu hồn.

[SPEED:1.2]

“Hạ ca, ăn xong chưa? Xuống phòng lạnh đi dạo một vòng cho tiêu hóa.”

[SPEED:RESET]

Tôi dập nắp bật lửa, đứng phắt dậy.

Hạ Dịch Niên không đáp, chỉ lẳng lặng đóng hộp cơm lại, ném thẳng vào thùng rác. Gã đeo lại tai nghe, nhưng không bật chế độ chống ồn. Cửu Mộc lập tức vơ vội mấy cái cặp lồng, chạy lẽo đẽo theo sau chúng tôi.

Hành lang dẫn xuống khu bảo quản thi thể ngập tràn ánh đèn huỳnh quang trắng lóa, chập chờn như sắp hỏng. Không khí ở đây luôn duy trì ở mức năm độ xê. Tiếng bước chân của ba chúng tôi vang vọng gõ nhịp đều đặn xuống nền gạch men.

[SFX:FILE:22_Footstep_Movement/ef_000549.wav]

Khu vực bảo quản là một căn phòng rộng lớn với hàng chục ô tủ inox xếp chồng lên nhau như những tổ ong chứa cái chết. Bảy thi thể từ vụ sập công trình được đặt ở khu vực riêng biệt biệt lập nằm sát góc tường.

Tôi bước tới trước bảng điều khiển điện tử của ô số năm. Con số màu đỏ nhấp nháy: Bảy mươi bốn ki lô gam. Hồ sơ gốc ghi rõ nạn nhân này chỉ nặng sáu mươi lăm ki lô gam. Chín ki lô gam dư thừa đang nằm gọn lọt thỏm bên trong.

Tôi hít một hơi thật sâu, đeo găng tay cao su y tế vào.

[SPEED:1.2]

“Hạ ca, tháo tai nghe ra. Xem thử anh nghe được cái gì.”

[SPEED:RESET]

Hạ Dịch Niên gật đầu. Gã từ từ gỡ chiếc tai nghe to sụ ra khỏi cổ, nhét vào túi áo khoác. Ngay khoảnh khắc đôi tai gã tiếp xúc với không khí phòng lạnh, tôi thấy sắc mặt gã biến đổi rõ rệt. Đôi lông mày rậm nhíu chặt lại, các cơ hàm bạnh ra, một giọt mồ hôi lạnh rịn ra trên trán dù nhiệt độ đang rất thấp. Năng lực Thính Linh Thuật bắt đầu hoạt động.

Gã bước lại gần ô tủ số năm, áp sát tai vào bề mặt cánh cửa inox lạnh buốt.

Một giây. Hai giây. Ba giây.

Đột nhiên, Hạ Dịch Niên lùi mạnh về phía sau, loạng choạng suýt ngã nếu tôi không đưa tay đỡ kịp. Khuôn mặt gã trắng bệch không còn lấy một giọt máu, lồng ngực phập phồng thở dốc hệt như người vừa suýt chết đuối vớt được lên bờ.

[SPEED:1.2]

“Có chuyện gì? Anh nghe thấy gì?”

[SPEED:RESET]

Tôi gắt lên, bàn tay nắm chặt cánh tay gã.

Hạ Dịch Niên nuốt khan, giọng nói trầm ổn mọi ngày giờ vỡ vụn, run rẩy:

[SPEED:0.9]

“Không phải một… Ngạn Ngạn, bên trong đó không phải một giọng nói.”

[SPEED:RESET]

[SPEED:1.2]

“Ý anh là sao? Đừng nói vòng vo nữa!”

[SPEED:RESET]

[SPEED:1.2]

“Bảy giọng nói! Tôi nghe thấy bảy giọng nói rên rỉ chồng chéo lên nhau, gào thét đòi thoát ra ngoài! Bọn họ đang bị nhai nát, bị nghiền nhỏ bên trong cái xác đó!”

[SPEED:RESET]

Cửu Mộc che miệng kêu lên một tiếng kinh hãi, lùi sát lưng vào vách tường.

Bảy giọng nói? Bảy công nhân tử vong trong vụ tai nạn. Điều đó có nghĩa là, thứ đang nằm bên trong thi thể số năm không chỉ đơn thuần là chiếm xác. Nó đã cắn nuốt linh hồn của sáu nạn nhân kia, gom tất cả lại làm thức ăn nuôi dưỡng chính nó. Nó ký sinh, hút linh hồn từ những cái xác lân cận, và cứ mỗi lần cái xác vật chủ chuẩn bị bị đưa đi hỏa thiêu, nó lại trườn sang một cái xác khác an toàn hơn.

Nơi an toàn nhất lại chính là nơi nguy hiểm nhất. Phòng lạnh bảo quản xác vốn dĩ được thiết kế để giữ gìn thi thể nguyên vẹn, giờ đây lại biến thành một cái nhà hàng tự chọn hoàn hảo cho thứ quái quỷ này. Không một ai trong nhà tang lễ rảnh rỗi đi mở túi đựng xác ra kiểm tra bên trong mỗi ngày, bởi vì mọi người đều mặc định rằng, xác chết thì không thể nhúc nhích.

Tôi nghiến răng, đẩy mạnh Hạ Dịch Niên ra phía sau, rút chiếc bật lửa đồng ra.

[SFX:FILE:16_Door_Object/ef_000476.wav]

Tôi nắm lấy tay cầm cánh cửa inox số năm, giật mạnh. Khay kim loại trượt ra ngoài, kéo theo một chiếc túi đựng xác màu đen dày cộm. Khóa kéo được đóng kín từ dưới lên trên.

[SPEED:1.2]

“Cửu Mộc, chuẩn bị Tịnh Hồn Hương! Hạ ca, canh chừng khoảng cách!”

[SPEED:RESET]

Tôi ra lệnh, ngón tay cái miết mạnh lên bánh răng bật lửa.

[SFX:FILE:21_Fire_Weather/ef_000538.wav]

Hàn Diễm bùng lên. Ánh sáng xanh lục nhợt nhạt hắt lên khuôn mặt tôi, soi rõ bề mặt chiếc túi đựng xác đen ngòm. Tôi không vội kéo khóa mở túi. Làm thế chẳng khác nào tự sát. Tôi cầm bật lửa, hơ ngọn lửa xanh dọc theo bề mặt túi nhựa.

Hàn Diễm không đốt cháy vật chất thực, nó chỉ phản ứng với linh thể. Ngay khi ánh lửa xanh quét ngang qua khu vực lồng ngực của thi thể bên trong, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt chúng tôi.

Dưới lớp vải nhựa đen, hằn lên một bóng mờ khổng lồ. Nó không có hình dạng con người. Nó trông giống như một khối rễ cây đen đặc, chằng chịt những xúc tu nhỏ đang co giật liên hồi, cắm sâu vào từng thớ thịt của cái xác. Mỗi lần nó co bóp, khối lượng của cái xác lại phình to ra một chút. Nó đang tiêu hóa bảy linh hồn tội nghiệp kia.

[SFX:FILE:08_Horror_Suspense/ef_000288.wav]

Ngửi thấy mùi của Hàn Diễm, thứ rễ cây đen ngòm đó đột nhiên đình chỉ mọi chuyển động. Sau đó, nó điên cuồng luồn lách, chạy dọc xuống phía chân thi thể, cố gắng tìm đường thoát thân. Nó sợ hãi ngọn lửa này. Nó biết Hàn Diễm có thể thiêu rụi nó ra tro.

[SPEED:1.2]

“Nó đang chạy! Ngạn tỷ, nó muốn nhảy sang xác khác!”

[SPEED:RESET]

Cửu Mộc hét lên, tay lóng ngóng lôi từ trong túi áo blouse ra một bó nhang nhỏ màu đỏ sẫm. Cô quẹt diêm đốt cháy bó nhang, khói trắng mang theo mùi thảo mộc nồng nặc lan tỏa khắp phòng. Tịnh Hồn Hương. Thứ khói này không giết được ác linh, nhưng nó hoạt động như một loại thuốc tê, làm chậm tốc độ di chuyển của chúng.

Tôi não bộ xoay chuyển với tốc độ tối đa. Nếu để nó thoát khỏi cái xác này và chui vào những ngóc ngách của hệ thống thông gió, hoặc tệ hơn là bám vào một xác chết khác đang nằm rải rác khắp nhà tang lễ, chúng tôi sẽ vĩnh viễn mất dấu nó. Bảy linh hồn kia sẽ mãi mãi không được siêu thoát.

Logic giải quyết rất đơn giản: Nó sợ lửa, nó trốn hỏa táng, nhưng nó bắt buộc phải nằm bên trong một cái xác để duy trì âm khí.

[SPEED:1.2]

“Hạ ca! Kéo toàn bộ sáu khay chứa xác còn lại ra ngoài! Nhanh lên!”

[SPEED:RESET]

Tôi gầm lên, tay vẫn giữ chặt chiếc bật lửa đang cháy rực.

Hạ Dịch Niên không hỏi nhiều, lập tức lao tới các ô tủ bên cạnh, dùng sức mạnh cơ bắp giật tung các khay chứa xác ra. Tiếng kim loại va đập rầm rầm vang dội khắp căn phòng lạnh lẽo.

[SFX:FILE:02_Impact_Boom/ef_000080.wav]

Sáu chiếc túi đen nằm phơi bày dưới ánh đèn huỳnh quang chập chờn.

Tôi cắn nát đầu lưỡi, vận dụng toàn bộ năng lượng tinh thần, truyền vào chiếc bật lửa đồng. Ngọn lửa xanh lục đột ngột bùng phát dữ dội, cao vọt lên gần nửa mét.

[SPEED:1.2]

“Phân hỏa!”

[SPEED:RESET]

Tôi quát lớn, vung mạnh cánh tay. Từ ngọn lửa chính, sáu đốm lửa xanh tách ra, lao vút trong không trung, đáp chuẩn xác lên bề mặt của sáu chiếc túi đựng xác vừa được kéo ra. Hàn Diễm bọc lấy sáu thi thể, tạo thành một lớp màng bảo vệ lạnh buốt.

Bây giờ, sáu cái xác kia đã trở thành vùng cấm địa. Khối rễ cây quỷ dị kia không thể nhảy sang bất kỳ cái xác nào trong số chúng. Nó đã bị nhốt hoàn toàn bên trong thi thể số năm.

Nhưng cái giá phải trả quá đắt. Việc duy trì Hàn Diễm trên nhiều mục tiêu cùng lúc tiêu hao thể lực kinh khủng. Trán tôi vã mồ hôi ướt sũng, thái dương giật liên hồi đau nhói, hai đầu gối bắt đầu run rẩy vì kiệt sức. Tôi biết mình chỉ có thể giữ trạng thái này tối đa ba phút trước khi gục ngã.

[SPEED:1.2]

“Hạ ca! Đẩy thi thể số năm về phía lò hỏa táng số một! Tiễn nó đi luôn đêm nay! Chạy đi!”

[SPEED:RESET]

Tôi hét đến khản cổ.

Hạ Dịch Niên lập tức túm lấy thành khay inox chở thi thể số năm, dùng sức đẩy mạnh. Bánh xe ma sát với nền gạch ken két chói tai. Khoảng cách từ phòng bảo quản đến khu vực lò thiêu dài chừng tám mươi mét, phải đi qua một dãy hành lang tối tăm.

[SFX:FILE:17_Vehicle_Transport/ef_000486.wav]

Thứ bên trong thi thể số năm nhận ra nó đã bị dồn vào đường cùng. Chiếc túi đựng xác bắt đầu giãy giụa điên cuồng. Những tiếng sột soạt, tiếng da thịt bị xé rách vang lên rõ mồn một. Nó đang cố xé toạc lớp vỏ bọc con người để lao ra ngoài.

[SPEED:1.2]

“Nó đang cựa quậy mạnh lắm! Vai trái!”

[SPEED:RESET]

Hạ Dịch Niên vừa đẩy xe chạy thục mạng vừa hét lớn báo cáo vị trí, đôi tai gã dỏng lên lắng nghe từng rung động nhỏ nhất.

Tôi ôm chiếc bật lửa chạy theo sát phía sau, cố gắng duy trì sáu đốm lửa xanh phía xa, đồng thời chuẩn bị giáng đòn quyết định.

[SPEED:1.2]

“Không! Xuống chân phải rồi! Nó định xé rách phần dưới!”

[SPEED:RESET]

Hạ Dịch Niên lại hét.

Tôi tức điên lên, vừa thở dốc vừa gắt:

[SPEED:1.2]

“Anh có thể cho tôi thông tin chính xác hơn cái kiểu ‘Không, chân phải’ được không? Anh tưởng tôi đang chơi trò bịt mắt bắt dê hay chỉ đường trên bản đồ du lịch hả? Đẩy nhanh cái tay lên!”

[SPEED:RESET]

Cửu Mộc chạy bám theo, tay vung vẩy bó Tịnh Hồn Hương mù mịt khói, ho sặc sụa nhưng vẫn không dám dừng lại.

Cánh cửa khu vực lò thiêu hiện ra trước mắt. Lò số một vẫn đang giữ nhiệt độ chờ cho ca làm việc sáng mai. Hạ Dịch Niên tung chân đạp tung cánh cửa phòng.

[SFX:FILE:16_Door_Object/ef_000470.wav]

Gã lao tới bảng điều khiển, đấm mạnh vào nút khởi động khẩn cấp. Tiếng động cơ rít lên ầm ĩ. Cửa lò hỏa táng bằng thép hợp kim từ từ trượt lên, để lộ buồng đốt đỏ rực lửa. Hơi nóng hầm hập phả thẳng vào mặt chúng tôi, trái ngược hoàn toàn với cái lạnh buốt của Hàn Diễm.

Ngay khoảnh khắc đó, chiếc túi đựng xác số năm rách toạc.

Một đám rễ cây đen ngòm, trơn nhớt, bốc mùi hôi thối nồng nặc lao vọt ra ngoài. Nó to bằng cỡ một con chó trưởng thành, những xúc tu sắc nhọn ghim thẳng xuống sàn nhà, chuẩn bị phóng về phía bóng tối góc phòng.

[SPEED:1.2]

“Đừng hòng chạy!”

[SPEED:RESET]

Tôi gầm lên, dồn chút sức lực cuối cùng, quăng thẳng chiếc bật lửa đồng về phía con quái vật. Chiếc bật lửa xoay tít trong không trung. Ngay khi nó chạm vào bề mặt nhớp nháp của đám rễ cây, ngọn lửa xanh lục bùng nổ như một quả bom.

Khối vật chất đen quằn quại, phát ra tiếng rít chói tai như tiếng cào móng tay lên bảng kính. Nó bị Hàn Diễm thiêu đốt từ bên ngoài, bám chặt vào bề mặt.

[SPEED:1.2]

“Hạ ca! Đẩy nó vào!”

[SPEED:RESET]

Hạ Dịch Niên chụp lấy một cây sào sắt chuyên dùng để cời tro, không ngần ngại chọc thẳng vào giữa khối rễ cây đang cháy dở, dùng toàn lực hất tung nó vào trong lò hỏa táng.

[SFX:FILE:02_Impact_Boom/ef_000077.wav]

Ngay khi sinh vật đó rơi vào buồng đốt, ngọn lửa đỏ rực của lò thiêu công nghiệp lập tức nuốt chửng lấy nó, hòa quyện cùng ngọn lửa xanh lục của Hàn Diễm. Gã đập tay vào nút đóng cửa lò. Tấm thép dày trượt xuống, nhốt kín con quái vật bên trong.

Tiếng rít điên cuồng vang vọng trong buồng thép thêm vài giây rồi tắt ngấm. Màn hình nhiệt độ chỉ báo một nghìn hai trăm độ xê. Mọi thứ kết thúc.

Tôi ngã khuỵu xuống nền gạch, thở dốc, mồ hôi tuôn đầm đìa ướt đẫm cả mảng lưng áo. Sáu đốm lửa xanh ở phòng lạnh phía xa mất đi sự kết nối, vụt tắt. Chiếc bật lửa đồng văng ra từ khe hở dưới cửa lò, rớt xuống đất kêu lanh canh.

Cửu Mộc vội vàng chạy tới, nhét vào tay tôi một viên kẹo đường.

[SPEED:1.2]

“Ngạn tỷ, ngậm đi cho đỡ hạ đường huyết. Chị liều mạng quá rồi đấy.”

[SPEED:RESET]

Hạ Dịch Niên đứng tựa lưng vào tường, ngực phập phồng, mồ hôi chảy ròng ròng trên khuôn mặt góc cạnh. Gã nhìn chằm chằm vào cánh cửa lò hỏa táng đã đóng kín, rồi chậm rãi nói:

[SPEED:0.9]

“Bảy giọng nói đó… biến mất rồi. Bọn họ đã được giải thoát.”

[SPEED:RESET]

Tôi gật đầu mệt nhọc, bóc vỏ kẹo nhét vào miệng. Vị ngọt nhân tạo lan tỏa, xua đi phần nào cảm giác buồn nôn do tiêu hao quá nhiều tinh thần lực. Việc thiêu đốt linh thể oán hận đối với một Phần Linh Sư giống như đi chợ mua rau, làm nhiều thành quen. Nhưng thứ rễ cây ký sinh này không phải là tà vật tự nhiên hình thành. Cách nó hoạt động quá bài bản, quá tinh vi.

Sau khoảng một giờ đồng hồ chờ đợi, buồng đốt tự động làm mát. Hạ Dịch Niên mở cửa lò, kéo khay đựng tro cốt ra ngoài.

Lửa ngàn độ đã thiêu rụi mọi thứ thành tro bụi xám xịt. Nhưng ngay giữa đống tro tàn đó, có một vật thể nhỏ không hề bị thiêu cháy.

Tôi tiến lại gần, dùng kẹp gắp vật đó lên. Đó là một mảnh xương người, cỡ bằng nửa bao diêm, màu trắng ởn. Trên bề mặt mảnh xương, được khắc chìm một ký hiệu cực kỳ rõ nét: Một ngọn lửa bị đảo ngược. Mũi nhọn của ngọn lửa thay vì hướng lên trời, lại chĩa thẳng xuống dưới.

Khi nhìn thấy ký hiệu này, máu trong người tôi như đông cứng lại. Nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực.

Ký hiệu này, tôi đã từng thấy. Bốn năm trước, khi bà nội tôi qua đời một cách bí ẩn, di vật để lại ngoài chiếc bật lửa đồng, còn có một cuốn sổ tay ghi chép. Cuốn sổ đã bị xé mất toàn bộ nửa phần đầu. Ở trang giấy đầu tiên của nửa phần sau còn sót lại, có vẽ nguệch ngoạc chính xác ký hiệu ngọn lửa đảo ngược này, kèm theo một vết máu khô nhạt màu.

Bà nội tôi là Lục Yến Thanh, một Phần Linh Sư huyền thoại. Bà đã chết trong một nhiệm vụ mà Linh Sự Khoa phong tỏa hoàn toàn hồ sơ. Thi thể bà được tìm thấy trong một ngôi miếu hoang, không có bất kỳ vết thương vật lý nào, nhưng đôi mắt mở trừng trừng và khuôn mặt đông cứng trong biểu cảm kinh hãi tột độ, như thể bà đang hét tên một ai đó trước khi tắt thở.

Tôi luôn đinh ninh bà bị một tà vật cực mạnh sát hại. Nhưng bây giờ, nhìn mảnh xương mang ấn ký này nằm lăn lóc trong lò hỏa táng Vạn An, tôi nhận ra sự thật đáng sợ hơn nhiều. Thứ giết bà nội không phải ma quỷ hoang dã. Đó là một kẻ có hệ thống, có tổ chức, và sử dụng một loại thuật pháp đi ngược lại hoàn toàn với Phần Linh Thuật. Nghịch Phần Thuật. Thay vì thiêu linh hồn để siêu thoát, thuật pháp này giam cầm linh hồn vào vật chất, biến chúng thành công cụ, thành thức ăn, thành quái vật.

← Chương trướcChương sau →

💬 Bình luận (0)

Bạn cần đăng nhập bằng Key để có thể bình luận!
Đăng Nhập Ngay