Chương 1 - Nhà Trọ Tầng Âm

← Chương trướcChương sau →

Theo dõi phở để rùng mình trong đêm. Văn án: Tôi là Hứa Miên. Đời tôi có ba vấn đề nan giải: nghèo rớt mùng tơi; mộng du từ thuở lọt lòng; và chưa từng có bạn cùng phòng nào chịu ở chung với tôi quá hai tuần. Cho đến khi tôi tìm được căn nhà trọ cuối con ngõ cụt, miễn phí hoàn toàn, sạch bong kin kít, và có sẵn một cô chị hiền dịu lúc nào cũng nấu cơm cho ăn. Tôi nghĩ đời mình rốt cuộc cũng chuyển vận. Cho đến đêm thứ bảy, khi tôi mộng du tỉnh giấc giữa khu vườn tầng hầm chưa từng tồn tại, tay đang nắm chặt tay một đứa trẻ không có bóng.

[BGM:FILE:u ám/Dark Alley Deals – Aaron Kenny.mp3]

Nếu có ai đó tổ chức một cuộc thi xem sinh viên nào có khả năng sinh tồn khắc nghiệt nhất đại học Kinh Đô, tôi tin chắc mình sẽ ẵm giải quán quân, kèm theo một tấm biển vinh danh mạ vàng.

Tôi mồ côi mẹ từ năm bảy tuổi. Bố tôi, ông Hứa Trường An, là một người đàn ông kiệm lời, làm nghề sửa xe đạp dưới chân cầu vượt. Ông nuôi tôi khôn lớn bằng những đồng bạc lẻ dính đầy dầu luyn đen nhánh. Cả tuổi thơ của tôi trôi qua trong mùi cao su cháy và những bữa cơm chỉ có đậu phụ luộc chấm xì dầu. Bố tôi hiếm khi thể hiện tình cảm, ông chỉ dặn đi dặn lại tôi đúng một quy tắc duy nhất, một quy tắc nghe qua tưởng chừng như mê tín dị đoan của mấy bà lão nông thôn.

[SPEED:0.9]

“Miên, sau này con lớn lên đi học xa nhà, tuyệt đối không được thuê phòng trọ ở cuối ngõ cụt. Nhớ kỹ lời bố.”

[SPEED:RESET]

Lúc đó tôi chỉ gật đầu cho qua chuyện. Tôi bận tâm đến việc làm sao để có tiền đóng học phí hơn là ba cái chuyện phong thủy học thuật. Thế nhưng, cái nghèo không phải là thứ duy nhất bám lấy tôi. Tôi mang trong mình một căn bệnh bẩm sinh quái gở: mộng du.

Không phải kiểu mộng du nhẹ nhàng như ngồi dậy lẩm bẩm vài câu rồi ngủ tiếp. Mộng du của tôi mang đẳng cấp của một vận động viên điền kinh kết hợp với chuyên gia leo trèo. Đã có lần, bạn cùng phòng ký túc xá phát hiện ra tôi đang nằm vắt vẻo trên nóc tủ quần áo cao hai mét, ngáy vang rền. Lần khác, tôi tỉnh dậy và thấy mình đang ôm chặt cái bồn cầu ở nhà vệ sinh nam tầng dưới, trong khi một cậu nam sinh viên năm hai đang đứng chôn chân tại chỗ, mặt mày tái nhợt như vừa gặp quỷ.

Vì cái chứng bệnh quái đản này, không một ai chịu ở chung phòng với tôi quá mười bốn ngày. Ban quản lý ký túc xá đã lịch sự mời tôi dọn ra ngoài, dĩ nhiên là sau khi từ chối hoàn trả lại khoản tiền đặt cọc quý giá của tôi.

Đứng giữa ngã tư đường phố nhộn nhịp của thủ đô, gió bấc thổi qua lạnh buốt thấu xương, tôi ôm cái ba lô sờn rách, trong túi chỉ còn đúng ba trăm sáu mươi tệ. Số tiền này mua mì gói ăn dè xẻn thì trụ được một tháng, nhưng để thuê một chỗ ngả lưng tại cái thành phố tấc đất tấc vàng này thì chẳng khác nào lấy cốc nước hắt vào biển cả.

[SFX:FILE:01_Whoosh_Transition/ef_000001.wav]

Đúng lúc tôi đang cân nhắc xem gầm cầu vượt nào ít gió nhất, một tờ rơi màu đỏ úa dán trên cột điện lọt vào tầm mắt tôi. Tờ giấy mỏng tang, mép đã rách bươm, nét chữ viết bằng mực đen kiểu cũ, nét thanh nét đậm rõ ràng.

“Nhà trọ cuối ngõ Mộc Miên. Phòng đơn, đầy đủ tiện nghi, môi trường yên tĩnh. Đặc biệt: Miễn phí tiền thuê cho nữ sinh viên có hoàn cảnh khó khăn. Liên hệ: Bác Ôn.”

Tôi chớp mắt ba lần, đưa tay tự véo má mình một cái thật đau. Chữ “miễn phí” to đùng đập thẳng vào thị giác khiến nhịp tim tôi tăng vọt. Trên đời này làm gì có bữa ăn nào miễn phí, ngoại trừ pho mát trong bẫy chuột. Thế nhưng, khi dạ dày bạn đang réo vang và nhiệt độ ngoài trời giảm xuống âm hai độ xê, thì dù cái bẫy chuột đó có to bằng cái đình, bạn cũng nguyện ý chui vào.

Lời dặn của bố về cái ngõ cụt xẹt qua đầu tôi chớp nhoáng, rồi lập tức bị con số ba trăm sáu mươi tệ đè bẹp dí. Tôi rút chiếc điện thoại thông minh màn hình nứt hình mạng nhện ra, bấm số.

Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh. Một giọng nam trầm ấm, hiền từ vang lên, mang theo chút âm sắc khàn khàn của người lớn tuổi.

[SPEED:0.9]

“Nhà trọ Mộc Miên xin nghe.”

[SPEED:RESET]

Tôi hắng giọng, cố gắng làm cho giọng nói của mình nghe thảm thương nhất có thể.

[SPEED:1.2]

“Dạ cháu chào bác, cháu thấy tờ rơi dán ở cột điện… Cháu là sinh viên đại học Kinh Đô, hoàn cảnh cháu cực kỳ khó khăn, mồ côi mẹ, bố làm lụng vất vả. Cháu muốn hỏi phòng trọ miễn phí…”

[SPEED:RESET]

Tôi chưa kịp tuôn hết bài diễn văn đã soạn sẵn, người đàn ông bên kia bật cười khẽ, âm thanh lạo xạo như tiếng lá khô cọ vào nhau.

[SPEED:0.9]

“Đến đây đi cháu gái. Cuối ngõ Mộc Miên. Bác luôn mở cửa đón những đứa trẻ ngoan.”

[SPEED:RESET]

Ngõ Mộc Miên nằm lọt thỏm giữa hai tòa cao ốc thương mại sầm uất. Nếu không để ý kỹ, người ta rất dễ bỏ qua cái khe hẹp tối tăm này. Khi tôi bước vào ngõ, tiếng ồn ào của xe cộ ngoài phố lớn đột ngột bị cắt đứt, giống như ai đó vừa bấm nút tắt tiếng của một chiếc tivi.

Càng đi sâu vào trong, không khí càng ẩm thấp. Hai bên tường gạch rêu phong xanh rì, nước từ những chiếc điều hòa cũ kỹ nhỏ tong tong xuống mặt đường đá tảng. Cuối con ngõ là một bức tường gạch đỏ chặn kín lối đi, và nằm nép mình bên trái bức tường đó là một cánh cửa gỗ sơn đen, trên đỉnh treo hai chiếc lồng đèn lụa màu trắng đục.

[SFX:FILE:16_Door_Object/ef_000476.wav]

Tôi đẩy cửa bước vào. Trái ngược với vẻ xập xệ bên ngoài, khoảng sân bên trong lại cực kỳ sạch sẽ. Nền gạch Bát Tràng không một hạt bụi, một cây mộc miên cổ thụ đứng sừng sững giữa sân, cành lá trơ trụi vươn lên nền trời xám ngoét. Tòa nhà trọ gồm bốn tầng, thiết kế theo kiểu hình vòng cung bao quanh cái sân, lan can gỗ chạm trổ hoa văn cổ kính.

Một ông lão mặc bộ đồ xám tro đang cầm chổi quét những chiếc lá rụng vốn dĩ không tồn tại trên mặt sân. Thấy tôi, ông cất chiếc chổi sang một bên, nở nụ cười hiền hậu. Nụ cười của ông ta rất chuẩn mực, khóe miệng nhếch lên một góc hoàn hảo, ánh mắt hiền từ hệt như những bức tượng Phật tạc bằng gỗ trong miếu thờ.

[SPEED:0.9]

“Cháu là Hứa Miên phải không? Bác là Ôn Thời Hành, cứ gọi bác là bác Ôn. Mau vào trong cho ấm, ngoài này hàn khí nặng lắm.”

[SPEED:RESET]

Tôi lễ phép cúi chào, ánh mắt dò xét đánh giá ông lão. Bác Ôn trông khoảng năm mươi lăm tuổi, dáng người gầy gò nhưng lưng thẳng tắp. Làn da ông ta tái nhợt, thiếu đi huyết sắc của người sống dưới ánh mặt trời, nhưng bù lại, giọng nói lại mang đến một cảm giác an tâm kỳ lạ.

Ông dẫn tôi lên lầu hai. Tiếng bước chân của tôi nện xuống cầu thang gỗ phát ra những tiếng cọt kẹt khô khốc, nhưng kỳ lạ thay, bước chân của bác Ôn lại hoàn toàn không phát ra một tiếng động nào. Ông ta lướt đi trên bậc thang nhẹ tựa lông hồng. Tôi chép miệng thầm nghĩ, chắc người già xương cốt dẻo dai, đi đứng rón rén là chuyện bình thường.

[SFX:FILE:16_Door_Object/ef_000479.wav]

Bác Ôn dừng lại trước căn phòng số hai linh bốn, lấy từ hông ra một chùm chìa khóa bằng đồng đen, vặn nhẹ. Cánh cửa mở ra, mang theo mùi hương thoang thoảng của bồ kết và sáp thơm.

[SPEED:0.9]

“Phòng của cháu đây. Cháu sẽ ở ghép với một cô bé tên là Lương Yên. Con bé ngoan lắm, lại biết chăm sóc người khác. Bác nghĩ hai đứa sẽ hợp nhau.”

[SPEED:RESET]

Bác Ôn lui ra ngoài, đóng cửa lại. Tôi đứng ngây người giữa phòng, đảo mắt nhìn quanh. Căn phòng rộng khoảng hai mươi mét vuông, chia làm hai nửa rõ rệt. Nửa bên trái đã có người ở, chăn màn gấp vuông vức như khối đậu phụ, trên bàn học bày biện vài cuốn sách chuyên ngành kinh tế, một chậu sen đá nhỏ xanh mướt. Nửa bên phải là một chiếc giường đơn trống trải, trải sẵn ga đệm màu trắng tinh tươm.

Điều khiến tôi hoài nghi nhân sinh nhất là sự sạch sẽ. Nó sạch đến mức tôi cảm thấy vi khuẩn bước vào đây cũng phải trượt ngã xước trán.

[SFX:FILE:19_Water_Liquid/ef_000513.wav]

Đang mải mê ngắm nghía, cánh cửa phòng tắm bên trong đột ngột mở ra. Một cô gái trạc hăm mốt tuổi bước ra ngoài, tay cầm chiếc khăn bông lau mái tóc ướt sũng. Cô ấy mặc một bộ đồ ngủ bằng vải cotton màu xanh nhạt, dáng người thanh mảnh, khuôn mặt thanh tú mang nét dịu dàng đặc trưng của con gái vùng Giang Nam. Đôi mắt cô ấy to tròn, đen láy, nhìn tôi chớp chớp.

[SPEED:1.2]

“Em là Hứa Miên đúng không? Bác Ôn vừa nhắn tin cho chị.”

[SPEED:RESET]

Giọng cô ấy thánh thót như chim hót. Tôi gật đầu cái rụp, vội vàng cởi ba lô ném xuống sàn.

[SPEED:1.2]

“Dạ vâng, em chào chị. Em mang chứng mộng du, ban đêm có thể em sẽ đi lại lung tung, nhưng em thề là em không cắn người đâu. Nếu chị thấy phiền thì…”

[SPEED:RESET]

Tôi chưa kịp nói hết câu, cô ấy đã bật cười, nụ cười rạng rỡ làm bừng sáng cả căn phòng.

[SPEED:0.9]

“Không sao đâu Miên nha. Chị là Lương Yên. Chị ngủ say lắm, sấm sét đánh bên tai cũng không tỉnh. Em cứ tự nhiên như ở nhà. Trông em gầy quá, chắc đi đường mệt rồi. Chị vừa nấu cơm xong, em rửa tay rồi ra ăn cùng chị cho vui.”

[SPEED:RESET]

Tôi sững sờ. Đã mười hai năm trôi qua kể từ ngày mẹ tôi mất tích, chưa từng có một ai nói với tôi câu “rửa tay rồi ra ăn cơm”. Bố tôi toàn vứt cho tôi vài đồng bạc bảo tự ra quán bún đầu ngõ giải quyết. Sống mũi tôi cay xè, một cỗ cảm xúc ấm áp dâng lên nghẹn ứ ở cổ họng. Tôi tự nhủ với lòng, Hứa Miên mày đúng là trúng mánh rồi, không những được ở nhà miễn phí mà còn vớ được một bà tiên sống làm bạn cùng phòng.

[BGM:FILE:êm dịu/In the Temple Garden – Aaron Kenny.mp3]

Mâm cơm Lương Yên dọn ra khiến dạ dày tôi biểu tình dữ dội. Thịt kho tàu đỏ au bóng mỡ, canh sườn sụn hầm củ sen bốc khói nghi ngút, thêm một đĩa rau cải xào tỏi xanh mướt. Tôi nhẩm tính nhanh trong đầu, bữa ăn này bèo nhất cũng phải sáu mươi tệ. Cô chị này không những tốt bụng mà có vẻ còn rất dư dả.

Tôi cắm cúi và lùa cơm như một con ma đói đầu thai, không kịp nhai đã nuốt ực xuống dạ dày. Lương Yên ngồi đối diện, chống cằm nhìn tôi ăn, trong mắt tràn ngập ý cười dịu dàng.

[SPEED:1.2]

“Chị Yên, chị nấu ăn ngon quá! Chị không ăn à?”

[SPEED:RESET]

Tôi vừa nhai nhồm nhoàm vừa hỏi, dùng đũa chỉ vào bát cơm còn nguyên vẹn trước mặt chị ấy.

Lương Yên khẽ lắc đầu, đưa tay vén lọn tóc vương trên trán.

[SPEED:0.9]

“Chị đang ăn kiêng. Em cứ ăn nhiều vào, con gái tuổi này phải có da có thịt mới khỏe mạnh.”

[SPEED:RESET]

Tôi không nghĩ ngợi nhiều, vơ vét sạch sẽ mâm cơm không còn một giọt nước canh. Đêm đó, tôi đánh một giấc say không biết trời đất là gì. Chiếc giường êm ái, mùi sáp thơm thoang thoảng, và hơi ấm từ người bạn cùng phòng khiến tôi lần đầu tiên trong suốt nhiều năm không bị chứng mộng du hành hạ.

Những ngày sau đó trôi qua êm đềm như một giấc mơ. Ban ngày tôi đi học, chiều tối về nhà tạt qua siêu thị mua ít đồ giảm giá. Nhưng lần nào về đến phòng, Lương Yên cũng đã chuẩn bị sẵn một mâm cơm nóng hổi. Chị ấy tranh làm mọi việc, từ quét nhà, lau dọn, đến việc mang quần áo của tôi đi giặt rồi gấp gọn gàng để vào tủ. Lương Yên giống như một bà mẹ trẻ chăm sóc đứa con gái vô dụng là tôi.

Thế nhưng, khi con người ta ở trong trạng thái no đủ, não bộ sẽ bắt đầu hoạt động năng suất hơn để nhận ra những điểm bất hợp lý xung quanh mình. Vài chi tiết nhỏ nhặt bắt đầu gợn lên trong tâm trí tôi, tạo thành một lớp sương mù mờ ảo mang tên hoài nghi.

Thứ nhất, tôi chưa bao giờ thấy Lương Yên ăn bất cứ thứ gì. Chị ấy luôn lấy lý do ăn kiêng, đau dạ dày, hoặc đã ăn ở trường rồi. Nhưng một người không ăn không uống suốt một tuần lễ thì lấy đâu ra sức lực để giặt giũ và nấu nướng?

Thứ hai, Lương Yên không bao giờ ra khỏi nhà trọ. Chị ấy bảo mình là sinh viên năm cuối đang làm khóa luận tốt nghiệp nên chỉ ở nhà ôm máy tính. Nhưng tôi để ý, màn hình máy tính của chị ấy luôn hiện một màu đen ngòm, chưa bao giờ bật sáng.

Thứ ba, đồ đạc trong phòng thỉnh thoảng tự xê dịch. Buổi sáng tôi rõ ràng để chiếc lược chải tóc trên bàn, chiều về lại thấy nó nằm gọn gàng trong ngăn kéo. Tôi hỏi Lương Yên, chị ấy chỉ cười bảo tiện tay dọn dẹp giúp.

[SFX:FILE:10_Glitch_Digital/ef_000342.wav]

Và điều kỳ dị nhất là chiếc bóng đèn ở hành lang ngoài cửa phòng. Cứ đúng hai giờ sáng, bất kể trời mưa hay tạnh, chiếc bóng đèn đó sẽ nhấp nháy liên tục ba lần, kèm theo một tiếng lách cách rợn người, hệt như có ai đó đang đứng ngoài cửa bật tắt công tắc để trêu đùa.

Tôi vốn là đứa thực tế. Tôi dặn lòng rằng nhà cũ thì điện chập chờn là chuyện đương nhiên. Bạn cùng phòng tốt tính thích dọn dẹp thì mình được hưởng lợi. Còn chuyện chị ấy không ăn, biết đâu chị ấy mắc chứng biếng ăn tâm lý thì sao? Suy cho cùng, một căn phòng miễn phí giữa lòng thủ đô thì có thêm vài điểm kỳ quặc cũng hoàn toàn xứng đáng. Tôi nhất quyết nhắm mắt làm ngơ, bám chặt lấy cái phao cứu sinh mang tên Mộc Miên này.

Nhưng sự bình yên dối trá đó không kéo dài được lâu.

[BGM:FILE:u ám/Underworld – Myuu.mp3]

Đêm thứ bảy kể từ ngày tôi dọn đến.

Bên ngoài trời đổ mưa phùn, thứ mưa dầm dề đặc trưng của mùa thu phương Bắc khiến không khí buốt giá thấu xương. Tôi cuộn tròn trong chiếc chăn bông, nhịp thở đều đặn dần. Trong cơn mơ màng, tôi cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, giống như một dải lụa bị gió thổi bay lên không trung.

Trạng thái này rất quen thuộc. Chứng mộng du của tôi bắt đầu rồi.

Thường thì tôi sẽ trôi dạt trong vô thức, không thể điều khiển cơ thể, cũng không nhớ gì khi tỉnh lại. Nhưng lần này lại khác. Tôi cảm nhận được lòng bàn chân mình chạm vào một bề mặt lạnh lẽo, nham nháp. Khứu giác của tôi xộc lên một mùi hương tanh tưởi, pha lẫn mùi đất bùn ẩm mốc và mùi ngai ngái của rễ cây mục nát.

Tôi mở bừng mắt.

Xung quanh tôi không phải là bức tường sơn trắng của phòng hai linh bốn, cũng không phải gầm cầu thang hay nhà vệ sinh. Tôi đang đứng giữa một khu vườn rộng mênh mông. Bầu trời trên đỉnh đầu không có trăng sao, mà là một khối bê tông xám xịt, rỉ nước tong tong. Dưới chân tôi là lớp đất đen ngòm, không mọc lấy một ngọn cỏ.

Tầng hầm? Nhà trọ Mộc Miên làm gì có tầng hầm? Lúc bác Ôn dẫn tôi đi xem phòng, tôi đã quan sát rất kỹ cấu trúc tòa nhà, nó được xây trực tiếp trên nền đất nện, hoàn toàn không có cầu thang đi xuống dưới. Vậy nơi quái quỷ này là ở đâu?

[SFX:FILE:22_Footstep_Movement/ef_000549.wav]

Tôi rùng mình, hai cánh tay nổi đầy gai ốc. Không gian im ắng đến mức tôi có thể nghe rõ tiếng nhịp tim mình nện thình thịch trong lồng ngực. Tôi lùi lại một bước, định tìm đường quay về.

[SPEED:0.9]

“Chị ơi… chị đến chơi với A Du rồi!”

[SPEED:RESET]

Một giọng trẻ con trong trẻo, lanh lảnh vang lên ngay phía sau lưng tôi, phá tan bầu không khí tĩnh lặng. Tôi giật bắn mình, quay phắt lại.

Cách tôi chừng năm mét, một đứa trẻ trạc mười tuổi đang ngồi xổm trên mặt đất. Thằng bé mặc bộ quần áo vải thô kiểu thời Dân Quốc, mái tóc cắt húi cua lởm chởm. Nó đang cầm một cành cây khô, say sưa vẽ những vòng tròn kỳ dị lên mặt đất đen. Thằng bé ngẩng mặt lên nhìn tôi, nở nụ cười rạng rỡ để lộ hai chiếc răng khểnh. Làn da nó trắng bệch, trắng đến mức gần như trong suốt, có thể nhìn thấy cả những mạch máu xanh mờ ảo chạy dưới lớp da.

Nhưng điều khiến tôi lạnh toát sống lưng không phải là làn da của nó. Mà là dưới ánh sáng lờ mờ phát ra từ những loại nấm lân quang mọc ven tường, thằng bé hoàn toàn không có bóng.

[SPEED:0.9]

“Chị ơi… lại đây chơi trốn tìm với em đi.”

[SPEED:RESET]

A Du vứt cành cây xuống, đứng phắt dậy. Nó đưa bàn tay bé xíu vẫy vẫy tôi.

Bản năng sinh tồn của một đứa con gái hai mươi năm sống bươn chải gào thét trong não tôi: Chạy! Chạy ngay lập tức!

Tôi cắm đầu bỏ chạy, không màng đến phương hướng. Mặt đất dưới chân tôi đột nhiên mềm nhũn ra như bùn lầy. Mỗi bước chân đạp xuống đều bị lún sâu đến mắt cá.

[SFX:FILE:02_Impact_Boom/ef_000081.wav]

Mắc kẹt rồi. Tôi hoảng hốt cúi xuống rút chân lên. Đúng lúc đó, lớp đất đen ngay bên cạnh mũi giày của tôi sủi bọt sùng sục. Một bàn tay tái nhợt, gầy guộc, móng tay dài loằng ngoằng cắm đầy bùn đất đột ngột trồi lên từ lòng đất, tóm chặt lấy cổ chân tôi.

Cảm giác lạnh lẽo từ bàn tay đó truyền thẳng vào tủy sống, giống như ai đó đổ một xô nước đá vào người tôi giữa mùa đông. Lực nắm của nó mạnh kinh khủng, kéo ghì tôi xuống.

Tôi há miệng định hét lên, nhưng âm thanh tắc nghẹn trong cổ họng. Một cỗ lực lượng vô hình túm lấy áo tôi, giật mạnh về phía sau.

“Á!”

[BGM:STOP]

[SFX:FILE:03_Click_Typing/ef_000091.wav]

Tôi bật dậy, mồ hôi ướt đẫm trán, hơi thở dồn dập như người vừa suýt chết đuối. Khung cảnh khu vườn xám xịt biến mất, thay vào đó là trần nhà quen thuộc của phòng hai linh bốn. Tôi đang ngồi trên giường của mình, tấm chăn bông bị hất tung xuống đất.

Chỉ là một giấc mơ. Một giấc mộng du tồi tệ. Tôi tự trấn an bản thân, đưa tay vuốt ngực cho bình tĩnh lại.

Nhưng khi ánh mắt tôi liếc xuống cổ chân, nhịp tim tôi dường như ngừng đập trong một giây. Trên cổ chân trắng bệch của tôi, in hằn rõ mồn một một vết tay năm ngón xám ngoét. Vết hằn lõm sâu vào da thịt, tỏa ra một luồng khí lạnh buốt, giống hệt vết bầm do người chết nắm lấy.

Tôi run rẩy kéo chăn lên che kín đôi chân, đờ đẫn quay sang phía giường bên kia để tìm kiếm chút hơi ấm của người sống.

[BGM:FILE:u ám/Frightmare – Jimena Contreras.mp3]

Lương Yên không ngủ. Chị ấy đang ngồi ngay mép giường, quay mặt về phía tôi. Trong bóng tối lờ mờ của căn phòng, tôi không thể nhìn rõ nét mặt chị, chỉ thấy đôi mắt to tròn đen láy mở trừng trừng, không hề chớp. Tư thế ngồi của chị cứng nhắc, hai tay đặt ngay ngắn trên đầu gối, giống như một con búp bê bị đứt dây cót.

Thấy tôi nhìn sang, khóe miệng Lương Yên từ từ nhếch lên, tạo thành một nụ cười dịu dàng đến rợn tóc gáy. Giọng nói trong trẻo của chị vang lên đều đều, không mang theo chút cảm xúc nào của con người.

[SPEED:0.9]

“Em mơ thấy ác mộng hả, Miên nha? Đừng sợ, có chị ở đây rồi.”

[SPEED:RESET]

Tôi nín thở, gượng gạo gật đầu, vội vã nằm xuống trùm chăn kín đầu. Trong không gian chật hẹp của chiếc chăn, tôi nghe rõ tiếng răng mình va vào nhau lập cập. Mùi hương sáp thơm thoang thoảng trong phòng lúc này bỗng chốc trở nên ngột ngạt, giống hệt mùi nhang trầm dùng trong các đám tang.

Tôi không biết mình đã thức đến sáng bằng cách nào. Khi tia nắng đầu tiên xuyên qua rèm cửa, tôi tung chăn bật dậy, vơ vội bộ quần áo nhét vào ba lô. Lương Yên đã đứng sẵn trong bếp, tay bưng một bát cháo cật heo bốc khói.

[SPEED:1.2]

“Miên nha, em dậy sớm thế? Ăn sáng rồi hẵng đi học.”

[SPEED:RESET]

Nụ cười của chị ấy dưới ánh sáng ban ngày trông hoàn toàn bình thường, ấm áp và hiền lành. Nhưng vết bầm lạnh buốt trên cổ chân tôi vẫn còn đó, nhắc nhở tôi rằng những gì xảy ra đêm qua không phải là ảo giác.

[SPEED:1.2]

“Dạ thôi, sáng nay em có môn triết học, thầy điểm danh gắt lắm. Em đi trước đây!”

[SPEED:RESET]

Tôi nói liến thoắng, xỏ vội đôi giày thể thao rách mũi rồi lao ra khỏi cửa như ma đuổi. Khi chạy ngang qua sân, bác Ôn đang tưới cây. Ông lão ngẩng lên nhìn tôi, vẫn nụ cười hiền hậu đó.

[SPEED:0.9]

“Đi học hả cháu gái? Đi đường cẩn thận nhé.”

[SPEED:RESET]

Tôi gật đầu lấy lệ, cắm đầu chạy thục mạng ra khỏi cái ngõ Mộc Miên u ám. Khi bước ra đến đường lớn, hòa mình vào dòng người qua lại tấp nập, tận hưởng cái ồn ào của tiếng còi xe, tôi mới dám thở hắt ra một hơi dài. Sống rồi.

Nhưng tôi biết, mình không thể cứ thế mà bỏ chạy. Ba lô của tôi, chứng minh thư, thẻ sinh viên, tất cả tài sản ít ỏi của tôi đều đang nằm trong căn phòng đó. Hơn nữa, với ba trăm tệ trong túi, tôi có thể đi đâu?

Trưa hôm đó, tôi lang thang đến khu phố đồ cổ gần trường đại học. Nơi này nổi tiếng với những cửa hàng bán sách cũ, đồ gốm sứ và vài món đồ phong thủy rẻ tiền. Tôi cần tìm vài cuốn sách tham khảo chuyên ngành mà thư viện trường đã cho mượn hết. Sinh viên nghèo thì không có tư cách bước vào nhà sách lớn, chỉ có thể bới móc trong những đống sách cũ bán cân ở đây.

Tôi bước vào một tiệm sách có bề ngoài xập xệ nhất phố, bảng hiệu gỗ khắc ba chữ “Cổ Nhã Tế” đã phai màu. Trái ngược với vẻ tồi tàn bên ngoài, bên trong tiệm được sắp xếp cực kỳ ngăn nắp. Giá sách gỗ lim cao chạm trần nhà, mùi giấy ố vàng quyện với mùi mực xạ hương tạo nên một không gian tĩnh lặng, tách biệt với thế giới bên ngoài.

Chủ tiệm là một thanh niên trẻ, trạc hăm ba tuổi. Anh ta mặc áo sơ mi đen, tay áo xắn lên đến khuỷu, đang đứng sau quầy kính cẩn thận lau chùi một chiếc la bàn phong thủy bằng đồng. Khuôn mặt anh ta sắc sảo, đường nét lạnh lùng như được tạc từ băng, đôi mắt phượng hẹp dài mang theo vẻ lười biếng nhưng lại cực kỳ sắc bén.

Tôi rón rén bước tới giá sách góc trong cùng, cặm cụi bới tìm. Khoảng mười phút sau, tôi mang ba cuốn sách dày cộp ra quầy tính tiền.

[SPEED:1.2]

“Anh ơi, ba cuốn này bao nhiêu tiền ạ?”

[SPEED:RESET]

Người thanh niên không ngẩng đầu lên, tay vẫn lau chiếc la bàn.

[SPEED:1.2]

“Năm mươi tệ.”

[SPEED:RESET]

Giọng anh ta trầm thấp, vang lên rành rọt. Tôi cắn môi, móc trong túi ra tờ năm mươi tệ nhàu nát, vuốt cho phẳng rồi đặt lên mặt kính.

[SPEED:1.2]

“Anh có thể bớt chút đỉnh được không? Bốn mươi lăm tệ nhé? Sinh viên nghèo cuối tháng rồi anh ạ.”

[SPEED:RESET]

Tôi giở bài ca muôn thuở. Người thanh niên lúc này mới dừng tay, ngước mắt lên nhìn tôi. Ánh mắt anh ta lướt qua khuôn mặt tôi, dừng lại ở ấn đường, rồi trượt xuống cổ tay trái của tôi. Đôi lông mày thanh tú của anh ta khẽ nhíu lại.

Anh ta cầm tờ năm mươi tệ lên, nhét vào ngăn kéo, rồi đẩy ba cuốn sách về phía tôi.

[SPEED:1.0]

“Không bớt. Nhưng tôi có thể tặng cô một lời khuyên miễn phí.”

[SPEED:RESET]

Tôi bĩu môi, thầm mắng đồ keo kiệt, ôm sách định quay đi.

[SPEED:1.0]

“Cô đang sống ở đâu?”

[SPEED:RESET]

← Chương trướcChương sau →

💬 Bình luận (0)

Bạn cần đăng nhập bằng Key để có thể bình luận!
Đăng Nhập Ngay