Chương 3 - HUYẾT TRẦM KÝ

“Đây là toàn bộ danh sách khách hàng VIP, địa chỉ các kho chứa huyết trầm, và lịch trình giao nhận hàng trong tháng tới. Anh gửi ngay cho Thiên Sư phủ. Bảo họ chuẩn bị giăng mẻ lưới lớn nhất.”

[SPEED:RESET]

Liễu Trầm cất chiếc USB vào túi, nhìn cánh tay gãy của tôi, ánh mắt lộ vẻ phức tạp.

[SPEED:0.9]

“Cậu liều mạng thật đấy. Nhưng chỉ dựa vào lực lượng của Thiên Sư phủ đột kích từ bên ngoài, e rằng không đủ để nhổ tận gốc. Mã Cửu Sinh có rất nhiều đường lùi.”

[SPEED:RESET]

Tôi cười khẩy, dùng tay phải khuấy khuấy bát phở nguội ngắt.

[SPEED:1.2]

“Ai bảo anh tôi chỉ dùng một con dao? Thiên Sư phủ là dao thế thiên hành đạo. Nhưng để đối phó với kẻ ác, phải dùng thêm một con dao độc nữa.”

[SPEED:RESET]

Kế hoạch “Mượn dao giết người” phiên bản tâm linh được kích hoạt.

Sáng hôm sau, tôi lén sử dụng một chiếc điện thoại dùng một lần, gọi điện cho Hắc Báo — ông trùm của một đàn tràng đối thủ chuyên buôn bán bùa ngải ở phía Tây thành phố. Bằng một giọng điệu bí ẩn và những thuật ngữ chuyên ngành chính xác tuyệt đối, tôi tiết lộ cho Hắc Báo thông tin rằng Mã Cửu Sinh đang chuẩn bị một lô huyết trầm cực mạnh để trù ếm chính hắn, nhằm thôn tính địa bàn phía Tây. Để tăng độ tin cậy, tôi cung cấp chính xác tọa độ của hai kho chứa hàng bí mật nhất mà Mã Cửu Sinh đang cất giữ.

Quả nhiên, lòng tham và sự đa nghi của giang hồ không bao giờ làm tôi thất vọng.

Đêm hôm đó, một cuộc hỗn chiến vô tiền khoáng hậu nổ ra. Thiên Sư phủ phối hợp cùng lực lượng chức năng đột kích đồng loạt vào ba điểm giao dịch chính của Mã Cửu Sinh, bắt giữ hàng chục khách hàng giàu có cùng tang vật. Trong khi đó, ở vùng ngoại ô, băng đảng của Hắc Báo mang theo súng ống và pháp khí tà môn, đánh úp hai kho chứa hàng, thiêu rụi toàn bộ số huyết trầm quý giá.

Mạng lưới mà Mã Cửu Sinh dày công xây dựng nhiều năm qua sụp đổ chỉ trong một đêm.

Tôi đứng trên sân thượng của xưởng mộc, nhìn những cột khói bốc lên từ phía chân trời, nghe tiếng còi cảnh sát hú vang vọng khắp thành phố. Gió đêm thổi thốc vào mặt, lạnh buốt nhưng sảng khoái.

Tiếng bước chân dồn dập vang lên sau lưng. Mã Cửu Sinh lao lên sân thượng, quần áo xộc xệch, khuôn mặt dính đầy nhọ nồi và máu. Hắn không còn vẻ đạo mạo của một ông trùm, mà trông giống một con chó hoang bị dồn đến bước đường cùng. Đám thuộc hạ thân tín đã bỏ chạy hoặc bị bắt sạch.

[SPEED:1.2]

“Hà Ninh! Khốn kiếp! Ai đó đã bán đứng tao! Thiên Sư phủ và thằng chó Hắc Báo cùng lúc đánh úp… Tao mất trắng rồi!”

[SPEED:RESET]

Hắn gào lên điên dại. Tôi làm ra vẻ hoảng loạn tột độ, chạy tới đỡ lấy hắn.

[SPEED:1.2]

“Mã gia! Chúng ta phải trốn thôi! Cảnh sát sắp bao vây chỗ này rồi!”

[SPEED:RESET]

[SPEED:1.2]

“Không! Trốn đi đâu? Nếu để mất số huyết trầm này, Phệ Hồn Sư đại nhân sẽ lột da tao, rút hồn tao ra nướng trên lửa đỏ!”

[SPEED:RESET]

Mã Cửu Sinh run rẩy, ánh mắt lộ ra sự kinh hãi tột cùng khi nhắc đến cái tên Phệ Hồn Sư. Hắn đẩy tôi ra, điên cuồng lục lọi trong túi áo, lôi ra một khối huyết trầm nhỏ xíu, màu đen nhánh, tỏa ra mùi tanh nồng đặc quánh. Đây là hương truyền tin cấp bậc cao nhất, thứ duy nhất có thể liên lạc trực tiếp với hang ổ của Phệ Hồn Sư.

[SPEED:1.2]

“Tao phải cầu cứu ngài ấy! Chỉ có ngài ấy mới cứu được tao!”

[SPEED:RESET]

Hắn quỳ sụp xuống mặt sàn bê tông lạnh lẽo, cắn nát đầu ngón tay, dùng máu vẽ một trận pháp kỳ dị lên mặt đất. Sau đó, hắn đặt khối huyết trầm đen vào giữa, châm lửa.

[SFX:FILE:21_Fire_Weather/ef_000538.wav]

[BGM:FADE:FILE:u ám/Underworld – Myuu.mp3]

Khói không bốc lên trời. Giữa cơn gió lộng của màn đêm, luồng khói đen đó tà tà bò sát mặt đất, uốn lượn như một con rắn sống, rồi từ từ vươn ra xa, hướng về phía Tây Bắc. Mã Cửu Sinh dập đầu liên tục, miệng lầm rầm khấn vái, cầu xin sự cứu rỗi từ kẻ chủ nhân tàn ác.

Tôi đứng phía sau hắn, nụ cười hèn nhát trên môi dần tắt lịm, thay vào đó là một ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao cạo. Tôi không nhìn Mã Cửu Sinh, tôi chỉ nhìn chằm chằm vào hướng đi của làn khói đen.

Phía Tây Bắc.

Đó là hướng của trấn Bạch Lộ.

Tôi nhắm mắt lại, tính toán khoảng cách, địa hình, và những ký ức rời rạc từ thuở nhỏ. Làn khói đen kia không chỉ bay về phía trấn Bạch Lộ, mà theo đường chim bay, nó đang trỏ thẳng vào khu vực đồi núi phía sau lưng ngôi nhà gỗ cũ của gia đình tôi. Nơi đó, mười bảy năm trước, ngọn lửa đã thiêu rụi tất cả. Hóa ra, kẻ thù lớn nhất mà tôi tìm kiếm suốt bao năm qua, lại luôn ẩn nấp ngay dưới lớp tro tàn của chính quá khứ. Hang ổ của Phệ Hồn Sư nằm sâu dưới lòng núi tại trấn Bạch Lộ.

Mọi thứ đã kết nối thành một vòng tròn hoàn hảo.

Tôi thò tay vào túi áo khoác, ngón tay khẽ miết lên mảnh ngọc trầm đen. Trò chơi trốn tìm kết thúc rồi. Tôi bước chậm rãi tiến về phía Mã Cửu Sinh. Hắn vẫn đang điên cuồng dập đầu, không hề hay biết rằng giá trị lợi dụng của mình đã hoàn toàn cạn kiệt.

[SPEED:0.9]

“Mã gia à…”

[SPEED:RESET]

Tôi cất giọng, âm sắc đều đều, không còn chút the thé nịnh nọt nào.

[SPEED:0.9]

“Ngài biết không, sai lầm lớn nhất của ngài không phải là tin tưởng một kẻ hám tiền. Sai lầm lớn nhất của ngài, là không nhận ra kẻ hám tiền đó lại không hề cần tiền.”

[SPEED:RESET]

Mã Cửu Sinh khựng lại. Hắn từ từ quay đầu nhìn tôi. Đập vào mắt hắn không phải là tên thợ phục chế đồ cổ hèn mọn, mà là một kẻ mang đôi mắt của quỷ dữ, sẵn sàng kéo tất cả xuống địa ngục.

Nhưng tôi không giết hắn. Tôi để mặc hắn quỳ đó chờ đợi sự trừng phạt từ Phệ Hồn Sư. Tôi quay lưng bước đi trong màn đêm, hướng về phía trấn Bạch Lộ. Ở đó, Diệp Noãn đang chờ được giải cứu. Và ở đó, sự thật tàn khốc nhất đang mỉm cười chờ đợi tôi dưới lớp tro nguội lạnh.

[BGM:STOP]

[BGM:FILE:kịch tính/Imperial Forces – Aaron Kenny.mp3]

Gió đêm rít gào qua những dãy nhà cao tầng, mang theo hơi lạnh buốt thấu xương của chốn thành thị. Tôi quay lưng bước đi, bỏ lại phía sau một Mã Cửu Sinh đang điên cuồng dập đầu vái lạy vũng máu và khói đen. Hắn đã hoàn thành xuất sắc vai trò của một con chó săn dẫn đường. Giá trị của hắn đã cạn. Khói hương truyền tin không bay lên trời mà trườn sát mặt đất, vươn thẳng về hướng Tây Bắc. Nơi đó, cách trung tâm thành phố hơn sáu mươi ki lô mét, chính là trấn Bạch Lộ.

Cánh tay trái bó thạch cao của tôi nhói lên từng đợt. Cơn đau đánh thức mọi giác quan, nhắc nhở tôi rằng trò chơi này không có chỗ cho sự yếu lòng. Tôi rảo bước xuống con hẻm tối phía sau xưởng mộc, nơi một chiếc xe bán tải cũ kỹ đã nổ máy chờ sẵn. Cửa kính hạ xuống, lộ ra khuôn mặt trầm ngâm của Liễu Trầm. Anh ta không mặc bộ đồ đạo sĩ quen thuộc của Thiên Sư phủ, mà khoác một chiếc áo gió tối màu, ánh mắt sắc lẹm như dao.

Tôi mở cửa phụ, ngồi vào ghế, khẽ thở hắt ra một hơi.

[SPEED:0.9]

“Kết thúc giai đoạn một. Mã Cửu Sinh đã sụp đổ. Hắn vừa dùng khối huyết trầm đen để cầu cứu Ôn Bách Lý.”

[SPEED:RESET]

Liễu Trầm gật đầu, hai bàn tay siết chặt vô lăng.

[SPEED:0.9]

“Thiên Sư phủ đang cất lưới dọn dẹp tàn cuộc ở nội thành. Nhưng mục tiêu thật sự của chúng ta không nằm ở đây. Cậu chắc chắn hang ổ của Phệ Hồn Sư nằm ở trấn Bạch Lộ chứ?”

[SPEED:RESET]

Tôi khẽ nhếch mép, nụ cười khô khốc mỉa mai.

[SPEED:0.9]

“Không chỉ nằm ở trấn Bạch Lộ. Nó nằm ngay bên dưới nền móng ngôi nhà cũ của gia đình tôi. Ngôi nhà đã bị thiêu rụi mười bảy năm trước. Kẻ thù lớn nhất luôn thích giấu mình dưới lớp tro tàn của chính nạn nhân.”

[SPEED:RESET]

Xe lăn bánh, lao vút vào màn đêm, bỏ lại ánh đèn rực rỡ của thành phố. Suốt quãng đường, không ai nói thêm lời nào. Sự im lặng đặc quánh vây lấy chúng tôi. Tôi dùng tay phải luồn vào túi áo khoác, lấy ra một xấp giấy vàng và một cây bút chu sa. Khó nhọc dùng răng cắn mở nắp bút, tôi bắt đầu vẽ những nét bùa chú phức tạp lên mặt giấy. Liễu Trầm liếc nhìn, chân mày khẽ giật.

[SPEED:1.2]

“Cậu đang vẽ bùa giấy hẹn giờ? Cậu định làm gì?”

[SPEED:RESET]

[SPEED:0.9]

“Chuẩn bị đường lui. Nhưng không phải cho tôi.”

[SPEED:RESET]

Tôi đáp gọn lỏn, tiếp tục tập trung vào từng nét vẽ. Đây là loại thuật pháp cổ xưa, bùa sẽ tự động bốc cháy và hiện chữ sau đúng bảy canh giờ, bất kể người vẽ còn sống hay đã chết. Tôi ghi chép cẩn thận toàn bộ sơ đồ cấu trúc hang động giả định, danh sách những kẻ cầm đầu còn sót lại, và phương thức phá hủy nguồn gốc huyết trầm. Xong xuôi, tôi gấp gọn lá bùa, nhét vào túi áo của Liễu Trầm.

[SPEED:0.9]

“Chúng ta sẽ chia đường. Anh dẫn một nhóm tinh anh của Thiên Sư phủ lên ngôi đền hoang trên đỉnh núi phía Đông. Diệp Noãn đang bị giam ở đó. Bọn chúng dùng cơ thể cô ấy làm linh khí để nuôi dưỡng quỷ thai. Bằng mọi giá, anh phải cứu cô ấy và thiêu rụi cái bào thai gớm ghiếc đó.”

[SPEED:RESET]

Liễu Trầm đạp phanh gấp. Chiếc xe dừng khựng lại giữa con đường đất vắng lặng dẫn vào địa phận trấn Bạch Lộ. Anh ta quay sang nhìn tôi, ánh mắt chứa đựng sự phẫn nộ xen lẫn xót xa.

[SPEED:1.2]

“Còn cậu thì sao? Cậu định một mình chui vào lòng đất đối mặt với Ôn Bách Lý? Một mình chống lại kẻ đã sống hơn một thế kỷ bằng cách nuốt hồn người khác? Hà Ninh, cậu điên rồi! Cậu chỉ là một người phàm mang theo mảnh ngọc trầm!”

[SPEED:RESET]

Tôi bật cười. Tiếng cười vang lên trong khoang xe chật hẹp, nghe chói tai và méo mó.

[SPEED:0.9]

“Chính vì tôi là người phàm, nên Ôn Bách Lý mới không đề phòng. Hắn quá tự mãn với sức mạnh vong linh của mình. Hơn nữa, đây là ân oán của gia tộc họ Hà. Tôi phải tự tay kết thúc nó.”

[SPEED:RESET]

[BGM:FADE:FILE:u ám/Dark Alley Deals – Aaron Kenny.mp3]

Tôi đẩy cửa xe, bước xuống nền đất lạnh lẽo. Gió núi rít qua những rặng cây, mang theo mùi ngai ngái của cỏ dại và sương đêm. Liễu Trầm hạ kính xe, nhìn tôi thật lâu. Người đạo sĩ luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng nay lại lộ ra một tia bất lực.

[SPEED:0.9]

“Bảy canh giờ. Nếu sau bảy canh giờ cậu không trở ra, tôi sẽ mang toàn bộ lực lượng Thiên Sư phủ san bằng ngọn núi này.”

[SPEED:RESET]

Tôi không đáp, chỉ đưa tay lên vẫy nhẹ, rồi quay lưng bước thẳng vào bóng tối. Chiếc xe bán tải nổ máy, vòng qua ngã rẽ hướng lên đỉnh núi phía Đông. Giờ đây, chỉ còn lại mình tôi và màn đêm.

Trấn Bạch Lộ hiện ra trước mắt, im lìm như một bãi tha ma khổng lồ. Những ngôi nhà mái ngói xô lệch nằm im lìm dưới ánh trăng nhợt nhạt. Tôi bước qua con đường mòn quen thuộc, ký ức tuổi thơ ùa về, sắc nét và tàn nhẫn. Nơi này từng có tiếng cười, từng có khói bếp, từng có bóng dáng người mẹ dịu dàng và người cha nghiêm khắc. Nhưng giờ đây, tất cả chỉ là một khoảng đất trống hoang tàn, phủ đầy cỏ dại và gạch vụn đen sì vì lửa cháy.

Tôi dừng lại trước nền móng cũ của ngôi nhà. Nhắm mắt lại, tôi hít một hơi thật sâu. Không khí trong lành của núi rừng bỗng bị xé toạc bởi một thứ mùi hương quen thuộc đến ám ảnh. Mùi trầm hương tanh nồng. Thứ mùi đọng lại trong hốc mũi tôi suốt mười bảy năm qua, thứ mùi khiến tôi luôn buồn nôn mỗi khi nhớ lại. Nó không bay lơ lửng trong không trung, mà bốc lên từ sâu dưới lòng đất.

[SFX:FILE:22_Footstep_Movement/ef_000549.wav]

Tôi bước tới góc sân sau, nơi từng đặt một giếng nước cổ đã cạn khô. Đưa bàn tay phải sờ soạng quanh thành giếng bám đầy rêu xanh, ngón tay tôi chạm phải một viên gạch nhô ra bất thường. Tôi ấn mạnh. Một tiếng rắc chói tai vang lên. Đáy giếng từ từ tách ra, lộ ra một bậc thang bằng đá đen ngòm, dẫn thẳng xuống lòng đất. Mùi trầm tanh nồng ập vào mặt, đặc quánh như máu đông.

Tôi bước xuống. Bóng tối nuốt chửng lấy cơ thể. Càng đi sâu, nhiệt độ càng giảm, nhưng luồng khí lại mang theo sự bức bối kỳ lạ. Dọc hai bên vách đá, những ngọn nến làm từ huyết trầm cháy leo lét, tỏa ra thứ ánh sáng đỏ quạch, quái gở. Trong làn khói đỏ ấy, tôi lờ mờ nhìn thấy những khuôn mặt vặn vẹo, những cái bóng mờ ảo đang gào thét câm lặng. Đó là những linh hồn bị trói buộc, bị ép phải làm nhiên liệu cho sự trường sinh của một ác quỷ.

Cuối cùng, bậc thang cũng dẫn đến một gian thạch thất khổng lồ. Cảnh tượng trước mắt khiến nhịp tim tôi khựng lại một nhịp. Hàng ngàn ngọn nến huyết trầm được xếp thành một trận pháp khổng lồ hình bát quái. Khói bốc lên cuồn cuộn, tạo thành một tầng mây đỏ rực bao phủ trần hang. Ở chính giữa trận pháp, trên một chiếc ngai vàng chạm trổ từ xương người, Ôn Bách Lý đang ngồi đó.

Hắn không giống một con người. Hình hài hắn teo tóp, da bọc xương, khô đét như một xác ướp hàng thế kỷ. Mái tóc bạc trắng thưa thớt rủ xuống bờ vai gầy gò. Nhưng đôi mắt hắn… đôi mắt ấy rực sáng một thứ ánh sáng xanh lè, ma mị, chứa đựng sức sống của hàng ngàn sinh mạng bị cắn nuốt. Hắn mặc một bộ trường bào màu đen thêu họa tiết mây đỏ, ngón tay dài ngoẵng, móng tay nhọn hoắt gõ nhịp nhàng lên thành ngai vàng.

[SFX:FILE:03_Click_Typing/ef_000104.wav]

Khi thấy tôi bước vào, hắn không hề ngạc nhiên. Khóe miệng khô nứt của hắn kéo lên thành một nụ cười quỷ dị.

[SPEED:0.9]

“Hài tử… Ngươi rốt cuộc cũng đến. Ta đã chờ ngươi rất lâu.”

[SPEED:RESET]

Giọng nói của hắn khàn đục, vang vọng khắp thạch thất, mang theo áp lực tâm linh nặng nề khiến lồng ngực tôi đau tức. Tôi đứng thẳng người, giữ vẻ mặt lạnh tanh, ngón tay phải miết nhẹ lên mảnh ngọc trầm đen đeo trước ngực. Đạo linh phù bảo mệnh cuối cùng của bố mẹ. Thứ duy nhất giúp tôi che giấu hơi thở, không bị hàng ngàn oán linh xung quanh cắn xé.

[SPEED:0.9]

“Ông đợi tôi đến để nộp mạng, hay đợi tôi đến để tính món nợ mười bảy năm trước?”

[SPEED:RESET]

Tôi cất giọng, bình thản đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên. Ôn Bách Lý khẽ lắc đầu, ánh mắt lộ vẻ thương hại giả tạo.

[SPEED:0.9]

“Nợ? Hài tử, trên đời này làm gì có món nợ nào rõ ràng ràng như vậy. Ngươi nghĩ ngươi đang mang trên vai sứ mệnh cao cả của Hộ Linh Nhân sao? Ngươi nghĩ ngươi là kẻ đại diện cho ánh sáng, đi đòi mạng một tà sư tàn ác?”

[SPEED:RESET]

Hắn bật cười. Tiếng cười khùng khục như tiếng ma sát của hai đoạn xương khô. Hắn từ từ đứng dậy, bước gậy trúc gõ cộc cộc xuống mặt sàn đá.

[SPEED:0.9]

“Hà Trọng Nghĩa đúng là một kẻ kể chuyện xuất sắc. Hắn đã nhào nặn ra một vở kịch hoàn hảo để nhét vào đầu một đứa trẻ chín tuổi. Ngươi có muốn biết sự thật không, hài tử? Sự thật về cái đêm ngọn lửa thiêu rụi nhà họ Hà.”

[SPEED:RESET]

Tôi nhíu mày, cảm giác bất an dâng lên mãnh liệt. Bản năng mách bảo tôi không nên nghe tiếp, nhưng đôi chân lại như bị đóng đinh xuống đất. Ôn Bách Lý đưa bàn tay khô héo chỉ về phía góc khuất bên phải thạch thất. Ánh sáng từ những ngọn nến đỏ rọi tới, làm hiện ra một chiếc bàn thờ cũ nát, bám đầy bụi bẩn và mạng nhện.

Nhưng thứ trên bàn thờ mới là thứ khiến máu trong huyết quản tôi đông cứng.

Đó không phải là tượng Phật, cũng không phải bài vị thần linh. Đó là hàng chục chiếc sọ người nhỏ xíu. Sọ của trẻ con. Chúng được xếp thành hình tháp, bên dưới lót bằng những khối huyết trầm đã cháy đen thui. Giữa vô số hốc mắt trống rỗng ấy, tỏa ra một luồng oán khí ngút trời.

[BGM:FADE:FILE:u ám/Devil’s Organ – Jimena Contreras.mp3]

[SPEED:0.9]

“Ngươi nhìn cho kỹ đi.”

[SPEED:RESET]

Ôn Bách Lý chậm rãi nói.

[SPEED:0.9]

“Đó là kiệt tác của bố mẹ ngươi. Hà Trường Minh và Tô Uyên. Hộ Linh Nhân cái nỗi gì? Bọn chúng là tu sĩ tà đạo, là những kẻ cạnh tranh trực tiếp với ta trong cái nghề buôn bán huyết trầm và nuốt hồn đoạt mệnh này!”

[SPEED:RESET]

Đầu tôi ong lên một tiếng dữ dội. Lời nói của hắn như hàng ngàn mũi kim đâm thẳng vào màng nhĩ. Tôi cắn nát môi dưới, cố giữ cho giọng mình không run rẩy.

[SPEED:1.2]

“Ông câm miệng! Đừng hòng dùng lời dối trá để thao túng tôi! Cậu tôi đã nói rõ, bố mẹ tôi bị ông sát hại vì họ cản đường ông!”

[SPEED:RESET]

[SPEED:1.2]

“Cản đường? Đúng là cản đường!”

[SPEED:RESET]

Ôn Bách Lý gào lên, ánh mắt xanh lè lóe lên sự tàn bạo.

[SPEED:1.2]

“Chúng cản đường ta thu gom linh hồn! Chúng muốn độc chiếm thị trường huyết trầm của toàn bộ khu vực Giang Nam. Ngươi có biết để chế tạo ra loại huyết trầm thượng hạng nhất, cần thứ gì không? Cần máu và oán khí của những đứa trẻ chưa qua tuổi lên bảy!”

[SPEED:RESET]

Hắn vung tay. Một cơn gió âm hàn thổi qua, quét sạch lớp bụi trên bàn thờ. Tôi trừng mắt nhìn. Trên mỗi chiếc sọ trẻ em đều khắc những đường vân phù chú kỳ dị. Những đường vân ấy… vô cùng quen thuộc. Đó chính là nét chữ phù chú mà tôi thường thấy trên các di vật cũ của bố, thứ mà cậu Nghĩa từng bảo là bùa chú trừ tà.

[SPEED:0.9]

“Mười bảy năm trước, bố mẹ ngươi đã thực hiện một nghi lễ hiến tế cấm kỵ ngay trong ngôi nhà đó, nhằm tăng cường pháp lực để tiêu diệt ta. Nhưng chúng thất bại. Trận pháp phản phệ, nghiệp hỏa bùng lên thiêu rụi tất cả. Ta chỉ đơn giản là đứng bên ngoài, thưởng thức tiếng la hét của chúng. Còn Hà Trọng Nghĩa, tên đệ tử trung thành của chúng, đã hèn nhát bỏ chạy, mang theo ngươi và một thứ vô cùng quan trọng.”

[SPEED:RESET]

Ôn Bách Lý bước tới gần tôi, khoảng cách chỉ còn vài bước chân. Hắn chỉ ngón tay nhọn hoắt vào giữa ngực tôi, nơi mảnh ngọc trầm đen đang nằm im lìm.

[SPEED:0.9]

“Ngươi luôn nghĩ đó là đạo linh phù bảo mệnh sao? Thật nực cười. Ngươi hãy nhắm mắt lại, cảm nhận thật kỹ luồng khí tức tỏa ra từ nó đi. Cảm nhận xem nó có giống với oán khí từ cái bàn thờ kia không?”

[SPEED:RESET]

Tôi cúi xuống nhìn mảnh ngọc. Bàn tay phải run rẩy chạm vào bề mặt nhẵn bóng của nó. Ký ức về mùi trầm hương tanh nồng đêm hỏa hoạn lại ùa về. Tại sao tôi luôn ngửi thấy mùi đó mỗi lần mảnh ngọc phát huy tác dụng? Tại sao mỗi khi tôi dùng nó để chống lại khói mê của Mã Cửu Sinh, tôi lại nghe thấy tiếng khóc thét văng vẳng bên tai?

Sự thật tàn khốc xé toạc bức màn dối trá. Mảnh ngọc này không phải linh phù. Nó là một nhà tù. Một nhà tù giam giữ linh hồn của một đứa trẻ vô tội, bị chính tay bố mẹ tôi hiến tế, bị phong ấn lại để làm công cụ cản đỡ sát khí.

Hà Trọng Nghĩa không cứu tôi vì tình ruột thịt. Ông ta nuôi nấng tôi, nhồi sọ tôi bằng câu chuyện anh hùng, chỉ để biến tôi thành một thanh gươm sắc bén, che giấu sát khí bằng chính mảnh ngọc nhốt hồn này, nhằm đâm lén Ôn Bách Lý. Ông ta muốn mượn tay tôi thanh trừng đối thủ, giành lại quyền kiểm soát đế chế tà đạo mà bố mẹ tôi để lại.

Tôi đứng chôn chân tại chỗ. Toàn bộ thế giới quan, toàn bộ đức tin, toàn bộ lý do để tôi tồn tại và chịu đựng sự nhục nhã suốt sáu tháng qua, vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ. Cảm giác buồn nôn trào lên tận cổ họng. Tôi buồn nôn không phải vì mùi trầm tanh nồng, mà vì dòng máu đang chảy trong huyết quản của chính mình. Dòng máu của những kẻ sát nhân ác độc nhất. Dòng máu vấy bẩn sinh mệnh của những đứa trẻ vô tội.

Tôi đã vứt bỏ nhân phẩm, đóng vai kẻ hám tiền hèn mọn, chịu đựng những trận đòn roi, thậm chí để mặc cánh tay trái bị đánh gãy, tất cả chỉ vì một niềm tin thiêng liêng. Vậy mà giờ đây, niềm tin ấy chỉ là một đống rác rưởi.

Ôn Bách Lý đứng đó, thưởng thức sự sụp đổ của tôi. Hắn nhếch mép cười, nụ cười của kẻ nắm giữ toàn bộ quân cờ.

[SPEED:0.9]

“Thấy chưa, hài tử? Sự thật luôn có sức tàn phá khủng khiếp hơn bất kỳ loại tà thuật nào. Giờ thì ngươi đã biết mình thuộc về phe nào rồi chứ? Ngươi mang dòng máu của tà sư. Ngươi sinh ra để đứng trong bóng tối. Đừng chống cự nữa. Hãy tháo mảnh ngọc đó ra, giao linh hồn đứa bé cho ta. Ta sẽ nhận ngươi làm đệ tử, truyền lại cho ngươi thuật trường sinh. Chúng ta sẽ cùng nhau thống trị thế giới ngầm này.”

[SPEED:RESET]

Hắn dang hai tay ra, chờ đợi sự khuất phục của tôi. Trong mắt hắn, tôi giờ chỉ là một phế nhân suy sụp về mặt tinh thần, một kẻ mất phương hướng hoàn toàn. Hắn nghĩ rằng sự thật sẽ bẻ gãy tôi, biến tôi thành một con chó ngoan ngoãn phục tùng hắn, giống như cách Diệp Bách Niên đã bán đứng con gái mình để cầu xin sự sống.

Nhưng hắn đã nhầm.

Hắn mắc một sai lầm chí mạng. Hắn hiểu rất rõ về vong linh, hiểu rất rõ về tà thuật, nhưng hắn lại không hiểu gì về con người. Hắn không biết rằng, khi một con người bị tước đoạt đi toàn bộ hy vọng và đức tin, họ sẽ không quỳ xuống. Họ sẽ nổi điên.

Tôi từ từ ngẩng đầu lên. Bàn tay phải siết chặt lấy mảnh ngọc trầm đen. Khớp xương kêu răng rắc. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt xanh lè của Ôn Bách Lý, khóe môi nhếch lên tạo thành một nụ cười lạnh lẽo, điên dại.

[SPEED:1.2]

“Ông nói đúng. Tôi mang dòng máu của những kẻ khốn nạn. Cả bố mẹ tôi, cả ông, cả cậu Nghĩa, tất cả đều là những con quỷ đội lốt người.”

[SPEED:RESET]

Giọng tôi sắc như dao cạo, cắt ngang sự đắc ý của hắn.

[SPEED:1.2]

“Nhưng ông sai ở một điểm. Tôi không chọn phe bố mẹ tôi. Tôi cũng không chọn phe ông. Nếu dòng máu này đã bẩn thỉu đến vậy… thì tôi sẽ tự tay thiêu rụi nó cùng với tất cả các người!”

[SPEED:RESET]

Sắc mặt Ôn Bách Lý biến đổi. Hắn gầm lên một tiếng tức giận.

[SPEED:1.2]

“Ranh con! Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt! Ngươi nghĩ ngươi có thể làm gì ta ở nơi này? Chỉ cần ngươi tháo mảnh ngọc ra, hàng ngàn oán linh ở đây sẽ xé xác ngươi thành trăm mảnh!”

[SPEED:RESET]

[SFX:FILE:01_Whoosh_Transition/ef_000006.wav]

Hắn vung gậy trúc. Lập tức, khói đỏ cuồn cuộn trên trần hang lao xuống, hóa thành những cái đầu lâu gào thét, chực chờ lao vào nuốt chửng tôi. Chúng bị chặn lại bởi một rào chắn mờ nhạt tỏa ra từ mảnh ngọc trên cổ tôi. Nhưng rào chắn đang yếu dần.

Tôi không lùi bước. Tôi đưa tay phải lên, cắn mạnh vào đầu ngón tay cái. Máu tươi rỉ ra, mang theo chút dương khí cuối cùng của một người phàm. Tôi bôi vệt máu đó lên bề mặt mảnh ngọc trầm đen.

[SPEED:0.9]

“Đứa nhỏ à… Mười bảy năm qua, xin lỗi vì đã nhốt em. Hôm nay, anh trả tự do cho em.”

[SPEED:RESET]

Tôi thì thầm, giọng nói dịu dàng trái ngược hoàn toàn với sự căng thẳng của trận chiến. Rồi, dùng toàn bộ sức lực của tay phải, tôi đập mạnh mảnh ngọc vào vách đá nhô ra bên cạnh.

[SFX:FILE:02_Impact_Boom/ef_000063.wav]