Chương 3 - Trùng Tang

Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt trắng dã của Tiểu Diệp, nhưng hơi nghếch mặt lên, cất giọng nói vọng về phía Mã Thừa Âm ở đằng sau. Giọng tôi rành rọt, sắc bén như một lưỡi dao mổ, cố tình gieo rắc từng từ một vào không gian.

[SPEED:1.2]

“Mã Thừa Âm, ông nghĩ ông giấu kỹ lắm sao? Cái dáng đi cứng đờ của ông, cái cổ không bao giờ dám xoay mạnh. Mẫu Châm của ông đang cắm ngay ở đốt sống cổ thứ ba, đúng không? Chỉ cần rút cây kim đó ra, cái xác bảy năm của ông sẽ lập tức hóa thành một đống bùn nhão.”

[SPEED:RESET]

Tôi nghe thấy tiếng bước chân của Mã Thừa Âm khựng lại. Tiếng gót giày da nện xuống sàn đá dừng hẳn. Hắn đã bị chọc trúng tử huyệt. Nhưng tôi không dừng lại, tôi bồi thêm đòn tâm lý quyết định, hướng thẳng vào tàn dư ý thức bên trong cái xác của Diệp Tử Kỳ.

[SPEED:1.2]

“Và ông nghĩ tôi không biết cô gái này thực chất là cái gì sao? Cô ta không phải là con rối để tấn công tôi. Cô ta là cái thùng rác dự phòng của ông! Ông đã cài sẵn cây Mẫu Châm thứ hai vào gáy cô ta. Chỉ đợi khi cái thân già nua của ông thối rữa hoàn toàn, ông sẽ hút cạn chút ý thức cuối cùng của cô ta, chiếm đoạt thân xác này! Cô ta tưởng mình đang phục vụ ông, nhưng thực chất, cô ta chỉ là món đồ dự trữ chờ ngày bị ăn tươi nuốt sống!”

[SPEED:RESET]

Đây là một nửa sự thật. Tôi không chắc chắn trăm phần trăm Mã Thừa Âm có thể chuyển hồn hay không, cuốn sổ của bà ngoại không ghi rõ đến mức đó. Nhưng tôi đang đánh cược. Tôi cược rằng trong thể xác tàn tạ của Diệp Tử Kỳ, vẫn còn sót lại một mảnh linh hồn nhỏ nhoi, đau đớn, uất hận vì bị giam cầm. Và mảnh linh hồn đó chỉ cần một mồi lửa để bùng lên thành sự phản kháng.

Sự tĩnh lặng bao trùm căn phòng trong khoảng ba giây. Ba giây dài như một thế kỷ.

Rồi, Diệp Tử Kỳ khựng lại. Bàn tay lạnh ngắt của cô ta vươn ra định bóp cổ tôi bỗng dừng khựng giữa không trung. Nụ cười hiền lành gắn chặt trên môi cô ta bắt đầu méo mó, giật giật từng cơn liên hồi. Đôi mắt trắng dã trợn ngược, những tia máu đỏ sẫm đột ngột lan ra như mạng nhện.

[BGM:FILE:tức giận/Final Boss – Myuu.mp3]

[SPEED:1.2]

“Không… Không được nghe lời nó! Tiểu Diệp, giết nó ngay!”

[SPEED:RESET]

Mã Thừa Âm gầm lên, giọng nói nho nhã biến mất, thay vào đó là thứ âm thanh khàn đục, rít gào như tiếng ma quỷ dưới địa ngục. Hắn lao về phía tôi, tốc độ nhanh kinh hoàng, không còn vẻ khoan thai đạo mạo.

Nhưng hắn chậm một bước.

Khối hận thù dồn nén suốt hai năm trong cơ thể Diệp Tử Kỳ bị lời nói của tôi kích nổ hoàn toàn. Cô ta không thèm để ý đến tôi nữa. Cô ta xoay ngoắt người lại, khớp xương toàn thân kêu lục cục, rồi lao thẳng vào Mã Thừa Âm như một con thú hoang bị dồn vào đường cùng.

[SFX:FILE:14_Action_Fight/ef_000441.wav]

Hai cái xác va vào nhau đánh thịch một tiếng trầm đục. Diệp Tử Kỳ vung hai bàn tay cứng như sắt, bấu chặt lấy vai Mã Thừa Âm, há miệng rộng đến mang tai, cắn xé điên cuồng vào cổ hắn. Hắn gào thét, vung tay đấm liên tiếp vào mặt Tiểu Diệp, nhưng cô ta không cảm thấy đau, chỉ kiên quyết bám chặt lấy hắn, những ngón tay tuyệt vọng cào xé lớp âu phục đắt tiền, cố gắng tìm kiếm cây Mẫu Châm cắm ở đốt sống cổ.

Cuộc giằng co của hai cái xác tạo ra một cảnh tượng kinh tởm và hỗn loạn tột độ. Nhưng tôi không có thời gian để thưởng thức. Thời cơ của tôi chỉ tính bằng giây.

Tôi quay ngoắt lại phía giường inox. Hệ thống Oán Châm trên cơ thể Trình Trọng Hoa vẫn đang hoạt động, rung lên vo ve, không ngừng hút sinh khí. Nếu muốn triệt tiêu hoàn toàn sức mạnh của Mã Thừa Âm, tôi phải cắt đứt nguồn cung cấp năng lượng của hắn ngay tại đây.

Tôi thò tay vào túi áo, lấy chiếc la bàn phong thủy bằng đồng đen ra. Không do dự, tôi đập mạnh mặt kính la bàn vào cạnh giường inox.

[SFX:FILE:02_Impact_Boom/ef_000077.wav]

Kính vỡ vụn. Tôi nhặt một mảnh đồng mỏng, sắc nhọn từ viền la bàn, hít một hơi thật sâu, rồi cứa mạnh một đường dài ngang lòng bàn tay trái.

[SFX:FILE:19_Water_Liquid/ef_000527.wav]

Cơn đau xé rát truyền thẳng lên não, nhưng tôi cắn chặt răng không phát ra tiếng kêu. Máu tươi — thứ chứa đựng dương khí mạnh mẽ nhất, thuần khiết nhất của một con người đang sống — tuôn trào khỏi vết cắt, đỏ thẫm, ấm nóng.

Tôi giơ bàn tay đầy máu lên cao, nắm chặt lại. Những giọt máu tươi rơi xuống, vẩy chuẩn xác lên bề mặt thi thể Trình Trọng Hoa, trúng trực tiếp vào những cây Oán Châm đang rung động.

Âm dương tương khắc. Dương khí cực thịnh từ máu của tôi chạm vào thứ âm khí dơ bẩn tụ tập trên những sợi kim bện bằng tóc tử thi.

[SFX:FILE:21_Fire_Weather/ef_000538.wav]

Một tiếng xèo xèo vang lên, giống như miếng thịt tươi bị ném vào chảo dầu sôi. Ba mươi sáu cây kim đồng loạt rung lên bần bật, dữ dội đến mức vùng da xung quanh chúng rách toạc ra. Khói đen bốc lên nghi ngút từ những vết cắm.

“Phá!”

Tôi gầm lên một tiếng, dùng tay phải cầm dao găm, gạt mạnh một đường qua ngực thi thể.

Hệ thống Tử Khí Kinh Mạch vỡ vụn. Những cây Oán Châm mất đi liên kết, lần lượt bắn bật ra khỏi cơ thể Trình Trọng Hoa, rơi lả tả xuống mặt sàn đá cẩm thạch, gãy nát thành từng khúc nhỏ, đen sì như tro tàn.

Cùng lúc đó, từ phía sau lưng tôi, một tiếng hét thê lương xé rách màng nhĩ vang lên.

[SPEED:1.2]

“Aaaaaa! Khí của ta! Mạng của ta!”

[SPEED:RESET]

Mã Thừa Âm hất văng Diệp Tử Kỳ ra xa. Hắn ôm chặt lấy cổ, lảo đảo lùi lại mấy bước, đập mạnh lưng vào bức tường gạch men. Mất đi nguồn cung cấp sinh khí từ trận pháp, quá trình phân hủy bị nén lại suốt bảy năm trời giờ đây bùng phát với tốc độ kinh hoàng.

Làn da được trang điểm kỹ lưỡng của hắn bong tróc từng mảng lớn, rơi lả tả xuống đất. Cơ bắp dưới lớp âu phục teo tóp lại, chảy xệ thành những vũng nước vàng hôi thối. Khuôn mặt nho nhã của hắn sụp đổ, lộ ra hộp sọ xám xịt. Hắn chỉ tay về phía tôi, đôi mắt đục ngầu chứa đầy sự phẫn hận tột cùng, cái miệng há hốc cố gắng thốt ra một lời nguyền rủa, nhưng chỉ có bọt khí màu đen trào ra.

Chỉ trong vòng chưa đầy một phút, Mã Thừa Âm, vị giám đốc uy quyền của Phụng Minh Đường, kẻ thao túng sinh tử của hàng chục gia tộc, đã sụp đổ hoàn toàn, biến thành một đống bầy nhầy hôi thối trên mặt sàn, chỉ còn trơ lại bộ quần áo đắt tiền và một cây kim đen dài cắm ngập ở phần xương cổ.

Ở góc phòng, Diệp Tử Kỳ nằm bất động. Cơ thể cô ta cũng đang bắt đầu phân hủy, nhưng chậm hơn. Tôi bước tới gần, nhìn xuống khuôn mặt cô gái trẻ. Đôi mắt trắng dã đã khép lại. Nụ cười kỳ dị méo mó biến mất, thay vào đó là một nét thanh thản, nhẹ nhõm. Lần đầu tiên kể từ khi gặp mặt, cô ta trông giống một con người thực sự đang say giấc ngủ. Mảnh ý thức cuối cùng của cô ta đã hoàn thành tâm nguyện, và giờ đây, cô ta cuối cùng cũng được tự do.

Tôi thở hắt ra một hơi dài, lồng ngực phập phồng. Cơn đau từ bàn tay trái truyền đến từng đợt tê dại. Tôi xé một mảnh vải từ áo lót, quấn chặt lấy vết thương để cầm máu, cất mảnh la bàn vỡ vào túi, rồi dùng dao găm phá chốt khóa điện tử của cánh cửa thép.

[BGM:FILE:êm dịu/In the Temple Garden – Aaron Kenny.mp3]

Bước ra khỏi Phụng Minh Đường, hít một ngụm không khí lạnh buốt của màn đêm, tôi cảm thấy cả cơ thể rã rời. Tôi rút điện thoại, bấm số gọi cho Cục Huyền Trấn. Bọn họ là những kẻ dọn dẹp chuyên nghiệp đối với những rắc rối thuộc về thế giới ngầm này. Nhiệm vụ của tôi ở đây đã kết thúc.

Sáng hôm sau, Trình Gia Minh gọi điện cho tôi. Giọng anh ta nghẹn ngào, run rẩy vì vui sướng.

[SPEED:1.2]

“Cửu Nguyệt, mẹ tôi tỉnh rồi! Những đường gân đen trên tay bà ấy đang mờ dần. Bác sĩ nói các chỉ số sinh tồn đang hồi phục một cách thần kỳ. Bà ấy… bà ấy còn hỏi tại sao mình lại nằm viện. Cô đã làm được! Cô thực sự đã cứu cả gia đình tôi!”

[SPEED:RESET]

Tôi tựa lưng vào ghế, khẽ mỉm cười, giọng điệu mệt mỏi nhưng bình thản.

[SPEED:0.9]

“Bà ấy sẽ ổn thôi, Gia Minh. Trận pháp đã vỡ, sinh khí sẽ tự động khôi phục. Lo mà bồi bổ sức khỏe cho bà ấy đi. Và nhớ chuyển tiền thù lao vào tài khoản cho tôi. Tôi vừa tốn một mớ tiền bông băng thuốc đỏ đấy.”

[SPEED:RESET]

Anh ta cười lớn qua điện thoại, hứa hẹn sẽ gửi cho tôi một khoản hậu hĩnh. Tôi cúp máy, nhìn ra ngoài đường phố Thâm Quyến đang nhộn nhịp người qua lại dưới ánh nắng sớm. Mọi thứ dường như đã trở lại quỹ đạo bình thường. Ác giả ác báo, người tốt được cứu sống. Một kết thúc có hậu hoàn hảo cho một tiểu thuyết ba xu.

Nhưng cuộc đời thực, đặc biệt là cuộc đời của một kẻ dính dáng đến huyền học, hiếm khi cho bạn một kết thúc dễ dàng như vậy.

Ba ngày sau.

Tôi mở cửa tiệm xem bói lúc chín giờ sáng. Bàn tay trái vẫn quấn băng trắng toát. Tôi vừa pha xong một ấm trà mạn, định ngồi xuống đọc nốt vài trang sách cổ thì chuông gió treo trước cửa kêu leng keng réo rắt.

Ba người khách bước vào. Một người phụ nữ trung niên ăn mặc sang trọng, nét mặt tiều tụy. Một gã thanh niên mặc áo khoác da, mắt thâm quầng như thiếu ngủ nhiều ngày. Và một cô gái trẻ đeo kính cận, liên tục xoa xoa hai bàn tay vào nhau vì lo lắng.

Họ không đi cùng nhau. Họ không quen biết nhau. Họ ngồi xuống ba chiếc ghế trống trước bàn làm việc của tôi, nhìn nhau với vẻ ngần ngại.

[SPEED:0.9]

“Xin lỗi cô Hà, tôi đến không hẹn trước.”

[SPEED:RESET]

Người phụ nữ trung niên lên tiếng trước, giọng run rẩy.

[SPEED:0.9]

“Mẹ chồng tôi… tuần trước bà ấy đột nhiên đổ bệnh lạ, tay nổi đầy gân đen, tối ngủ cứ lẩm bẩm bằng giọng của ông cụ nhà tôi đã mất cách đây một tháng. Bệnh viện trả về rồi, tôi nghe người ta giới thiệu nên đến tìm cô…”

[SPEED:RESET]

Gã thanh niên áo da giật mình, ngẩng phắt đầu lên.

[SPEED:1.2]

“Chờ đã, mẹ bà cũng bị nổi gân đen sao? Anh trai tôi… anh trai tôi cũng vừa mới chết đêm qua! Trước khi chết, da anh ấy cũng nổi gân đen y hệt vậy! Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra thế này?”

[SPEED:RESET]

Cô gái trẻ đeo kính cận nghe đến đó thì bật khóc nức nở, hai tay ôm lấy mặt.

[SPEED:0.9]

“Chồng em… chồng em mấy hôm nay cũng nói sảng bằng giọng của bố chồng em. Ông ấy mất được ba tuần rồi. Em sợ quá…”

[SPEED:RESET]

Tôi ngồi lặng thinh trên ghế. Cảm giác lạnh lẽo từ tận xương tủy, thứ cảm giác mà tôi tưởng mình đã bỏ lại dưới tầng hầm của Phụng Minh Đường ba đêm trước, nay lại bò dọc theo sống lưng, siết chặt lấy cổ họng tôi. Bàn tay trái đang quấn băng của tôi khẽ giật giật, vết thương tấy lên đau nhói.

Tôi vươn tay, lấy mai rùa cổ và ba đồng xu đồng ra. Tôi không nói một lời, chỉ gieo quẻ cho từng người một. Tiếng đồng xu lách cách rơi xuống mặt bàn gỗ vang lên khô khốc.

Quẻ thứ nhất. Sơn Địa Bác.

Quẻ thứ hai. Sơn Địa Bác.

Quẻ thứ ba. Vẫn là Sơn Địa Bác.

Ba quẻ bói, ba gia đình khác nhau, ba hoàn cảnh khác nhau, nhưng đều chung một kết quả: sụp đổ từ gốc, dương khí bị âm khí gặm nhấm, cái chết kéo theo cái chết.

[BGM:FILE:u ám/Lurking Shadows – Myuu.mp3]

Tôi hít một hơi thật dài, cố gắng giữ cho giọng mình không bị run. Tôi ngước mắt lên, nhìn thẳng vào ba con người đang chìm trong tuyệt vọng trước mặt mình, hỏi một câu duy nhất. Một câu hỏi mà tôi đã biết trước câu trả lời, nhưng vẫn hy vọng mình sai.

[SPEED:0.9]

“Người thân quá cố của ba người… được tổ chức tang lễ và tẩm liệm ở đâu?”

[SPEED:RESET]

Cả ba người họ nhìn nhau, rồi đồng thanh trả lời, giọng nói hòa vào nhau tạo thành một bản án tử hình đánh thẳng vào màng nhĩ tôi.

[SPEED:0.9]

“Phụng Minh Đường.”

[SPEED:RESET]

Thế giới xung quanh tôi dường như sụp đổ. Bánh răng suy luận chết tiệt trong đầu tôi cuối cùng cũng khớp vào vị trí cuối cùng, phơi bày một sự thật kinh hoàng đến mức khiến dạ dày tôi cuộn trào.

Mã Thừa Âm đã chết bảy năm. Hắn duy trì cái xác mục rữa của mình suốt bảy năm trời. Một gia đình họ Trình không thể cung cấp đủ sinh khí cho hắn tồn tại lâu đến vậy.

Hắn đã cài Oán Châm lên hàng chục, có thể là hàng trăm thi thể suốt bảy năm qua! Thi thể của Trình Trọng Hoa chỉ là một trạm thu phát sóng phụ. Đêm đó, tôi chỉ đập vỡ một mắt xích trong mạng lưới khổng lồ của hắn. Còn những thi thể khác, những cái xác đã được gắn Oán Châm, đã được tẩm liệm hoàn hảo, thì sao? Chúng đã được hạ táng. Chúng đã được đưa đi hỏa thiêu rải rác khắp các nghĩa trang trong thành phố.

Mỗi một ngôi mộ, mỗi một hũ tro cốt mang theo Oán Châm đang hoạt động như một cỗ máy hút máu độc lập, không ngừng vắt kiệt sinh khí của những người thân còn sống. Mã Thừa Âm đã chết, nguồn thu chính đã bị tiêu diệt, nhưng những cỗ máy đó không tự động dừng lại. Chúng vẫn tiếp tục hoạt động theo quán tính của trận pháp, hút sinh khí của vô số người vô tội và đổ thẳng xuống cõi âm.

Chiến thắng đêm đó của tôi chỉ là một chiến thắng giả tạo. Tôi đã giết được con nhện độc, nhưng mạng nhện của nó đã bao trùm cả cái thành phố này, và hàng chục gia đình đang chờ đợi cái chết dây chuyền ập đến.

Tôi cúi xuống, nhìn bàn tay đang quấn băng của mình. Dưới lớp băng trắng, một cảm giác ngứa ngáy kỳ lạ bắt đầu xuất hiện, len lỏi dọc theo từng đường gân mạch máu. Một thứ gì đó đen tối, lạnh lẽo, đang âm thầm thức giấc.

Trò chơi này, chỉ mới vừa bắt đầu.

Bầu không khí trong tiệm xem bói của tôi lúc này đặc quánh lại, giống như có ai đó vừa đổ cả một thùng keo dán công nghiệp vào không gian. Ba người khách ngồi đối diện tôi. Một phu nhân trung niên cắn chặt môi dưới. Một gã thanh niên mặc áo khoác da thở dốc. Một cô gái trẻ đeo kính cận nước mắt vòng quanh. Bọn họ đến từ ba quận khác nhau của thành phố Thâm Quyến, mang theo ba bi kịch gia đình khác nhau, nhưng lại cùng chung một điểm khởi đầu mang tên Phụng Minh Đường.

Bàn tay trái đang quấn băng trắng của tôi giật lên một nhịp. Cảm giác ngứa ngáy luồn lách dưới da, tựa như có hàng vạn con kiến mang theo hơi lạnh đang cắn xé dọc theo tĩnh mạch. Tôi hít vào một ngụm khí lạnh, dằn lại cơn buồn nôn đang dâng lên tận cổ họng, rồi nhìn thẳng vào ba con người đang chờ đợi một phép màu từ tôi.

[SPEED:0.9]

“Nghe cho kỹ đây. Mọi chuyện tồi tệ hơn các vị nghĩ rất nhiều.”

[SPEED:RESET]

Tôi cất giọng, âm sắc khô khốc và sắc bén như lưỡi dao cạo. Tôi không có thời gian để an ủi bọn họ. Sự thật lúc nào cũng xấu xí, và việc bọc đường cho nó chỉ làm người ta chết nhanh hơn.

[SPEED:1.2]

“Người thân của các vị không mắc bệnh y lý. Bọn họ đang bị rút cạn sinh khí để nuôi một thứ rác rưởi nằm dưới cõi âm. Nếu muốn sống mạng nào hay mạng đó, ngay bây giờ, lập tức về nhà, lấy máu gà trống hòa với chu sa bôi lên trán những người đang đổ bệnh. Trói bọn họ lại vào thành giường, tuyệt đối không cho chạm chân xuống đất. Sau đó, khóa trái cửa và chờ đợi. Đừng gọi điện giục tôi. Nếu tôi giải quyết xong, người nhà các vị tự khắc tỉnh lại. Nếu tôi thất bại, các vị có thể bắt đầu chuẩn bị hậu sự cho cả gia đình là vừa.”

[SPEED:RESET]

Gã thanh niên áo da đập mạnh tay xuống bàn, hai mắt vằn lên những tia đỏ rực.

[SPEED:1.2]

“Cô nói cái quái gì vậy? Chờ đợi sao? Anh trai tôi vừa mới chết hôm qua! Mẹ tôi đang thoi thóp ở nhà! Cô bảo tôi về trói bà ấy lại rồi ngồi chờ sao?”

[SPEED:RESET]

Tôi khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo đến mức khiến gã thanh niên phải rùng mình lùi lại nửa bước.

[SPEED:0.9]

“Anh có thể chọn cách đưa bà ấy vào bệnh viện để bác sĩ cắm thêm vài cái ống nhựa vô dụng. Hoặc anh có thể nghe lời tôi, giữ cho phần dương khí cuối cùng của bà ấy không bị nối thẳng xuống đất. Quyền quyết định là của anh. Cửa tiệm ở phía sau lưng, không tiễn.”

[SPEED:RESET]

Sự phũ phàng của tôi giống như một gáo nước đá dội thẳng vào đám cháy. Bọn họ không dám cãi thêm nửa lời. Nỗi sợ hãi cái chết đã đè bẹp sự hoài nghi. Ba người lầm lũi đứng dậy, vội vã lao ra khỏi cửa tiệm như ma đuổi. Khi tiếng chuông gió treo trước cửa vừa dứt, tôi lập tức vớ lấy điện thoại, bấm một dãy số được mã hóa đặc biệt.

[BGM:FILE:kịch tính/Imperial Forces – Aaron Kenny.mp3]

Đầu dây bên kia bắt máy sau hồi chuông thứ hai. Giọng một người đàn ông trầm đục vang lên, mang theo sự mệt mỏi đặc trưng của những kẻ làm việc không có khái niệm ngày đêm. Đội trưởng Lâm Hạo của Cục Huyền Trấn. Bọn họ là những kẻ dọn dẹp chuyên nghiệp thế giới ngầm, lực lượng đặc nhiệm chuyên xử lý những thứ mà khoa học hiện đại chọn cách nhắm mắt làm ngơ.

[SPEED:1.2]

“Hà Cửu Nguyệt. Hiện trường ở Phụng Minh Đường chúng tôi dọn dẹp xong rồi. Xác của Mã Thừa Âm đã hóa thành một vũng bùn thối, xét nghiệm DNA cho thấy hắn đã chết từ bảy năm trước. Vụ việc khép lại được rồi chứ?”

[SPEED:RESET]

Tôi bật cười, một tiếng cười khan rát cả cổ họng.

[SPEED:1.2]

“Khép lại? Đội trưởng Lâm, anh làm việc trong ngành này mười năm rồi mà vẫn giữ được sự ngây thơ đáng yêu như vậy sao? Mã Thừa Âm là một Thi Giải Nhân. Hắn duy trì cái thây ma của mình suốt bảy năm trời. Anh nghĩ một cái xác của Trình Trọng Hoa đủ sức cung cấp sinh khí cho hắn tồn tại lâu đến thế à?”

[SPEED:RESET]

Đầu dây bên kia im bặt. Tiếng lật hồ sơ sột soạt vang lên gấp gáp.

[SPEED:0.9]

“Ý cô là…”

[SPEED:RESET]

Tôi gõ nhịp ngón tay xuống mặt bàn gỗ, ánh mắt mờ đi khi hình dung ra bản đồ thành phố Thâm Quyến trong đầu.

[SPEED:1.2]

“Sáng nay tôi vừa tiếp ba khách hàng. Người nhà của bọn họ đều được tẩm liệm tại Phụng Minh Đường, và tất cả đang chết dây chuyền. Mã Thừa Âm đã cắm Oán Châm lên mọi thi thể qua tay hắn suốt bảy năm qua. Những thi thể đó hiện đang nằm ở đâu? Nghĩa trang công cộng. Khu mộ gia tộc. Nhà chứa cốt. Hàng chục, thậm chí hàng trăm cái rễ cây hút máu đang cắm chặt vào thành phố này. Đêm qua tôi chỉ cắt đứt một cái rễ. Cái cây chết, nhưng những cái rễ phân tán đó vẫn đang hoạt động theo quán tính trận pháp. Tập hợp toàn bộ nhân lực của anh lại đi. Chúng ta có một cuộc chiến lớn phải đánh đấy.”

[SPEED:RESET]

Một giờ chiều. Bầu trời Thâm Quyến kéo mây xám xịt. Không khí oi bức báo hiệu một cơn bão lớn sắp đổ bộ. Tôi đứng trong phòng họp tạm thời của Cục Huyền Trấn, xung quanh là hàng chục nhân viên mặc áo gió đen, vẻ mặt căng thẳng tột độ. Đội trưởng Lâm trải một tấm bản đồ thành phố khổng lồ lên mặt bàn kính.

[SFX:FILE:05_Paper_Page/ef_000157.wav]

[SPEED:0.9]

“Theo hồ sơ thu giữ từ máy chủ của Phụng Minh Đường, trong vòng bảy năm, Mã Thừa Âm đã trực tiếp thực hiện quy trình tẩm liệm cho bốn trăm mười hai thi thể. Chúng tôi đã rà soát lại và lọc ra được tám mươi sáu trường hợp có người nhà báo cáo bị bệnh lạ hoặc đột tử sau tang lễ. Tám mươi sáu thi thể này bị phân tán ở mười lăm nghĩa trang khác nhau.”

[SPEED:RESET]

Tám mươi sáu. Con số khiến lồng ngực tôi nặng trĩu. Tám mươi sáu mạng lưới Oán Châm đang vắt kiệt sự sống của vô số con người vô tội. Tôi thò tay vào túi áo khoác, lấy ra nửa chiếc la bàn phong thủy bằng đồng đen đã vỡ nát đêm qua. Mặt kính nứt toác, nhưng cây kim chỉ nam bên trong vẫn còn nguyên vẹn.

[SPEED:1.2]

“Nghe đây. Oán Châm được bện từ tóc tử thi ngâm máu chó mực và chu sa, nó mang mười phần âm khí. Khi được cắm vào huyệt đạo, nó tạo ra một mạng lưới kinh mạch giả. Thứ chúng ta cần tìm không phải là quan tài, mà là điểm tụ âm. Chia người ra thành từng đội nhỏ. Mang theo xà beng, kìm thủy lực, và búa tạ. Đừng có bận tâm đến chuyện thủ tục pháp lý hay giấy phép khai quật. Bất cứ gia đình nào cản trở, còng tay bọn họ lại. Chúng ta không có thời gian giải thích khoa học tâm linh cho những kẻ đang đứng trên bờ vực cái chết.”

[SPEED:RESET]

Lâm Hạo nhíu mày nhìn bàn tay quấn băng của tôi, lớp băng gạc đã thấm một màu đỏ sẫm pha lẫn chút hắc ín.

[SPEED:0.9]

“Tay cô sao rồi? Chất độc từ Oán Châm không phải thứ có thể đùa được đâu. Cô cần đến bệnh viện kiểm tra.”

[SPEED:RESET]

Tôi rút tay lại, đút sâu vào túi áo khoác.

[SPEED:1.2]

“Bệnh viện không chữa được nghiệp chướng, Đội trưởng Lâm ạ. Nhiệm vụ của anh là đào đất. Nhiệm vụ của tôi là nhổ kim. Bắt đầu thôi.”

[SPEED:RESET]

[BGM:FILE:u ám/Dark Alley Deals – Aaron Kenny.mp3]

Hai mươi bốn giờ tiếp theo là một chuỗi ác mộng kéo dài bào mòn cả thể xác lẫn tinh thần.

Đêm đầu tiên. Nghĩa trang phía Nam thành phố. Khu vực dành cho giới nhà giàu. Những ngôi mộ ốp đá cẩm thạch bóng loáng, chạm trổ rồng phượng uy nghi. Đội của Lâm Hạo dùng xà beng nạy tung nắp một ngôi mộ bề thế. Mùi đất ẩm mốc xộc thẳng vào mũi, pha lẫn thứ mùi hôi thối đặc trưng của thịt rữa bị nhốt kín lâu ngày.

[SFX:FILE:02_Impact_Boom/ef_000072.wav]

Tôi nhảy xuống hố, bùn đất bám đầy đôi bốt da. Bàn tay trái đau buốt, nhưng tôi ép mình phải bỏ qua nó. Tôi lật tấm vải liệm trên một thi thể đã phân hủy quá nửa. Dưới ánh đèn pin chói lóa, ba mươi sáu cây kim đen sì cắm ngập dọc theo cột sống cái xác hiện ra, rung bần bật như bầy ong vỡ tổ.

Nhật ký bà ngoại viết rất rõ: Oán Châm kết nối với huyết mạch. Chạm tay trần vào để rút kim, âm khí sẽ phản phệ, cắn nát tâm trí kẻ can thiệp. Cách duy nhất để phá vỡ liên kết là dùng dương khí thuần túy nhất áp chế. Mà dương khí mạnh nhất của một con người, chính là máu tươi.

Tôi rút con dao găm nhỏ bên hông, nghiến răng rạch một đường mới đè lên vết thương cũ ở lòng bàn tay trái.

[SFX:FILE:14_Action_Fight/ef_000444.wav]

Máu ứa ra, đỏ tươi, mang theo hơi nóng rực. Tôi ấn thẳng bàn tay rỉ máu của mình lên cây Mẫu Châm cắm ở phần gáy cái xác. Một tiếng xèo xèo vang lên, giống như miếng thịt sống bị ném vào chảo dầu sôi. Khói đen bốc lên nghi ngút. Cây kim gãy nát thành bột mịn. Tôi tiếp tục vuốt dọc theo cột sống cái xác, dùng máu của mình phá hủy từng cây kim một. Ba mươi lăm. Ba mươi bốn. Khi cây kim cuối cùng vỡ vụn, luồng tử khí vây quanh ngôi mộ đột ngột tan biến.