Chương 4 - KẺ CÂM GIỮ MẢ

← Chương trướcChương sau →

Tôi lặp lại, giọng nói dần trở nên rõ ràng hơn, lạnh lẽo hơn. “Mười một năm qua, tôi không câm vì tôi bị bệnh. Tôi câm vì tôi phải trả giá cho sinh mạng của các người. Nhưng đêm nay, cái giá đó đã được trả xong. Từ giờ phút này, Cố Niên Sinh tôi không còn nợ ngôi làng này bất cứ thứ gì nữa.”

Tôi bước về phía cửa hầm. Đám đàn ông khỏe mạnh cầm vũ khí tự động dạt sang hai bên, nhường ra một lối đi rộng thênh thang, hệt như bầy cừu ngoan ngoãn tránh đường cho một con sói già. Không một ai dám đưa tay ra cản. Không một ai dám thốt lên một lời chửi bới. Bọn họ chỉ biết đứng trân trân nhìn tôi, ánh mắt pha lẫn sự khiếp đảm và nghi hoặc.

Khi đi ngang qua Lý Trọng Khôi, tôi dừng lại mười giây. Lão ta nín thở, mặt cắt không còn một giọt máu. Tôi nhìn xoáy vào đôi mắt lươn lẹo của lão, mỉm cười nhạt nhẽo.

“Ông chủ Lý, giữ gìn sức khỏe nhé. Tiền bạc tài sản nhiều thế, nhớ tiêu cho kỹ.”

Nói rồi, tôi quay lưng, thong thả bước ra khỏi mỏ đá.

[BGM:FADE:FILE:vui vẻ/Chiapas Marimba – Jimena Contreras.mp3]

Trời đã rạng sáng. Ánh tảng bình minh nhuộm một màu đỏ ối lên những đám mây vắt ngang đỉnh núi Bạch Thạch. Làn không khí trong lành của buổi sớm mai ùa vào phổi, đánh tan cái mùi thạch tín ngột ngạt dưới hầm sâu. Tôi hít một hơi thật dài, cảm nhận sự sống đang chảy tràn trong từng huyết quản.

Phía sau một rặng tre già cách cửa mỏ không xa, một thân ảnh nhỏ bé đang cuộn tròn lo âu bỗng bật dậy. Mạc Tiểu Ngư chạy ào về phía tôi. Con bé lấm lem bùn đất, hai mắt sưng húp vì khóc. Thấy tôi lành lặn bước ra, nó ôm chầm lấy cánh tay tôi, nấc lên từng hồi.

[SPEED:1.2]

Anh Niên Sinh! Anh sống rồi! Cả đêm em nấp ở đây sợ muốn chết, em thấy sương mù, em nghe tiếng nổ, em tưởng anh bị vùi trong đó rồi!”

[SPEED:RESET]

Tôi đưa tay xoa nhẹ mái tóc rối bù của con bé. Khẽ hắng giọng, tôi cất lời:

[SPEED:1.0]

Khóc lóc cái gì. Anh đâu dễ chết thế.”

[SPEED:RESET]

Tiểu Ngư sững người. Con bé buông tay tôi ra, ngước khuôn mặt tèm lem nước mắt lên nhìn tôi chằm chằm. Đôi mắt to tròn chớp chớp liên hồi, cái miệng nhỏ nhắn há ra rồi khép lại mấy bận.

[SPEED:1.1]

Anh… anh vừa nói chuyện? Anh Câm… anh hết câm rồi?”

[SPEED:RESET]

[SPEED:1.0]

Ừ. Hết rồi.”

[SPEED:RESET] Tôi bật cười. Một nụ cười thực sự nhẹ nhõm. [SPEED:1.0]

Từ giờ đừng gọi anh Câm nữa. Gọi Niên Sinh là được rồi.”

[SPEED:RESET]

Tiểu Ngư nhảy cẫng lên, vỗ tay reo hò ầm ĩ. Sự hồn nhiên của con bé là thứ duy nhất ở cái làng này khiến tôi cảm thấy không uổng công sức bảo vệ. Nhưng nụ cười của con bé chợt tắt khi nhìn thấy đám người Lý Trọng Khôi lếch thếch bước ra khỏi hầm mỏ. Bọn họ đứng tụm lại một góc, nhìn chúng tôi với vẻ dò xét, căm tức nhưng không dám lại gần.

[SPEED:1.1]

Anh cứu họ thật hả?”

[SPEED:RESET] Tiểu Ngư bĩu môi, giọng đầy ấm ức. [SPEED:1.1]

Bọn họ đối xử với anh như thế, đánh anh, đốt nhà anh, còn đòi đem anh đi tế núi. Sao anh phải hy sinh để cứu cái đám người vô ơn đó?”

[SPEED:RESET]

Tôi cởi chiếc áo khoác rách tươm, ném xuống vệ cỏ, rồi vỗ vai con bé, hất hàm về phía con đường mòn dẫn ra khỏi làng. [SPEED:1.0]

Đi thôi. Rời khỏi chỗ này. Từ nay chúng ta lên thành phố sống. Dù là Thượng Hải, Hàng Châu hay Quảng Châu, chỗ nào cũng tốt hơn cái xó xỉnh này.”

[SPEED:RESET]

Tiểu Ngư vội vàng bám gót theo tôi. Hai anh em rảo bước trên con đường đất phủ đầy bụi phấn trắng. Khi đã đi khuất tầm nhìn của đám dân làng, con bé vẫn không giấu nổi sự tò mò, giật giật gấu áo tôi.

[SPEED:1.1]

Nhưng mà anh Niên Sinh, anh nói anh phong ấn con quái vật lại rồi, vậy làng Bạch Thạch an toàn rồi sao? Bọn họ lại tiếp tục đào đá, tiếp tục giàu lên, lão Lý lại tiếp tục hống hách. Thế thì có gì là công bằng đâu?”

[SPEED:RESET]

Tôi bước chậm lại, đưa mắt nhìn về phía những ngôi nhà khang trang mái ngói đỏ chót của làng Bạch Thạch mờ ảo trong sương sớm. Nhà nào cũng xây tường rào bằng đá vôi trắng muốt. Nhà nào cũng lát sân bằng những phiến đá vuông vức tuyệt đẹp. Trong trang viên của Lý Trọng Khôi, những khối đá nguyên khối chất cao như núi chờ xe tải đến chở đi giao dịch.

[BGM:FADE:FILE:u ám/Dark Alley Deals – Aaron Kenny.mp3]

Tôi khẽ cười khẩy, giọng nói mang theo một sự châm biếm lạnh lẽo:

[SPEED:1.0]

Em nghĩ anh bao dung đến mức vung tay làm anh hùng cứu rỗi những kẻ thù ác sao?”

[SPEED:RESET]

Tôi nhặt một viên đá nhỏ ven đường, tung tung trong lòng bàn tay. [SPEED:1.0]

Thạch Yêu đã bị xích lại dưới lòng núi. Nhưng em quên mất một điều, con quái vật đó không có hình thù, bản thể của nó chính là bụi đá và thi khí. Suốt mấy tháng qua, lão Lý đã đục khoét sâu vào tận gần huyệt nhãn. Toàn bộ số đá vôi khai thác được từ cái hầm đó đều đã ngấm sâu thi khí của Thạch Yêu.”

[SPEED:RESET]

Tiểu Ngư mở to mắt, dường như lờ mờ hiểu ra điều gì đó.

Tôi ném viên đá đi, phủi tay. [SPEED:1.0]

Đá đó hiện đang ở đâu? Nằm trong kho của lão Lý. Nằm trong tường rào của nhà trưởng thôn. Nằm dưới nền móng, trong gian bếp, bên thành giếng của từng hộ gia đình trong cái làng này. Bọn họ thấy lão Lý bán đá được giá, nhà nào cũng tranh thủ xin vài khối về để xây cất cho sang trọng. Bọn họ tự tay khuân thứ đá ngậm đầy thi khí đó vào nhà mình, đặt ngay cạnh giường ngủ.”

[SPEED:RESET]

[SPEED:1.1]

Vậy… vậy thì sao hả anh?”

[SPEED:RESET]

[SPEED:1.0]

Thi khí không có Thạch Yêu điều khiển thì sẽ không phát tác ngay lập tức biến người ta thành đá tảng trong vài giây.”

[SPEED:RESET] Tôi thản nhiên giải thích, phân tích tâm lý con người góc độ sắc sảo nhất. [SPEED:1.0]

Nhưng nó sẽ ngấm từ từ. Rất chậm. Mỗi đêm khi họ ngủ say, thứ khí lạnh đó sẽ bốc lên, chui vào lỗ chân lông, ngấm vào tủy xương. Những kẻ càng tham lam, tàng trữ càng nhiều đá, thì xương cốt sẽ càng nhanh chóng xơ cứng. Vài tháng nữa, họ sẽ thấy khớp tay khớp chân đau nhức. Một năm sau, họ sẽ nằm liệt giường, da dẻ chuyển màu xám tro. Và cuối cùng, cả cái làng này sẽ biến thành một quần thể tượng đá khổng lồ, cứng nhắc, im lìm, không một vị danh y nào có thể chữa khỏi, bởi vì căn bệnh nằm trong chính căn nhà của họ.”

[SPEED:RESET]

Tiểu Ngư rùng mình, ôm chặt lấy cánh tay tôi. [SPEED:1.1]

Trời đất ơi… vậy sao anh không nói cho họ biết? Sao anh không cảnh báo họ vứt hết đống đá đó đi?”

[SPEED:RESET]

Tôi quay đầu lại, nhìn ngôi làng lần cuối cùng. Nắng đã lên cao, chiếu rọi những mái nhà rực rỡ, nhưng trong mắt tôi, đó chỉ là một nghĩa địa khổng lồ đang chờ ngày tàn lụi.

[SPEED:1.0]

Tại sao anh phải nói?”

[SPEED:RESET] Tôi nhún vai, giọng dửng dưng. [SPEED:1.0]

Mười một năm qua anh cảnh báo họ bằng hành động, họ có nghe không? Anh viết bảng bảo đóng cửa mỏ, họ bẻ gãy. Anh cứu mạng họ, họ đòi đem anh đi thiêu. Nếu bây giờ anh quay lại bảo đống đá mang lại sự giàu sang cho họ là thứ chứa chất độc, em nghĩ họ sẽ ném đá đi, hay họ sẽ trói anh lại đánh cho một trận vì tội ghen ăn tức ở?”

[SPEED:RESET]

Tiểu Ngư im lặng. Con bé biết tôi nói đúng. Bản tính con người là vậy, họ thà tin vào những lời dối trá ngọt ngào mang lại lợi ích, còn hơn đối mặt với sự thật cay đắng tước đi tài sản của họ.

[SPEED:1.0]

Anh đã làm xong nhiệm vụ của một Thính Mộ Nhân. Anh đã nhốt con quỷ dưới núi.”

[SPEED:RESET] Tôi ngẩng mặt lên nhìn bầu trời cao rộng. [SPEED:1.0]

Còn con quỷ tham lam trong lòng bọn họ, cứ để bọn họ tự nhốt mình cùng với nó. Công lý không phải là ra tay giết kẻ ác. Công lý hoàn hảo nhất, là để cho chính lòng tham của kẻ ác tự tay bóp cổ chúng.”

[SPEED:RESET]

[BGM:FADE:FILE:vui vẻ/Chiapas Marimba – Jimena Contreras.mp3]

Chúng tôi tiếp tục bước đi trên con đường quốc lộ thênh thang, hướng về phía nam. Bỏ lại sau lưng ngọn núi Bạch Thạch xám xịt, bỏ lại những lời thì thầm của người chết dưới mộ sâu, và bỏ lại cả một đám người sống đang từng bước tự biến mình thành những bức tượng đá vô tri vì chính sự ngu muội của bản thân.

Gió thổi qua rặng cây xào xạc. Tôi cất tiếng huýt sáo một giai điệu vui tươi, thứ âm thanh xa xỉ mà tôi chưa từng được tạo ra suốt thời niên thiếu. Thế giới ngoài kia rộng lớn lắm, và lần đầu tiên trong đời, tôi có thể dùng chính giọng nói của mình để chào hỏi nó.

Kẻ giữ mả đã rời đi. Từ nay, nghĩa địa cứ để người chết tự lo. Còn người sống, thì tự làm tự chịu.

← Chương trướcChương sau →