Chương 4 - Tàn Hương

← Chương trướcChương sau →

Tôi cúi xuống, ngang tầm mắt nó. Tôi muốn đưa tay xoa đầu nó, nhưng bàn tay tôi chỉ xuyên qua luồng không khí. Tôi mỉm cười. Một nụ cười chân thật nhất, đau đớn nhất mà gã thợ mỏ thô lỗ này từng có.

[SPEED:0.9]

“Cha phải đi. Quy luật cõi âm không thể cãi lại. Nhẫn nhi, cha xin lỗi con. Cả cuộc đời này, cha nợ mẹ con một mạng sống, nợ con một người cha. Cha không xứng đáng để con giữ tấm ảnh này.”

[SPEED:RESET]

Hà Nhẫn lắc đầu quầy quậy, nước mắt lã chã rơi xuống thấm ướt vạt áo bảo hộ rách nát.

[SPEED:1.2]

“Không! Con không trách cha! Mẹ cũng sẽ không trách cha! Kẻ ác đã bị trừng trị rồi. Cha… cha đừng tự dằn vặt nữa… Con chỉ muốn có cha thôi…”

[SPEED:RESET]

Sống mũi tôi cay xè, dù hồn ma không có nước mắt. Chấm đỏ trên nén hương tắt lịm. Một cơn gió lạnh từ sông thổi tới, cuốn đi lớp tro tàn cuối cùng. Cơ thể tôi bắt đầu tan rã từ dưới chân lên. Thời gian đã hết.

Tôi nhìn sâu vào mắt con trai, dùng chút sức lực cuối cùng của linh hồn, dồn hết sự ấm áp vào từng câu chữ:

[SPEED:0.9]

“Nghe cha nói đây. Cái tên Hà Nhẫn, là do cha đặt trong sự thù hận ngu xuẩn. Từ ngày hôm nay, con không cần phải nhẫn nhịn bất cứ kẻ nào trên đời này nữa. Ngôi nhà này là của con. Cuộc đời này là của con. Cha đổi tên cho con. Từ nay, con là Hà Duy Niệm.”

[SPEED:RESET]

Hà Nhẫn — không, Hà Duy Niệm — ngơ ngác nhìn tôi qua màn nước mắt.

[SPEED:0.9]

“Duy Niệm? Nghĩa là gì hả cha?”

[SPEED:RESET]

Nửa phần thân trên của tôi đã hóa thành sương khói. Tôi mỉm cười nhìn nó lần cuối cùng.

[SPEED:0.9]

“Vì con… là niệm tưởng duy nhất, là tình yêu thương duy nhất mà cha mang theo về cõi vĩnh hằng. Sống cho tốt nhé, con trai của cha.”

[SPEED:RESET]

[SFX:FILE:01_Whoosh_Transition/ef_000020.wav]

Gió thổi mạnh. Hình bóng tôi vỡ tan thành hàng vạn hạt sương lấp lánh, cuốn bay lên không trung, hòa vào ánh bình minh đầu tiên đang rạch ngang bầu trời Trùng Khánh. Cuối cùng, cục đá chẹn ngực tôi đã hoàn toàn biến mất. Tôi nhắm mắt lại, thả mình vào khoảng không vô định, mang theo sự thanh thản tuyệt đối.

Dưới khoảng sân rộng, Hà Duy Niệm ngồi đó rất lâu. Cậu thanh niên mười bảy tuổi ôm chặt bức ảnh cưới vào ngực. Tiếng khóc nghẹn ngào bao nhiêu năm bị kìm nén, giờ đây bật ra thành những tiếng nức nở vang vọng giữa không gian tĩnh lặng của buổi sớm mai.

Bầu trời đã hửng sáng. Đêm tối đã qua đi. Đã đến lúc, những mầm cây bị vùi lấp dưới lớp đất đá lạnh lẽo, vươn mình đón ánh mặt trời.

[BGM:FADE:FILE:lãng mạn/Portrait of Time – Aakash Gandhi.mp3]

← Chương trướcChương sau →