Mẹ tôi, bà Triệu, là một người phụ nữ sở hữu năng lượng vô hạn. Ở tuổi năm mươi, giọng nói của bà vẫn vang vọng như chiếc loa phát thanh phường bị rỉ sét nhưng được vặn tối đa âm lượng. Lúc này, bà đang đứng chống nạnh giữa phòng khách, nhìn tôi bằng ánh mắt như thể nhìn một món hàng tồn kho hạ giá ba lần vẫn không ai mua.
“Triệu Uyển Thanh! Con nhìn lại bản thân mình xem! Hai mươi bốn tuổi đầu rồi, ngày mười hai tiếng cắm mặt vào cái máy tính gõ lạch cạch, thời gian còn lại thì ôm điện thoại bấm bấm. Con định tu tiên đắc đạo ngay trong cái phòng ngủ này hay sao?”
Mọi người đừng quên ấn chuông theo dõi cho Phở nha, truyện được lên sóng vào lúc năm giờ chiều hằng ngày.
Tôi chớp mắt, chậm rãi tháo tai nghe xuống, điệu bộ vô cùng ngoan ngoãn.
“Mẹ à, con đang gánh vác trọng trách kế thừa phái phong thủy Huyền Không. Sư phụ bảo con phải tĩnh tâm tu luyện…”
Bà Triệu đập tay xuống bàn, cắt ngang lời tôi.
“Tu luyện cái đầu con! Lão Tần cả tháng nay trốn lên núi uống rượu thuốc rồi, con ở nhà thì tu cái gì? Tu luyện kỹ năng gánh đội trong trò chơi điện tử à? Chiều nay, đúng ba giờ, tại nhà hàng trên tầng mười tám tòa nhà trung tâm Thượng Hải. Mẹ đã hẹn cho con một đối tượng cực kỳ xuất sắc. Cậu ấy tên là Lâm Dật, hai mươi sáu tuổi, chuyên gia độc chất học lâm sàng. Đẹp trai, công việc ổn định, lương cao. Con mà làm hỏng chuyện này, mẹ sẽ tịch thu toàn bộ thiết bị của con!”
Nói xong, bà quay gót bước đi, tiếng giày cao gót nện xuống sàn nhà dứt khoát như lời tuyên án tử hình dành cho cuộc đời độc thân tự do của tôi.
Tôi khẽ thở dài. Thật ra, tôi không ghét việc xem mắt. Tôi chỉ ghét việc phải bước ra khỏi nhà. Là truyền nhân đời thứ ba mươi tám của phái Huyền Không, tôi sở hữu đôi mắt âm dương có thể nhìn thấu vạn vật. Nhưng nhìn thấu thì sao? Nhìn thấu chỉ thấy lòng người phức tạp, chi bằng nhìn màn hình máy tính cho nhẹ đầu.
Hai giờ chiều, tôi lết thân xác ra khỏi giường, khoác lên người một chiếc váy màu be nhạt, trang điểm qua loa sao cho trông giống một cô gái hiền lành, công việc văn phòng bình thường. Tôi không thể nói với đối tượng xem mắt rằng nghề nghiệp chính của tôi là cầm la bàn đi dọa ma người khác, còn nghề phụ là viết tiểu thuyết mạng kiếm tiền mua trang bị ảo.
Nhà hàng nằm ở tầng mười tám được trang trí theo phong cách Giang Nam cổ điển, có tiếng nước chảy róc rách và tiếng đàn tranh du dương. Một nơi hoàn hảo để những người xa lạ ngồi đối diện nhau, cố gắng che giấu bản chất thật và ném vào mặt nhau những câu hỏi điều tra hộ khẩu.
Tôi báo tên, nhân viên phục vụ dẫn tôi đến một bàn nằm ở góc khuất. Ngồi đó là một chàng trai mặc áo sơ mi trắng, tay áo xắn lên gọn gàng, để lộ cẳng tay săn chắc. Khi anh ngẩng đầu lên, tôi khẽ khựng lại.
Đẹp. Rất đẹp.
Khuôn mặt anh mang nét thanh tú nhưng không hề yếu ớt. Gọng kính viền bạc vắt ngang sống mũi cao thẳng, đôi mắt đen láy ẩn sau lớp kính mang theo một vẻ bối rối rất chân thật. Khi thấy tôi bước tới, anh vội vàng đứng dậy, luống cuống đến mức suýt làm đổ ly nước lọc trên bàn.
“Chào… chào em. Anh là Lâm Dật. Xin lỗi, anh đến hơi sớm.”
Giọng anh trầm ấm, mang theo chút rụt rè. Hai vành tai anh đỏ ửng lên, giống hệt mấy nam chính ngây thơ trong tiểu thuyết mà tôi hay viết. Tôi thầm đánh giá trong lòng. Một điểm cho nhan sắc, một điểm cho sự lịch sự, trừ mười điểm vì quá nhút nhát. Kiểu người này nếu gặp sự cố chắc chắn sẽ khóc to hơn cả tôi.
“Không sao, em là Triệu Uyển Thanh. Rất vui được gặp anh, bác sĩ Lâm.”
Tôi mỉm cười ngồi xuống. Nhưng ngay khoảnh khắc tôi vừa an tọa, nụ cười trên môi tôi lập tức cứng đờ.
Trên vai trái của Lâm Dật, ngay sát cổ áo xơ mi trắng tinh khôi của anh, là một thứ không thuộc về thế giới này.
Đó là một oán linh. Một bé gái khoảng chừng tám tuổi. Toàn thân nó xám xịt, làn da nhăn nheo như bị ngâm nước lâu ngày. Đáng sợ nhất là hai cánh tay và hai chân của nó đều bị cắt cụt, vết cắt nham nhở rỉ ra thứ chất lỏng màu đen ngòm. Nó đang há cái miệng không có lưỡi, cố gắng cắn vào cổ Lâm Dật.
Tuy nhiên, mỗi lần nó há miệng cắn xuống, từ người Lâm Dật lại tỏa ra một vầng sáng mờ ảo màu vàng kim, đánh bật con oán linh ra xa vài phân. Nó rít lên đau đớn, nhưng vẫn bướng bỉnh bám chặt lấy vai anh.
Công đức.
Tôi híp mắt lại. Vầng sáng màu vàng kim đó chính là ánh sáng công đức. Phải cứu sống rất nhiều người, hoặc giúp đỡ pháp luật phá vô số vụ án oan, một người bình thường mới có thể tích tụ được lượng công đức dày đặc đến mức tạo thành lớp giáp bảo vệ tự nhiên như vậy. Chàng bác sĩ độc chất học nhút nhát này, xem ra không hề đơn giản. Cứu người bằng y học, giải oan bằng khoa học. Thú vị thật.
“Em… em sao vậy? Trên mặt anh có dính gì à?”
Lâm Dật đưa tay lên sờ má, vành tai lại càng đỏ hơn, ánh mắt lúng túng nhìn tôi.
Tôi thu hồi tầm mắt, giả vờ cầm thực đơn lên che giấu sự bất thường. Con oán linh này không phải loại ma quỷ vất vưởng ngoài đường. Trên trán nó có ấn ký hình con rết bằng chu sa. Đây là “Ngải Độc” – một loại tà thuật dùng sinh mạng trẻ em để luyện chế, chuyên dùng để hại người hoặc hút tài lộc. Kẻ nào lại tung thứ tà ác này vào một bác sĩ pháp y kiêm chuyên gia độc chất?
“Không có gì, chỉ là thấy bác sĩ Lâm đẹp trai hơn so với ảnh chụp thôi.”
Tôi buông một câu trêu ghẹo nhạt nhẽo. Quả nhiên, Lâm Dật ngượng ngùng cúi gầm mặt, bưng ly nước lên uống một ngụm lớn để che giấu sự bối rối.
Bữa ăn diễn ra khá tẻ nhạt. Lâm Dật nói rất ít, chủ yếu là tôi hỏi gì anh đáp nấy. Anh kể về công việc ở phòng thí nghiệm, về việc phân tích các mẫu máu, dịch dạ dày để tìm ra nguyên nhân cái chết trong các vụ án ngộ độc. Mặc dù anh cố gắng dùng từ ngữ phổ thông, nhưng thỉnh thoảng vẫn lọt ra vài thuật ngữ hóa học nghe rất đau đầu.
Trong lúc đó, tôi vẫn âm thầm quan sát con oán linh. Nó đang yếu dần vì bị ánh sáng công đức của Lâm Dật phản phệ, nhưng nó không chịu buông tha. Âm khí của nó bắt đầu rỉ từng giọt nhỏ xuống ngực anh. Nếu cứ để vậy, dù Lâm Dật không chết vì tà thuật, anh cũng sẽ bị cảm lạnh phong hàn, ốm đau dặt dẹo.
Bản tính lười biếng bảo tôi hãy mặc kệ anh ta, ăn xong rồi chuồn. Nhưng lương tâm của một thầy phong thủy lại gào thét. Huống hồ, anh ta lại đẹp trai như vậy. Nhìn mỹ nam ốm yếu ho lao thì thật uổng phí của trời.
Được rồi, coi như làm việc thiện tích đức.
Ăn xong, Lâm Dật chủ động thanh toán hóa đơn. Chúng tôi cùng nhau bước ra khỏi nhà hàng, tiến về phía thang máy. Sảnh chờ thang máy tầng mười tám được trải thảm lông cừu rất dày, hoàn toàn không trơn trượt.
Nhưng tôi là ai chứ? Tôi là nữ diễn viên chưa từng nhận giải thưởng.
Khi cửa thang máy vừa mở ra, tôi cố tình bước hụt một bước.
“Á!”
Tôi kêu lên một tiếng điệu đà, cơ thể ngả nghiêng rồi nhào thẳng vào người Lâm Dật.
Chàng bác sĩ trông có vẻ yếu ớt thế mà phản xạ lại cực kỳ nhanh nhạy. Anh bước lên nửa bước, vươn tay ra. Một cánh tay vững chãi vòng qua eo tôi, giữ chặt tôi lại. Cơ ngực anh rắn chắc đến mức mũi tôi va vào suýt thì rớt nước mắt.
“Cẩn thận!”
Anh thấp giọng nói, hơi thở ấm áp phả qua đỉnh đầu tôi.
Ngay khoảnh khắc anh đỡ lấy tôi, tay phải của tôi đã lén rút từ trong túi xách ra một sợi chỉ đỏ ngũ sắc đã được trì chú. Với tốc độ nhanh như chớp, tôi quấn sợi chỉ quanh ngón tay trỏ của anh, đồng thời lẩm nhẩm một câu khẩu quyết trong miệng.
Sợi chỉ đỏ lóe lên một tia sáng siêu nhỏ mà người thường không thể thấy. Vầng sáng công đức trên người Lâm Dật giống như được tiếp thêm nhiên liệu, bùng lên mạnh mẽ. Con oán linh bé gái thét lên một tiếng chói tai, hóa thành một luồng khói đen rồi vỡ vụn, tan biến vào hư không.
Xong việc. Tôi thở phào nhẹ nhõm, chuẩn bị đứng thẳng người lên, diễn nốt vai cô gái yếu đuối biết ơn ân nhân.
Nhưng có gì đó sai sai.
Bàn tay đang ôm eo tôi không hề nới lỏng, ngược lại còn siết chặt hơn một chút. Tôi ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Lâm Dật. Vành tai anh vẫn đỏ rực, nét mặt vẫn mang vẻ ngượng ngùng bối rối, nhưng sâu trong đáy mắt anh lúc này lại ẩn chứa một tia sáng sắc bén, tinh quái và sâu thẳm. Anh cúi đầu, ghé sát vào tai tôi, giọng nói trầm khàn chỉ đủ cho hai người nghe thấy.
“Thanh Thanh, thảm ở đây dày hai phân, độ ma sát cực cao. Góc vấp ngã của em vừa rồi vi phạm mọi định luật vật lý cơ bản. Hơn nữa… em vừa buộc cái gì vào tay anh thế?”
Sống lưng tôi lạnh toát. Tên cáo già này! Vẻ ngoài nhút nhát bẽn lẽn kia hoàn toàn là lớp vỏ bọc. Anh ta là một chuyên gia khoa học, làm sao có thể bị mấy trò vấp ngã rẻ tiền trong phim truyền hình lừa gạt chứ.
Tôi lập tức đẩy anh ra, vuốt lại nếp váy, nở nụ cười thương mại tiêu chuẩn nhất.
“Bác sĩ Lâm đùa vui quá. Em bị hạ đường huyết nên hoa mắt thôi. Còn sợi chỉ đỏ đó… là bùa bình an em xin ở chùa, thấy anh có duyên nên tặng anh. Chúc anh làm ăn phát tài, vạn sự như ý. Em có việc đi trước đây!”
Không đợi anh phản ứng, tôi xoay người, lao thẳng vào thang máy rồi bấm nút đóng cửa điên cuồng. Qua khe cửa đang khép lại dần, tôi thấy Lâm Dật đứng đó, giơ ngón tay trỏ có quấn sợi chỉ đỏ lên nhìn, khóe môi hơi nhếch lên tạo thành một nụ cười cực kỳ gợi đòn.
Tôi dựa lưng vào vách thang máy, đưa tay ôm ngực. Thất bại. Thất bại thảm hại. Đường đường là đại sư phong thủy, lại bị một tên bác sĩ bắt bài. Bà Triệu tìm đâu ra cái thể loại quái vật này vậy?
Về đến khu chung cư cũ nơi tôi đang sống, tâm trạng tôi vẫn chưa hết bực bội. Tôi định bụng về phòng làm một ván trò chơi điện tử để xả xui. Nhưng vừa bước ra khỏi thang máy ở tầng tám, tôi đã thấy hành lang chật cứng người.
Xung quanh vang lên tiếng bàn tán xì xầm của mấy bà thím hàng xóm. Phía trước, căn hộ số tám lẻ hai bị chăng dây cảnh sát.
Đó là nhà của Vương Chí Cường. Gã là một gã đàn ông thô lỗ, nát rượu, suốt ngày đánh đập vợ con. Vợ gã, Lý Tú Hoa, là một người phụ nữ cam chịu, lúc nào cũng cúi gằm mặt. Họ có hai đứa con, một bé gái tám tuổi tên Vương Tiểu Vũ và một bé trai năm tuổi. Tôi cực kỳ ghét gia đình này, vì mỗi lần đi ngang qua, tôi đều cảm nhận được luồng oán khí và sự độc ác tỏa ra từ gã đàn ông đó.
Lúc này, Vương Chí Cường đang ngồi bệt ngoài hành lang, hai tay ôm mặt khóc lóc thảm thiết.
“Trời ơi! Tiểu Vũ ơi là Tiểu Vũ! Sao con lại nghĩ quẩn như vậy hả con! Bố mẹ thương con thế cơ mà! Con bị trầm cảm sao không nói với bố mẹ, lại tự uống thuốc diệt chuột thế này!”
Giọng gã vang dội, nghẹn ngào, nghe xót xa vô cùng. Mấy bà hàng xóm xung quanh cũng rơm rớm nước mắt, chép miệng an ủi gã.
Nhưng tôi thì không. Tôi đứng khoanh tay, ánh mắt lạnh lùng quét qua khuôn mặt gã. Nước mắt gã chảy ra từ khóe mắt ngoài, không phải khóe mắt trong. Cơ mặt gã co rúm nhưng nhịp thở lại cực kỳ ổn định. Hắn đang diễn kịch. Một vở kịch tồi tệ.
Tôi lách qua đám đông, tiến lại gần vạch ngăn cách của cảnh sát. Đứng ngay trước cửa nhà số tám lẻ hai, tôi nheo mắt nhìn vào bên trong.
Khí sắc của căn nhà này hoàn toàn thay đổi. Thay vì bố cục thông thường, chiếc gương bát quái vốn treo ngoài cửa đã bị lật ngược. Dưới thảm chùi chân có giấu một nén nhang tàn. Trong góc phòng khách, rèm cửa màu đen được kéo kín mít giữa ban ngày. Đây không phải là nhà ở. Đây là “Dưỡng Âm Trận” – một loại trận pháp phong thủy tà ác dùng để nhốt linh hồn người chết trong nhà, ép linh hồn đó hấp thụ oán khí để mang lại tài lộc cho chủ nhân.
Và người chết, chính là cô bé Vương Tiểu Vũ.
Tôi cau mày. Hình ảnh con oán linh bé gái bị cụt tay chân bám trên vai Lâm Dật lúc chiều xẹt qua đầu tôi. Chẳng lẽ…
“Xin lỗi, cô không được vào trong. Hiện trường đang được phong tỏa.”
Một giọng nói nam tính vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi. Một viên cảnh sát cao lớn, mặc thường phục, khuôn mặt chữ điền nghiêm nghị bước tới chắn ngang tầm nhìn. Đó là Đường Minh, đội trưởng đội cảnh sát hình sự khu vực. Tôi đã vài lần hỗ trợ anh ta giải quyết những vụ án có yếu tố “khó giải thích”, nên chúng tôi coi như có quen biết.
“Đội trưởng Đường, vụ này không phải tự sát đâu.”
Tôi hạ giọng, nói vừa đủ cho anh ta nghe. Đường Minh nhíu mày, định lên tiếng thì từ phía sau lưng anh ta, một bóng dáng quen thuộc mặc áo choàng trắng chậm rãi bước ra.
Gọng kính viền bạc. Áo sơ mi trắng bên trong. Dáng người cao ráo.
Lâm Dật.
Anh ta đang đeo găng tay cao su màu xanh, trên tay cầm một chiếc kẹp y tế nhỏ, bên trong kẹp một mảnh vụn gì đó màu trắng đục. Vừa ngẩng lên chạm ánh mắt tôi, khoé môi anh ta lại nhếch lên cái đường cong gợi đòn đó.
“Đúng như cô Triệu nói. Đây tuyệt đối không phải tự sát.”
Lâm Dật bước tới bên cạnh Đường Minh, giọng nói đều đều, chuyên nghiệp, hoàn toàn không còn chút bóng dáng rụt rè bẽn lẽn nào của buổi xem mắt.
“Nạn nhân không chết vì thuốc diệt chuột. Mặc dù trong dạ dày có chứa một lượng nhỏ độc tính của thuốc diệt chuột, nhưng nguyên nhân tử vong thực sự là do suy hô hấp cấp tính. Khám nghiệm sơ bộ cho thấy đồng tử giãn to tối đa, cơ bắp co cứng bất thường. Trên da có những vết mẩn đỏ nhỏ li ti. Đây là dấu hiệu đặc trưng của việc trúng độc tố thần kinh chiết xuất từ một loại nấm độc hiếm gặp. Loại độc này hấp thụ qua niêm mạc, không cần uống. Kẻ thủ ác có thể đã bôi nó lên khăn mặt hoặc bàn chải đánh răng của nạn nhân.”
Đường Minh biến sắc, lập tức quay sang ra lệnh cho cấp dưới.
“Khống chế Vương Chí Cường và Lý Tú Hoa ngay lập tức! Đưa về đồn lấy lời khai! Niêm phong toàn bộ vật dụng cá nhân trong phòng tắm!”
Khung cảnh hỗn loạn diễn ra. Vương Chí Cường gào thét kêu oan, Lý Tú Hoa ngất xỉu tại chỗ. Tôi đứng nép vào một góc, nhìn Lâm Dật tháo găng tay vứt vào túi rác y tế. Anh ta quay sang tôi, bước tới gần, khoảng cách chỉ còn chưa tới nửa mét.
“Trùng hợp thật. Không ngờ nhà em lại ở ngay tầng dưới của hiện trường vụ án. Lúc chiều em đi vội quá, quên chưa dặn anh cách sử dụng sợi chỉ đỏ này.”
Lâm Dật giơ ngón tay trỏ lên. Sợi chỉ đỏ ngũ sắc vẫn nằm ngay ngắn ở đó, nổi bật trên làn da trắng bóc của anh.
Tôi nghiến răng, nở nụ cười hờ hững.
“Bác sĩ Lâm cứ đeo nó đi tắm, đi ngủ, đi vệ sinh. Đảm bảo ma quỷ tránh xa, vạn tà bất xâm. Nếu không có việc gì nữa, em xin phép về nhà viết bản thảo.”
“Khoan đã.”
Lâm Dật gọi với theo, giọng nói đột nhiên trở nên nghiêm túc.
“Khi khám nghiệm thi thể bé gái, anh phát hiện tứ chi của nạn nhân đã bị bẻ gãy và cắt đứt bằng dụng cụ sắc nhọn ngay sau khi tử vong. Hơn nữa, trên trán nạn nhân có vẽ một ký hiệu bằng chu sa hình con rết. Cô Triệu, với tư cách là một người… am hiểu huyền học, cô có ý kiến gì về việc này không?”
Trái tim tôi đập lỡ một nhịp. Quả nhiên là vậy. Vương Tiểu Vũ đã bị chính bố mẹ ruột giết chết, sau đó cắt đứt tay chân để luyện thành sát quỷ ngải độc. Loại tà thuật này cực kỳ tàn độc, linh hồn đứa trẻ sẽ vĩnh viễn không được siêu thoát, phải chịu sự điều khiển của kẻ thi triển.
Nhưng tại sao con oán linh đó lại bám lấy Lâm Dật? Anh ta chỉ là một bác sĩ pháp y. Trừ khi… kẻ đứng sau vụ án này biết Lâm Dật sẽ là người khám nghiệm thi thể, và muốn dùng âm khí của oán linh để ám toán anh ta, làm sai lệch kết quả điều tra.
“Bác sĩ Lâm, tối nay anh có về phòng thí nghiệm không?”
Tôi đột ngột hỏi.
Lâm Dật hơi ngạc nhiên, nhưng rồi khẽ gật đầu.
“Anh phải mang các mẫu vật về phân tích chuyên sâu bằng máy. Chắc sẽ thức trắng đêm.”
“Đêm nay đừng ở lại một mình. Có thứ gì đó rất không sạch sẽ đang nhắm vào anh. Sợi chỉ đỏ của em chỉ cản được một lần, không cản được lần hai đâu.”
Nói xong, tôi quay bước đi thẳng về phòng mình, khóa chặt cửa lại.
Tôi ngồi xếp bằng trên sô pha, lấy ba đồng xu cổ ra gieo quẻ. Tiếng đồng xu lanh canh rơi xuống mặt bàn kính.
Quẻ Địa Thủy Sư. Hào sơ lục. Tượng quẻ hung hiểm, âm khí bao trùm, tử môn mở rộng. Phương hướng: Đông Nam.
Đó chính là hướng trường đại học nơi Lâm Dật làm việc.
Tôi day trán. Con oán linh đó lúc chiều bị ánh sáng công đức và sợi chỉ ngũ sắc của tôi đánh bật ra, chắc chắn nó đã bị tổn thương nguyên khí. Bản năng của ác linh là tìm kiếm nguồn dương khí mạnh nhất để cắn nuốt phục hồi. Lâm Dật chính là miếng mồi ngon nhất. Đêm nay, khi âm khí thịnh nhất, nó nhất định sẽ quay lại phản hỏa.
Tôi có nên đi cứu anh ta không? Một tên cáo già, biết giả vờ ngây thơ để lừa gạt phụ nữ. Chết cũng đáng.
Nhưng… anh ta là một bác sĩ tốt. Hơn nữa, nếu anh ta chết, mẹ tôi sẽ giết tôi vì tội làm đối tượng xem mắt tử vong ngay trong ngày đầu gặp gỡ.
Tôi vò đầu bứt tai, cuối cùng vớ lấy chiếc ba lô vải bạt cũ kỹ, nhét vào đó một xấp bùa vàng, một thanh kiếm gỗ đào ngắn, rồi lao ra khỏi nhà.
Mười một giờ đêm. Khuôn viên đại học y khoa chìm trong bóng tối tĩnh mịch. Gió lạnh thổi xào xạc qua những hàng cây cổ thụ. Tòa nhà thí nghiệm cao lừng lững, chỉ còn duy nhất một căn phòng ở tầng ba hắt ra ánh đèn trắng nhợt nhạt.
Tôi né tránh bảo vệ, trèo qua tường rào, nhẹ nhàng di chuyển lên tầng ba. Hành lang tối om, nồng nặc mùi dung dịch bảo quản phóc môn và mùi cồn y tế. Nhưng xen lẫn trong đó, mũi tôi còn ngửi thấy một mùi tanh tưởi đặc trưng của xác chết thối rữa.
Mùi âm khí.
Tôi rút một lá bùa vàng kẹp giữa hai ngón tay, nín thở tiến về phía căn phòng đang sáng đèn. Cửa phòng hé mở một khe nhỏ.
Nhìn qua khe cửa, tôi thấy Lâm Dật đang đứng quay lưng lại, cắm cúi điều chỉnh một chiếc máy ly tâm. Anh vẫn mặc chiếc áo choàng trắng, dáng vẻ cực kỳ tập trung.
Nhưng ngay trên trần nhà, ngay phía trên đỉnh đầu anh, là một khối sương mù màu đen đặc quánh. Từ trong khối sương mù đó, khuôn mặt nhăn nheo của oán linh Vương Tiểu Vũ từ từ hiện ra. Hai hốc mắt của nó trống rỗng, rỉ máu. Cái miệng không lưỡi há rộng hết cỡ, những chiếc răng nanh nhọn hoắt mọc dài ra. Nó không còn là oán linh bình thường nữa. Sự đau đớn và hận thù đã biến nó thành Sát Quỷ.
Nó lao thẳng xuống, nhắm ngay đỉnh đầu Lâm Dật, nơi chứa huyệt bách hội – cửa ngõ của dương khí.
“Lâm Dật! Tránh ra!”
Tôi đạp tung cửa xông vào.
Lâm Dật giật mình quay lại. Cùng lúc đó, Sát Quỷ đã lao tới sát mặt anh. Vầng sáng công đức trên người anh chớp tắt liên tục, dường như không thể chống đỡ nổi oán khí quá nặng nề của một linh hồn bị chính cha mẹ ruột hiến tế.
Tôi vung tay, ném thẳng lá bùa vàng về phía Sát Quỷ.
“Thái Thượng Lão Quân cấp cấp như luật lệnh! Lôi Hỏa Phù! Phá!”
Lá bùa chạm vào khối sương đen, lập tức bùng lên một ngọn lửa màu xanh lam. Tiếng sấm nổ lách tách vang lên trong không khí. Sát Quỷ gào thét thảm thiết, bị ngọn lửa đẩy văng vào góc tường.
Nhưng tôi đã chậm một bước. Trước khi bị đẩy văng, một tia khói đen từ miệng nó đã kịp chui tọt vào mũi Lâm Dật.
Anh lảo đảo lùi lại vài bước, đập lưng vào bàn thí nghiệm bàng inox, rồi từ từ trượt xuống sàn. Khuôn mặt anh lập tức tái nhợt, đôi môi chuyển sang màu tím ngắt. Khắp người anh tỏa ra hơi lạnh buốt giá, sương giá bắt đầu bám trên gọng kính.
Đó là hiện tượng trúng Âm Độc. Khí lạnh của cõi âm đang xâm nhập vào kinh mạch, đóng băng dòng chảy của máu. Nếu không giải độc kịp thời, nhịp tim của anh sẽ ngừng đập trong vòng năm phút.
Sát Quỷ trong góc tường đang gầm gừ, ngọn lửa xanh trên người nó dần tắt. Nó chuẩn bị lao đến lần thứ hai.
Tôi không thể phân tâm đối phó với nó lúc này. Phải cứu Lâm Dật trước.
Tôi quỳ xuống bên cạnh anh, nắm lấy tay anh. Lạnh như băng. Tôi lật đật lục tìm trong ba lô, nhưng khốn nạn thay, tôi đã quên mang theo bùa Trục Âm. Sự lười biếng lúc dọn đồ đã hại tôi rồi.
Cách duy nhất để giải Âm Độc ngay lập tức là truyền Dương Khí nguyên thuần.
Tôi cắn răng, nhìn khuôn mặt đẹp trai đang tái nhợt của kẻ giả tạo này. Thôi được rồi, coi như tôi xui xẻo. Nụ hôn đầu tiên của truyền nhân phái Huyền Không lại trao cho một tên bác sĩ ở phòng thí nghiệm đầy mùi phóc môn. Thật lãng mạn chết đi được.
Tôi nâng cằm anh lên, hít một hơi thật sâu, vận chuyển toàn bộ dương khí đan điền lên khoang miệng, rồi cúi xuống, áp môi mình vào môi anh.
Lạnh. Cảm giác đầu tiên là lạnh buốt như chạm vào tảng đá băng. Nhưng ngay sau đó, luồng dương khí nóng hổi từ cơ thể tôi tràn sang, len lỏi vào cơ thể anh. Tôi nhắm mắt lại, cố gắng đẩy khí đi càng nhanh càng tốt.
Đột nhiên, tôi cảm nhận được một sự thay đổi.
