Đôi môi vốn cứng đờ của Lâm Dật khẽ cử động. Bàn tay đang lạnh ngắt của anh đột nhiên giơ lên, luồn vào mái tóc tôi, giữ chặt lấy gáy tôi. Anh không những không đẩy tôi ra, mà còn chủ động há miệng, tiếp nhận luồng dương khí một cách nhiệt tình, thậm chí còn… mút nhẹ môi dưới của tôi.
Tôi trừng lớn mắt. Tên khốn này tỉnh rồi! Hơn nữa còn đang lợi dụng cơ hội!
Tôi vội vã lùi lại, giơ tay định tát anh một cái. Nhưng Lâm Dật đã nhanh chóng bắt lấy cổ tay tôi, khóe môi cong lên một nụ cười cực kỳ thỏa mãn. Màu sắc đã trở lại trên khuôn mặt anh, đôi mắt đen láy dưới gọng kính sáng lấp lánh nhìn tôi.
“Cảm ơn em đã cứu mạng. Phương pháp sơ cứu này của pháp sư các em… thật sự rất hiệu quả. Hơn nữa, môi em… có vị dâu tây.”
Tôi tức đến bốc khói đầu.
“Anh im ngay! Đứng dậy! Đồ lưu manh giả danh tri thức!”
Tôi gắt lên, kéo anh đứng dậy. Cùng lúc đó, Sát Quỷ trong góc tường đã hồi phục. Nó rít lên một tiếng, lao về phía chúng tôi với tốc độ kinh hoàng.
Tôi đẩy Lâm Dật ra sau lưng, rút thanh kiếm gỗ đào ra. Lần này tôi không nương tay nữa.
“Thiên La Địa Võng! Phục ma!”
Tôi cắn chót lưỡi, phun một ngụm máu dương gian lên thân kiếm, rồi đâm thẳng vào giữa trán Sát Quỷ, ngay vị trí ấn ký con rết.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên. Sát Quỷ khựng lại giữa không trung. Ấn ký con rết vỡ nát. Sự oán hận trong đôi mắt trống rỗng của nó dường như phai nhạt dần, thay vào đó là một vẻ hoang mang, đau đớn. Nó khẽ mếu máo như một đứa trẻ bình thường, rồi từ từ tan biến thành những hạt sáng li ti, bay lơ lửng trong không khí trước khi biến mất hoàn toàn.
Tôi thở hắt ra, cất kiếm gỗ đào vào ba lô. Sát Quỷ đã bị tiêu diệt, nhưng linh hồn của cô bé cũng đã tan biến. Kẻ luyện ngải ác độc đã chặt đứt con đường luân hồi của đứa trẻ tội nghiệp này.
Tôi quay sang nhìn Lâm Dật. Anh đang đứng tựa vào bàn thí nghiệm, chỉnh lại gọng kính, nét mặt vô cùng bình thản, cứ như thể việc vừa chứng kiến một con quỷ bị tiêu diệt ngay trong phòng làm việc của mình là chuyện thường ngày ở huyện.
“Khoa học không thể giải thích được hiện tượng vừa rồi.”
Anh chậm rãi nói, ánh mắt nhìn tôi đầy hứng thú.
“Nhưng kết quả phân tích hóa học của anh thì có thể giải thích được vụ án. Trong máu của Vương Tiểu Vũ, anh tìm thấy một lượng lớn hợp chất gây ảo giác cực mạnh kết hợp với độc tố thần kinh. Cô bé không tự sát. Cô bé bị ép uống thứ thuốc đó, sinh ra ảo giác điên loạn, dẫn đến suy hô hấp. Sau đó, hung thủ mới bẻ gãy tứ chi để ngụy tạo hiện trường giả hoặc phục vụ cho một mục đích tôn giáo tà ác nào đó.”
Tôi nhíu mày.
“Ý anh là Vương Chí Cường và Lý Tú Hoa không phải là kẻ chủ mưu duy nhất?”
“Chính xác. Bọn họ chỉ là những kẻ ngu ngốc bị giật dây. Loại độc tố phức tạp này, người bình thường không thể tự chiết xuất được. Phải có một kẻ am hiểu cả về hóa chất độc hại lẫn tà thuật phong thủy đứng sau lưng hỗ trợ.”
Lâm Dật khoanh tay trước ngực, dáng vẻ trầm ngâm của anh lúc này mang một sức hút kỳ lạ. Không còn vẻ bẽn lẽn rụt rè, anh giống như một thợ săn đang kiên nhẫn phân tích con mồi.
Tôi khẽ hừ lạnh, xách ba lô lên vai.
“Chuyện phá án là của cảnh sát. Việc của tôi kết thúc rồi. Tôi về nhà đi ngủ đây.”
“Để anh đưa em về. Dù sao anh cũng lấy được kết quả cần thiết rồi. Phải mang nộp cho đội trưởng Đường.”
Anh mỉm cười, cầm lấy chiếc áo khoác vắt trên ghế.
Đêm đó, Lâm Dật đưa tôi về tận cửa chung cư. Dù tôi cố tình tỏ ra lạnh nhạt, anh vẫn kiên nhẫn đi theo, thỉnh thoảng lại nhắc nhở tôi đi cẩn thận vì đường tối. Khi tôi bước vào thang máy, anh đứng ngoài vẫy tay, vành tai lại hơi ửng đỏ.
“Ngủ ngon nhé, Thanh Thanh. Môi vị dâu tây rất ngọt.”
Tôi đập mạnh vào nút đóng cửa thang máy, khuôn mặt nóng bừng. Tên cáo già khốn khiếp!
Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi tiếng đập cửa dồn dập.
Tôi ngái ngủ lết ra mở cửa, đầu tóc rối bù. Đứng bên ngoài là đội trưởng Đường Minh cùng hai viên cảnh sát mặc sắc phục. Phía sau họ là vợ chồng Vương Chí Cường và Lý Tú Hoa, đang nhìn tôi bằng ánh mắt hình viên đạn.
“Triệu Uyển Thanh, mời cô về đồn cảnh sát phối hợp điều tra. Chúng tôi nghi ngờ cô có liên quan đến vụ đầu độc bé trai Vương Tiểu Minh, con trai út của gia đình họ Vương.”
Đường Minh giơ thẻ ngành lên, khuôn mặt lạnh như tiền.
Tôi tỉnh ngủ hẳn.
“Cái gì? Đầu độc? Tôi á?”
Vương Chí Cường lập tức nhảy lên, chỉ tay thẳng vào mặt tôi, nước mắt nước mũi tèm lem.
“Chính là mày! Con đàn bà độc ác! Mày luôn ghen ghét gia đình tao vì chuyện ồn ào ở hành lang. Hôm qua sau khi cảnh sát thả vợ chồng tao về vì chưa đủ chứng cứ, mày đã lẻn vào nhà tao lúc nửa đêm, bỏ thuốc độc vào bình sữa của Tiểu Minh! Bây giờ thằng bé đang cấp cứu trong bệnh viện! Mày là đồ giết người!”
Tôi há hốc mồm. Cái kịch bản máu chó gì thế này? Đêm qua tôi bận đi cứu tên bác sĩ lưu manh kia, thời gian đâu mà lẻn vào nhà gã đầu độc trẻ con?
“Gia đình họ Vương đã cung cấp một đoạn phim từ máy quay an ninh lắp lén ngoài hành lang. Trong phim ghi lại cảnh một người phụ nữ mặc áo khoác màu be, đội mũ sụp, vóc dáng giống hệt cô, dùng chìa khóa vạn năng mở cửa nhà họ vào lúc hai giờ sáng.”
Đường Minh giải thích ngắn gọn, rồi ra hiệu cho cấp dưới tiến lên.
“Mời cô đi theo chúng tôi. Mọi lời nói của cô từ bây giờ sẽ được dùng làm bằng chứng trước tòa.”
Tôi bị đưa lên xe cảnh sát trong sự ngỡ ngàng. Rất rõ ràng, đây là một cái bẫy. Kẻ đứng sau vụ luyện ngải đã nhận ra tôi là người phá hỏng chuyện của hắn. Hắn cố tình dùng vợ chồng họ Vương để vu khống tôi, tống tôi vào tù để rảnh tay thực hiện mưu đồ.
Một giờ sau, tại phòng thẩm vấn của đồn cảnh sát.
Khung cảnh lạnh lẽo, ánh đèn trắng rọi thẳng vào mặt khiến tôi chói mắt. Đường Minh ngồi đối diện, đặt một tập hồ sơ lên bàn.
“Phòng thí nghiệm vừa gửi kết quả xét nghiệm máu của bé trai Vương Tiểu Minh. Thằng bé bị trúng độc thạch tín liều lượng nhỏ, đủ để gây suy đa tạng nhưng không chết ngay. Chúng tôi đã tiến hành khám xét khẩn cấp căn hộ của cô và tìm thấy một gói giấy chứa thạch tín giấu dưới nệm giường.”
Tôi bật cười chua chát. Giấu dưới nệm giường? Kẻ gài tang vật này làm việc cũng cẩu thả quá rồi. Tôi là thầy phong thủy, nếu có giấu đồ độc hại, tôi sẽ vẽ bùa Ẩn Hình giấu trong két sắt, chứ ai lại nhét dưới nệm để ngủ cho giảm thọ?
“Đội trưởng Đường, anh dùng não suy nghĩ một chút đi. Tôi giết một đứa trẻ năm tuổi để làm gì? Đoạn phim kia cố tình quay không rõ mặt, chỉ dựa vào cái áo khoác màu be mà kết tội tôi sao? Hôm qua cả Thượng Hải có hàng nghìn người mặc áo màu be!”
Tôi đập bàn phản bác.
“Tôi hiểu. Nhưng chứng cứ hiện tại đều chống lại cô. Cô cần phải cung cấp bằng chứng ngoại phạm. Vào khoảng thời gian từ một giờ sáng đến ba giờ sáng đêm qua, cô ở đâu, làm gì, có ai làm chứng không?”
Đường Minh nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt dò xét.
Tôi khựng lại. Từ một giờ đến ba giờ sáng… đó chính xác là khoảng thời gian tôi đang ở phòng thí nghiệm của đại học y khoa, đánh nhau với Sát Quỷ và… hôn Lâm Dật.
Nhưng tôi làm sao có thể nói ra điều đó? Báo cáo cảnh sát rằng tôi đi trừ tà bằng kiếm gỗ đào và bùa chú? Họ sẽ tống tôi thẳng vào bệnh viện tâm thần trước khi tống vào tù. Còn việc tôi ở cùng Lâm Dật… nếu tôi nói ra, danh tiếng của anh ta tại trường đại học sẽ bị ảnh hưởng. Một bác sĩ pháp y danh giá lại đưa một cô gái không rõ lai lịch vào phòng thí nghiệm lúc nửa đêm.
Tôi cắn môi, im lặng.
Thấy tôi không trả lời, Đường Minh thở dài, chuẩn bị gấp hồ sơ lại.
“Nếu cô không thể chứng minh được mình ở đâu, chúng tôi buộc phải tạm giữ hình sự cô trong bốn mươi tám giờ để điều tra thêm.”
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng thẩm vấn đột ngột mở tung.
Một bóng người cao lớn bước vào, mang theo luồng khí lạnh lẽo và mùi cồn y tế thoang thoảng. Lâm Dật mặc bộ vest đen cắt may tinh tế, khoác hờ chiếc áo choàng trắng bên ngoài, bước chân điềm tĩnh, phong thái áp đảo hoàn toàn căn phòng nhỏ bé.
Anh cầm trên tay một xấp tài liệu dày cộp, ném thẳng xuống bàn trước mặt Đường Minh.
“Cô ấy không cần phải chứng minh. Tôi sẽ chứng minh.”
Lâm Dật kéo ghế ngồi xuống ngay cạnh tôi, ánh mắt sắc lẹm lướt qua hồ sơ vụ án, rồi nhìn thẳng vào Đường Minh bằng thái độ của một kẻ bề trên đang giảng bài cho học sinh kém.
“Thứ nhất, kết quả phân tích phổ khối lượng mà phòng thí nghiệm của tôi vừa thực hiện cho thấy, gói thạch tín tìm thấy dưới nệm của cô Triệu là loại thạch tín công nghiệp, có lẫn tạp chất lưu huỳnh hỏa sơn. Trong khi đó, chất độc chiết xuất từ máu của bé trai Vương Tiểu Minh lại là thạch tín tinh khiết cấp y tế. Hai loại này hoàn toàn khác nhau về cấu trúc phân tử. Kẻ vu khống đã quá ngu dốt trong việc lựa chọn chất độc để gài bẫy.”
Đường Minh cầm xấp tài liệu lên xem, sắc mặt thay đổi liên tục.
“Thứ hai…”
Lâm Dật khẽ nhếch môi, quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng đến rợn người, rồi chậm rãi tuyên bố trước mặt viên cảnh sát.
“Vào khoảng thời gian từ một giờ sáng đến tận sáu giờ sáng nay, Triệu Uyển Thanh luôn ở cùng tôi. Chúng tôi ở trong phòng thí nghiệm riêng của tôi tại trường đại học. Cửa phòng khóa trái. Cô ấy không hề bước ra ngoài nửa bước. Nếu đội trưởng Đường cần, tôi có thể cung cấp dữ liệu quẹt thẻ từ ra vào tòa nhà để chứng minh.”
Phòng thẩm vấn rơi vào im lặng tĩnh mịch. Tôi há hốc mồm nhìn Lâm Dật. Tên khốn này, anh ta đang nói cái quái gì vậy? Ở cùng nhau từ một giờ đến sáu giờ sáng trong phòng khóa trái? Lời nói mập mờ này chẳng khác nào tuyên bố chúng tôi đã làm chuyện mờ ám gì đó suốt cả đêm.
Đường Minh hắng giọng, ánh mắt nhìn tôi và Lâm Dật đầy ẩn ý.
“Bác sĩ Lâm, anh chắc chắn chứ? Việc làm chứng giả trong vụ án hình sự là phạm pháp đấy.”
Lâm Dật vươn tay, thản nhiên nắm lấy bàn tay đang đặt trên đùi của tôi, đan mười ngón tay vào nhau thật chặt. Bàn tay anh ấm áp, truyền đến một cảm giác an toàn kỳ lạ. Anh mỉm cười, một nụ cười cáo già hoàn hảo.
“Tôi lấy danh dự của một chuyên gia độc chất học ra đảm bảo. Vợ sắp cưới của tôi, làm sao có thể rời khỏi vòng tay tôi lúc nửa đêm để đi đầu độc một đứa trẻ được chứ?”
Tôi hóa đá toàn tập. Vợ sắp cưới? Vòng tay? Trái tim tôi đập thình thịch như trống trận. Kẻ địch giấu mặt ngoài kia chưa kịp đánh gục tôi, thì tên bác sĩ lưu manh mang vỏ bọc cừu non này đã tự tay ném tôi vào một cái bẫy ngọt ngào không lối thoát. Cuộc chiến thực sự giữa phong thủy và khoa học, giữa kẻ lười biếng và tên cáo già, bây giờ mới chính thức bắt đầu.
Đường Minh ngồi đối diện chúng tôi, ánh mắt sắc lẹm lướt từ bàn tay đang đan chặt của tôi và Lâm Dật, rồi dừng lại ở xấp tài liệu xét nghiệm phổ khối lượng. Viên đội trưởng cảnh sát hình sự nổi tiếng thiết diện vô tư của cục cảnh sát Thượng Hải lúc này trông giống như một người vừa cắn phải quả chanh chưa chín.
“Bác sĩ Lâm, anh hiểu rõ hậu quả của việc làm chứng giả chứ?”
Đường Minh gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn bằng nhôm.
Lâm Dật khẽ nhếch mép. Nụ cười của anh ta hoàn hảo đến mức có thể đem in lên trang bìa tạp chí y khoa, nhưng trong mắt tôi lúc này, nó chẳng khác nào nụ cười của một con cáo chín đuôi vừa lùa được con gà béo vào chuồng.
“Đội trưởng Đường, tôi là một nhà khoa học. Khoa học không biết nói dối. Dữ liệu quẹt thẻ từ tòa nhà thí nghiệm, camera an ninh rọi thẳng vào cửa phòng tôi lúc một giờ mười lăm phút sáng, và cả kết quả phân tích thạch tín công nghiệp lẫn lưu huỳnh hỏa sơn này. Anh nghĩ một người làm việc dựa trên độ chính xác đến từng mi li gam như tôi lại đi mạo hiểm sự nghiệp vì một lời nói dối sao?”
Lâm Dật nói bằng chất giọng trầm ấm, đều đều, không một gợn sóng. Anh ta thậm chí còn dùng ngón cái khẽ vuốt ve mu bàn tay tôi. Cảm giác nổi da gà chạy dọc sống lưng khiến tôi suýt nữa thì rút tay lại, nhưng sức lực của tên lưu manh giả danh tri thức này lớn một cách phi lý. Tôi bị kẹp chặt, chỉ có thể nặn ra một nụ cười gượng gạo, giả vờ làm một cô vợ sắp cưới ngoan hiền đang nép vào người chồng quyền lực.
Đường Minh thở hắt ra một hơi dài, gấp tập hồ sơ lại. Bằng chứng ngoại phạm quá vững chắc, cộng thêm việc chất độc dưới nệm của tôi không khớp với chất độc trong máu đứa trẻ, cảnh sát không có lý do gì để giữ tôi lại.
“Được rồi. Cô Triệu, cô có thể về. Nhưng vụ án Vương Tiểu Minh bị đầu độc vẫn đang điều tra. Kẻ nào đó đã cố tình dùng chìa khóa vạn năng và mặc áo giống cô để gài bẫy. Chúng tôi sẽ xin lệnh khám xét toàn bộ camera khu vực xung quanh chung cư. Trong thời gian này, yêu cầu cô không rời khỏi Thượng Hải.”
Tôi gật đầu lia lịa, cái đầu lắc lư như con lật đật. Chỉ cần thoát khỏi cái ghế lạnh ngắt này, bảo tôi ở yên trong nhà một tháng cày tiểu thuyết mạng tôi cũng cam lòng.
Mười lăm phút sau, tôi ngồi trên chiếc xe sang trọng màu đen của Lâm Dật, hít thở bầu không khí tự do. Cửa kính xe hạ xuống một nửa, gió đêm lùa vào mang theo hơi lạnh của đầu mùa thu. Tôi quay sang nhìn kẻ đang ung dung vần vô lăng, nghiến răng trêu tức.
“Vợ sắp cưới? Bác sĩ Lâm, anh diễn kịch giỏi như vậy, sao không bỏ nghề y đi tranh giải ảnh đế luôn cho rồi? Anh gài tôi vào thế bí, giờ cả cục cảnh sát đều nghĩ tôi và anh có quan hệ ám muội lúc nửa đêm!”
Lâm Dật không thèm quay sang nhìn tôi, ánh mắt vẫn tập trung vào con đường phía trước, khóe môi hơi cong lên.
“Thanh Thanh, em nên cảm ơn tôi mới phải. Nếu tôi không dùng thân phận người nhà để bảo lãnh, với cái tính lười biếng không chịu giải thích của em, đêm nay em đã phải ngủ trên cái phản xi măng của phòng tạm giam rồi. Hơn nữa…”
Anh ta đột ngột đạp phanh, xe dừng lại trước đèn đỏ. Lâm Dật quay sang, ghé sát mặt vào tôi. Mùi cồn y tế thoang thoảng xen lẫn hương bạc hà thanh mát xộc thẳng vào mũi.
“Chúng ta thực sự đã ở cùng nhau trong phòng khóa trái. Tôi nhiễm âm độc, em truyền dương khí cho tôi. Chuyện đó… đâu tính là nói dối, phải không?”
Mặt tôi nóng bừng lên. Tên cáo già khốn khiếp! Rõ ràng bề ngoài lúc đi xem mắt thì tai đỏ bưng bưng, rụt rè như thỏ non, thế mà bây giờ lột mặt nạ ra lại thành một tên lưu manh không biết ngượng. Tôi giơ nắm đấm lên định cho anh ta một đòn, thì điện thoại trong túi xách đột ngột đổ chuông.
Màn hình hiển thị dòng chữ:
“Sư phụ Lão Tần”.
Tôi nuốt nước bọt, vuốt ngực cho bình tĩnh rồi áp điện thoại lên tai. Chưa kịp nói câu nào, một giọng nói ồm ồm, vang rền như sấm đánh thẳng vào màng nhĩ.
“Nghịch đồ! Con đang ở cái xó xỉnh nào rồi? Sáng mai là Đại hội Phong thủy Hoa Đông khai mạc, thiệp mời đã gửi đến tận cửa đạo quán. Kẻ phản đồ Hàn Thiên Hải của phái Hắc Y năm nay phô trương thanh thế, dẫn theo cả đám đệ tử đến diễu võ dương oai. Con định trốn việc ở nhà chơi game đến bao giờ? Lập tức lăn về đây cho ta!”
Cuộc gọi bị ngắt cái rụp. Tôi nhìn trân trân vào màn hình đen ngòm, thở dài não nuột. Đại hội Phong thủy Hoa Đông, sự kiện tụ tập đông đủ nhất của những kẻ hành nghề huyền học, từ bậc thầy chân chính đến những tên lừa đảo múa mép kiếm cơm. Tôi vốn ghét cay ghét đắng những chốn đông người ồn ào như vậy, chỉ muốn nằm nhà gõ chữ kiếm nhuận bút. Nhưng Hàn Thiên Hải lại là một ngoại lệ. Hắn từng là sư đệ của Tần Lão Gia, sau đó phản bội, trộm đi nửa bộ bí tịch Huyền Không để lập ra phái Hắc Y, chuyên dùng tà thuật hại người cầu tài. Món nợ này, phái Huyền Không không thể không tính.
Lâm Dật liếc nhìn tôi, ngón tay gõ nhẹ nhịp nhàng lên vô lăng.
“Đại hội Phong thủy? Nghe có vẻ thú vị đấy. Trùng hợp là, ban tổ chức cũng gửi cho tôi một thư mời với tư cách cố vấn khoa học khách mời. Họ muốn có một chuyên gia y tế túc trực đề phòng các vị đại sư… lên đồng quá đà dẫn đến đột quỵ.”
Tôi trừng mắt nhìn anh ta. Cái tên này, sao chỗ nào cũng có mặt vậy?
Sáng hôm sau, tại sảnh chờ của khách sạn trung tâm Thượng Hải. Khung cảnh xa hoa lộng lẫy, đèn chùm pha lê rọi sáng những bóng người xúng xính trong các bộ đồ lụa là gấm vóc. Tôi ngáp dài một cái, mặc chiếc áo phông trắng đơn giản và quần bò bạc màu, đứng nép vào một góc bấm điện thoại chơi game di động. Sư phụ Tần Lão Gia mặc áo dài xám, chống gậy trúc, râu ria bạc phơ, đang đứng mắng mỏ cậu đồ đệ ngốc Chu Hạo vì tội mang thiếu nhang đèn.
“Ái chà chà, xem ai đây? Tần sư huynh! Đã lâu không gặp, trông huynh tiều tụy quá. Đạo quán Huyền Không dạo này ế ẩm đến mức không mua nổi một bộ đồ tử tế cho đệ tử mặc đi dự đại hội sao?”
Một giọng nói chua loét vang lên. Tôi ngẩng đầu. Hàn Thiên Hải bước tới, khoác trên người bộ áo lụa đen thêu họa tiết rồng phượng lòe loẹt, mười ngón tay đeo đầy nhẫn ngọc bích. Hắn cười giả lả, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt.
Đi ngay phía sau hắn là một cô gái trẻ, vóc dáng cao kều, mặc chiếc váy đỏ rực bó sát. Khuôn mặt cô ta trang điểm đậm, ánh mắt sắc như dao cạo rảo quanh một vòng rồi dừng lại trên người tôi. Mục Giai Ninh. Ả là đồng nghiệp cũ của Lâm Dật tại viện nghiên cứu độc chất, cũng là kẻ thầm thương trộm nhớ anh ta đến mức phát cuồng. Nhưng lạ thay, một nhà khoa học như ả lại chạy đi làm phụ tá cho một tên đại sư phong thủy tà đạo.
Mục Giai Ninh khoanh tay trước ngực, nhếch mép cười khẩy.
“Đàn anh Lâm nói muốn đến dự đại hội, tôi còn tưởng anh ấy hứng thú với huyền học. Hóa ra là vì một kẻ lừa đảo không có danh tiếng. Triệu Uyển Thanh, cô dùng bùa ngải gì để mê hoặc anh ấy vậy? Một kẻ chuyên viết tiểu thuyết mạng rẻ tiền như cô, bước vào chốn này không thấy ngượng sao?”
Tôi chớp mắt, ngón tay vẫn lướt thoăn thoắt trên màn hình điện thoại để tung chiêu cuối hạ gục trùm trong game.
“Cô Mục à, bùa ngải thì tôi không có, nhưng não thì tôi có một bộ hoàn chỉnh. Còn cô, học đến tiến sĩ độc chất học mà lại đi làm tay sai cho một tên lừa đảo bôi chu sa lên mặt, xem ra kiến thức hóa học của cô đã bị axit ăn mòn hết rồi chăng?”
Mục Giai Ninh tức đến đỏ mặt, bước lên định giơ tay chỉ thẳng vào mặt tôi. Đúng lúc đó, một bàn tay thon dài, rắn chắc vươn ra từ phía sau, nhẹ nhàng gạt tay ả xuống.
“Cô Mục, tôi nhớ viện nghiên cứu có quy định rõ ràng về việc nhân viên không được tham gia các hoạt động truyền bá mê tín dị đoan. Cô dùng danh nghĩa tiến sĩ y khoa để chống lưng cho phái Hắc Y, nếu chuyện này đến tai hội đồng y đức, e rằng chứng chỉ hành nghề của cô sẽ biến thành giấy lộn đấy.”
Lâm Dật xuất hiện, vẫn bộ vest đen cắt may thủ công hoàn hảo, phong thái nhã nhặn nhưng lời nói ra lại mang tính sát thương chí mạng. Anh bước đến đứng cạnh tôi, rất tự nhiên giơ tay cầm lấy ly nước trái cây tôi đang uống dở, nhấp một ngụm. Hành động mờ ám này khiến Mục Giai Ninh tức đến mức khóe môi giật giật. Ả nghiến răng, trừng mắt nhìn tôi rồi quay gót bỏ đi theo Hàn Thiên Hải vào hội trường chính.
Hội trường rộng lớn lúc này đã chật kín người. Những vị khách quý ngồi ở hàng ghế đầu đều là các doanh nhân giàu có, khao khát dùng phong thủy để thay đổi vận mệnh. Trên bục cao, Hàn Thiên Hải bắt đầu màn biểu diễn của mình. Hắn vung vẩy cây phất trần, miệng lẩm nhẩm những câu chú ngữ không ai hiểu.
Giữa sân khấu là một chiếc giường êm ái. Nằm trên đó là Tôn Vĩ, một vị chủ tịch tập đoàn bất động sản khét tiếng. Sắc mặt ông ta xám ngoét như tro tàn, hơi thở thoi thóp, xung quanh gắn đầy máy đo nhịp tim. Tiếng bíp bíp vang lên từng nhịp chậm chạp, rời rạc.
“Thưa quý vị!”
Hàn Thiên Hải dõng dạc tuyên bố.
“Tôn tổng bị ác linh quấn thân, dương khí cạn kiệt, bệnh viện Tây y đã trả về. Hôm nay, bần đạo sẽ dùng trận pháp Hồi Dương Cứu Nghịch của phái Hắc Y để đoạt lại sinh mạng cho ngài ấy từ tay tử thần!”
Hắn bắt đầu đốt những lá bùa màu đen, rắc tro vào một bát nước, rồi ngậm một ngụm phun thẳng lên không trung.
Màn sương nước rơi lất phất xuống người Tôn Vĩ. Một cảnh tượng kỳ lạ xảy ra. Máy đo nhịp tim đột ngột kêu dồn dập hơn, sắc mặt Tôn Vĩ dường như hồng hào trở lại. Vị chủ tịch già nua từ từ mở mắt, hít một hơi thật sâu rồi ngồi bật dậy, chắp tay bái lạy Hàn Thiên Hải.
“Đa tạ đại sư! Ngài đúng là thần tiên giáng thế! Khối u trong lồng ngực tôi… tôi cảm thấy nó đã biến mất rồi! Cơ thể tôi tràn trề sinh lực!”
Cả hội trường ồ lên kinh ngạc. Những tràng pháo tay vang lên rào rào.
Các doanh nhân thi nhau rút séc, tranh giành xin được Hàn Thiên Hải xem phong thủy. Tần Lão Gia đứng cạnh tôi, tức giận dậm mạnh cây gậy trúc xuống sàn.
