Ăn Phở Nghe Truyện Tâm Linh. Văn án:
Ta mang theo hòm thuốc gia truyền gả đến Đào Nguyên Trấn, nơi người ta bảo là thiên đường hạ giới, bốn mùa hoa nở, mùa màng bội thu, chưa từng biết đói nghèo là gì. Phu quân ôn nhu. Tổ mẫu từ ái. Láng giềng hiền hòa. Thiên hạ ai nấy đều nói ta có phúc. Nhưng đôi mắt Y Mục của ta lại nhìn thấy một sự thật hoàn toàn khác. Huyết mạch của người trong trấn đều ẩn chứa vân hoa kỳ dị, nửa sống nửa chết. Còn phu quân ta, từ thắt lưng trở xuống, khí huyết đã tắt lạnh y hệt như một cái xác không hồn. “Năm nay, Hoa Thần Nương, chính là nàng đấy, cháu dâu ạ.”
Ta không phải thánh nhân, cũng chẳng muốn làm anh hùng. Ta chỉ muốn sống. Nhưng khi cánh hoa đầu tiên nứt ra từ dưới da cổ tay, ta biết, hoặc là bỏ chạy, hoặc là chiến đấu, tuyệt đối không còn lựa chọn thứ ba.
Tiếng kèn xô na réo rắt vang lên dọc theo con đường núi gập ghềnh, nghe chói tai tựa như tiếng khóc than của quạ đen rỉa xác chết. Cỗ kiệu hoa tròng trành, lắc lư theo từng nhịp bước của phu kiệu. Ta ngồi thẳng lưng bên trong, sống lưng vã mồ hôi lạnh, ngón tay siết chặt lấy quai của chiếc hòm thuốc bằng gỗ lim đặt trên đùi.
Bên ngoài tấm rèm lụa đỏ là cảnh tượng hạn hán kéo dài ba năm của triều đại Đại Yến. Đất đai nứt nẻ thành từng mảng lớn hình vảy cá, cỏ cây chết khô bám đầy cát bụi, thi thoảng lại có vài bóng người gầy gò rách rưới nằm gục bên vệ đường, không biết là đang thoi thóp hay đã tắt thở từ lâu.
Nhưng, khi cỗ kiệu của ta rẽ qua một hẻm núi hẹp, luồng gió khô nóng bỗng nhiên biến mất, thay vào đó là một trận gió mang theo hương thơm ngòn ngọt của hoa đào.
Mùi hương nồng đậm đến mức có chút nghẹt thở.
Bích Nha, con nhóc tỳ nữ theo ta từ thuở nhỏ, đang đi bộ bên cạnh kiệu, không nhịn được bèn vén một góc rèm lên, giọng điệu tràn ngập vẻ kinh ngạc:
“Tiểu thư, người mau nhìn xem! Nơi này đẹp quá! Thật sự giống hệt như chốn bồng lai tiên cảnh vậy!”
Ta hơi nghiêng đầu, đưa mắt nhìn qua khe hở. Khung cảnh hiện ra trước mắt quả thực đối lập hoàn toàn so với địa ngục trần gian bên ngoài. Đào Nguyên Trấn nằm lọt thỏm giữa một thung lũng rộng lớn. Dù lúc này đang là giữa tháng chạp, tiết trời lạnh buốt thấu xương, nhưng khắp thung lũng lại rực rỡ sắc hồng của hoa đào. Những cành đào trĩu nặng hoa vươn ra từ các vách đá, che rợp cả lối đi. Phía xa xa, ruộng lúa xanh mướt trải dài tít tắp, nước suối róc rách chảy quanh những nếp nhà ngói xám khang trang.
Dòng người qua lại tấp nập. Nam thanh nữ tú, người già trẻ nhỏ, tất cả đều mặc áo xống lành lặn, gương mặt hồng hào tươi tắn. Bọn họ đứng xếp hàng hai bên đường, mỉm cười vẫy tay chào đón cỗ kiệu hoa của nhà họ Bạch. Cảnh tượng thanh bình, no ấm đến mức khiến người ta sinh ảo giác.
Nhưng ta không cười.
Từ thuở lên bảy, ta đã theo cha học y, luyện thành một đôi mắt đặc biệt gọi là Y Mục. Chỉ cần tập trung tinh thần, ta có thể nhìn thấu sự vận hành của khí huyết bên dưới lớp da thịt con người, phân biệt rạch ròi đâu là sinh khí ấm áp, đâu là tử khí lạnh lẽo.
Ta khép hờ đôi bờ mi, dồn khí xuống đan điền, rồi mở bừng mắt ra. Cảnh tượng trước mắt lập tức thay đổi.
Đám đông đang mỉm cười hoan hỉ kia, dưới góc nhìn Y Mục của ta, bỗng chốc trở nên quỷ dị vô cùng. Khí huyết của bọn họ vẫn lưu thông, tim vẫn đập, nhưng ẩn sâu bên trong các đường kinh mạch chính, lại có những sợi vân mảnh li ti màu đỏ thẫm, đan chéo vào nhau tựa như màng nhện. Những sợi vân ấy bám chặt lấy thành mạch máu, vươn dài từ lồng ngực lan ra tứ chi, giống hệt như rễ của một loài cây ký sinh đang âm thầm hút lấy chất dinh dưỡng.
Nụ cười trên môi bọn họ đồng đều đến mức hoàn hảo, khóe miệng nhếch lên cùng một góc độ, ánh mắt trong veo nhưng đờ đẫn. Cảm giác giống như ta đang đi giữa một xưởng làm búp bê bằng giấy, nơi mỗi hình nhân đều được vẽ lên một khuôn mặt hoan hỉ như nhau.
Ta buông rèm xuống, che khuất tầm nhìn, khẽ tặc lưỡi.
“Bích Nha, ngậm miệng lại, đừng tỏ ra ngạc nhiên quá mức. Nhớ kỹ lời ta dặn lúc rời khỏi nhà, ít nghe, ít nói, thấy gì lạ cũng không được kêu la.”
“Dạ vâng, thưa phu nhân.”
Con bé Bích Nha rụt cổ lại, vội vàng đổi xưng hô. Nó tuy ngốc nghếch bộc trực, nhưng được cái trung thành tuyệt đối và rất nghe lời ta.
Nhà họ Hà của ta từng là danh y thế gia, nhưng từ khi cha ta qua đời, gia đạo sa sút, thúc bá hùa nhau chiếm đoạt gia sản. Ta mang theo hòm thuốc cùng chút của hồi môn ít ỏi, gả đến cái nơi khỉ ho cò gáy nhưng giàu có nứt vách này, vốn dĩ chỉ mong tìm một chỗ dựa để sống qua ngày. Lúc bà mai đưa thiếp canh đến, đối phương là Bạch Vĩnh Niên, Huyện lệnh của Đào Nguyên Trấn. Bọn họ đưa ra sính lễ vô cùng hậu hĩnh, chỉ kèm theo một yêu cầu duy nhất: cô dâu bắt buộc phải là người có khí huyết vượng, phúc tướng đoan chính.
Lúc đó ta chỉ nghĩ, nhà giàu kén dâu chú trọng phong thủy cũng là chuyện bình thường. Nhưng hiện tại, nhìn những “rễ cây” chằng chịt trong mạch máu của dân trấn, ta bắt đầu mơ hồ nhận ra, cái gọi là “khí huyết vượng” kia, e rằng mang một ý nghĩa cay nghiệt hơn rất nhiều.
Cỗ kiệu dừng lại trước cổng lớn của phủ họ Bạch.
Tiếng pháo nổ vang trời. Mùi thuốc súng xen lẫn mùi hoa đào tạo ra một thứ hương vị lợm giọng. Bích Nha đỡ tay ta bước xuống kiệu. Một dải lụa đỏ được đưa vào tay ta, đầu bên kia là phu quân tương lai của ta, Bạch Vĩnh Niên.
Xuyên qua tấm khăn voan trùm đầu mỏng tang, ta lén đánh giá nam nhân đang đứng trước mặt. Bạch Vĩnh Niên trạc hai mươi bốn tuổi, khoác hỉ phục đỏ thẫm, vóc dáng cao ráo, gương mặt tuấn tú toát lên vẻ thư sinh nho nhã. Ánh mắt hắn nhìn ta vô cùng dịu dàng, khóe môi điểm một nụ cười ôn hòa. Hắn cất giọng, âm sắc trầm ấm tựa như ngọc va vào nhau:
“Nương tử, đường xa vất vả cho nàng rồi. Cẩn thận bậc cửa.”
Ta khẽ gật đầu, bước theo sự dẫn dắt của hắn. Bàn tay hắn cầm dải lụa rất vững, bước đi khoan thai. Bề ngoài, đây quả thực là một vị lang quân hoàn hảo mà biết bao nữ tử mơ ước. Thế nhưng, khi đi ngang qua chậu than hồng trước cửa chính, ta cố tình trượt chân một cái, nghiêng người nương tựa vào cánh tay hắn.
Khoảnh khắc chạm vào người Bạch Vĩnh Niên, một luồng khí lạnh buốt chạy dọc theo sống lưng ta. Ta mượn cớ chỉnh lại góc áo, nhanh chóng khởi động Y Mục nhìn lướt qua cơ thể hắn.
Chỉ một cái liếc mắt, trái tim ta như bị ai bóp nghẹt.
Nửa thân trên của Bạch Vĩnh Niên khí huyết lưu thông ấm nóng, rực rỡ sinh khí. Nhưng từ thắt lưng trở xuống, toàn bộ kinh mạch tối đen như mực, máu huyết đình trệ, lạnh ngắt y hệt như thi thể đã chết nhiều ngày. Đáng sợ hơn cả, ngay tại vị trí trái tim hắn, ẩn dưới lớp da ngực, có một nụ hoa màu đen kịt đang cắm rễ thật sâu vào tâm thất. Từng nhịp đập của quả tim đều đặn bơm máu đi nuôi dưỡng cái nụ hoa quái thai kia, còn những cái rễ đen ngòm thì đâm xuyên qua mạch máu, cắm thẳng xuống nửa thân dưới đã chết của hắn, đóng vai trò như một bộ khung xương giả để giữ cho hắn có thể đứng thẳng và bước đi.
Hắn không phải là người tàn tật. Hắn là một cái xác đang bị thứ thực vật ma quỷ nào đó ký sinh.
Ta cắn chặt môi đến rơm rớm máu để ngăn tiếng kinh hãi tuột khỏi cuống họng. Ta nhanh chóng thu hồi Y Mục, cụp mắt xuống, khôi phục dáng vẻ e ấp của một tân nương tử.
“Đa tạ phu quân đỡ lấy thiếp.”
Hắn dịu dàng vỗ nhẹ lên mu bàn tay ta, không hề nhận ra sóng to gió lớn đang cuộn trào trong lòng ta.
Bước vào chính sảnh, bầu không khí náo nhiệt bỗng nhiên chùng xuống. Ngồi trên chiếc ghế thái sư ở vị trí cao nhất là Bạch Lão Thái Quân, trưởng tộc nhà họ Bạch, cũng là người có quyền uy tối thượng tại Đào Nguyên Trấn. Bà lão trạc sáu mươi lăm tuổi, tóc bạc phơ búi gọn gàng, mặc áo gấm thêu hình chim hạc, trên trán điểm một nốt chu sa đỏ chót. Gương mặt bà ta mang nét hiền từ, nhưng đôi mắt lại sắc lẹm như dao cạo, quét qua người ta một lượt từ đầu đến chân.
Sau khi hoàn tất nghi thức bái thiên địa, Bích Nha dâng trà lên. Ta quỳ gối, nâng chén trà bằng hai tay đưa cho Lão Thái Quân.
“Mời tổ mẫu dùng trà.”
Bà lão không nhận chén trà ngay. Thay vào đó, bàn tay xương xẩu của bà ta vươn ra, tóm chặt lấy cổ tay ta. Lực đạo mạnh đến mức móng tay bà ta hằn sâu vào da thịt ta. Bàn tay ấy khô khốc, lạnh lẽo, mang theo mùi nấm mốc mục nát.
“Tốt, tốt lắm. Khí huyết dồi dào, da thịt ấm áp. Quả nhiên là một cô nương có phúc tướng.”
Bà ta lầm bầm, khóe miệng kéo lên một nụ cười. Nụ cười của bà lão ấm áp tựa như gió bấc thổi qua nghĩa địa giữa tháng chạp. Bà ta vuốt ve mu bàn tay ta, giọng nói khàn khàn mang theo ý vị thâm trường:
“Cháu dâu à, gả vào nhà họ Bạch chúng ta, chính là phúc phận tu ba đời của con. Đào Nguyên Trấn này được Hoa Thần che chở, không bệnh tật, không đói kém. Chỉ cần con ngoan ngoãn an phận, làm tròn bổn phận của mình, vinh hoa phú quý sau này hưởng không hết. Nhớ kỹ, đừng chạy lung tung, cũng đừng tò mò những chuyện không nên biết.”
Ta cúi gầm mặt, giả vờ ngoan ngoãn đáp lời:
“Cháu dâu xin ghi nhớ lời dạy của tổ mẫu.”
Nhưng trong lòng ta lại cười lạnh. Bà ta nắm tay ta chặt như vậy, ánh mắt đề phòng như vậy, căn bản không giống như đang chào đón cháu dâu, mà giống như một gã đồ tể đang kiểm tra xem con lợn trên thớt đã đủ tiêu chuẩn để chọc tiết hay chưa. Bổn phận của ta là gì? Sinh con đẻ cái cho một kẻ nửa người nửa quỷ sao? Hay là còn một mục đích kinh tởm nào khác?
Đêm tân hôn.
Trong phòng dán đầy chữ Hỷ màu đỏ chói mắt. Long phượng nến cháy rực, sáp nến chảy ròng ròng như những giọt máu vón cục. Ta ngồi ngay ngắn trên giường bạt bộ, tay áo giấu sẵn ba cây ngân châm tẩm thuốc mê. Nếu Bạch Vĩnh Niên dám chạm vào ta, ta không ngại phế luôn nửa thân trên còn sống của hắn.
Cánh cửa khẽ mở.
Bạch Vĩnh Niên bưng hai chén rượu giao bôi bước vào. Hắn dùng thanh ngọc như ý xé bỏ khăn trùm đầu của ta. Dưới ánh nến, dung mạo hắn quả thực rất mị hoặc. Hắn nhìn ta, đôi mắt trong vắt phản chiếu hình ảnh ngọn nến, khẽ mỉm cười:
“Nguyệt Nhi, nàng thật đẹp.”
Ta mỉm cười đoan trang, nhận lấy chén rượu. Ta đưa chén rượu lên mũi ngửi qua một lượt, xác nhận không có độc dược hay xuân dược, mới nhấp một ngụm nhỏ.
Uống rượu xong, Bạch Vĩnh Niên cởi bỏ áo khoác ngoài, chỉ còn mặc lớp áo lụa mỏng. Ta nín thở, ngón tay luồn vào ống tay áo, sẵn sàng rút châm. Thế nhưng, hắn không hề tiến lại gần ta. Hắn lấy thêm một chiếc chăn bông từ trong tủ, trải xuống chiếc trường kỷ bằng gỗ lim đặt sát cửa sổ, rồi nhẹ nhàng nói:
“Nàng đi đường xa chắc đã mệt mỏi, cứ nghỉ ngơi trên giường lớn đi. Đêm nay lạnh, ta ngủ ở trường kỷ là được. Ta biết cuộc hôn nhân này là do trưởng bối sắp đặt, nàng chưa quen biết ta, ta sẽ không miễn cưỡng nàng. Đợi khi nào nàng thực sự tiếp nhận ta, chúng ta lại tính tiếp.”
Nói xong, hắn thổi tắt một cây nến, nằm xuống trường kỷ, quay lưng về phía ta, kéo chăn đắp kín người. Chỉ một lát sau, tiếng hít thở của hắn đã trở nên đều đặn.
Ta ngồi cứng đờ trên giường, ngân châm trong tay áo suýt nữa đâm rách lòng bàn tay. Ta vốn tưởng mình sẽ phải đối phó với một tên dâm tặc hoặc một con quái vật thèm khát nhục dục. Nhưng sự dịu dàng và tử tế của hắn lại vượt ngoài dự liệu của ta.
Ta cẩn thận bước xuống giường, bước chân rón rén không phát ra tiếng động. Ta tiến lại gần trường kỷ, cúi xuống nhìn gương mặt đang chìm vào giấc ngủ của Bạch Vĩnh Niên. Hắn ngủ rất say, hàng lông mày giãn ra, thoạt nhìn vô hại đến mức khiến người ta sinh lòng thương cảm.
Nhưng ta không phải là loại nữ nhân dễ dàng bị vẻ bề ngoài đánh lừa. Ta vận khí, đôi mắt Y Mục một lần nữa mở ra.
Dưới lớp áo lụa mỏng, nụ hoa màu đen kịt trên ngực hắn vẫn đang nhịp đập, hút lấy dương khí từ quả tim. Những cái rễ đen ngòm cắm ngập vào tủy sống, thay thế hệ thống kinh mạch đã thối rữa ở nửa thân dưới. Ta nhận ra một điều kinh khủng hơn: nụ hoa kia không chỉ ký sinh, mà nó còn đang tiêm một thứ dịch nhầy màu xanh lục vào máu của hắn, giữ cho thân xác hắn không bị thối rữa, đồng thời khống chế tâm trí hắn.
Hắn là Huyện lệnh của Đào Nguyên Trấn, nhưng thực chất chỉ là một con rối bị giật dây. Kẻ đứng sau giật dây, không chỉ khống chế hắn, mà còn khống chế toàn bộ người dân trong cái thung lũng này.
Ta lùi lại hai bước, ngồi phịch xuống mép giường, đưa tay xoa nhẹ thái dương. Phải bình tĩnh. Ta tuyệt đối không thể hoảng loạn. Ta gả vào đây chưa đầy một ngày, mọi thứ đều mờ mịt. Bỏ trốn ngay lúc này là hành động ngu xuẩn nhất. Ta phải tìm hiểu xem thứ hoa quỷ dị kia là gì, và tại sao nhà họ Bạch lại tốn bao công sức để rước ta về đây.
Ba ngày trôi qua một cách êm đềm đến mức rợn người.
Ta sắm vai một người vợ hiền dâu thảo, mỗi buổi sáng đều đặn đến thỉnh an Bạch Lão Thái Quân, ban ngày thì lo liệu việc bếp núc sổ sách trong phủ, buổi tối lại cùng Bạch Vĩnh Niên đàm đạo thi ca. Bạch Vĩnh Niên đối xử với ta vô cùng tốt, mua sắm lụa là gấm vóc, trâm cài trân châu, hận không thể đem mọi thứ đồ tốt nhất trên đời dâng lên trước mặt ta. Hắn chưa từng bước qua giới hạn, mỗi tối vẫn ngoan ngoãn ngủ trên trường kỷ.
Nếu là một nữ tử bình thường, có lẽ đã sớm chìm đắm trong sự sủng ái giả tạo này mà quên mất bản thân đang đứng bên bờ vực thẳm.
Trong ba ngày đó, ta không hề rảnh rỗi. Ta giao cho Bích Nha một nhiệm vụ bí mật: viện cớ đi mua son phấn để thăm dò bản đồ địa hình của Đào Nguyên Trấn.
Đến chiều ngày thứ ba, Bích Nha lén lút lẻn vào phòng ta, sắc mặt trắng bệch, trán đổ đầy mồ hôi hột. Nó đóng chặt cửa, chốt trong, rồi chạy đến nắm chặt lấy tay ta, giọng run run:
“Tiểu thư… phu nhân… không ổn rồi. Nơi này có quỷ! Thật sự có quỷ!”
Ta rót một chén trà nóng nhét vào tay nó, trầm giọng quát khẽ:
“Bình tĩnh lại. Uống ngụm trà rồi nói rõ ràng xem nào. Tìm thấy đường ra không?”
Bích Nha nuốt ực chén trà, lắp bắp kể lại:
“Nô tỳ đi dọc theo con đường lớn hướng ra cổng trấn, rõ ràng là đi thẳng tắp không hề rẽ ngang rẽ dọc. Nhưng kỳ lạ thay, cứ đi được khoảng hai dặm, phong cảnh hai bên đường lại bắt đầu mờ ảo sương mù. Nô tỳ cắm đầu đi tiếp, lúc sương tan thì… thì lại thấy mình đang đứng ngay giữa khu chợ trung tâm của Đào Nguyên Trấn! Nô tỳ thử lại ba lần, lần nào cũng đi theo các hướng khác nhau, nhưng kết cục đều quay trở lại chỗ cũ. Tất cả các lối ra vào thung lũng đều bị những rễ cây bách thụ khổng lồ chặn kín, giống như một bức tường thành sống vậy. Chúng ta bị nhốt rồi, tiểu thư ơi!”
Ta híp mắt, ngón tay gõ nhịp nhàng lên mặt bàn gỗ. Thung lũng này là một mê cung tự nhiên đã bị thiết lập trận pháp, hoặc bị một thế lực siêu nhiên nào đó bẻ cong không gian. Vào được, nhưng ra không được.
“Đừng hoảng.”
Ta vỗ vai Bích Nha, giọng điệu lạnh nhạt nhưng vô cùng kiên định.
“Vào được thì ắt sẽ có cách ra được. Trận pháp nào cũng có mắt trận, yêu ma nào cũng có điểm yếu. Chỉ là ta chưa tìm đúng cách mà thôi.”
Ngay lúc đó, bên ngoài viện bỗng vang lên tiếng loảng xoảng của đồ sành sứ bị vỡ, kèm theo đó là một tiếng thét chói tai.
Ta và Bích Nha vội vàng mở cửa chạy ra ngoài.
Ở giữa khoảng sân lát gạch xanh, Xuân Hạnh, một tỳ nữ phụ trách việc quét dọn trong phủ, đang nằm vật dưới đất, toàn thân co giật kịch liệt. Chiếc chổi tre văng ra xa, mảnh vỡ của bình trà văng vãi khắp nơi.
Ta lao đến, quỳ một chân xuống bên cạnh Xuân Hạnh, đưa tay bắt lấy mạch môn của nàng ta.
Chỉ vừa chạm vào, sắc mặt ta lập tức đại biến. Mạch tượng của Xuân Hạnh hỗn loạn đến cực điểm, máu huyết cuộn trào như dòng thác lũ, nhưng không phải chảy theo quy luật tự nhiên, mà giống như đang bị một con quái vật nào đó từ bên trong cơ thể điên cuồng cắn xé, hút trọn sinh khí. Nhiệt độ cơ thể nàng ta giảm mạnh, da dẻ tái nhợt đi trong tích tắc.
“Xuân Hạnh! Cô sao vậy? Tỉnh lại đi!”
Bích Nha lay mạnh vai nàng ta, bật khóc nức nở.
Ta nghiến răng, lôi hộp ngân châm ra định phong bế huyệt đạo bảo vệ tâm mạch. Nhưng đã quá muộn.
Trước đôi mắt mở to kinh hoàng của ta và Bích Nha, vùng da trên cổ tay phải của Xuân Hạnh bỗng nhiên sưng phồng lên. Một tiếng bục vang lên khẽ khàng nhưng sắc lẹm, da thịt rách toạc ra. Từ trong vết thương máu thịt be bét ấy, không phải là xương trắng hay ruột gan, mà là một nụ hoa đào bé xíu mọc nhô lên.
Nụ hoa dính đầy máu tươi, nhanh chóng xòe cánh nở rộ rực rỡ. Ngay sau đó, hàng loạt những sợi dây leo màu xanh lục nhạt mang theo gai nhọn, xé rách tĩnh mạch, bò ngoằn ngoèo dưới lớp da mỏng, vươn dài dọc theo cánh tay, quấn lên bả vai, rồi siết chặt lấy cổ Xuân Hạnh.
Xuân Hạnh ngừng co giật. Đôi mắt nàng ta trợn ngược trắng dã, miệng há hốc, nhưng kỳ lạ thay, khóe môi lại từ từ kéo lên thành một nụ cười viên mãn và hoan hỉ, y hệt như nụ cười của những bức tượng đất sét trong miếu hoang. Máu từ các vết rách trên cơ thể nàng ta chảy ra không còn màu đỏ tươi, mà biến thành một loại dịch nhầy đặc quánh màu hồng nhạt, bốc mùi hương hoa đào ngai ngái.
Từ lúc phát bệnh đến lúc tắt thở, chỉ diễn ra trong vòng mười hơi thở. Toàn thân Xuân Hạnh giờ đây bị bao bọc bởi những cành hoa đào mọc xuyên qua da thịt, biến nàng ta thành một chậu cây cảnh hình người gớm ghiếc.
Ta rút vội bàn tay đang bắt mạch lại, cả người cứng đờ, dạ dày cuộn lên từng đợt buồn nôn dữ dội. Bích Nha sợ hãi đến mức cấm khẩu, lùi lại phía sau ngã ngồi bệt xuống đất.
Lúc này, quản gia và đám gia đinh mới thong thả bước tới. Bọn họ nhìn cái xác đầy hoa của Xuân Hạnh, trên mặt không hề có lấy một tia sợ hãi hay xót thương, ngược lại, ánh mắt bọn họ tràn ngập vẻ thành kính và hâm mộ.
Bạch Lão Thái Quân chống gậy đầu rồng, chậm rãi bước từ hành lang ra. Bà lão nhìn cái xác, chắp tay niệm một câu chú ngữ không rõ nghĩa, rồi bình thản tuyên bố:
“Xuân Hạnh phúc mỏng, nhưng lại có căn cơ, nay đã được Hoa Thần triệu đi hầu hạ rồi. Người đâu, mang thi thể cô ta ra sau núi, chôn cất tử tế. Nhớ kỹ, không được làm hỏng những bông hoa trên người cô ta.”
Hai tên gia đinh mặt không biến sắc, tiến lên bê cái xác đi như khiêng một khúc gỗ.
Lão Thái Quân quay sang nhìn ta, ánh mắt sắc bén lướt qua đôi bàn tay đang nắm chặt giấu trong tay áo của ta. Bà ta mỉm cười hiền từ:
“Cháu dâu, làm con sợ hãi rồi. Đừng lo, đây là ân điển của Hoa Thần ban cho Đào Nguyên Trấn chúng ta. Những người được Hoa Thần chọn sẽ không phải chịu cảnh sinh lão bệnh tử, mà được hóa thân thành hoa, sống mãi cùng tuế nguyệt.”
Ta hít một hơi thật sâu, ép buộc cơ mặt giãn ra, nở một nụ cười gượng gạo nhưng hoàn hảo nhất có thể. Ta cúi đầu, giọng nói bình tĩnh lạ thường:
“Tổ mẫu nói chí phải. Cháu dâu chỉ là lần đầu nhìn thấy thần tích, nên có chút kinh ngạc mà thôi. Được Hoa Thần che chở, quả thực là phúc đức của nhà họ Bạch chúng ta.”
Bà lão gật gù hài lòng, quay lưng bước đi.
Khi bóng bà ta khuất hẳn sau khúc quanh hành lang, ta mới buông lỏng cơ thể, mồ hôi lạnh rịn ra ướt đẫm cả mảng lưng áo. Ta tiến lại gần Bích Nha, kéo con bé đứng dậy, móng tay ta bấu chặt vào cánh tay nó đến mức bầm tím, thì thầm qua kẽ răng:
“Nghe cho kỹ đây. Từ giờ phút này, dù có thấy trời sập xuống, cũng phải cười. Tuyệt đối không được để lộ vẻ hoảng sợ. Chúng ta đang kẹt trong một cái hang quỷ, và tất cả mọi người ở đây đều là đồng lõa, trừ chúng ta.”
Ban ngày, ta tiếp tục đóng vai cháu dâu ngoan hiền. Nhưng khi màn đêm buông xuống, bóng tối bao trùm lấy phủ họ Bạch, ta quyết định hành động.
Đợi Bạch Vĩnh Niên say giấc trên trường kỷ, ta mặc một bộ đồ đen mỏng, giấu dao găm và ngân châm vào ủng, khẽ khàng đẩy cửa sổ nhảy ra ngoài. Phủ họ Bạch rộng lớn vô cùng, hành lang đan xen chằng chịt, đình đài lầu các mọc lên san sát. Ta lẩn khuất dưới những tán cây bách, tránh né các tốp gia đinh tuần đêm, lần theo phương hướng mà ta đã ngầm ghi nhớ vào ban ngày.
Nơi ta muốn đến, là một khu vực cấm địa nằm ở góc khuất nhất phía Tây Nam của phủ đệ đằng sau rặng trúc um tùm. Ban ngày, khu vực này bị khóa kín bằng ổ khóa đồng lớn, có hai tên hộ vệ lực lưỡng canh gác. Nhưng đêm nay, có lẽ vì sự kiện Xuân Hạnh “thăng thiên”, bọn hộ vệ đã lơ là, chỉ còn một tên đang tựa cột ngủ gật.
Ta nhặt một viên đá nhỏ, búng mạnh vào bụi trúc phía xa.
Tên hộ vệ giật mình tỉnh giấc, cầm thanh đao đi về phía tiếng động kiểm tra. Lợi dụng khoảnh khắc ấy, ta lao vút qua khoảng sân vắng, tiếp cận cánh cửa gỗ đóng im ỉm. Ổ khóa đồng to bằng nắm tay chắn ngang. Ta rút cây trâm cài tóc bằng bạc, bẻ cong phần đầu, khéo léo chọc vào ổ khóa. Đoạch một tiếng, chốt khóa bung ra.
