Đó không phải là ma. Đó là một người đàn ông trung niên, mặc đồ cư sĩ màu xám, ngồi kiết già trên một tấm phản gỗ. Khuôn mặt ông ta hướng ra ngoài sân, hai mắt nhắm nghiền. Khóe miệng cũng nhếch lên một nụ cười từ bi y hệt ni cô Tịnh Tâm. Và toàn bộ phần da lộ ra ngoài của ông ta… cũng mang một màu vàng hổ phách, bóng loáng như được phủ sáp.
Ánh sáng từ đèn pin của tôi phản xạ trên lớp sáp đó, tạo ra ảo giác “phát sáng” mà Tiểu Ngư vừa nhìn thấy.
Tôi bước nhanh tới, đưa tay bắt mạch ở cổ nạn nhân. Lạnh toát. Không có xung động. Cơ thể đã bước vào giai đoạn co cứng hoàn toàn.
“
Một nạn nhân nữa.”
Tôi nghiến răng, rút găng tay từ trong túi ra đeo vào. “
Nam giới, độ tuổi khoảng năm mươi. Thể trạng hơi béo. Thời gian tử vong… chết tiệt, độ cứng của cơ bắp cho thấy ông ta đã chết ít nhất hai ngày rồi. Nghĩa là ông ta chết trước hoặc cùng lúc với Tịnh Tâm. Bọn chúng đã giấu cái xác này ở đâu đó, và vừa mới mang ra đây đặt để tạo thêm hiệu ứng phép màu.”
“
Sư huynh… anh nhìn kìa…”
Tiểu Ngư rụt rè chỉ tay vào mặt thi thể, giọng nghẹn lại.
Tôi lia đèn pin soi cận cảnh khuôn mặt ánh vàng của người đàn ông. Dưới lớp ánh sáng trắng, một chi tiết đập thẳng vào mắt tôi, phá vỡ hoàn toàn bức tranh thánh thiện mà kẻ giết người đã dày công sắp đặt.
Trên gò má bên phải của thi thể, kéo dài từ khóe mắt xuống tận cằm, là một vệt nước mắt đã khô cong, đóng vảy kết tinh lại trên bề mặt da hóa sáp.
Khung cảnh xung quanh im lìm như nấm mồ. Mùi trầm hương lẩn khuất trong làn sương mù như những ngón tay vô hình quấn lấy cổ chúng tôi.
Tôi nhìn chằm chằm vào vệt nước mắt ấy, sống lưng bất giác truyền đến một luồng ớn lạnh.
Một người đã giác ngộ, một vị bồ tát tọa hóa trong thiền định để đi về cõi cực lạc, sẽ không bao giờ khóc.
Người đàn ông này đã chết trong sự tuyệt vọng và đau đớn tột cùng. Ông ta đã khóc khi bị hóa chất lạnh buốt bơm vào huyết quản, khóc khi nhận ra cơ thể mình đang dần biến thành một bức tượng gỗ, khóc khi nghe thấy tiếng tụng kinh lầm rầm của kẻ đang lột đoạt mạng sống của mình. Và giọt nước mắt cuối cùng ấy đã bị đông cứng lại, trở thành bằng chứng duy nhất vạch trần sự dối trá tàn bạo của thứ gọi là “điềm lành thiên niên kỷ”.
“
Tiểu Ngư.”
Tôi cất giọng, âm sắc lạnh lẽo vang lên giữa màn đêm. “
Gọi điện cho Hạ Tuấn Lâm. Báo anh ta mang toàn bộ lực lượng cảnh sát vũ trang lên đây ngay lập tức. Phá lệnh cấp trên cũng được. Ngôi chùa này không phải là nơi tu hành.”
Tôi đứng thẳng dậy, quay đầu nhìn về phía chánh điện mờ ảo trong sương. Nơi đó, pho tượng nhục thân của Đại sư Giác Không đã ngồi suốt ba mươi năm, nhận hàng triệu cái dập đầu của thế nhân.
“
Đây là một xưởng chế tác. Và chúng ta đang đứng giữa một dây chuyền sản xuất thánh nhân.”
Trong bóng tối, tôi dường như cảm nhận được, có một đôi mắt đang mỉm cười nhìn chúng tôi từ tháp chuông. Mùi trầm hương đột nhiên trở nên sắc nhọn như một lưỡi dao. Cú gài bẫy thứ nhất đã sập xuống. Và con mồi, không ai khác, chính là chúng tôi.
Tôi rọi đèn pin một vòng quanh sân gạch rêu phong. Không có ai. Kẻ đứng trên tháp chuông khi nãy đã rút lui, di chuyển êm ái như một bóng ma tan vào sương mù. Nhưng khứu giác của tôi không bao giờ nói dối. Trong không khí lạnh buốt, ngoài mùi ngai ngái của đất ẩm và mùi tanh của xác chết đang bắt đầu phản ứng hóa học, có một dải hương trầm rất mỏng vừa lướt qua. Đó không phải là loại hương đốt thông thường bán ngoài cổng chùa. Nó là hỗn hợp tinh dầu đậm đặc, pha trộn với một thứ dung môi bay hơi cực nhanh. Kẻ đó vừa đứng ở khoảng cách chưa tới hai mươi mét, quan sát chúng tôi phát hiện ra “tác phẩm” thứ hai của hắn.
“
Sư huynh…”
Tiểu Ngư níu lấy vạt áo lót chống đạn của tôi, giọng run rẩy vang lên giữa màn đêm. “
Chúng ta có nên lùi lại không? Nhỡ đâu hung thủ vẫn còn nấp quanh đây, hắn có thể mang vũ khí.”
Tôi hạ đèn pin, tắt nguồn để tránh làm mục tiêu sáng rực giữa trời tối. “
Nếu hắn muốn giết chúng ta bằng bạo lực vật lý, hắn đã đập vỡ sọ em lúc em đi lấy nước nóng rồi. Thủ phạm của những vụ án kiểu này mắc một chứng rối loạn nhân cách ái kỷ rất đặc thù. Hắn không thích máu me thô thiển. Hắn coi việc giết người là một nghi thức tôn giáo, một môn nghệ thuật cần sự hoàn mỹ. Đâm chém băm vằm sẽ làm hỏng mất lớp da hoàn hảo mà hắn cất công bảo quản.”
Tôi lấy điện thoại từ trong túi áo khoác, bấm số của Hạ Tuấn Lâm. Đầu dây bên kia đổ chuông đúng hai tiếng thì có người nhấc máy. Tiếng ồn ào của bộ đàm và tiếng còi xe cảnh sát lọt vào ống nghe, chứng tỏ anh ta chưa hề chợp mắt.
“
Lão Hạ, bứt dây động rừng rồi.”
Tôi nói nhanh, âm sắc phẳng lặng không gợn chút cảm xúc. “
Nạn nhân thứ hai. Nam giới. Bị biến thành tượng sáp y hệt ni cô Tịnh Tâm, vừa được mang ra đặt chễm chệ trước cửa thiền phòng số bảy. Gọi chi đội vũ trang lên đây ngay. Mang theo kìm cộng lực, búa tạ và lệnh khám xét khẩn cấp. Phá cửa nếu cần thiết. Bọn chúng bắt đầu dọn dẹp hiện trường rồi.”
“
Mẹ kiếp!”
Giọng Hạ Tuấn Lâm gầm lên qua loa điện thoại. “
Tôi vừa xin được lệnh khám xét từ viện kiểm sát, đang tập hợp anh em dưới chân núi. Ba mươi phút nữa sẽ có mặt. Cậu và Tiểu Ngư khóa chặt cửa xe xét nghiệm lại, tuyệt đối không được đi lung tung. Kẻ nào lảng vảng đến gần, cho phép cậu dùng súng điện cảnh cáo.”
Tôi cúp máy, quay sang nhìn nạn nhân trung niên đang ngồi kiết già trên phản gỗ. Vệt nước mắt kết tinh trên gò má ông ta dường như đang chế giễu sự bất lực của pháp luật trước thứ tín ngưỡng cuồng loạn này.
“
Mang găng tay vào, Tiểu Ngư. Lấy túi đựng vật chứng ra đây.”
Tôi ra lệnh, đồng thời rút một chiếc kẹp nhíp y tế từ hộp đồ nghề mini dắt bên hông. “
Chúng ta không có thời gian chờ Lão Hạ lên tới nơi để chụp ảnh đâu. Sương mù trên đỉnh núi chứa độ ẩm rất cao, nó sẽ làm tan lớp vảy nước mắt này trong vòng mười lăm phút nữa. Khóc là phản xạ sinh lý cuối cùng của ông ta khi hệ thần kinh trung ương bị hóa chất tấn công. Giọt nước mắt này chứa nồng độ natri và các chất dẫn truyền thần kinh tiết ra trong hoảng loạn. Nó là bằng chứng đanh thép nhất để vả vào mặt đám người đang tung hô phép màu.”
Tiểu Ngư lóng ngóng đeo găng tay cao su, bật đèn flash điện thoại soi cho tôi làm việc. Tôi cẩn thận dùng nhíp gắp lớp vảy tinh thể mỏng manh trên mặt thi thể, thả vào ống nghiệm thủy tinh rồi đậy nắp kín. Ngay khoảnh khắc nắp ống nghiệm đóng lại, tôi nghe thấy tiếng bước chân.
Tiếng vải ma sát sột soạt, phối hợp với tiếng lách cách của những hạt gỗ va chạm vào nhau. Từ trong sương mù dày đặc phía cuối sân, một bóng người mặc cà sa đỏ sẫm chậm rãi bước tới. Phan Tịnh Không. Vị trụ trì đáng kính của Vạn Liên Tự không hề ngủ. Ông ta đi cùng hai gã đệ tử thân hình vạm vỡ, mặt mũi bặm trợn chẳng có chút gì giống người xuất gia tu hành.
“
A Di Đà Phật.”
Giọng nói trầm ấm, mang theo sức mạnh thôi miên kỳ lạ của Phan Tịnh Không vang lên. “
Đêm đã khuya, sương lạnh thấu xương, Cố thí chủ và Trình nữ thí chủ vẫn chưa nghỉ ngơi sao? Nơi cửa Phật thanh tịnh, cớ gì lại mang theo sát khí nặng nề như vậy?”
Tôi đứng thẳng người, nhét ống nghiệm vào túi áo ngực, ánh mắt sắc lẹm lướt qua ba người bọn họ. “Đại sư nói đùa rồi. Cửa Phật thanh tịnh đến mức xác chết tự mọc chân đi dạo giữa đêm, tôi làm sao dám ngủ? Vị cư sĩ này là ai? Đừng nói với tôi ông ta cũng vừa giác ngộ thành bồ tát nhé. Tốc độ sản xuất thánh nhân của chùa các vị e rằng còn nhanh hơn sản lượng dây chuyền nhà máy ép nhựa dưới xuôi đấy.”
Hai gã đệ tử phía sau Tịnh Không tức thời tiến lên một bước, ánh mắt hằn học nhìn chằm chằm vào tôi. Nhưng vị trụ trì chỉ khẽ giơ tay lên, ngăn bọn chúng lại. Khuôn mặt gầy gò với hốc mắt sâu hoắm của ông ta vẫn giữ nguyên nụ cười từ bi giả tạo.
“Vị này là Vương cư sĩ, một nhà hảo tâm lớn của bổn tự.”
Tịnh Không chắp tay, cúi đầu nhìn thi thể. “Ông ấy mắc bệnh hiểm nghèo, biết mình không qua khỏi nên xin lên núi tĩnh tu. Chẳng ngờ phúc phần to lớn, lại được chư Phật rủ lòng thương, ban cho nhục thân bất hoại. Thật là đại hỷ của Vạn Liên Tự. Bần tăng định sáng mai mới làm lễ công bố, không ngờ Cố thí chủ lại có duyên phát hiện trước.”
“Bệnh hiểm nghèo?”
Tôi cười khẩy, bước tới sát mặt Tịnh Không, mặc kệ mùi trầm hương trên người ông ta đang cố gắng lấp liếm những thứ khác. “Bệnh hiểm nghèo mà cơ bắp quanh vùng cổ lại có dấu hiệu tụ máu do bị cưỡng chế tiêm tĩnh mạch? Đại sư à, lý thuyết y khoa của ông hổng nhiều lỗ quá rồi đấy. Nếu ông ta tự nguyện tĩnh tu, tại sao lại phải dùng đến Suxamethonium để khóa chặt cơ bắp? Ông nghĩ mặc cho cái xác một bộ đồ xám, bôi lên mặt một lớp sáp vàng là có thể che giấu được quá trình sốc phản vệ của cơ thể sao?”
Đồng tử của Phan Tịnh Không khẽ co lại trong một phần mười giây. Nhanh đến mức nếu không phải là người chuyên quan sát phản xạ sinh lý học, chắc chắn sẽ bỏ qua. Ông ta biết tôi đã nắm được cốt lõi thủ đoạn của bọn chúng. Nhưng thay vì hoảng hốt, nụ cười trên môi ông ta lại càng sâu hơn.
“Cố thí chủ, khoa học đo được trọng lượng của não bộ, nhưng vĩnh viễn không cân nổi trọng lượng của linh hồn.”
Tịnh Không vuốt dọc chuỗi tràng hạt. “Cậu chỉ nhìn thấy cái vỏ trần tục, còn hàng vạn bá tánh ngoài kia, họ nhìn thấy niềm tin. Cậu muốn phá vỡ niềm tin của họ, cậu nghĩ mình gánh nổi hậu quả không?”
“Tôi không rảnh để đi đo linh hồn.”
Tôi lạnh lùng đáp trả, rút một tờ khăn giấy ướt ra lau sạch từng ngón tay dù đang đeo găng. “Tôi chỉ quan tâm đến việc đo nồng độ thủy ngân trong hệ bạch huyết của nạn nhân. Và tin tôi đi, kết quả xét nghiệm sẽ là thứ đập nát cái nồi cơm lừa đảo ba mươi năm nay của ông. Hẹn gặp lại ông trong phòng thẩm vấn, Đại sư.”
Nói xong, tôi quay gót, kéo tay Tiểu Ngư đi thẳng về phía chiếc xe xét nghiệm di động đang đậu ngoài sân nhà ngang. Tôi biết ánh mắt của Phan Tịnh Không đang ghim chặt vào lưng mình, sắc nhọn như dao cạo. Ông ta sẽ không để chúng tôi yên. Một khi con mồi đã nhìn thấu cạm bẫy, thợ săn buộc phải ra tay tàn độc hơn.
Vừa bước lên xe, tôi lập tức khóa chặt cửa sắt, kéo rèm che kín các cửa sổ kính. Không gian chật hẹp bên trong ngập tràn ánh sáng trắng của đèn huỳnh quang và tiếng rè rè của máy móc.
“
Sư huynh, ông ta… ông ta đang đe dọa chúng ta.”
Tiểu Ngư trượt xuống ghế, ôm lấy ngực, hơi thở dốc.
“
Ông ta không đe dọa. Ông ta đang thông báo.”
Tôi cởi áo khoác, ném sang một bên, nhanh chóng đi đến trước màn hình máy tính kết nối với máy ly tâm. “
Bọn chúng có cả một hệ thống ngầm để vận chuyển và xử lý thi thể mà không ai hay biết. Vương cư sĩ nặng ít nhất tám mươi ki lô gam. Mang một cái xác cứng đơ đi từ nơi ướp xác đến hành lang mà không gây ra tiếng động, chứng tỏ dưới nền gạch của ngôi chùa này có lối đi bí mật.”
Tôi gõ nhanh vài dòng lệnh, kéo biểu đồ phân tích mẫu mô của ni cô Tịnh Tâm lên toàn màn hình. Các đỉnh sóng quang phổ hiện ra rõ ràng, đập tan mọi nghi ngờ cuối cùng. Tôi chỉ tay vào màn hình, bắt đầu giảng giải, cốt để Tiểu Ngư tập trung vào khoa học thay vì nỗi sợ hãi.
“Nhìn kỹ đây, Tiểu Ngư. Đỉnh sóng thứ nhất, Thimerosal. Một hợp chất hữu cơ chứa thủy ngân, thường dùng làm chất bảo quản trong vắc xin thời kỳ đầu, nay đã bị cấm vì độc tính thần kinh. Đỉnh sóng thứ hai, tanin nồng độ cao, chiết xuất từ vỏ cây sồi. Thứ này dùng trong công nghiệp thuộc da động vật, làm biến tính protein, giúp da khô lại và không bị vi khuẩn phân hủy. Đỉnh sóng thứ ba, phức hợp tinh dầu trầm hương.”
Tôi dừng lại, ánh mắt tối sầm xuống. “Bọn chúng đã bơm thẳng ba thứ này vào hệ bạch huyết và tĩnh mạch của nạn nhân. Sự kết hợp này tạo ra một phản ứng hóa học kinh hoàng: nó ‘thuộc da’ nạn nhân từ bên trong. Thủy ngân tiêu diệt mọi vi khuẩn gây thối rữa, tanin làm cứng mô cơ, còn tinh dầu trầm hương hòa tan vào lớp mỡ dưới da, oxy hóa sắc tố melanin, biến làn da thành màu vàng hổ phách và tỏa hương thơm vĩnh viễn.”
Tiểu Ngư bịt miệng, dạ dày sôi lên sùng sục. “Nhưng… nhưng quá trình tiêm bơm toàn bộ lượng dung dịch lớn như vậy phải mất hàng giờ đồng hồ. Nếu nạn nhân còn sống, họ sẽ đau đớn đến mức giãy giụa làm đứt tung các mạch máu, da sẽ bầm tím chứ không thể hoàn hảo như thế được…”
“Đó là lý do bọn chúng dùng Suxamethonium.”
Tôi gõ bút lên mặt bàn, âm thanh khô khốc vang lên. “Thuốc giãn cơ khử cực. Nó phong bế thụ thể acetylcholine tại màng cơ. Chỉ cần tiêm một liều thấp, toàn bộ cơ bắp vận động của nạn nhân sẽ tê liệt hoàn toàn. Họ không thể cử động ngón tay, không thể chớp mắt, không thể hé môi kêu cứu. Nhưng em biết điều đáng sợ nhất của Suxamethonium là gì không?”
Tiểu Ngư lắc đầu, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy.
“Nó không hề tác động đến vỏ não.”
Giọng tôi trở nên lạnh lẽo như băng đá. “Nghĩa là, trong suốt ba đến năm tiếng đồng hồ bị kẻ giết người luồn kim tiêm vào người, bơm thứ hóa chất lạnh buốt và rát bỏng đó thay thế cho máu… nạn nhân hoàn toàn tỉnh táo. Họ cảm nhận được từng thớ thịt của mình đang chết dần, cảm nhận được làn da mình đang biến thành lớp vỏ cứng ngắc. Họ bị nhốt trong chính cơ thể của mình, trải qua sự tra tấn tàn khốc nhất mà nhân loại có thể nghĩ ra, trong khi khuôn mặt bị định hình thành nụ cười thanh thản. Ni cô Tịnh Tâm đã dùng chút sức lực phản xạ cuối cùng để tự cào rách lòng bàn tay. Còn Vương cư sĩ, ông ta đã khóc. Giọt nước mắt đó là tiếng thét câm lặng của một linh hồn bị đày đọa.”
Oẹ! Tiểu Ngư không chịu nổi nữa, vớ lấy thùng rác y tế dưới gầm bàn và nôn thốc nôn tháo.
Tôi đứng im, nhìn cô bé nôn mửa, bàn tay siết chặt mép bàn đến mức các khớp xương trắng bệch. Một ký ức u ám từ quá khứ xộc lên não. Hình ảnh người mẹ gầy gò của tôi, nằm trên giường bệnh, từ chối hóa trị để uống thứ “nước thánh” đục ngầu do một gã đạo sĩ dỏm pha chế. Bà cũng tin vào phép màu. Bà cũng mỉm cười thanh thản khi nội tạng bị thứ nước độc hại đó phá hủy hoàn toàn. Tôi đã tự tay ký giấy chứng tử cho mẹ mình khi mới mười tám tuổi. Kể từ ngày đó, tôi thề sẽ lột sạch mọi lớp vỏ bọc thần thánh của bọn cuồng tín, dùng lưỡi dao mổ để phơi bày sự thối nát bên trong.
Đột nhiên, bộ đàm trên bàn làm việc của tôi rè lên. Giọng Hạ Tuấn Lâm truyền tới, kèm theo tiếng động cơ xe gầm rít.
“Cố Minh Trạch, nghe rõ trả lời! Tôi đang dẫn đội đặc nhiệm tiến lên đường mòn. Khoảng mười lăm phút nữa sẽ tới cổng chùa. Tình hình trên đó thế nào?”
“Vẫn ổn định.”
Tôi vớ lấy bộ đàm, nhấn nút phản hồi. “Nhưng mười lăm phút là đủ để bọn chúng tiêu hủy chứng cứ vật chất quan trọng nhất. Lão Hạ, anh mang người bao vây toàn bộ khu vực nhà ngang và phòng trụ trì. Đừng để bất kỳ tên sư quốc doanh nào chạy thoát.”
“Cậu định làm gì? Cố Minh Trạch, tôi cấm cậu tự ý hành động!”
Tôi tắt bộ đàm, vứt nó lên bàn. Quay sang Tiểu Ngư vừa lau miệng đứng dậy, tôi ném cho cô bé một chiếc khẩu trang phòng độc loại nửa mặt có phin lọc than hoạt tính.
“Đeo vào. Chúng ta có việc phải làm trước khi Lão Hạ tới.”
“Đi… đi đâu hả sư huynh?”
Tiểu Ngư lắp bắp, tay vẫn cầm chặt chiếc khẩu trang.
“Bảo điện. Nơi đặt nhục thân của Đại sư Giác Không.”
Tôi kiểm tra lại khẩu súng ngắn dắt ở thắt lưng, nạp đầy đạn. “Ba mươi năm trước, Phan Tịnh Không đã dùng chính thủ đoạn này để ướp xác sư phụ mình, tạo ra huyền thoại khởi nguyên cho ngôi chùa. Nếu tôi chứng minh được bức tượng linh thiêng nhất của bọn họ thực chất chỉ là một cái xác tẩm hóa chất công nghiệp, toàn bộ đế chế tâm linh này sẽ sụp đổ. Tôi cần một mẫu da của bức tượng đó.”
“Nhưng… Bảo điện chắc chắn bị khóa chặt, và có người canh gác!”
“Bọn họ đang bận giải quyết cái xác của Vương cư sĩ ngoài hành lang rồi. Đây là thời cơ duy nhất.”
Tôi đẩy cửa xe, bước ra ngoài. Sương mù lúc này đã đặc đến mức đưa bàn tay ra phía trước cũng không nhìn rõ các ngón tay. Nhiệt độ hạ xuống chỉ còn khoảng mười độ xê. Chúng tôi bám sát mép tường rào, di chuyển nhanh về phía khu chánh điện trung tâm.
Bảo điện hiện ra lờ mờ như một con quái vật khổng lồ nằm phủ phục giữa đỉnh núi. Cửa gỗ lim dày cộp đóng im ỉm. Tôi lấy bộ dụng cụ mở khóa từ túi áo, chỉ mất chưa tới hai mươi giây để xử lý ổ khóa đồng kiểu cũ. Tiếng “cạch” khô khốc vang lên. Tôi đẩy cửa bước vào, Tiểu Ngư bám sát theo sau.
Bên trong điện tối om, chỉ có ánh sáng hiu hắt từ những ngọn nến trường minh cháy dở hắt lên khuôn mặt của các bức tượng La Hán hai bên. Mùi hương khói ở đây đậm đặc gấp hàng chục lần bên ngoài, hòa quyện với mùi ẩm mốc của gỗ cổ và một thứ mùi ngòn ngọt lợm giọng.
Ngay chính giữa điện, trên một đài sen bằng đá cẩm thạch, là mục tiêu của chúng tôi: Nhục thân Đại sư Giác Không. Bức tượng người thật được sơn son thếp vàng bóng loáng, ngồi trong tư thế thiền định, đôi mắt nhắm nghiền, khuôn mặt từ bi hỉ xả. Xung quanh đài sen là hàng tá khay đựng tiền công đức, trang sức vàng ngọc mà tín đồ cúng dường.
Tôi bước lên các bậc đá, tiến sát vào bức tượng. Khúc gỗ này được tạc khá khéo, chép lại y xì đúc tỷ lệ cơ thể người, chắc mẩm gã thợ điêu khắc dùng thước đo quang học chứ chẳng xài tới trực giác tâm linh. Nhưng không, đây không phải là gỗ. Tôi rút dao mổ số mười một ra, mũi dao sắc lẹm lướt nhẹ trên ngón tay trỏ của bức tượng. Lớp sơn vàng bong ra, để lộ một lớp màng màu nâu sẫm, khô cứng.
Tôi dí sát mắt nhìn. Các lỗ chân lông vẫn còn nguyên vẹn. Cấu trúc vân da không thể làm giả. Đây chính xác là da người thật đã bị sừng hóa do ngâm tẩm tanin lâu năm.
“
Sư huynh… lấy mẫu nhanh lên, em thấy khó thở quá.”
Tiểu Ngư đứng bên dưới, giọng ngột ngạt qua lớp mặt nạ phòng độc. “
Mùi ở đây… kỳ lạ lắm.”
Tôi khẽ cau mày, hít một hơi nhỏ qua khe hở của khẩu trang. Mũi tôi lập tức bắt được sự bất thường. Trong mùi trầm hương, có lẫn một mùi ngai ngái, tanh nồng giống hệt mùi nấm mốc mọc trên thân cây mục sau mưa.
Đúng lúc đó, một tiếng “cạch” vang lên từ phía cửa chính. Chốt bên ngoài đã bị ai đó khóa lại.
Ngay lập tức, tất cả nến trường minh trong điện phụt tắt. Bóng tối ập xuống dày đặc như một khối chì.
Hệ thống quạt thông gió gắn ẩn trên trần gỗ đột ngột hoạt động, phát ra tiếng ro ro đều đặn. Cùng lúc đó, từ các lỗ thông hơi dưới chân bệ tượng La Hán, những luồng khói trắng đục phun ra xì xèo, lấp đầy không gian chánh điện với tốc độ chóng mặt.
“
Đừng hít vào!”
Tôi hét lớn, nhảy khỏi đài sen, lao đến chỗ Tiểu Ngư. Nhưng cô bé đã hoảng loạn lùi lại, vô tình vấp ngã, làm chiếc mặt nạ phòng độc tuột khỏi mặt.
Tiếng loa phát thanh giấu kín trên xà nhà bắt đầu vang lên. Không phải tiếng tụng kinh bình thường. Đó là những âm thanh rầm rì, trầm đục, ma quái, lặp đi lặp lại những câu chú ngữ tiếng Phạn với tần số âm thanh gây cộng hưởng màng nhĩ.
“
Sư… sư huynh…”
Tiểu Ngư ngồi bệt dưới đất, hai mắt mở to trừng trừng nhìn về phía đài sen. Nước mắt bắt đầu giàn giụa trên mặt cô bé. “
Ông ấy… ông ấy đang nhìn em. Tượng bồ tát… vừa mở mắt!”
Tôi nhìn theo hướng tay Tiểu Ngư. Bức tượng Giác Không vẫn ngồi bất động. Nhưng trong làn khói trắng cuộn xoáy, ánh sáng hắt vào từ khe cửa sổ tạo ra ảo ảnh quang học, khiến lớp sơn vàng dường như đang tan chảy thành máu, ròng ròng chảy xuống cằm bức tượng.
*Bào tử nấm ảo giác.* Não bộ tôi lập tức đưa ra kết luận. Bọn chúng đã xay nhuyễn một loại nấm thuộc chi Psilocybe, trộn vào bột trầm hương và thổi qua hệ thống thông gió. Loại nấm này chứa hợp chất psilocybin, khi hít phải nồng độ cao sẽ lập tức tấn công hệ thần kinh trung ương, bóp méo nhận thức thị giác và thính giác trong vòng chưa tới mười lăm phút. Kết hợp với âm thanh tụng kinh tần số thấp mang tính ám thị, nó sẽ khiến nạn nhân sinh ra ảo giác kinh hoàng nhất, thấy ma quỷ hiện hình, cuối cùng dẫn đến hoảng loạn mà tự sát hoặc phát điên.
“
Tiểu Ngư, nhìn anh! Đó là ảo giác! Mở to mắt ra mà nhìn, không có ma quỷ nào hết!”
Tôi tát mạnh vào má cô bé, hy vọng cơn đau vật lý sẽ cắt đứt chuỗi phản ứng dây chuyền trong não bộ.
Nhưng Tiểu Ngư đã rơi vào trạng thái hoang tưởng. Cô bé vừa la hét, vừa cào cấu vào cổ mình như thể có hàng ngàn con bọ đang bò dưới da. “
Cứu em! Ma… bọn họ đòi mạng… đầu gỗ… máu hoa sen…”
