“Ta biết tất cả! Ta biết tổ mẫu định làm gì với nàng! Ta biết cái Đào Nguyên Trấn này là một cái hố chôn người! Nguyệt Nhi, ta không muốn hại nàng… nhưng ta không còn cách nào khác. Năm ta mười tuổi, mẹ ta bị chính tay tổ mẫu trói lại, ném vào Bách Hoa Từ làm vật tế. Ta khóc lóc chạy ra ngăn cản, kết quả bị rễ của Hoa Thần đâm xuyên qua ngực. Từ đó tới nay, nửa thân dưới của ta đã chết. Ta phải sống dựa vào thứ dịch nhầy ma quỷ này. Nếu ta dám phản kháng, Hoa Thần sẽ rút rễ ra, ta sẽ lập tức biến thành một đống xương khô! Ta cũng là nạn nhân… ta thật sự rất đau khổ…”
Hắn khóc lóc thảm thiết, dáng vẻ hệt như một kẻ đáng thương bị bức bách đến đường cùng. Nếu là một nữ nhân yếu đuối, có lẽ đã bị những giọt nước mắt này làm cho mềm lòng, ôm lấy hắn mà than khóc cho số phận hẩm hiu của cả hai.
Nhưng ta không phải. Ta là Hà Thanh Nguyệt.
Ta hất mạnh tay hắn ra, đứng phắt dậy. Ta cúi xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt ướt đẫm của hắn, khóe môi nhếch lên một nụ cười châm biếm sắc lạnh thấu xương.
“Anh nói anh là nạn nhân? Anh nói anh đau khổ?”
Ta gật gù, bước vòng quanh hắn.
“Đúng. Mẹ anh bị giết, anh bị biến thành phế nhân, anh quả thực đáng thương. Nhưng sự đáng thương đó không cho anh cái quyền lấy mạng người khác ra để kéo dài hơi tàn của mình! Anh biết rõ tôi gả vào đây sẽ phải chết, nhưng anh vẫn mặc Hỷ phục, vẫn cười nói ôn nhu, vẫn diễn vai người chồng hoàn hảo để lừa gạt tôi. Anh trơ mắt nhìn tôi bước vào chỗ chết, chỉ để bảo vệ cái khung xương mục nát của anh.”
Ta dừng lại trước mặt hắn, chỉ thẳng ngón tay vào mặt hắn:
“Anh giấu sự hèn nhát đê tiện của mình sau lớp vỏ bọc dịu dàng. Anh đồng lõa với bọn giết người, nhưng lại muốn tỏ ra mình vô tội. Bây giờ anh chạy đến đây khóc lóc ỉ ôi, là muốn tôi thông cảm cho anh sao? Muốn tôi vui vẻ chấp nhận cái chết để anh bớt cắn rứt lương tâm sao? Bạch Vĩnh Niên, trên đời này làm gì có chuyện mua bán rẻ mạt như vậy! Kẻ thù chĩa dao vào tôi, tôi có thể hận. Nhưng loại người như anh, tôi chỉ thấy tởm lợm!”
Bạch Vĩnh Niên cứng họng, mặt cắt không còn một giọt máu. Hắn run rẩy lùi lại, đôi môi mấp máy không thốt nên lời. Lớp mặt nạ giả tạo cuối cùng của hắn đã bị ta xé nát không thương tiếc. Hắn ôm mặt, lảo đảo đứng dậy, lết tấm thân tàn tạ mang đầy tử khí bước ra khỏi phòng, bóng lưng in hằn sự nhục nhã ê chề.
Ta đóng sầm cửa lại, thở hắt ra một hơi. Mất thời gian vô ích. Ta quay trở lại bàn, lấy từ trong hòm thuốc ra những vị dược liệu có tính hàn mãnh liệt nhất: tuyết liên tử, băng phiến, xà sàng tử, cùng với nọc độc rết đất. Ta bắt đầu nghiền nghiền giã giã.
Thời gian không còn nhiều. Ngày thứ tư, rồi ngày thứ năm trôi qua. Rễ hoa trên tay ta đã bắt đầu lan dọc theo cẳng tay. Chỗ da thịt bị rễ bám vào hoàn toàn mất cảm giác, lạnh ngắt như băng. Ta phải dùng Băng Hàn Tán – loại bột cực hàn do chính tay ta bào chế – xát mạnh vào vết thương mỗi ngày để làm tê liệt sự sinh trưởng của rễ hoa. Sự đau đớn khi bột thuốc ngấm vào da thịt cắt da cắt thịt, nhưng ta chỉ cắn giẻ rách nhịn đau, tuyệt đối không phát ra một tiếng rên rỉ.
Đồng thời, ta giao cho Bích Nha nhiệm vụ bí mật mang thức ăn và một phần Băng Hàn Tán ra hang đá cho Cố Diễm Thành. Hắn dùng la bàn phong thủy, kết hợp với sơ đồ trận pháp, đã xác định được chính xác vị trí của thân xác Liễu Yến Yến. Nó nằm sâu dưới lòng đất, ngay bên dưới gốc Hoa Thần Mộc khổng lồ ở quảng trường trung tâm. Kế hoạch của chúng ta rất rõ ràng: vào đúng đêm Hoa Đăng Tiết, khi mọi người tập trung chú ý vào nghi lễ, ta sẽ dùng Băng Hàn Tán hòa vào nước suối tưới đẫm gốc cây để phong tỏa rễ Hoa Mị. Tranh thủ khoảnh khắc đó, Cố Diễm Thành sẽ dùng kiếm bổ đôi lớp đất đá, tìm thân xác Liễu Yến Yến và hoàn tất nghi thức siêu độ.
Mọi thứ dường như đang đi đúng quỹ đạo. Ta đã lừa được tầm mắt của tất cả mọi người trong phủ. Ta vẫn là cô cháu dâu ngoan ngoãn đang chờ đợi ngày vinh quy làm Hoa Thần Nương.
Hoặc ít nhất, ta đã nghĩ như vậy.
Đêm thứ sáu. Chỉ còn một ngày nữa là đến Hoa Đăng Tiết.
Ta đang ngồi trong phòng, kiểm tra lại lượng Băng Hàn Tán cuối cùng vừa điều chế xong. Đột nhiên, cửa phòng bị đạp tung ra.
Không phải là đẩy, mà là đạp phá bằng bạo lực. Quản gia cùng bốn tên gia đinh to khỏe ập vào. Bọn chúng không nói một lời, lao đến bẻ ngoặt hai tay ta ra đằng sau. Ta phản xạ cực nhanh, định rút dao găm trong ủng, nhưng một tên gia đinh đã vung gậy gỗ đập mạnh vào sau gáy ta.
Mắt ta tối sầm lại, cơn choáng váng ập đến khiến ta ngã khuỵu xuống sàn.
Bọn chúng thô bạo lôi xềnh xệch ta ra khỏi phòng, băng qua những dãy hành lang dài dằng dặc, hướng thẳng về phía quảng trường trung tâm của thị trấn. Gió đêm rít gào, thổi tung những cánh hoa đào rơi lả tả. Hương hoa nồng nặc đến mức làm người ta buồn nôn.
Khi tầm nhìn dần rõ ràng trở lại, ta thấy mình bị ném mạnh xuống nền đá lạnh lẽo trước gốc Hoa Thần Mộc khổng lồ. Cái cây này to đến mức mười người ôm không xuể, cành lá vươn rộng che rợp cả một góc trời, rễ cây trồi lên khỏi mặt đất cuộn xoắn vào nhau như những con mãng xà khổng lồ.
Bạch Lão Thái Quân đứng đó, chống gậy đầu rồng, ánh mắt từ bi giả tạo thường ngày đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự tàn độc và cuồng tín đến điên dại. Dưới chân bà ta, Bích Nha đang bị hai tên hộ vệ đè nghiến xuống đất, toàn thân đầy vết roi rướm máu, nhưng con bé vẫn cắn răng trừng mắt nhìn bọn chúng.
“Tiểu thư! Bọn họ… bọn họ đã phát hiện ra…”
Bích Nha thều thào, nước mắt giàn giụa.
Ta nghiến răng, cố gượng dậy nhưng hai tên gia đinh lập tức ấn vai ta xuống. Ta ngẩng phắt đầu, nhìn trừng trừng vào mặt Lão Thái Quân.
Bà lão chống gậy bước tới, dùng mũi gậy nâng cằm ta lên. Bà ta cười khùng khục:
“Cháu dâu, con làm ta thất vọng quá. Con tưởng những trò vặt vãnh của con có thể qua mắt được ta sao? Con tưởng cái tên đạo sĩ rác rưởi trốn ở hang đá kia có thể cứu được con sao? Đào Nguyên Trấn này là thiên hạ của ta. Mọi cành cây ngọn cỏ ở đây đều là tai mắt của Hoa Thần. Từ lúc con bôi thứ thuốc ức chế đó lên tay, Hoa Thần đã báo mộng cho ta rồi.”
Trái tim ta chìm xuống đáy vực. Bà ta đã biết. Bà ta biết tất cả.
“Ngươi định làm gì?”
Ta lạnh lùng hỏi, không thèm xưng hô tôn kính nữa.
Lão Thái Quân nhếch mép, nốt chu sa trên trán bà ta dường như đang rỉ máu:
“Đáng lẽ ngày mai mới là thời khắc đẹp nhất. Nhưng vì con quá không an phận, ta đành phải tiến hành nghi lễ sớm hơn một chút. Con biết không, một trăm năm trước, vì sự tồn vong của gia tộc, vì sự no ấm của cả cái thị trấn này, ta đã tận mắt nhìn thấy vị tổ tiên vĩ đại của chúng ta chôn sống Liễu Yến Yến. Ta hiểu được cái gọi là đại nghĩa. Hy sinh một mạng người để cứu mấy ngàn mạng người, đó là phúc đức!”
“Phúc đức cái rắm!”
Ta nhổ một ngụm nước bọt lẫn máu xuống đất, cười gằn:
“Bà gọi việc chôn sống phụ nữ để vơ vét của cải là đại nghĩa? Bà có khác gì đám súc sinh ăn thịt người không? Một trăm mạng người đổi lấy cái vinh hoa phú quý mốc meo này, bà không sợ nửa đêm ác quỷ về gõ cửa sao?”
“Hỗn láo!”
Bà ta vung gậy tát mạnh vào mặt ta. Khóe miệng ta rách toạc, vị máu tanh tràn ngập khoang miệng.
“Đại nghĩa của gia tộc họ Bạch, một con nha đầu nhãi nhép như ngươi thì hiểu cái gì! Người đâu, rạch cổ tay nó ra, hiến tế cho Hoa Thần Mộc!”
Hai tên gia đinh lực lưỡng xốc nách ta kéo đến sát gốc cây cổ thụ. Một tên rút ra con dao găm sáng loáng. Ta vùng vẫy kịch liệt, nhưng sức lực của một nữ tử không thể chống lại hai gã đàn ông to khỏe. Tên gia đinh tóm lấy cánh tay trái của ta, xé toạc lớp ống tay áo.
Ngay khoảnh khắc đó, một biến cố kinh hoàng xảy ra.
Dường như ngửi thấy mùi máu và sự phẫn nộ tột cùng, nụ hoa đào trên cổ tay ta đột ngột thức tỉnh. Băng Hàn Tán mà ta cất công bôi lên đã mất đi tác dụng ức chế. Xuyên qua lớp da thịt, nụ hoa bé xíu bỗng chốc phình to, xé rách lớp da bên ngoài, nở bung ra một bông hoa đào đỏ thẫm như máu.
Sự đau đớn khủng khiếp truyền đến, như thể có ai đó đang dùng kìm sắt rút gân cốt ta ra. Những sợi rễ cây màu hồng nhạt từ bông hoa lập tức đâm tua tủa ra ngoài, tốc độ nhanh đến mức mắt thường có thể nhìn thấy. Chúng vươn dài, quấn chặt lấy bàn tay của tên gia đinh đang cầm dao.
Tên gia đinh hét lên thảm thiết. Những sợi rễ sắc nhọn đâm xuyên qua da thịt hắn, cắm phập vào mạch máu, điên cuồng hút lấy máu tươi. Chỉ trong vòng ba nhịp thở, cơ thể to khỏe của hắn héo rũ xuống như một quả bóng xì hơi, trên mặt hắn, những nụ hoa đào nhỏ li ti bắt đầu đâm chồi từ hốc mắt, lỗ mũi.
Tên gia đinh còn lại hoảng sợ buông ta ra, lùi lại phía sau gào thét. Lão Thái Quân trợn tròn mắt, lùi lại mấy bước, gậy đầu rồng đập liên hồi xuống đất.
“Hoa Thần nổi giận! Hoa Thần nổi giận rồi! Mau trói nó lại! Đóng cọc nó xuống đất!”
Ta ngã gục xuống nền đá, ôm chặt lấy cánh tay trái đang không ngừng biến đổi. Rễ hoa sau khi hút máu tên gia đinh dường như được tiếp thêm sức mạnh, bắt đầu trườn dọc lên bắp tay ta. Mắt ta mờ đi vì đau đớn. Bảy ngày. Cố Diễm Thành nói đúng bảy ngày. Nhưng sự can thiệp thô bạo của Lão Thái Quân đã kích hoạt Hoa Mị sớm hơn dự kiến. Quá trình biến đổi thành Hoa Nô đang diễn ra ngay trên cơ thể ta, ngay lúc này.
Đúng lúc đó, từ trên ngọn cây Hoa Thần Mộc, một tiếng nứt vỡ đinh tai nhức óc vang lên.
Thân cây khổng lồ từ từ nứt làm đôi. Một luồng sương mù màu hồng đặc quánh trào ra. Từ trong thân cây rỗng tuếch, một sinh vật kinh tởm từ từ trồi lên. Nửa thân trên của nó là một mỹ nhân tuyệt sắc, mặc áo lụa hoa rực rỡ, nhưng đôi mắt chỉ là hai hốc đen ngòm. Nửa thân dưới của nó không có chân, mà là một búi rễ cây khổng lồ, đan xen, cuộn chặt lấy hàng chục bộ xương người trắng ởn.
Hoa Mị đã hiện hình.
Mỹ nhân quái dị đó từ từ quay đầu, hướng hai hốc mắt đen ngòm về phía ta. Khóe môi đỏ chót của nó nhếch lên, phát ra một âm thanh the thé, ma quái vọng từ cõi âm lên:
“Tế phẩm thứ một trăm… của ta…”
Rễ cây dưới đất bắt đầu rung chuyển dữ dội. Bọn gia đinh hoảng loạn bỏ chạy tán loạn. Lão Thái Quân quỳ rạp xuống đất, liên tục dập đầu lạy lục. Bích Nha thét lên tên ta trong tuyệt vọng.
Ta nghiến răng, mặc kệ cánh tay trái đang bị rễ hoa nuốt chửng, dùng tay phải rút phăng con dao găm giấu trong chiếc ủng da ra. Ánh mắt ta rực lửa, ghim chặt vào con quái vật nửa người nửa cây trước mặt.
Trò chơi này, không kết thúc theo cách của bọn chúng được đâu.
Trò chơi này, không kết thúc theo cách của bọn chúng được đâu.
Ta cắn chặt khớp hàm, đến mức nếm được vị máu tanh tưởi tràn ngập trong khoang miệng. Cơn đau từ cánh tay trái truyền đến não bộ giống như hàng vạn mũi kim tẩm độc đang điên cuồng đâm chém. Khác với những kẻ đang gào thét hoảng loạn xung quanh, ta không nhắm mắt. Đôi Y Mục của ta mở trừng trừng, đồng tử co rút lại, tập trung cao độ để nhìn xuyên qua lớp da thịt đang sưng tấy đỏ bầm của chính mình.
Dưới góc nhìn của Y Mục, bắp tay ta không còn là máu thịt bình thường nữa. Nó là một chiến trường. Cái rễ cái khốn kiếp của con quái vật kia có màu đỏ đục ngầu, to bằng chiếc đũa, đang bám chặt lấy động mạch chủ của ta. Từng nhịp đập phập phồng của trái tim ta lại bơm sinh khí thẳng vào cái rễ đó, nuôi dưỡng bông hoa đào ma quái đang nở rộ trên cổ tay.
Nếu ta vung dao cắt chệch một phân, mũi dao sẽ xé toạc động mạch chủ, và ta sẽ mất máu đến chết trước khi kịp chớp mắt thêm ba lần. Nhưng nếu ta không làm gì, chỉ mười hơi thở nữa thôi, mạng lưới rễ cây này sẽ đâm thẳng vào buồng tim, biến ta thành một chậu cây cảnh hình người vô tri vô giác. Thà làm một kẻ tàn phế cụt tay, còn hơn làm con rối cho đám súc sinh này giật dây.
Ta hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ sức lực vào bàn tay phải. Mũi dao găm bằng thép rèn nguội lạnh toát cắm phập vào bắp tay trái của ta.
Máu đỏ tươi lập tức trào ra như suối. Ta không cho phép mình hét lên. Tiếng thét chỉ làm hao tổn dưỡng khí và sự tập trung. Mũi dao lách vào dưới lớp biểu bì, trượt dọc theo cơ bắp, bẩy cái rễ cái màu hồng nhạt ra khỏi động mạch. Cảm giác lúc đó giống như có ai đó đang dùng kìm sắt rút gân cốt của ta ra ngoài ánh sáng.
Ngay khi cái rễ vừa bật gốc khỏi mạch máu, ta vứt con dao xuống nền đá, dùng bàn tay phải dính đầy máu thọc sâu vào ống tay áo, lôi ra gói Băng Hàn Tán cuối cùng. Không chần chừ một nhịp nào, ta xé toạc lớp giấy bọc bằng răng, dốc toàn bộ thứ bột thuốc cực hàn đó thẳng vào vết thương hở hoác trên bắp tay.
Một tiếng xèo chói tai vang lên, kèm theo khói trắng bốc lên mù mịt. Băng Hàn Tán là thứ dược liệu ta điều chế từ tuyết liên tử, băng phiến và nọc rết đất. Khi chạm vào máu nóng, nó lập tức phản ứng, tạo ra một đợt đóng băng cục bộ. Cơn đau buốt óc ập đến, nhưng ngay sau đó là cảm giác tê liệt hoàn toàn. Mạch máu của ta bị đông cứng, cầm máu tức thời. Quan trọng hơn, phần rễ cây còn sót lại trong tay ta va phải cái lạnh thấu xương, lập tức co rúm lại, chuyển sang màu đen sì rồi vỡ vụn thành từng mảnh vụn khô khốc. Quá trình biến đổi thành Hoa Nô trên cơ thể ta đã bị cưỡng chế dừng lại.
Ta thở dốc, lồng ngực phập phồng, mồ hôi lạnh vã ra ướt đẫm y phục, nhưng khóe môi ta lại nhếch lên một nụ cười lạnh nhạt. Ta ngước mắt nhìn lên thân cây khổng lồ.
Con quái vật Hoa Mị dường như cảm nhận được tế phẩm của nó vừa tự cắt đứt liên kết. Nửa thân trên mang hình dáng mỹ nhân tuyệt sắc của nó vặn vẹo một cách đầy kinh tởm. Hai hốc mắt đen ngòm không có nhãn cầu hướng thẳng về phía ta. Khóa môi đỏ chót như bôi máu của nó há rộng ra, phát ra một thứ âm thanh ma quái, the thé, vang dội như tiếng kim loại cọ xát vào nhau.
“Kẻ nào… kẻ nào dám cự tuyệt ân điển của ta… Tế phẩm thứ một trăm… ngươi phải thuộc về ta…”
Bạch Lão Thái Quân lúc này vẫn đang quỳ rạp dưới đất, toàn thân run rẩy nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ cuồng tín bệnh hoạn. Bà ta không hề nhận ra nguy hiểm đang cận kề, lết hai đầu gối về phía trước, dập đầu liên tục xuống nền đá.
“Hoa Thần bớt giận! Hoa Thần bớt giận! Tín nữ là trưởng tộc họ Bạch! Tín nữ đã dâng đủ chín mươi chín cô dâu cho ngài trong suốt một thế kỷ qua! Xin ngài hãy ban phước lành cho thung lũng này như giao ước! Con nhãi ranh kia không hiểu chuyện, tín nữ sẽ bắt nó dâng lên cho ngài ngay lập tức!”
Ta nhìn mụ già đó, trong lòng chỉ thấy một sự khinh bỉ tột cùng. Mụ già ngu ngốc. Có kẻ chăn nuôi nào lại đi đàm phán với bữa tối của mình không? Bà ta tưởng rằng hiến tế đồng loại thì sẽ được quái vật báo ân sao? Bà ta quên mất một đạo lý cơ bản nhất của trời đất: ác quỷ không có khái niệm biết ơn, chúng chỉ có khái niệm đói khát.
Và ngay lúc này, Hoa Mị đang rất đói.
Con quái vật không thèm liếc nhìn Lão Thái Quân lấy một cái. Búi rễ cây khổng lồ mang theo hàng chục bộ xương người trắng bệch dưới thân nó bắt đầu chuyển động. Từ sâu trong lòng đất, một tiếng nứt gãy kinh hoàng vang lên.
Mặt đất dưới chân chúng ta bắt đầu rung chuyển kịch liệt. Lớp đá lát quảng trường nứt toác ra thành những rãnh sâu hoắm. Từ hướng Bách Hoa Từ nằm cách đó không xa, một ngọn lửa màu xanh lục bùng lên cao ngất trời, thiêu rụi toàn bộ tòa kiến trúc gỗ. Chín mươi chín tấm bài vị thờ phụng những cô gái xấu số đã biến thành tro bụi trong nháy mắt.
Nhưng đó chưa phải là điều tồi tệ nhất.
Từ dưới những khe nứt của mặt đất, những bàn tay xám xịt, gầy guộc, quấn đầy dây leo đâm xuyên qua lớp đất tơi xốp vươn lên. Chín mươi chín cô dâu. Chín mươi chín kiếp người bị chôn vùi dưới cái mác đại nghĩa của gia tộc họ Bạch. Bọn họ đang trồi lên khỏi mặt đất.
Cảnh tượng đó chân thực và tàn khốc đến mức vượt qua mọi cơn ác mộng tồi tệ nhất. Những cô gái ấy khoác trên mình những bộ hỉ phục màu đỏ thẫm đã mục nát, rách bươm, dính đầy bùn đất. Khuôn mặt họ không còn nguyên vẹn, có người chỉ còn là cái sọ khô, có người thịt đã rữa nát lộ ra xương hàm. Mạng lưới kinh mạch trong cơ thể họ đã bị thay thế hoàn toàn bằng những rễ cây màu hồng nhạt, phát quang trong đêm tối. Nhưng kỳ dị và kinh tởm nhất chính là, trên khóe miệng của mọi xác chết đều nở một nụ cười. Một nụ cười cong vút, đờ đẫn, hạnh phúc một cách giả tạo, y hệt như cái cách mà tỳ nữ Xuân Hạnh đã cười trước khi tắt thở.
Bọn họ không phải là người sống lại. Bọn họ là Hoa Nô. Những con rối bằng xác thịt do Hoa Mị điều khiển.
Đám gia đinh to khỏe của phủ họ Bạch, những kẻ vừa nãy còn hung hăng đè ép ta, bây giờ mặt mày tái mét, chân tay bủn rủn. Một tên gia đinh cầm gậy gỗ lùi lại, vấp ngã ngửa ra sau. Ngay lập tức, ba ả Hoa Nô mặc hỉ phục đỏ lao đến, đè nghiến hắn xuống đất. Bọn chúng không cắn xé bằng răng. Thay vào đó, những bông hoa đào mọc trên mười đầu ngón tay của đám Hoa Nô đột ngột vươn dài ra những chiếc gai nhọn hoắt, đâm phập vào da thịt tên gia đinh.
Tên đó thét lên thảm thiết. Chỉ trong vòng năm nhịp thở, máu trong cơ thể hắn bị hút cạn, chuyển hóa thành thứ dịch nhầy màu hồng nhạt. Hắn ngừng giãy giụa, đứng phắt dậy, đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng nhếch lên một nụ cười y hệt đám quái vật kia, rồi quay sang vồ lấy những người đồng bọn cũ của mình. Quá trình lây nhiễm diễn ra nhanh như một ngọn lửa cháy qua đồng cỏ khô.
Cả quảng trường trung tâm Đào Nguyên Trấn phút chốc biến thành một lò sát sinh. Dân chúng trong trấn hoảng loạn bỏ chạy tán loạn, giẫm đạp lên nhau mà trốn. Ta nhìn bọn họ, bật cười cay đắng. Mới cách đây vài khắc, bọn họ còn đứng vòng ngoài hò reo, chờ đợi xem lễ hiến tế ta để đổi lấy mùa màng bội thu. Quả nhiên, khi cái chết gõ cửa nhà mình, cái gọi là đại nghĩa rớt giá thê thảm hơn cả mớ rau héo ngoài chợ.
“Tiểu thư! Cẩn thận!”
Tiếng hét của Bích Nha kéo ta về thực tại. Con bé tỳ nữ ngốc nghếch nhưng dũng cảm của ta không biết bằng cách nào đã vùng thoát khỏi hai tên lính canh. Hóa ra, nhân lúc bọn chúng hoảng sợ vì đám Hoa Nô, con bé đã há miệng cắn đứt một nửa vành tai của gã lính cầm đao, sau đó dùng đầu húc mạnh vào cằm tên còn lại. Bích Nha lao đến bên cạnh ta, vội vàng xé vạt áo của chính mình, quấn chặt lấy bắp tay đang tứa máu của ta.
“Tiểu thư… tay của người… người tự rạch tay mình sao? Trời ơi…”
Bích Nha khóc nấc lên, nước mắt rơi lã chã xuống mu bàn tay ta.
“Đừng khóc! Tiết kiệm sức lực đi!”
Ta quát khẽ, dùng tay phải kéo con bé đứng dậy.
“Nghe cho kỹ đây. Mấy cái xác kia chỉ là phần ngọn. Kẻ thù thực sự của chúng ta là cái cây khổng lồ đằng kia. Nếu không búng tận gốc Liễu Yến Yến lên, tất cả chúng ta sẽ chết ở đây đêm nay!”
Ngay khi ta vừa dứt lời, một tiếng nổ vang dội phát ra từ phía sườn đồi phía Tây.
Một luồng ánh sáng vàng rực rỡ xé toạc màn sương mù đặc quánh đang bao phủ thị trấn. Từ trong làn khói bụi, một bóng người mặc đạo bào màu xám tro lao vút ra, tay phải cầm một thanh kiếm gỗ đào đã gãy đi một nửa, tay trái kẹp ba lá bùa màu chu sa. Là Cố Diễm Thành.
Hắn trông thê thảm vô cùng. Đạo bào rách nát, trên mặt có một vết chém dài rỉ máu, bước chân hơi loạng choạng, chứng tỏ vết thương cũ trên sườn đồi vẫn chưa khỏi hẳn. Nhưng ánh mắt của gã đạo sĩ này lại sắc bén như lưỡi dao cạo, tỏa ra sát khí ngút trời. Hắn vung thanh kiếm gỗ đào lên, dán một lá bùa vào lưỡi kiếm, miệng hô lớn một câu khẩu quyết. Lưỡi kiếm gãy lập tức bộc phát ra một ngọn lửa thuần dương màu vàng cam. Hắn chém một nhát ngang trời, ngọn lửa quét qua, lập tức thiêu rụi năm ả Hoa Nô đang cản đường, biến chúng thành đống tro tàn bốc mùi khét lẹt.
Cố Diễm Thành đạp lên đống tro cốt, ba chân bốn cẳng lao về phía ta và Bích Nha. Hắn liếc nhìn cánh tay trái đang đầm đìa máu và được băng bó tạm bợ của ta, chân mày nhíu chặt lại, nhưng không thốt ra lời an ủi sáo rỗng nào. Hắn biết ta không cần thứ đó.
“Hà Thanh Nguyệt! Cô còn sống là tốt! Ta đã tìm được vị trí chính xác của Địa Mạch Tâm rồi!”
Diễm Thành hét lớn qua tiếng ồn ào hỗn loạn. Hắn chỉ mũi kiếm thẳng vào gốc cây Hoa Thần Mộc khổng lồ.
“Liễu Yến Yến bị chôn ngay dưới đó! Ba thước dưới lòng đất! Phải đào bộ xương của nàng ta lên, dùng máu gà trống và bùa chú siêu độ mới có thể cắt đứt nguồn oán khí nuôi dưỡng con Hoa Mị này!”
Ta gật đầu, não bộ hoạt động với tốc độ tối đa.
