Theo dõi phở để rùng mình trong đêm. Văn án: Mười sáu năm, mỗi đêm tôi đều nghe tiếng hát vọng ra từ sân khấu cũ lúc nửa đêm — tiếng hát mà ông nội cấm tôi nghe, mà mẹ không bao giờ giải thích. Tôi tưởng đó là truyền thống. Cho đến khi tôi nhìn thấy — sau lớp sơn hí kịch lộng lẫy ấy, mỗi gương mặt đều mang một vết thương chí mạng đã giết chết họ ba mươi năm trước. Nhưng điều đáng sợ nhất không…
Danh sách chương 4 chương Hoàn thành









