Theo dõi phở để rùng mình trong đêm. Văn án: Trấn Vọng Giang có một gánh hát trăm năm không nghỉ. Diễn viên không già, giọng hát không tắt, khán giả không bao giờ bỏ lỡ một đêm diễn. Ta đến đây tìm mẹ — người ca nương mất tích mười năm trước. Ta tìm thấy bà trên sân khấu. Bà vẫn hát, vẫn múa, vẫn đẹp. Chỉ có điều… bà đã chết từ lâu rồi.
Sương mù trôi lơ lửng trên mặt nước sông hệt như…

